Bộ Lạc Du Thú - Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Chương 30: Chương 30

Tử Sắc Kinh Cức

21/01/2018

Edit + Beta: Hwan

*************

Giữa trưa khi nấu cơm, Lâm Mộc cảm thấy hắn đã tốt hơn nhiều nên chuẩn bị bắt tay hỗ trợ, lại bất đắc dĩ bị Patrick giam cầm bên người. Sacha ngược lại rất nhanh từ trong phòng đi ra, tuy rằng mặt vẫn còn đỏ, nhưng bộ dáng lại rất vui vẻ. Lại nhìn Locker, nha trực tiếp choáng váng, vẫn luôn ngồi gần chỗ Sacha ngồi nhìn hắn hắc hắc cười ngây ngô. Lâm Mộc cũng cảm thấy chỉ có Sacha mới có thể thần kinh thô mà bảo trì biểu tình, nếu là hắn đã sớm dọa xuất một thân mồ hôi lạnh. Lâm Mộc ở trong lòng tưởng tượng Locker đổi thành Patrick, A! So với nhìn thấy núi lửa phun trào còn kinh khủng hơn. Cho nên Lâm Mộc nghiêm túc nói với Patrick “Ngươi tuyệt đối không được học giống như Locker, rất dọa người.”

Patrick nhìn bộ dáng Locker vui vẻ choáng váng, “Sẽ không.”

Lâm Mộc vừa lòng gật gật đầu, nhưng lập tức lại mất hứng, y tại sao có thể nhanh chóng thừa nhận không vì hắn mà choáng váng chứ? Cho nên Lâm Mộc quyết định không để ý tới Patrick, nhưng lại nghĩ hắn lại không phải là nữ nhân, sao lại rối rắm mấy thứ này, lập tức mệnh lệnh bản thân đem mấy thứ đó quên đi. Patrick bởi vậy mà tránh được một kiếp, không thì Patrick liền vô tội mà chết. Rõ ràng là phụ họa lời Lâm Mộc nói, đương nhiên cũng tuyệt đối tin tưởng y sẽ không học theo bộ dáng ngu ngốc của Locker.

Lâm Mộc nghĩ cùng với Patrick nghĩ căn bản là hai khái niệm khác nhau. Patrick nghĩ chính là không thể giống Locker ngốc hề hề như vậy. Lâm Mộc lại là hắn ngu dại. Hoàn hảo Lâm Mộc quyết định không dây dưa đề tài kia, bằng không Patrick liền oan uổng.

Lâm Mộc nhìn Patrick đem con vật không biết tên gì xuyên qua nhánh cây nướng, động vật này nhìn qua thực nhỏ, cũng chỉ lớn bằng con gà.

“Mao mao thú?”

Patrick gật đầu.

“Không phải bởi vì nó nhỏ cho nên mới khó bắt đi?” Dù sao thân hình bọn họ đều khổng lồ, kiểu này giống như để một con vật to lớn đi bắt con kiến.

“Lá gan của bọn nó rất nhỏ còn rất giải hoạt, chỉ cần gió thổi cỏ lay động chút xíu cũng đủ làm bọn nó tránh trong động không chịu ra, phải kiên nhẫn chờ rất lâu mới bắt được.”

Nghĩ lại Patrick về trễ như vậy, y đã phải đợi rất lâu mới bắt được. Kỳ thật trong lòng Lâm Mộc rất cảm động, thú nhân này toàn tâm toàn ý trân trọng bạn lữ của y, điểm ấy hắn vẫn luôn biết.

“Kỳ thật ngươi không cần vì ta bắt cái này.” Lâm Mộc tin tưởng chân tâm Patrick đối với hắn, bởi vì biểu hiện từ trước tới nay của y vẫn luôn rõ ràng như thế, tuy hắn không phải là giống cái ở nơi này của bọn họ, sẽ không có hậu đại tiếp theo. Những du thú này vẫn tiếc nuối bọn họ không có giống cái của mình, nhưng nhìn kĩ thì bọn họ vẫn có khát vọng huyết mạch được kéo dài. Mà Patrick là thú nhân ưu tú như vậy hẳn nên có được con nối dòng của y. Nhưng nếu như nhìn Patrick đem người khác ôm vào ngực, Lâm Mộc cảm thấy tim hắn rất đau. Hắn biết có như có thời điểm kia, hắn nhất định sẽ lựa chọn rời đi.

Patrick thật sâu nhìn Lâm Mộc, tuy rằng y không biết Lâm Mộc nghĩ gì, nhưng y biết hắn đang nghĩ thứ bản thân không muốn. Bởi vì trong mắt Lâm Mộc mất đi ánh sáng.

Patrick cười nói: “Vì giống cái của mình bắt mao mao thú là việc ta phải làm.”

Lâm Mộc nghe được từ “giống cái” này liền tức giận, hắn không phải là giống cái, hắn sẽ không có hậu đại “Ta nói rồi, ta không phải là giống cái. Muốn tìm giống cái ngươi đi tìm người khác đi.” Nói xong tức giận chạy về phòng.

Những người khác đối việc Lâm Mộc tức giận không rõ, tuy tuy rằng trước kia Lâm mộc cũng vì xưng hô giống cái mà căm tức, nhưng nhiều nhất chính là ồn ào vài câu không cho kêu, cho tới bây giờ cũng không có tức giận, rốt là đây là tình huống gì?

Patrick như có điều suy nghĩ chạy theo vào phòng.

Phil lo lắng nhìn bóng dáng bọn họ rời đi, hỏi Ryland, “Bọn họ không có việc gì đi?”

Ryland đem thịt mới vừa nướng xong đưa cho hắn, “Yên tâm, không có việc gì.”

“Chính là ta cảm thấy Lâm Mộc lần này là thật sự tức giận.” Hắn chưa bao giờ gặp qua lâm Mộc tức giận mặt lạnh như thế.

“Yên tâm, tộc trưởng sẽ giải quyết. Ngươi ăn nhiều thịt một chút, nhìn ngươi gầy thành như vậy.” Ryland một chút cũng không lo lắng, không có thú nhân ngay cả bạn lữ của mình mà không hống tốt, huống chi tộc trưởng của bọn họ xem như là thú nhân nổi bật nhất, bên ngoài khoác da nghiêm cẩn, bên trong nội tâm phúc hắc, Lâm Mộc căn bản không phải đối thủ của tộc trưởng.



Phil cắn miếng thịt xuyến, “Ta đều béo hơn nhiều rồi, sao ngươi lại không thấy chứ?”

Ryland xoa bóp mặt Phil “Vẫn là thực gầy, khi nào thì thịt đô đô mới hảo.”

Phil hắc tuyến, “Muốn ta béo thành dạng gì chứ.”

Sacha cùng Linie cũng rất lo lắng, bất quá nghĩ tộc trưởng của bọn họ nhất định có thể đem Lâm Mộc hống hảo, mọi người liền ăn cơm không nói.

Lại nói Lâm Mộc chạy về phòng, ở trên giường ngồi xếp bằng. Trong lòng cũng hiểu được hắn là mạc danh kì diệu tức giận, nhưng chính là phiền toái.

Patrick vào nhà giữ rèm cửa, đi đến bên giường nhìn Lâm Mộc, y không biết vì sao Lâm Mộc tức giận, nhưng tuyệt đối không phải vì y gọi hắn là giống cái. Trong lòng y có chút bất an, y cảm thấy y nên làm cái gì đó để xác định lâm mộc vĩnh viễn ở bên cạnh y.

Lâm Mộc bình tĩnh trở lại chỉ thấy Patrick nhìn hắn tự hỏi. Hắn cảm thấy hắn nên cùng y hảo hảo nói chuyện. Mà lúc này Patrick cũng muốn nói chuyện.

“Mộc Mộc, chúng ta sau khi tế thần thì cử hành nghi thức đi. Trở thành bạn lữ của ta có được không?” Ánh mắt Patrick chân thành, tràn đầy kỳ vọng, ẩn ẩn còn có nhè nhẹ bất an.

Đây xem như là cầu hôn của thời đại thú nhân sao? Không hoa tươi không nhẫn, cũng là ước hẹn tối chân thành, ước hẹn cả đời nhất thế, vĩnh viễn không thay đổi. Lâm Mộc vô pháp phủ nhận, nghe được Patrick nói hắn rất vui vẻ, nhưng hắn không có mất đi lý trí. Hắn biết Patrick thích hắn, nhưng giữa bọn họ vẫn còn ít vấ đề, hắn không hy vọng Patrick về sau sẽ có tiếc nuối, hắn cảm thấy bọn họ cần nói ra hết mọi chuyện mới tốt.

Lâm Mộc chăm chú nhìn Patrick, “Ta cảm thấy chúng ta cần hảo hảo nói chuyện.”

Thấy Lâm Mộc cũng không nói đồng ý, ánh mắt patrick nhá mắt ảm đạm xuống, vẫn là ta cưỡng cầu sao?

Lâm Mộc nhìn không đành lòng, “Ta chưa nói không đồng ý…”

Patrick nghe được Lâm Mộc cũng không có cự tuyệt y, ánh mắt lại sáng lên, chờ mong nhìn Lâm Mộc.

Lâm Mộc bị ánh mắt của y nhìn có chút không biết như thế nào cho phải, nhưng hắn kiên trì nói rõ ràng, dù sao vấn đề kia cũng không nhỏ.

Lâm Mộc kéo Patricia một chút, “Ngươi trước ngồi xuống, chúng ta hảo hảo nói chuyện. Có một số việc ngươi nên biết rõ mới được.”

Patrick thuận theo ngồi xuống, ánh mắt không hề chớp nhìn Lâm Mộc.

Lâm Mộc nghiêm túc nhìn Patrick, “Ta hy vọng ngươi tin tưởng, ta thật là giống đực. Hơn nữa về thế giới kia của ta, ta từng nói với ngươi, đều là sự thật.”

Patrick như có điều suy nghĩ nhìn hắn, sau đó gật đầu.”Thế giới các ngươi sinh tồn tốt giống như thế giới của thần thú. Mộc Mộc, ngươi là muốn nói cho ta biết, ngươi là sứ giả của thần sao?”

“Không phải, sứ giả của thần cái gì. Hơn nữa thế giới của ta cũng không tốt như ngươi nghĩ, thần ếu như sinh hoạt tại D cầu ô nhiễm nghiêm trọng, vậy sinh hoạt của thần cũng không có gì đáng hâm mộ.”

Patrick gật đầu, y cũng nghe qua Lâm mộc nói về những thứ không tốt. Bởi vì cảm thấy có chút vô pháp lý giải bọn họ nơi đó, cho nên cũng sẽ không yên tâm.

“Thế giới kia của ta thế nào không phải là trọng điểm, ngươi phải bết chính là, ta là giống đực, tuy rằng theo thú nhân các ngươi có chút khác biệt, nhưng ta thật sự là. Cho nên ngươi hiện tại phải suy xét cho kĩ, ngươi quyết định tìm cái giống đực làm bạn lữ sao? Ngươi không muốn hài tử sao?” Kì thật trong lòng Lâm Mộc vẫn để ý đá án của Patrick, hắn biết hắn luyến tiếc sự sủng ái của Patrick, hắn có thể cảm nhận Patrick đem hắn để vào trong lòng đau, hắn luyến tiếc.



Patrick nhìn Lâm Mộc rõ ràng khẩn trương còn ra vẻ tùy ý, y đột nhiên hiểu được. Cười đem người ôm vào trong ngực.

Lâm Mộc nghe tiếng cười trầm thấp của Patrick trên đỉnh đầu, không rõ.

Patrick đỡ cánh tay Lâm Mộc, “Ngươi chính là lo lắng cái này? Lo lắng vấn đề hậu đại?”

“Hậu đại đối với các ngươi mà nói không phải rất trọng yếu sao?”

Patrick gật đầu, “Mỗi cái ấu tể đều là thần thú ban ân. Nhưng giống cái rất khó dựng dục, có chút bạn lữ đến tận cuối đời cũng không có hài tử. Hơn nữa đối với thú nhân mà nói là tối trọng yếu vĩnh viễn là bạn lữ của mình.”

Hai tay Patrick ôm lấy khuôn mặt Lâm Mộc, nhượng hắn nhìn mắt y, “Mộc Mộc, ta nghĩ cho ngươi hiểu được, ở trong lòng ta ngươi là tối trọng yếu. Từ sau khi bị trục xuất khỏi bộ lạc, ta liền không có hy vọng xa vời có bạn lữ của mình, nhưng thần thú đưa ngươi đến bên cạnh ta. Có được ngươi chính là may mắn lớn nhất của cuộc đời ta.”

Lâm Mộc tại sao không biết patrick người này nói lời van xin chứ? Bị người mặt đối mặt thông báo còn không cho chạy trốn, Lâm Mộc cảm thấy mặt hắn đang nóng lên, hắn cảm thấy Patrick đang ôm mặt hắn nhất định phát hiện ra, không phải y sẽ cười chứ?

Patrick tại trước khi lâm Mộc bị y cười làm cho tức giận nhanh chóng ôm người vào trong lòng, “Mộc Mộc, lần đầu tiên ta nhìn thấy người liền thích ngươi. Ngươi không phải là giống cái xinh đẹp nhất ta nhìn thấy, nhưng vẫn hấp dẫn người như vậy. Thời điểm lần đầu tiên chúng t gặp mặt, ngươi cứ sững sờ nhìn chúng ta, không có bị dọa đến lạnh run, cũng rất hưng phấn nhìn chúng ta. Ta ngay lúc ấy nghĩ, ngươi thật sự là một giống cái kì lạ. Ta tại một khắc kia nghĩ, ta muốn hắn, ta nghĩ muốn giống cái này. Thú nhân chúng ta đối với thứ mình thích chưa bao giờ che giấu, nhưng một khắc này ta nhát gan. Ngươi tốt đẹp như vậy, mà ta lại có thân phận như thế. Lúc ấy ta nghĩ, nếu ta không phải là du thú ta nhất định sẽ tìm mọi cách có được ngươi. Chính là…” Patrick cười tự giễu “Ta là du thú, không xứng với một giống cái tốt đẹp như ngươi.”

Lâm Mộc cầm lấy tay Patrick, hắn rõ ràng đau xót trong lòng y.

Cảm giác được Lâm Mộc an ủi, Patrick đối với hắn cười cười, “Kỳ thật lúc ấy ta cũng đã buông tha. Ta nghĩ ngươi đi lạc đường, tính toán đem ngươi đưa trở về. Lại không ngờ rằng ngươi muốn đi cùng chúng ta. Ta cảm thấy đó là thần thú ban ân huệ cho ta, ta có lẽ có thể.”

Lâm Mộc cười khẽ, “Cho nên sau đó ngươi lại đối với ta động tay động chân.”

Patrick ôm Lâm Mộc cười nhẹ, “Thú nhân cũng không sẽ che dấu yêu thích trong lòng.”

Patricia nhìn người mỉm cười trong lòng, y không ngờ cuộc sống của y còn tốt đẹp như vậy, trước kia nằm mơ cũng không thấy.

“Ta yêu ngươi.” Những lời này là y học từ chỗ Lâm Mộc, y cảm thấy những lời này có thể biểu đạt tình cảm trong lòng y.

Patrick hôn người trong ngực, có lẽ là bởi vì câu “Ta yêu ngươi” kia cảm động Lâm Mộc, Lâm Mộc lần này thực thuận theo. Nụ hôn nay lâu dài mà ấm áp, hai người tinh tế cảm thụ lẫn nhau, cảm thụ tình yêu giữa hai người.

Vừa hôn chấm dứt, Patrick buộc chặt cánh tay, “Mộc Mộc, theo ta cử hành nghi thức đi. Nhượng ta trở thành bạn lữ của ngươi.”

Lâm Mộc không có phản đối, Patrick liền cho rằng Lâm Mộc đáp ứng rồi, dù sao Lâm Mộc có chút thời điểm rất ngượng ngùng, bất quá như vậy cũng thực đáng yêu.

Lâm Mộc mới vừa xuất môn liền nhìn thấy tất cả mọi người nhất tề xoát xoát nhìn về phía hắn sau đó cảm thấy không tốt tất cả lại tận lực dời ánh mắt đi, ngay cả cơ hội để lâm mộc thẹn thùng cũng không cấp, nhưng lại nhịn không được nhìn lén. Cảm thấy khi đó mà trộm liếc mắt một cái, nhượng Lâm Mộc cười khổ không được.

Lâm Mộc ngồi xuống chỗ của mình, đối với Phil bọn họ cười cười. Bọn họ thấy hắn thần sắc bình thường cũng yên tâm.

Giữa trưa ăn mao mao thú làm cho Lâm Mộc cả đời khó quên, trách không được giống cái sẽ thích như vậy, hắn cho tới bây giờ không nghĩ qua có loài thịt nào mỹ vị như vậy. Non mịn ngon miệng, vỏ xương có hương, Lâm Mộc nghĩ tất cả từ để hình dung, hắn đều cảm thấy tái nhợt vô lực, chỉ có ăn qua mới biết được hương vị. Bởi vì hàm nghĩa đặc biệt của mao mao thú nên Lâm Mộc không chia cho ai khác, nhìn bộ dáng Sacha vừa ăn vừa nhìn hắn chảy nước miếng, Lâm Mộc thích trở mình. Đột nhiên cảm thấy hắn thật là tà ác.

Đương nhiên Phil cùng Linie bọn họ cũng rất muốn ăn, có tâm thú nhân ngay tại trong lòng nói thầm: giống cái của mình muốn ăn như vậy, xem ra mình phải làm chút nhượng hắn mất hứng sự mới được, hắc hắc hắc hắc.....

Cho nên mấy ngày kế tiếp, trong tộc mấy người … gống cái thành niên kia tất cả đều tức giận cũng khoái hoạt.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
Linh Vũ Thiên Hạ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Bộ Lạc Du Thú - Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook