Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 203: Hồng Hoang giết đến

Mộ Hi Ngôn

11/03/2021

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Tôi nhìn lại theo ánh mắt của Minh Hà, thấy Bạch Diễm thừa dịp Mặc Hàn không chú ý, nhón chân duỗi dài cổ, cắn một cái thật mạnh vào linh chi trên tay Mặc Hàn.

Mặc Hàn chú ý tới, vội lấy linh chi kia ra.

Quai hàm Bạch Diễm phình to ra, Chú ý tới tầm mắt của chúng tôi, hắn dừng nhấm nuốt lại nhìn nhìn chúng tôi một cái, sau đó lặng lẽ trốn về phía sau tôi.

“Con…” Hắn hàm hồ nói ra một chữ, cố gắng nuốt linh chi trong miệng xuống, có chút khẩn trương nắm chặt vạt áo tôi.

“Con chính là nếm thử…” Tiểu gia hỏa vô cùng chột dạ.

Mặc Hàn nhìn linh chi trên tay mình bị nhi tử mình cắn một lỗ hổng kia, bất đắc dĩ đưa linh chi cho tôi.

“Đây là linh chi gì?” Tôi hỏi Mặc Hàn.

Hắn vừa mới không ngăn cản Bạch Diễm nuốt xuống, đã nói lên vô hại với Bạch Diễm. Tôi chỉ là có chút tò mò, là thứ gì có thể khiến Minh Hà để ý như vậy.

“Thân Thể Linh Chi.” Mặc Hàn ý bảo tôi nhìn Dạ Tế Ngôn: “Có thể trọng tố thân thể, học tập thuật phân thân.”

Dạ Tế Ngôn chết muốn trọng tố thân thể, hay là muốn học thuật phân thân?

Tôi nhìn về phía hắn, Dạ Tế Ngôn nhanh chóng thu ánh mắt đau lòng lưu luyến của hắn ở trên Thân Thể Linh Chi kia.

“Bị ăn một cái, không thể lại dùng sao?” Tôi hỏi Mặc Hàn.

Mặc Hàn hơi gật đầu, còn mang theo ba phần tự hào ý bảo tôi quay đầu lại.

Tôi quay đầu lại, thấy Bạch Diễm nắm chặt nắm tay đang cố gắng nghẹn cái gì đó, bên cạnh hắn còn đứng một Bạch Diễm nhỏ bằng nắm tay.

Thấy tôi quay đầu lại, Bạch Diễm vội vàng nắm chặt tay của tôi: “Mẹ xem!” Hắn chỉ vào nhóc con bên cạnh: “Con cũng sẽ có thuật phân thân! Con không có ăn linh chi không trả tiền!”

Đứa nhỏ này học rất nhanh…

Mặc Hàn duỗi tay sờ đầu nhỏ, nhàn nhạt nói: “Thuật phân thân học rất tốt.”

Này Minh Vương đại nhân, anh không truy cứu trách nhiệm Bạch Diễm ăn vụng trước sao!

Nghe được Mặc Hàn không những không quở trách Bạch Diễm, còn khích lệ, mặt Dạ Tế Ngôn càng đen. Xung quanh hắn nổi lên một làn sương mù màu trắng, hình dáng dần mơ hồ, cơ thể phiêu tán, rất nhanh biến mất ở nơi này.

Tôi có chút lo lắng nhìn về phía Mặc Hàn, Mặc Hàn ý bảo tôi bình tĩnh: “Chúng ta về Minh Cung trước.”

Cũng chỉ có thể như vậy…

Tôi nhìn Bạch Diễm còn chờ mong nhìn Thân Thể Linh Chi trên tay tôi, thở dài thật sâu.

Mặc Hàn mang chúng tôi đi ra ngoài, cửa ra chính là ở nơi tôi bị Minh Hà kéo vào.

Nhìn thấy tôi, Tề Thiên thở dài nhẹ nhõm: “Đồng Đồng cuối cùng ngươi cũng bình an trở lại! Haiz, Lãnh Mặc Hàn, sao ngươi cũng ở đây?”

“Ca!” Mặc Uyên cũng từ vừa đang đào ba thước đất Minh Hà bay lên, hạ xuống bên người chúng tôi: “Đây là có chuyện gì?”

“Nói ra thì rất dài, thân thể của Mộ Nhi đâu?” Mặc Hàn hỏi.

“Ở chỗ ta.” Tề Thiên đi đến một một miếng đất trống vung tay áo, thân thể của tôi xuất hiện ở bên kia.

Mặc Uyên ghét bỏ nói: “Minh Hà cũng không biết bị điên cái gì, sau khi kéo Mộ Tử Đồng và Bạch Diễm vào, còn ném thân thể của nàng lại cho Tề Thiên.”

“Sông nhà các ngươi khẳng định thành tinh!” Tề Thiên càng thêm ghét bỏ oán giận.

Mặc Hàn làm lơ Mặc Uyên và Tề Thiên cãi nhau, để hồn phách tôi vào bên trong thân thể, cố hồn cho tôi.

Bạch Diễm biết mình phạm sai lầm, vẫn luôn rất an tĩnh đi theo bên người chúng tôi.

Mặc Uyên bế hắn lên, chơi đùa với hắn trong chốc lát, Bạch Diễm không hoạt bát bằng lúc trước, Mặc Uyên không khỏi cảm thấy kỳ quái, hỏi: “Ca, tiểu chất tử làm sao vậy?”

Mày Mặc Hàn tự hào nhếch lên: “Bạch Diễm, cho nhị thúc nhìn xem thuật phân thân của con.”

Bạch Diễm vốn cho rằng sẽ bị mắng tinh thần lập tức tỉnh táo, chạy về đến trên mặt đất, nắm chặt nắm tay bắt đầu vận công.

Không trong chốc lát, bóng dáng dưới chân hắn đứng một người bé, là một phiên bản thu nhỏ của hắn.

Mặc Uyên vui vẻ vỗ tay: “Thiên phú của tiểu chất tử thật dị bẩm!”

Bạch Diễm cười vui vẻ.

Dạy trẻ con như vậy thật sự không thành vấn đề sao…

Tôi tỏ vẻ rất lo lắng.

“Giúp ta chăm sóc Mộ Nhi và Bạch Diễm, ta đi xuống một chuyến.” Mặc Hàn đột nhiên nói.

Tôi vội bắt được cánh tay hắn: “Anh đi xuống làm gì?”

“Minh Hà biết đường đi Cửu Châu, ta nhất định phải hỏi ra.” Giọng của Mặc Hàn vô cùng chói tai.

Tôi thoáng nhìn Thân Thể Linh Chi trên tay mình, trong lòng khóc không ra nước mắt: “Nhưng linh chi đều…”

“Không có linh chi cũng chỉ tốn nhiều chuyện chút mà thôi, linh chi này ta vốn tính toán để lại cho hắn, chuyện Minh Hà chỉ do ngoài ý muốn. Nếu Bạch Diễm ăn, vậy để hắn tu luyện là được.” Mặc Hàn nói.

“Ba ba thật tốt!” Bạch Diễm vừa nghe lập tức ôm chặt chân Mặc Hàn, cười rất rực rỡ.

Tiểu chân chó!

Mặc Hàn nói cho tôi phương pháp để Bạch Diễm dùng Thân Thể Linh Chi, xoay người rơi xuống sông, lại tiến vào bên trong Minh Hà đen nhánh lần nữa.

“Đồng Đồng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tề Thiên vẫn là vẻ mặt mê mang.

Bạch Diễm không bị mắng, lại khôi phục tinh thần dĩ vãng, bùm bùm nói chuyện đã xảy ra cho Tề Thiên và Mặc Uyên một lần nữa.

Mặc Uyên nghe xong là khiếp sợ: “Lại thật đúng là thành tinh…”

Đang nói, Minh Hà tĩnh mịch đột nhiên sóng gió quay cuồng, Tề Thiên còn nhớ chuyện lần trước, trước tiên kéo tôi và Bạch Diễm lui thật xa.

Mặc Uyên chấp kiếm đứng ở bờ sông, từ giữa sông bay ra hai bóng người một đen một trắng, lại là Mặc Hàn và Dạ Tế Ngôn đánh đến khó phân thắng bại.

Mặc Hàn nói phí chút công phu, chính là hối lộ không thành, dùng nắm đấm tới hỏi sao…

“Đó chính là Minh Hà?” Mặc Uyên hỏi tôi.

“Không sai, đó chính là cậu ruột của anh!” Tôi gật đầu nói.

Mặc Uyên lườm tôi một cái, rút kiếm tiến lên trợ trận cho Mặc Hàn, mới đến nửa đường, đã bị Mặc Hàn đuổi: “Mặc Uyên, lui ra!”

“Ca!”

“Đây là chuyện của ta.” Mặc Hàn nghiêm túc nói: “Đi bảo hộ Mộ Nhi và Bạch Diễm!”

Cơ thể của Mặc Uyên ở không trung tạm dừng một lát, vẫn không cam lòng hạ xuống trên mặt đất, thối lui đến bên người chúng tôi.

Hồng Quỷ mang theo bọn thị vệ xông tới, Mặc Hàn nơi đó chúng nó không thể giúp một tay, chỉ có thể vây quanh tôi và Bạch Diễm bảo vệ chúng tôi.

“Tu vi của ca ta lại tăng nhiều như vậy…” Mặc Uyên nhìn hai bóng dáng chiến đấu trên không trung không nháy mắt, cảm thán một tiếng.

Tề Thiên cười nhạo nói: “Lần sau ngươi đi núi Bất Chu tìm Chúc Cửu Âm, xem hắn có thể bắt ngươi đi vào thí luyện một chút hay không.”

Mặc Uyên lườm hắn một cái, không muốn nói chuyện.

Cuối cùng, ở dưới mười mấy kiếm của Mặc Hàn, Dạ Tế Ngôn cũng bị suy yếu.

“Ba ba thật giỏi!” Bạch Diễm là người đầu tiên dựng lên hoan hô.

Bóng dáng màu trắng phiêu tán ở không trung, Mặc Hàn hạ xuống mặt đất, bóng dáng của Dạ Tế Ngôn lại ngưng tụ ở bờ sông lần nữa.

Hắn nhìn chúng tôi theo thứ tự, nở nụ cười nhạt với Mặc Hàn: “Đã đánh cuộc thì phải chịu thua.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.



Tề Thiên lập tức vụt ra hỏi: “Vậy đường đi di tích Cửu Châu là gì?”

“Bản đồ thượng cổ chia tách, nào còn có đường gì.” Dạ Tế Ngôn nói xong vẻ mặt mang theo vài phần thê lương.

Mặc Uyên vội hỏi: “Vậy đi Cửu Châu như thế nào?”

Bóng dáng cao dài của Dạ Tế Ngôn đi hai bước ở bờ sông, nói: “Đương nhiên là xuyên phá hư không mà đi.” Hắn nhìn Mặc Hàn: “Muốn đi khi nào, tùy thời đều có thể tới tìm ta, ta đưa các ngươi đi.”

“Cảm ơn.”

Dạ Tế Ngôn cười nhạt, bạch y dần mờ đi, biến mất ở bờ sông.

“Cữu cữu ngươi một chút cũng không giống như là sông Minh giới đâu.” Tề Thiên chọc chọc Mặc Uyên phun tào nói.

Mặc Uyên tức giận lườm hắn một cái: “Ngươi cũng không giống như là ông trời!”

“Đi thông báo cho Nhị Nhị một tiếng.” Mặc Hàn trở về chặn ngang hai người đấu võ mồm, Mặc Uyên không cam lòng phái quỷ đi Thang Cốc đưa tin.

Tề Thiên hoan thiên hỉ địa trở về tẩm cung với chúng tôi, bị cấm chế ở cửa Mặc Hàn chắn ngoài cửa.

“Đồng Đồng…” Hắn vô cùng đáng thương nhìn tôi.

Tôi cười trộm trong lòng: “Được rồi, lúc chúng tôi đi di tích Cửu Châu sẽ mang theo anh!”

Về chút tâm tư này của hắn tôi còn không biết sao.

Tề Thiên nghe vậy quả nhiên vui mừng, vui vẻ rời đi: “Đồng Đồng muội tử ngươi quả nhiên hiểu ta!”

Bạch Diễm vài lần muốn cắn Thân Thể Linh Chi đều bị tôi phát hiện, tiểu gia hỏa lại tức giận với tôi trước: “Mẹ, ba ba nói cho con ăn!”

“Vậy khi con ăn miếng đầu tiên, ba ba có nói cho con ăn hay không?” Tôi hỏi.

Bạch Diễm chu miệng, cơ linh nhảy vọt qua vấn đề này: “Ba ba nói sau…”

“Vậy lúc trước thì sao?” Tôi lại hỏi.

Tiểu gia hỏa thấy tránh không khỏi, nhanh như chớp trốn đến phía sau Mặc Hàn: “Ba ba…”

“Mặc Hàn?” Tôi trầm mặt.

Minh Vương đại nhân ở trong lòng ước lượng một phen, đoán chừng sợ tôi đá hắn xuống giường, lắc mình đứng ở một bên, giao Bạch Diễm ra.

“Ba ba!” Tiểu gia hỏa nóng nảy.

“Bạch Diễm lại đây.” Tôi lại nói.

Hắn vặn vẹo cơ thể, vạn phần không tình nguyện đi đến bên người tôi: “Mẹ… Mẹ, con học được thuật phân thân! Con tự mình học được!”

Hắn kiệt lực muốn tôi quên mất chuyện hắn ăn vụng.

“Mẹ biết con rất lợi hại tự mình học thuật phân thân, nhưng con không thể ăn đồ bậy.” Tôi nghiêm túc dạy hắn.

Nếu lần này Mặc Hàn và Minh Hà giao thủ không thắng, chúng tôi ngay cả một chút biện pháp cũng đều không có.

Hơn nữa, di tích Cửu Châu nguy hiểm trùng trùng, nếu Bạch Diễm cũng ở nơi đó ăn bậy gì đó, vậy làm sao bây giờ!

Tôi phân tích cho hắn, cuối cùng tiểu gia hỏa vẫn hiểu chuyện gật đầu: “Con đã biết, con không ăn bậy… Vậy mẹ, con có thể ăn linh chi không?”

Đứa nhỏ này…

Tôi gật đầu, đưa linh chi cho hắn, Bạch Diễm lấy cớ, ăn từng miếng một như ăn kẹo bông gòn.

Ăn xong, còn thỏa mãn đánh ợ.

Mặc Hàn dạy hắn một ít bí quyết thuật phân thân, Bạch Diễm học rất nhanh, không một lát đã lô hỏa thuần thanh, giơ chân chạy ra ngoài chơi.

Tôi thở dài bất đắc dĩ, thật hy vọng không có kẻ thù là Hồng Hoang kia.

Mặc Hàn ôm lấy tôi ngồi ở mép giường, tôi thói quen dựa vào ngực hắn.

“Mộ Nhi, nàng càng ngày càng giống một mẫu thân.” Hắn nói.

“Tôi vốn dĩ chính là một mẫu thân, con cũng đều có thể mua nước tương.”

Tôi nằm trong lòng hắn, ngẩng đầu nhìn Mặc Hàn, mặt mày hắn toàn là ôn nhu: “Nàng không cưng chiều Bạch Diễm như lúc trước.”

“Em vốn dĩ không cưng chiều!” Tôi chính là phải làm một người mẹ đủ tư cách!

Khóe miệng Mặc Hàn hơi cong lên, không nói tôi trắng ra: “Như vậy rất tốt, tính tình của Bạch Diễm giống nàng, ngây thơ đơn thuần, nếu không dạy thật tốt, ta cũng sợ hắn bị người khác lợi dụng.”

Cảm giác nói bộ dáng tôi rất ngốc…

“Đúng rồi, Minh Hà muốn Thân Thể Linh Chi làm gì?” Nhìn một phân thân của Bạch Diễm ở trong sân, một phân thân biến đổi chơi, trong đầu tôi không tự giác hiện ra hình ảnh Dạ Tế Ngôn cũng làm não bổ ra như vậy.

“Thân Thể Linh Chi có thể giúp hắn thoát khỏi Minh Hà, đạt được tự do.” Mặc Hàn nói.

Tôi không phải rất rõ: “Hiện tại hắn không thể rời khỏi Minh Hà sao?”

Mặc Hàn lắc đầu: “Hiện tại không thể, hắn chỉ có thể xuất hiện ở gần Minh Hà. Hơn nữa, rời khỏi Minh Hà càng xa, pháp lực của hắn cũng sẽ từng bước yếu bớt.”

Trách không được nhìn thấy Bạch Diễm cắn một ngụm linh chi, Dạ Tế Ngôn lập tức sửa lại miệng.

“Vậy sau khi hắn ăn Thân Thể Linh Chi học được thuật phân thân, cách xa cũng có thể khống chế phân thân sao?” Có thể giống Nhược Thủy tính cách phân liệt hay không?

Mặc Hàn giải thích nói: “Hắn dùng Thân Thể Linh Chi, không phải dùng để học được thuật phân thân. Mà là nắn thân thể, đắp nặn thân thể mới sẽ dựa theo ý nguyện của hắn vì hắn đóng tại Minh Hà, mà hắn cũng tự do.”

Như vậy sao…

Sinh mệnh thành đáng quý, giới tình yêu càng cao. Nếu vì tự do mà cố ý, hai người đều có thể bỏ qua.

Dạ Tế Ngôn không có tự do, cuối cùng đánh cuộc chịu thua tạ lễ đáp ứng đưa chúng tôi đi di tích Cửu Châu, tôi bắt đầu lau mắt mà nhìn với hắn.

“Thân Thể Linh Chi khó tìm sao?” Tôi nhớ rõ lúc ấy Mặc Hàn dẫn chúng tôi trở lại động phủ núi Bất Chu lấy chính là cái này.

“Ngàn năm nở hoa, vạn năm kết quả.” Mặc Hàn nói.

Thật khó…

“Vậy… Một vạn năm sau, nếu còn có Thân Thể Linh Chi, chúng ta đưa Dạ Tế Ngôn một cái đi? Dù sao hắn đưa chúng ta đi di tích Cửu Châu.” Tôi đề nghị nói.

Mặc Hàn tự nhiên là không có ý kiến: “Đều nghe nàng.”

Sau khi Nhị Nhị nhận được tin tức, rất nhanh chạy đến Minh giới.

Cả người của hắn mang theo lực uy áp của Thần Mặt Trời, làm hại thủ vệ quỷ tướng còn tưởng rằng là tới tiệm ăn, nhanh như chớp chạy vào báo cáo cho Mặc Hàn.

Nhị Nhị đi theo vào, toàn thân hắn tản ra ánh sáng màu vàng, giống như một mặt trời nóng cháy nướng chín trong bán kính hai mươi mét hắn đứng.

Một số âm linh tu vi thấp, chỉ là ánh sáng kia chiếu đến đều thiếu chút nữa hôi phi yên diệt.

Tôi cạn lời nhìn mặt trời này dâng lên ở âm phủ: “Anh không thể thu hồi lực uy áp Thần Mặt Trời của anh sao?”

“Ta không thích âm phủ.” Hắn hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Nhị Nhị anh nhìn xem tiểu thị nữ tẩm cung của tôi vốn tính toán rót trà cho anh, đều bị anh dọa đến đường đều đi không nổi!

“Anh còn như vậy, chúng tôi sẽ không mang theo anh đi di tích Cửu Châu!” Tôi ra đòn sát thủ.

Nhị Nhị không để ý tới tôi, chỉ nhìn Mặc Hàn.

Mặc Hàn ôm chặt tôi: “Vậy do phu nhân làm chủ.”

“Thê tử quản nghiêm!” Nhị Nhị tổn hại Mặc Hàn một câu, thu uy áp và thần lực lại.

Tôi như nghe được toàn âm linh âm phủ đều nhẹ nhàng thở ra.

“Bổn tọa vui.” Mặc Hàn tỏ vẻ hắn bị quản rấtvui vẻ: “Kia huống chi, bổn tọa không biết tốt hơn ngươi loại chim độc thân không ai yêu bao nhiêu lần này.”

“Hắt xì —— hắt xì —— a —— đế!”



Nhị Nhị đột nhiên hắt xì ba cái, muốn phản bác Mặc Hàn cũng chưa thời gian, hình tượng quý khốc công tử cuồng bá hắn tạo thành kia, nháy mắt huỷ hoại một nửa.

Xem ra là bị âm khí Minh giới ăn mòn mới như vậy.

Cuối cùng tôi cũng rõ nguyên nhân ngay từ đầu hắn phóng thích lực Thần Mặt Trời kia.

“Khi nào khởi hành?” Hắn lấy khăn tay màu vàng ra, ghét bỏ đốt lửa hết.

Mặc Hàn rất vui lòng thấy bộ dáng hắn ăn mệt kia, nhàn nhạt nói: “Không vội.”

“Vậy ngươi gọi ta tới nhanh như vậy làm gì? Hắt xì ——” Kim Ô hắt xì nháy mắt từ trên đệm dựng lên.

“Bổn tọa chỉ là để quỷ thông báo cho ngươi biết đường đi di tích Cửu Châu, mà không phải hiện tại đã kêu ngươi đến rồi sao. Ngươi không mời tự đến, bổn tọa còn chưa có truy cứu đâu.”

Nhị Nhị muốn đánh kẻ xấu nhưng còn e ngại, sợ chúng tôi không mang theo hắn đi di tích, chỉ có thể lại tỉnh táo ngồi xuống một bên lần nữa.

Kỳ thật, thật sự cũng không phải Mặc Hàn cố ý kéo dài thời gian, mà là có cái gì đó chúng tôi còn chưa chuẩn bị tốt, mới không thể không lùi lại thời gian.

Chuẩn bị cho nhị nhị gian phòng cho khách, Kim Ô kia ghét bỏ trực tiếp hóa nguyên hình bay ra khỏi Minh giới, bảo chúng tôi chuẩn bị đi lại gọi hắn.

Dạ Tế Ngôn đã đáp ứng đưa chúng tôi đi, nhưng không hứa hẹn sẽ đưa chúng tôi trở về. Hơn nữa, hắn còn không nhất định có năng lực có thể mang chúng tôi trở về này.

Trước khi đi, chúng tôi đều phải bảo đảm mình có thể trở về. Nếu không, lấy được Nặc Tung Linh Ngọc cũng uổng công.

“Di tích Cửu Châu sẽ có cái gì?” Tôi đặt sách ghi lại sự tích Cửu Châu trên tay xuống hỏi Mặc Hàn.

Hắn cũng nghi hoặc: “Ta cũng không biết…”

“Sẽ có thần thượng cổ sao?” Có lời nói, sẽ là những vị thần đó chứ.

Mặc Hàn kéo tôi vào trong lòng, ôm lấy tôi nói: “Có lẽ có, có lẽ không có.” Hắn nói xong dừng một chút, vẻ mặt có chút không tình nguyện: “Tình huống Cửu Châu không rõ, Mộ Nhi, ta thật sự không muốn nàng và Bạch Diễm cùng ta đi mạo hiểm.”

Nhưng ở lại bên này mà nói, Hồng Hoang tùy thời đều sẽ giết tới.

Lúc hắn không ở đây, tôi và Bạch Diễm mới càng nguy hiểm.

“Chỉ cần ở bên anh, đi nơi nào cũng tốt.” Tôi khẽ hôn hắn một cái, tuy với con đường phía trước một mảnh mê mang, nhưng Mặc Hàn ở đây cái gì tôi cũng không sợ.

“Mộ Nhi, còn nhớ rõ trước kia ta đáp ứng nàng không, cùng nhau đi hai giới âm dương?” Bàn tay to rõ khớp xương của Mặc Hàn và ngón tay tôi đan vào nhau, tôi cầm lại hắn: “Vâng, nhớ rõ.”

“Sau khi giải quyết chuyện của Hồng Hoang, ta sẽ bồi nàng đi du lịch.” Giọng nói của Mặc Hàn mang theo một cổ chờ mong hắn ít có.

“Vâng!” Mặc Hàn luôn nhớ rõ mỗi một hứa hẹn ưng thuận với tôi như vậy: “Đến lúc đó dẫn theo Bạch Diễm cùng đi.”

“Được, dẫn Bạch Diễm cùng đi, chuyện của Minh giới ném cho Mặc Uyên.” Mặc Hàn khó được giảo hoạt một câu.

Tôi lén lút cười lên tiếng.

Hai người vui đùa vài câu, bếp lò một bên phát ra tiếng vang “tách tách”, Mặc Hàn vội thu nhỏ lam hỏa bên trên kia.

Bếp lò dần truyền đến hơi thở pháp khí, Mặc Hàn thấy thời cơ chín mùi, chậm rãi thu Lam Diễm lại

Đây là một cây sáo Hồi Trình Kỳ, là pháp khí bảo đảm chúng tôi có thể trở lại Minh giới.

Mặc Hàn sợ chúng tôi đi lạc, còn luyện mấy cái máy truyền tin phỏng như vậy. Cuối cùng, hắn còn luyện không ít pháp bảo, hộ thân và diệt địch đều có, trên cơ bản đều là cho tôi và Bạch Diễm.

Mấy ngày nay Tề Thiên và Nhị Nhị cũng không nhàn rỗi, đều ở đặt mua đồ vật từng người.

Tôi đương nhiên cũng không nhàn rỗi, mấy ngày nay trừ tra tư liệu di tích Cửu Châu, chính là ôm Hà Lạc Đồ nghiên cứu.

Thường thường, còn đi tìm Dạ Tế Ngôn tán gẫu, dù sao hắn là người duy nhất chân chính tiếp xúc qua Cửu Châu, hơn nữa, còn dễ nói chuyện hơn Chúc Long nhiều.

Trải qua Dạ Tế Ngôn chỉ điểm, tôi dần phát hiện huyền cơ trong Hà Lạc Đồ. Bạch Diễm lại thắp sáng ngôi sao lần trước lần nữa, hình ảnh Hà Lạc Đồ thoáng hiện thay đổi.

Cái này làm cho tôi không khỏi suy đoán, hoặc là Hà Lạc Đồ đang tùy cơ truyền phát tin hình ảnh lúc trước nó trải qua, hoặc chính là đang truyền phát tin hình ảnh Cửu Châu.

Bởi vì Dạ Tế Ngôn nói, tình cảnh trong hình rất giống Cửu Châu năm đó, nhưng lại không phải.

Lúc rở về, đã nghe được Mặc Uyên và Mặc Hàn đang tranh chấp. Huynh đệ Bọn họ tình cảm không tồi, vậy đang tranh cái gì đây?

Tôi đi vào đã nghe được Mặc Uyên hét lên: “Ta mặc kệ ta phải đi! Dựa vào cái gì ngươi đều mang theo Tề Thiên và Nhị Nhị, còn không mang theo ta đi!”

“Minh giới không thể không có Minh Vương, ngươi ở lại.” Là giọng nói của Mặc Hàn.

“Ta không!” Mặc Uyên rất ngoan cố: “Cửu Châu, ta cũng muốn đi xem! Hơn nữa bên kia nguy hiểm như vậy, ngươi còn phải bảo vệ đại tẩu và tiểu chất tử, ta cũng lo lắng cho ngươi!”

Không thể không nói, tâm đệ đệ này là tương đối tốt.

Tuy tiếng “Đại tẩu” kia gọi tôi rất thư thái, nhưng tôi cũng không tán thành Mặc Uyên cùng đi.

Huynh đệ hai người tranh chấp nửa ngày không có kết quả, cuối cùng Mặc Uyên ném xuống một câu hắn nhất định phải đi, tức giận rời đi.

Ra cửa, vừa lúc gặp được tôi, lại là vẻ mặt không vui.

Mặc Hàn ở hắn phía sau bất đắc dĩ liếc mắt nhìn tôi, tôi nói với Mặc Uyên: “Mặc Hàn không cho anh đi di tích Cửu Châu…”

“Ta biết là tốt với ta.” Tôi mới mở miệng, đã bị Mặc Uyên không kiên nhẫn chặn ngang: “Nhưng ta và các ngươi cùng đi, cũng là vì tốt cho các ngươi! Ta cũng sẽ không kéo chân sau!”

Nhìn chung toàn trường, sẽ kéo chân sau chỉ có tôi, ngay cat Bạch Diễm đều lợi hại hơn tôi…

“Ý của Mặc Hàn là muốn anh ở bên ngoài tiếp ứng chúng tôi.” Tôi lại nói.

Mặc Uyên như nghe vào vài phần, không vội vã chặn ngang tôi.

Tôi tiếp tục nói: “Nhị Nhị là gạt các huynh đệ của hắn đi, Tề Thiên chỉ có một mình hắn, Quân Chi lại bị khống chế, chỉ có anh mới là người được chọn tiếp ứng tốt nhất cho chúng tôi.”

Mặc Uyên suy tư một phen, nhìn tôi một cái, suy nghĩ tính tin cậy lời tôi nói, lại quay đầu nhìn về phía Mặc Hàn: “Ca, thật sao?”

Mặc Hàn gật đầu: “Ừ, tình huống bên trong di tích không rõ, nếu không tiếp ứng, lúc rời đi thất bại trong gang tấc sẽ đáng tiếc.”

Mặc Uyên cân nhắc một hồi lâu, xem như đồng ý: “Vậy ta tiếp ứng các ngươi…” Hắn vẫn là có chút mất mát, càng nhiều hơn là lo lắng: “Ca, các ngươi nhất định phải cẩn thận!”

“Ừ, an tâm ở Minh giới.” Mặc Hàn vỗ vai hắn.

Bạch Diễm vừa lúc chơi mệt mỏi từ bên ngoài trở lại.

Mặc Uyên ôm hắn chơi trong chốc lát, lại ngồi xổm bên cạnh hắn, đều cho Bạch Diễm từng đồ vật mà mình vốn chuẩn bị tốt vì đi di tích Cửu Châu.

Tôi không khỏi nhớ tới Quân Chi, nếu hắn ở đây, chỉ sợ hiện tại cũng cho Bạch Diễm đồ vật tự chuẩn bị đi…

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên đỉnh đầu truyền đến một luồng uy áp quen thuộc.

Tề Thiên cắn một cái bánh rán từ một bên phòng cho khách chạy ra: “Hồng Hoang tới!”

Mặc Uyên ôm Bạch Diễm trả cho tôi, trao đổi một ánh mắt với Mặc Hàn, dẫn đầu đi ra ngoài.

Mặc Hàn kéo chúng tôi vào trong tẩm cung, dặn dò nói: “Ở bên trong chờ ta, đừng ra.”

Tôi cắn môi gật đầu, thấy hắn xoay người đi ra ngoài, không khỏi khẩn trương bắt được tay hắn.

Mặc Hàn dừng bước chân, xoay người lại.

Tôi thấp thỏm nói: “Cẩn thận ứng chiến…”

Mặc Hàn gật đầu: “Đừng lo lắng, ta sẽ không có việc gì.”

“Ba ba cố lên!” Bạch Diễm nói xong nắm tay cổ vũ cho Mặc Hàn.

Mặc Hàn lại sờ đầu nhỏ của hắn: “Ba ba đi một chút sẽ về.”

Một làn khói màu trắng từ bên trong không trung đánh xuống, Minh giới chưa bao giờ từng có sấm sét, không ít âm linh tu vi thấp đến gần nháy mắt biến hôi phi yên diệt.

Chúng tôi tu dưỡng nhiều ngày như vậy, Hồng Hoang cũng vậy, từng tia sấm sét đánh xuống Minh Cung, mỗi một uy lực đều trên lúc trước gấp mười lần.

Không trong chốc lát, kết giới Minh Cung đã bị phá.

Mặc Hàn chấp kiếm mà đứng, đứng ở trên mái hiên cao của Minh Cung, đi lên đón thiên lôi của Hồng Hoang.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook