Bế Quan Ngàn Năm Dao Trì Bạn Gái Mời Ta Rời Núi

Chương 20: Đánh giết Ngao Long Vũ

Phạ Lạt Đích Hồng Tiêu

07/10/2021

Nghe được đối phương nói, Ngao Long Vũ đã rõ ràng, sự tình xuất hiện chuyển biến.

Tất cả đầu mâu đều chỉ về phía nàng.

Hơn nữa, bọn họ sẽ không còn đoàn kết.

Đối phương cũng lo lắng đệ tử khác đột phá.

Nhưng nàng không có cách nào nói nhiều, bởi vì dù nói thế nào, những người khác cũng sẽ đứng ở vị trí mạo hiểm ít hơn.

Dù không quá đáng tin cũng sẽ như vậy.

Lâm Tư Nhã cũng nhíu mày, nàng nhìn những sư đệ sư muội ở đằng sau, phát hiện có vài người thần sắc buông lỏng.

Có điều nàng không thèm để ý.

Mà đứng ở bên người sư tỷ.

- Các ngươi có ý gì?

Lâm Tư Nhã hỏi.

Ngao Long Vũ nhìn sư muội ở bên người, cũng không nói gì thêm.

Mặc dù đã biết đối phương muốn làm gì, nhưng vẫn muốn nhìn một chút.

Không vì cái gì khác, chỉ vì trì hoãn thời gian.

Kéo càng lâu, càng có cơ hội.

- Không có ý gì.

Người cầm đầu tiếp tục phát ra thanh âm trầm thấp:

- Mục tiêu của chúng ta chỉ có một. Cho nên muốn nói cho mấy vị, nếu muốn rời đi, chúng ta tuyệt đối không ngăn trở.

Theo thanh âm đối phương rơi xuống, đàn thú phía sau chậm rãi nhường ra một con đường.

Dường như để cho người khác rút lui.

Nhìn con đường phía sau, có vài đệ tử bắt đầu động tâm.

- Chư vị sinh trưởng ở Côn Lôn, thánh địa của Đại Hoang, cho nên không rõ tình huống bên ngoài, cũng không biết tình huống Long tộc. Long tộc tàn bạo các ngươi không hiểu, nhưng chúng ta hiểu. Cho nên lần này chúng ta không tiếc giá lớn cũng muốn báo thù. Các ngươi cũng biết, bí cảnh là của Côn Lôn, nơi này xảy ra chuyện, ý nghĩa người bên ngoài sẽ lập tức nhúng tay.

Chúng ta hẳn phải chết không nghi ngờ.

Nhưng không có chuyện gì có thể ngăn cản chúng ta.

Đây chính là quyết tâm của chúng ta.

Hi vọng các vị có thể minh bạch.

Ý tứ của hắc y nhân kia rất rõ ràng.

Bọn họ hẳn phải chết không nghi ngờ, còn không sợ chết hơn các ngươi.

Nếu như cứng đối cứng, như vậy thì xem ai ác hơn.

Bởi vì bọn hắn đã bị phán tử hình.

Ngao Long Vũ tự nhiên minh bạch ý tứ của đối phương, cũng biết đối phương rót vào ý niệm sai lệch, nói cho những sư đệ sư muội này, Long tộc không phải vật gì tốt.

Đối phương muốn cô lập nàng.

- Ngươi cho rằng chúng ta ngốc sao?

Lâm Tư Nhã lạnh lùng nói:

- Không có sư tỷ, các ngươi muốn giết chúng ta, còn không phải dễ như trở bàn tay?

- Ha ha.

Người kia cười cười nói:

- Vị tiên tử này là muốn mang theo những thiên kiêu tương lai kia, liều mạng cho sư tỷ của ngươi, sau đó chôn cùng sao?



Nói xong những thứ này, nam tử kia vươn tay chỉ lên trời, nghiêm túc nói:

- Bổn tọa ở đây hạ đạo thệ, chỉ cần bây giờ mấy vị rời đi, bổn tọa tuyệt đối sẽ không động thủ với chư vị, nếu như làm trái, thiên lôi oanh sát, hồn phi phách tán.

- Ha ha, khinh chúng ta ngu ngốc sao?

Khóe miệng Mạc Ly mang theo nụ cười tàn nhẫn:

- Ngươi không giết, những người khác không thể giết? Một khi chúng ta phân liệt, các ngươi giết chúng ta giống như giết chó.

- Đúng vậy, nếu Ngao sư tỷ chết ở chỗ này, chúng ta trốn được sao?

Một nữ đệ tử mở miệng nói.

Trong bọn hắn, Ngao Long Vũ chiến lực cao nhất.

Kim Đan kỳ.

Nhất là ba năm này, tu vi đột nhiên tăng mạnh.

Nếu Ngao Long Vũ chết, bọn họ ai chạy thoát được.

Đối mặt với hai người chất vấn, hắc y nhân kia cười cười, nói:

- Các ngươi cũng thề đi.

Hắn nói với mấy người đứng phía sau.

Rất nhanh mấy người khác cũng hạ đạo thệ.

Sau đó hắc y nhân nhìn những người kia nói:

- Các ngươi cũng biết, lời thề của chúng ta là hữu hiệu. Nếu các ngươi còn cảm thấy chúng ta muốn giết các ngươi. Vậy chúng ta cũng không thể nói gì hơn.

- Hiện tại lại cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, thời gian của chúng ta đang gấp, không muốn lãng phí thời gian quý giá ở trên người các ngươi. Các ngươi tùy thời có thể rời đi, nếu các ngươi muốn lưu lại, chúng ta cũng phụng bồi.

Nói xong những thứ này, hắc y nhân nhìn những người kia.

Đang đợi những người kia làm quyết định.

Lâm Tư Nhã nhìn mấy người phía sau, có hơn phân nửa người sinh thoái ý.

Nàng há miệng muốn nói cái gì, nhưng trong lúc nhất thời nói không ra lời.

Không vì cái gì khác, những người kia tất cả đều thề, hơn nữa là Đại Đạo thệ ngôn.

Cũng chính là nói, dù động thủ, cũng ít đi những địch nhân này.

Tính an toàn cao hơn rất nhiều.

Chẳng qua trước mắt không ai dẫn đầu tỏ thái độ rời đi.

- Sư muội, ngươi dẫn bọn hắn lui trước đi. Ta lưu lại nơi này.

Thời điểm mọi người đang xoắn xuýt, Ngao Long Vũ mở miệng.

Nàng biết, để những người này lưu lại là không thực tế.

Hơn nữa lưu lại chẳng khác nào liều mạng cho Ngao Long Vũ nàng, nàng không cần.

- Ta không đi.

Lâm Tư Nhã trực tiếp đứng ở bên người Ngao Long Vũ.

Sau đó nàng nhìn những người kia nói:

- Chính các ngươi đi đi. Dù sao bọn họ cũng sẽ không động thủ.

- Sư muội.

Ngao Long Vũ nhìn Lâm Tư Nhã, nhíu mày.

Quá tùy hứng.

Lâm Tư Nhã nhìn Ngao Long Vũ, nói thẳng:

- Sư tỷ không cần khuyên ta. Ta chỉ biết ta và sư tỷ tu luyện từ nhỏ, cùng nhau lớn lên. Tuy sư tỷ không quá tốt với ta, nhưng thường xuyên chỉ đạo ta. Ta và những sư đệ sư muội kia, không quen.



Ngao Long Vũ nhìn Lâm Tư Nhã, sau cùng lạnh lùng nói:

- Ngươi lưu lại sẽ liên lụy ta, ta một người có lẽ còn có khả năng thoát đi.

- Sao, sao lại thế.

Lâm Tư Nhã sửng sốt, có chút không dám tin.

- Ta thân là Long tộc, tất nhiên sẽ có thủ đoạn bảo mệnh. Thêm một người, thì nhiều một phần nguy hiểm.

Ngao Long Vũ nhìn Lâm Tư Nhã nói.

Lâm Tư Nhã há to miệng, nói không ra lời.

Nàng không biết Long Vũ sư tỷ nói có phải thật hay không.

- Dẫn bọn hắn rút lui đi.

Ngao Long Vũ nói.

Lần này Lâm Tư Nhã không nói gì, cũng không biết nói cái gì.

- Lâm sư tỷ, rút lui đi.

Có người mở miệng nói.

Có một người mở miệng, tự nhiên có người thứ hai:

- Đúng vậy, chúng ta lưu lại chỉ làm Ngao sư tỷ vướng víu.

Lâm Tư Nhã cắn răng, sau cùng gật đầu.

Ngao Long Vũ nhìn đám người Lâm Tư Nhã rời đi.

Đối phương xác thực không có động thủ ngăn cản.

Dù đổi ý, bây giờ nàng cũng có thể trì hoãn một chút thời gian.

Đương nhiên, chạy trốn gì đó, chỉ là tùy tiện nói mà thôi.

Nếu ngay từ đầu, nàng quả thật có thể chạy thoát, nhưng hiện tại đã chậm.

Nàng bị thương không nhẹ.

Chờ đám người Lâm Tư Nhã đi xa, Ngao Long Vũ mới quay đầu nhìn về phía những hắc y nhân kia, nói:

- Ta muốn biết, các ngươi là người của phong nào. Ở trong mắt các ngươi, ta hẳn là một người chết chứ.

- Người chết thì biết nhiều như vậy làm gì?

Hắc y nhân cầm đầu mở miệng nói ra.

Sau đó hắn trực tiếp để đàn thú phát động công kích.

Đã làm trễ nải không ít thời gian, hiện tại không có tất yếu chậm trễ nữa.

Nói nhiều một câu cũng chỉ là nói nhảm, chờ giết Ngao Long Vũ xong lại nói với tử thi cũng được.

Oanh!

Trên mặt Ngao Long Vũ xuất hiện không ít long hóa, hai tay biến thành long trảo.

Bây giờ nàng có thể dựa vào, chỉ có thân rồng cường đại của mình.

Oanh!

Lại một tiếng vang ầm ầm.

Rất nhiều Yêu thú bị Ngao Long Vũ đánh bay.

Chỉ là trong quá trình công kích, nàng cũng bị rất nhiều lực lượng trùng kích.

Nam tử hắc bào cầm đầu nhìn đúng thời cơ, trực tiếp ngưng tụ lực lượng, sau đó vọt vào vòng vây.

Ngao Long Vũ vốn đang chống cự Yêu thú công kích, thời điểm phát hiện hắc y nhân tới thì đã chậm.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

vương phi đa tài nghệ
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Bế Quan Ngàn Năm Dao Trì Bạn Gái Mời Ta Rời Núi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook