Bộ Lạc Du Thú - Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Chương 16: Muối!

Tử Sắc Kinh Cức

21/01/2018

Edit + Beta: Hwan

*************

Lâm Mộc trở về trước hết nhìn tiến trình làm phòng ở, nhìn thấy tường đá chỉnh tề, không thể không bội phục năng lực động thủ của thú nhân. Bởi vì có ít người, trử bỏ mỗi ngày phải có hai thú nhân ra ngoài săn thú còn lại các thú nhân này đều tại kiến phòng ở (ngoại trừ Casso còn chưa biến hóa).

Mười mấy thú nhân, mỗi người đều vội ướt đẫm mồ hôi, Lâm Mộc nấu nước xong, cho thêm chút muối, sau đó cùng với Phil đưa cho bọn họ.

Lâm Mộc nhìn chén nước trong tay mình, lại nhìn Patrick đang đập tảng đá, hướng hắn đi tới.

Chén gỗ quá lớn, hai tay Lâm Mộc đều phải ôm, hắn dùng thân thể huých Patrick, nhỏ giọng nói: “Uống nước.”

“Ân.” Patrick cười, bất quá động tác đập đá không có chút ý tứ dừng lại.

“Ngươi... Rốt cuộc uống hay không uống a.” Âm thanh của Lâm Mộc càng nhỏ.

“Uống.” Lại vẫn cứ đứng ở đó nhìn Lâm Mộc cười, không có chút ý tứ động thủ.

Ở bên cạnh bọn họ uống nước, Carl cố ý lớn tiếng cùng Khoa Ân bên cạnh nói: “Khoa Ân, nước này rõ ràng là thêm muối vì cái gì ta uống lại cảm thấy chua a, ha ha ha.”

Carl nói làm cho Lâm Mộc muốn cắn răng.

“Ân, là rất chua.”

Khoa Ân nói không cảm xúc khiến cho Lâm Mộc muốn cắn hắn.

“Hắc hắc, Lâm Mộc, ngươi như thế nào liền không hiểu được a, lão đại muốn ngươi uy hắn đó. Ha ha ha…” các thú nhân bên cạnh đồng thời cười vang.

Lâm Mộc rất xấu hổ, hai người nam sao thành đối tượng bị trêu chọc rồi, trường hợp này sao quen thuộc thế, nhân vật chính không phải là nam nữ tràn ngập JQ sao? Nhìn Patrick cao lớn, cơ bắp tráng kiện, mình là thiếu nữ nhát gan xấu hổ ư? Cho nên Lâm Mộc thẹn quá thành giận, cầm chén hung hăng mà đặt ở trong tay Patrick, “Thích thì uống, hừ!” sau đó chạy.

Sau lưng truyền đến tiếng tràng cười to, Lâm Mộc vừa chạy miệng vừa lẩm bẩm “Đáng giận Patrick. Hỗn đản.” Chạy một hơi đến bờ suối.

Dòng suối nhỏ này chảy ngang qua sơn cốc, mà địa phương hiện tại của bọn họ, phía sau đúng là rừng cây nơi có phòng ở của bọn họ

“Lâm Mộc ngươi làm sao vậy?” Phil nhìn Lâm Mộc thở hổn hển đã chạy tới, trên mặt đỏ bừng, làn da của Lâm Mộc non mịn trắng nõn, trong suốt lộ ra một tia phấn hồng, Phil cảm thấy nhìn rất tốt.

Lâm Mộc ngồi xổm xuống, cầm lấy rau dại ở một bên, “Không có gì. Chúng ta mau rửa sạch đồ ăn, bọn họ làm việc tiêu hao sức lớn, hơn nữa hôm nay có thêm đồ ăn, đủ mệt chúng ta.”

“Ừ, các thú nhân tối có thể ăn, hoàn hảo chúng ta không cần giúp bọn hắn thịt nướng. Bất quá, Lâm Mộc, giống cái ở bộ lạc chúng ta không làm cơm, các thú nhân luyến tiếc. Patrick như thế nào bỏ được cho ngươi nấu cơm?”

Nhiệt độ trên mặt Lâm Mộc vừa hạ xuống liền nóng lại, miệng than thở: “Quan gì tới hắn.”

“Lâm Mộc không là phải là giống cái của Patrick sao? Như thế nào không có quan hệ với hắn?” Phil nghi hoặc, đột nhiên nghĩ tới điều gì, mở to mắt to hỏi

“Lâm Mộc có phải thẹn thùng hay không nha.” Không thể không nói Phil ngươi chân tướng.

“Ta nào có thẹn thùng, hơn nữa ta mới không phải là giống cái của Patrick đâu, ở nơi đó của chúng ta, ta là giống đực. Ta là nam, ta thật là nam.”

“Lâm Mộc, ngươi đừng kích động, ta biết ngươi là nam, ta cũng vậy nam a. Bất quá ngươi là giống đực?” Phil trong mắt tràn ngập hoài nghi, “Lâm Mộc, ngươi rõ ràng là giống cái a, chẳng lẽ Lâm Mộc có thể hóa thú?”

“Sẽ không.” Lâm Mộc buồn bực cúi đầu tẩy đồ ăn, hắn không rõ, ở nơi này biểu đạt mình là nam nhân sao mà khó như vậy?

“Oa, Lâm Mộc! Chẳng lẽ là Patrick cường bách ngươi.”

Phil đột nhiên lớn tiếng nói chuyện, Lâm Mộc bị hoảng sợ, “Phil đang nói cái gì, cường bách cái gì a?”

“Ngươi nói ngươi không phải là giống cái của Patrick, vậy vì sao ngươi ngủ cùng với hắn, nhất định là hắn cường bách ngươi đúng không?” Phil thực nhỏ giọng nói.

Nhìn bộ dáng thảo luận chuyện cơ mật của Phil thật không biết nói gì, nhưng cũng thực nhỏ giọng nói với hắn: “Không giống như ngươi nghĩ. Tuy rằng lúc đầu là bị bắt, nhưng… Dù sao không giống như ngươi nghĩ.”

“Không giống?”

Lâm Mộc cúi đầu không nhìn hắn, “Không phải ngươi cùng Ryland chưa cử hành nghi thức cũng ngủ cùng nhau đó? Hơn nữa ta cùng Patrick lại không có làm cái gì.”



“Ta cùng Ryland cũng không làm cái gì.” Phil vội vàng biểu thị trong sạch, ý thức được thanh âm của mình có chút lớn, vội vàng đỏ mặt nhỏ giọng nói, “Ân… Ta cùng Ryland muốn trở thành bạn lữ, ngươi cùng Patrick cũng nhất dạng sao?”

Lâm Mộc trầm mặc, ngẫm lại thế giới này không có nữ nhân, chính hắn chẳng lẽ đã định trước phải cùng nam nhân ư? Ngẫm lại nếu người kia là Patrick, tựa hồ không như vậy không thể tiếp thu. Lắc lắc đầu, “Sao có thể nghĩ tới việc đó, sao lại biến thành tiếp nhận ồi.” Lâm Mộc không muốn suy nghĩ tới, dù sao bây giờ hắn không nghĩ tới phải gả... Phi phi, tìm cá nhân kết làm bạn lữ, lúc khác nói sau

“Lâm Mộc?”

“Cái gì?” Lâm Mộc ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Phil.

Phil chỉ vào tay hắn, “Ngươi bức hết lá rồi.”

Nhìn thức ăn trong tay, Lâm Mộc không ý tứ cười cười, hắn chỉ đi vào cõi thần tiên có chút xíu thôi mà đã như vậy rồi, Lâm Mộc nhìn nhánh cây trong tay mình. Thuận tay tiếp được bạch cầu chạy tới, Lâm Mộc cảm thán số lần Cầu Cầu tập kích nhiều, phản ứng của hắn cũng tăng lên a, đều nhanh trở thành động tác tiềm thức.

“Không phải cùng Casso đi tìm Mischa sao? Sao trở về một mình rồi.” Lâm Mộc vừa hã âm thanh, liền truyền đến âm thanh của Mischa.

“Cầu Cầu, Cầu Cầu, ngươi chạy cái gì a?” Mischa hướng bên này đã chạy tới, bất quá Casso so với nó càng nhanh.

Nhìn động tác rõ ràng an ủi của Casso, Lâm Mộc buồn cười nhìn Mischa thở hổn hển: “Ngươi lại khi dễ Cầu Cầu?” Cũng không biết vì cái gì mà Mischa thích Cầu Cầu, rõ ràng không là thực thích nó sao, chẳng lẽ đây là trong truyền thuyết thương nhiều thì càng thích khi dễ hắn sao? Lâm Mộc vì ý tưởng của chính mình mà hắc tuyến.

“Ta nào có khi dễ nó a, ta chỉ là muốn uy nó uống nước mà thôi, là thật.” Nói xong còn lắc cái chai trong tay mình. Đây vốn là bình plastic của Lâm Mộc, Mischa thực thích cho nên Lâm Mộc liền đưa cho nó.

Lâm Mộc nhìn nước trong bình, đúng là không nhìn ra cái gì, bất quá Mischa tinh quái như vậy, hắn tin tưởng bên trong nhất định có vấn đề, nhưng Lâm Mộc không muốn cùng tiểu hài tử chấp nhặt.

Lâm Mộc an ủi sờ sờ đầu Cầu Cầu, Casso cũng an ủi liếm liếm Cầu Cầu.

“Cầu Cầu đừng thương tâm, chủ nhân của ngươi không giúp ngươi, ta giúp ngươi. Như vậy đi, chúng ta về sau không chơi với Mischa.”

Móng vuốt màu trắng để trên mặt Casso, bất quá nhưng không có giống dĩ vãng đau đớn, Casso thỏa mãn.

Mischa cũng không hảo ý tứ, nó chỉ là muốn cùng Cầu Cầu đùa giỡn, không có ý định khi dễ nó. Cho nên Mischa quyết định vì hành vi của mình nhận sai, tuy rằng thực không tha, nó vẫn lấy ra bảo bối mà nó vừa mới phát hiện.

“Cầu Cầu cho ngươi cái này, có thể cho Lâm Mộc đục lỗ đeo lên cho ngươi, đồ vật xinh đẹp như vậy thật không lỡ cho ngươi.”

Cầu Cầu không có động tác gì, Casso cũng không khách khí, lập tức dùng miệng ngậm cấp cho Cầu Cầu.

“Phi phi...” Đầu lưỡi Casso vừa đụng tới vật kia liền lập tức phun ra, “Cái gì vậy, khó chịu.”

Lâm Mộc kinh ngạc nhìn khối kết tinh bị vứt kia, giống như thủy tinh, nhưng Lâm Mộc cảm thấy đây nhất định không phải thủy tinh, bởi vì rất quen thuộc.

“Casso, sao ngươi ném bảo bối của ta xuống đất?” Mischa nói xong muốn nhặt lên, Lâm Mộc lại nhặt trước nó.

Mischa nghi hoặc nhìn Lâm Mộc.

Lâm Mộc dùng móng tay hoa xuống ít bột phấn, nghiệm chứng liếm một ít, mặn!

” Mischa, ngươi tìm được cái này ở đâu?” Lâm Mộc bắt lấycánh tay Mischa hỏi, thanh âm tràn ngập kinh hỉ.

Mischa cảm thấy ánh mắt Lâm Mộc sáng dọa người, mộc mộc nói: “Là... Là tại căn cứ bí mật của ta phát hiện thấy.”

“Mau dẫn ta đi.” Khối muối kết tinh lớn như vậy, muối ở nơi đó chắc không ít.

Mischa có chút không tình nguyện, đó là căn cứ bí mật của nó, là chính nó phát hiện. Nó không nghĩ mang người khác đi.

Lâm Mộc nhìn ra Mischa không tình nguyện, hắn cầm khối kết tinh kia hỏi: “Ngươi có biết đây là cái gì sao?”

Phil cũng rất ngạc nhiên đồ vật trong tay Lâm Mộc là cái gì, thế nhưng nhượng Lâm Mộc kích động như vậy, hắn cẩn thận nhìn một chút, cảm giác rất quen thuộc, chăng phải là: “Muối?! Lâm Mộc, đó là muối sao?”

“Ừ!” Lâm Mộc cười không thấy mắt, rốt cục tìm được muối, muốn lập tức nhìn mới được.

“Muối?” Mischa có chút không dám tin tưởng, bảo bối xinh đẹp như vậy lại là muối mà mọi người cần nhất. Đừng trách Mischa nhìn đoán không ra, trước khi Lâm Mộc đến nó chưa có ăn muối a-xít, mà khi Lâm Mộc tới đây hắn chỉ cho thêm chút bột muối mà thôi, tự nhiên không kết tinh này là muối mà bọn họ tâm tâm niệm niệm.

“Ta đây liền mang ngươi đi!” Nếu kia là muối, bọn họ liền cũng có muối, không cần sinh hoạt ăn tươi, mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn mằn mặn, ngày như thế này thực hạnh phúc.

Lâm Mộc cùng Phil bọn họ đi theo Mischa, đi rồi một đoạn đường quanh co mới tới được căn cứ bí mật.



Nhìn cửa sơn động dị thường bí mật, Lâm Mộc có chút không dám tin tưởng hỏi Mischa, “Sao ngươi phát hiện được nơi này.” Lộ trình quanh co như vậy, sơn động lại bí mật như vậy, Lâm Mộc không có đi liền không tìm ra.

Mischa đắc ý giơ lên cằm nhỏ của mình, “Hắc hắc, đó là bởi vì ta lợi hại a.” Nghĩ đến muối là mình tìm được, tự hào a, “Theo ta vào đi thôi.” Nói xong ngẩng đầu ưỡn ngực dẫn mọi người đi vào.

Cầu Cầu cùng Casso ở một bên tò mò đã sớm chờ không kiên nhẫn, nghe được Mischa nói đi vào, hai tiểu tử liền nhanh chóng chạy vào, chỉ để lại thân ảnh.

Mischa thấy hai người bọn họ chạy nhanh vào, cũng không sĩ diện, hô lớn đuổi theo, “Chờ ta một chút, nơi này chính là ta phát hiện. Hai người các ngươi.” Mà sau đó Phil cùng Lâm Mộc thì chậm rãi đi tới.

Xem ra động này rất sâu, trong sơn động không giống suy nghĩ của bọn họ tối đen, ngược lại sang nhu hòa, mà đây không phải là ánh mặt trời từ khe hở chiếu vào, mà là từ vách núi sang lên.

“Thật khá, Lâm Mộc, ta không có nhìn lầm đi, thạch bích tự sáng lên.”

Lâm Mộc vuốt thạch bích trả lời Phil, “Ngươi không có nhìn lầm, chính là thạch bích tự sáng lên.”

Lâm Mộc tinh tế quan sát thạch bích, không phải thạch bích nào cũng phát sáng, chỉ có loại thạch bích bên ngoài có một trầng màu trắng, Lâm Mộc không biết đây là cái gì, hắn dùng dao tùy thân mang theo nạy khối nhỏ. Cầm ở trong tay, giống hắn nghĩ nhất dạng, thạch bích trong tay hắn tản ra ánh sáng trắng nhu hòa.

“Thật thần kỳ a, thạch bích tự sáng lên. Lâm Mộc ngươi biết tại sao không?”

Lâm Mộc hắc hắc cười, cười có chút gian trá, “Ta không biết vì cái gì tự sang lên, nhưng ta biết chúng ta có đèn, đèn thuần tự nhiên a. Có thể làm thành đèn pin a.” Tìm được vật chiếu sáng thiên nhiên làm cho Lâm Mộc hưng phấn không thôi, trong lòng ảo tưởng sau khi kiến tạo xong phòng ở thì sử dụng những thạch bích này như thế nào, một bên hướng mục đích của chính mình mà đi đến. Đèn chính là đồ vật dệt hoa trên gấm, muối đó mới là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!

Theo âm thanh của bọn Mischa, hai đi đi quẹo quanh liền nhìn thấy mục đích tới đây. Bọn họ vì hình ảnh vào mắt mà kinh ngạc. Đây là một sơn động rất lớn, động chính giữa có bán kính ba thước là một thủy đàm, mà làm bọn họ kinh ngạc chính là, ánh sang nhu hòa có thể thấy được trên “mặt băng”, toàn bộ mặt đất trong sơn động đều là loại “băng” thật dày này. Lâm Mộc không biết nguyên nhân nào tạo nên hoàn cảnh như vậy, nhưng đây không phải là vấn đề hắn muốn suy xét.

“Muối, những thứ này đều là muối!” Lâm Mộc cảm thấy chính mình giờ khắc này rất muốn khóc, đây là những du thú, những du thú trong lòng cảm thấy thần thú không có vứt bỏ bọn họ vết thương. Lâm Mộc đôi mắt hồng hồng cười đối Phil nói: “Chúng ta cũng có muối, cuộc sống của chúng ta sẽ rất tốt.”

“Ta nghĩ tin tưởng ngươi.” Phil không biết vì cái gì mà Lâm Mộc có phản ứng lớn như vậy, hắn biết những thú nhân thiếu muối, hắn biết bộ lạc sở hữu cũng không cho du thú lấy muối. Hắn chỉ biết là muối là cần thiết, nhưng cũng không biết muối có ý nghĩ như thế nào với thú nhân.

Mischa đang đùa thấy bọn họ đến đây, “Lâm Mộc, Phil, mau đến xem, ta chính là ở trong này tìm được muối.”

Lâm Mộc bình phục một chút tâm tình, đi đến bờ hồ, hắn nhìn hồ nước, trong suốt thấy đáy, “Chẳng lẽ cái này là diêm tuyền?” Lâm Mộc nghĩ đến ở thế giới kia có biển chết, bởi vì nguyên nhân mật độ rất lớn, người ở trong nước cũng sẽ không chìm xuống.

Hắn suy nghĩ một chút, bắt tay ném tảng đá xuống.

“Oa, tảng đá thế nhưng không có chìm xuống.” Mischa ngạc nhiên hô.

Theo “Bùm” một tiếng, Casso nhảy vào trong hồ. Nó lập tức cảm thấy hồ nước kỳ quái, trong nước có một cỗ lực lượng nâng nó lên không chó nó chìm xuống, cho nên nó cao hứng lật thân mình, ngửa bụng bơi.

Casso cao hứng kêu to, “Nơi này thật tốt chơi! Ta không có chìm xuống, ha ha, ta tại bơi.” Đáng tiếc không có phiên dịch.

Lâm Mộc cười dùng tay đẩy một chút trong hồ nước, Casso thân mình liền lắc lắc.

“Thật tốt chơi, ta cũng muốn đi xuống.” Mischa nhìn bộ dáng thoải mái của Casso như vậy, cũng muốn đi xuống chơi.

Lâm Mộc ngăn cản nói: “Hiện tại coi như xong, ngươi nếu đi xuống, sau khi đi ra phải tắm rửa. Cũng sắp giữa trưa, chúng ta vẫn nhanh chóng trở về.”

Lâm Mộc vừa muốn đứng dậy chợt nghe đến Casso tiếng kêu thảm thiết, nguyên lai Cầu Cầu thấy Casso đùa vui vẻ, liền giống một cái đạn pháo màu trắng nện ở trên bụng Casso, đau đến Casso ô ô kêu.

“Ha ha ha ha…” Trong sơn động tràn đầy tiếng cười khoan khoái. Tuy rằng đem mình khoái hoạt thành lập trên sự đau khổ của người khác thực không phúc hậu, nhưng ai nhương hai người bọn họ như vậy đâu. Bất quá nghĩ đến bọn họ một cái nguyện đánh một cái nguyện kề, Lâm Mộc đã cảm thấy sinh hoạt tốt vô hạn, chuyện vui cũng không thiếu a.

Dùng dao nhỏ ở bên bờ hồ cạy hai khối, lúc đi ra nhìn cẩn thận cửa động, tuy rằng nhìn rất bí mật, Lâm Mộc vẫn là quyết định cùng Patrick nghĩ một biện pháp tốt, miễn cho bị ngoại nhân đoạt đi.

Mắt nhìn phía sau sơn động, nghĩ đến Mischa ở một nơi bí mật xông loạn, hắn nghiêm túc nhìn Mischa, “Mischa, tuy rằng ngươi phát hiện muối là một việc thật cao hứng, nhưng ta hy vọng ngươi về sau đừng một người đi lung tung. Nếu gặp được nguy hiểm liền phiền toái, nhớ rõ, về sau nếu đi chơi, nhất định phải có người cùng.”

“Ta đã biết. Về sau sẽ không.” Mischa biết Lâm Mộc là vì tốt cho nó, gật đầu đáp ứng.

Lâm Mộc vuốt đầu Mischa, “Phải nghe lời mới được, ngươi mà bị thương, Khắc Đặc sẽ thương tâm.”

=======================

[1] JQ: Gian tình

[2] Thú nhân: chỉ toàn bộ thú nhân kể cả giống đực giống cái, cả lớn lẫn bé

[3] Diêm tuyền: [yánquán] suối nước muối, suối nước khoáng có chứa một hàm lượng muối lớn, là nguyên liệu chính để làm muối ăn

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Bộ Lạc Du Thú - Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook