Bộ Lạc Du Thú - Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Chương 13: Vào cốc

Tử Sắc Kinh Cức

21/01/2018

Tác giả: Tử Sắc Kinh Cức

Edit + Beta: Hwan

****************

Ngày hôm sau Ryland liền tỉnh, Phil nhìn thấy Ryland tỉnh mừng quá rơi nước mắt. Ryland ôm Phil cảnh giác nhìn Patrick mặt lạnh đứng bên cạnh Lâm Mộc, thú nhân khí tức mãnh liệt sẽ làm cho người ta cảm giác nguy hiểm, huống chi là Patrick không có sắc mặt.

Patrick tự nhiên sẽ không bởi vì Ryland biểu hiện cho y biểu tình dư thừa, hắn chính là bị Lâm Mộc kéo tới để cho thú nhân này an tâm, đối với việc này hắn không cho là đúng, nhưng nhìn thấy Lâm Mộc đứng ở một bên nháy mắt với mình, dùng âm thanh không có tình cảm nói rằng, “Ta là du thú Patrick.”

“Ta biết ngươi là du thú.” Y rất quen thuộc loại khí tức này, bởi vì hắn là du thú cho nên y mới lo lắng, bảo vệ Phil, y nhìn thoáng qua số lượng xung quanh, tuy rằng đối y thực bất lợi, nhưng y thề sống chết phải bảo vệ Phil thật tốt, tuyệt không nhượng hắn bị thương tổn.

Lâm Mộc không biết vì sao Patrick nói lại làm Ryland khẩn trương, đây cũng không phải là ước nguyện ban đầu của hắn.

Hắn cười cùng Ryland nói: “Ta là Lâm Mộc, cảm giác hiện tại của ngươi như thế nào? Tuy rằng hiện tại ngươi không phát sốt, nhưng thân thể vẫn thực suy yếu.”

“Giống cái?”

“Lâm Mộc, thú nhân bị thương này tỉnh rồi. Dược liệu của ngươi thực có hiệu quả.” Mischa ngày hôm qua nhìn thấy Patrick thúc thúc mang về một giống cái cùng một thú nhân bị thương đã cảm thấy thực ngạc nhiên. Nhìn thấy đối phương tỉnh liền theo lại đây. Casso cùng Cầu Cầu tự nhiên cũng đồng thời đến.

“Hài tử?” Đội ngũ du thú này không những có giống cái, mà còn có hài tử. Du thú sẽ không dưỡng dục con của mình. Đội ngũ du thú này thực đặc biệt, ít nhất đến hiện tại mà nói bọn họ thật sự thực đặc biệt.

Lâm Mộc tiếp nhận Cầu Cầu nhảy vào trong ngực mình, “Ân, ngươi thấy trong đội ngũ này có giống cái” ở trong lòng ám chỉ mình nói chính là Mischa, “Còn có hài tử, ngươi hẳn là có thể nhìn ra được đây là đội ngũ bất đồng. Mặc dù là du thú bị thần vứt bỏ, nhưng bọn hắn thực thiện lương. Mà chúng ta hy vọng ngươi có thể gia nhập đội ngũ của chúng ta.” Lâm Mộc mời mọc chủ yếu là vì Phil, Phil biết được dược thảo chữa bệnh, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng so với không có thì tốt hơn. Hơn nữa, cho dù Patrick muốn thành lập bộ lạc, mời gọi những du thú thiện lương là điều tất nhiên, mà thú nhân có thể làm cho giống cái một mực đi theo làm sao có thể kém chứ.

Lâm Mộc nói cũng không có giảm bớt Ryland khẩn trương, tuy rằng đội ngũ này thực đặc biệt, nhưng đối với bọn y có vô hại hay không, y không dám mạo hiểm.

Patrick hiển nhiên nhìn ra được băn khoăn của Ryland, “Ngươi cần dưỡng thương, giống cái của ngươi cần một nơi an toàn để sinh tồn, vũ quý cũng sắp đến đây, hơn nữa…” Hắn nhìn thoáng qua gầy yếu Phil “Ta không biết là hắn có thể cùng Lâm Mộc đánh đồng.”

“Phil là tốt nhất!” Tại sao có thể dễ dàng tha thứ người khác nói giống cái của mình không tốt.

Phil đỏ mặt khi nghe được Ryland nói, hắn nhỏ giọng cùng Ryland nói: “Chúng ta đi cùng bọn họ đi. Lâm Mộc nói bọn họ đã tìm được một địa phương thật tốt, không cần lo bị bộ lạc khác đuổi đi. Thương thế của ngươi rất nặng, yêu cầu nghỉ ngơi.” Hơn nữa đối với giống cái bất khả tư nghị Lâm Mộc này hắn cũng thực tin phục.



Ryland nhìn Phil, cuối cùng gật gật đầu, hắn không muốn Phil phải chịu khổ.

Lâm Mộc thấy sự tình giải quyết, liền tuyên bố ăn cơm. Mà hắn không ngờ có phiền toái khi xuất phát.

Ryland bị thương không thích hợp biến hóa, y không nguyện ý để người khác cõng y, đồng dạng làm cho giống cái của mình ngồi ở trên lưng thú nhân khác đối với thú nhân mà nói là thực đại vũ nhục, mà Patrick bọn họ cần nhanh chóng di chuyển không thể chờ cho Ryland tốt hơn. Song phương tiến vào hoàn cảnh khó. Phil thực lo lắng, nhưng hắn biết những kiên trì đối với Ryland là tầm quan trọng, hắn không có năn nỉ Ryland vì hắn mà thỏa hiệp. Cho dù nhóm của hắn cần đội ngũ của Patrick.

Cuối cùng tại Lâm Mộc quyết định lấy dây đằng cùng gỗ làm một cái miễn cương coi như ghế dựa mới đem sự tình giải quyết xong.

Ngồi ở trên “ghế dựa”, bị một thú nhân dung móng vuốt bay trên bầu trời Phil cảm kích nhìn Lâm Mộc, Phil cảm thấy có thể gặp được Lâm Mộc thực là may mắn, không chỉ có cứu Ryland còn làm cho bọn họ có chỗ ở. Mà Ryland đồng dạng cảm thấy Lâm Mộc là một giống cái thực bất đồng, sau khi ăn qua thức ăn của bọn họ, nhìn thấy những đồ dùng nhà bếp mà Lâm Mộc nói y thực kinh ngạc, bởi vì còn không có người hiểu dùng những thứ này. Y nhìn ghế dựa dưới thân, thực kỳ lạ.

Ryland nhìn Phil ngồi ở bên cạnh mình, đem hắn kéo vào trong ngực, trong lòng tràn đầy.

Lâm Mộc nhìn nói non phía dưới thường thường cùng Patrick nói chuyện. Lúc này ở phía trước truyền đến âm thanh phấn chấn của Carl: “Chúng ta lập tức liền tới, đi theo ta.” Đi theo Carl, mười mấy thú nhân hoan hô phi hành để diễn tả vui sướng đối với nơi ở mới của họ.

Lâm Mộc nhìn các thú nhân tốc độ nhanh khoan khoái, trong lòng cũng bị cuốn hút “Patrick, chúng ta cũng đuổi theo đi!”

“Ân.” Patrick tự nhiên duy trì, nói xong, tần suất đập cánh của y nhanh hơn.

Mười mấy người đi theo Carl dừng lại trước một vách núi. Trên vách núi đá đầy dây, nhìn vách núi không thấy đường đi, “Carl, ngươi nói nơi đi vào ở chỗ nào?” Không có nhìn thấy nơi đi vào, đúng như lời Carl nói, thực bí mật.

Carl nhìn thoáng qua thấy mọi người đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn, (Carl không đem Khoa Ân đương người) đắc ý đẩy dây trước mắt ra. Khoa Ân giúp đỡ đẩy cự thạch đứng ở nơi đó ra, sau đó lối vào xuất hiện.

“Tảng đá kia là ta cùng Khoa Ân tìm. Có phải thực thích hợp hay không a.” Lúc trước bọn họ vì làm cho cự thạch che lấp lối vào thật mất nhiều khí lực.

Lâm Mộc theo Patrick đồng thời đi vào, sau một đoạn đường đi, đột nhiên trở nên rộng mở trong sáng. Sau đó Lâm Mộc bị cảnh tượng trước mắt rung động. Sơn cốc quá đẹp!

Hoa kiều diễm nở vừa lúc, tiếng chim hót thánh thót dễ nghe truyền đến, đập vào mắt tràn đầy màu xanh, mọi thứ dưới ánh mặt trời đều xinh tươi như vậy. Vào thời khắc này Lâm Mộc cảm thấy đến thế là cùng, không thể miêu tả sơn cốc xinh đẹp vạn phần.

Mọi người nhìn cảnh sắc trước mắt đều yên tĩnh trở lại, giống như lo lắng âm thanh của mình sẽ làm phá hủy cảnh đẹp của sơn cốc. Sơn cốc giống như một tiên tử thế ngoại, điềm đạm, an nhàn, khiến người ta không đành lòng quấy rầy.



“Nơi này đẹp quá a!” Mischa nhịn không được thấp giọng cảm thán. Nó nói ra tiếng lòng của mọi người. Có thể cư trú nơi xinh đẹp như vậy, bọn họ vì thế mà cảm thấy hạnh phúc.

Carl đã muốn kiến thức qua, cho nên trước hết phục hồi tinh thần lại, vui sướng cùng mọi người nói: “Đây là chỗ ở của chúng ta, tuy rằng không lớn, nhưng đối với chúng ta mà nói đã là đầy đủ.”

Lâm Mộc nhìn sơn cốc không lớn trong miệng Carl, cảm thấy độ to lớn giữa hắn và Carl chênh lệch nhau rất lớn, liếc mắt nhìn không thấy cuối sơn cốc, hắn còn có thể ẩn ẩn nghe được thanh âm của thác nước, sơn cốc này thật sự nhỏ sao?

Bốn phía núi lớn, hơn nữa núi rừng rậm rạp, sơn cốc này nhìn từ trên khó phát hiện. Hắn đối với nơi này hết thảy đều thực vừa lòng. Mắt nhìn đồng dạng thực vừa lòng Patrick, đối phương đối với hắn lộ ra mỉm cười. Hắn có thể cảm giác được tâm tình thả lòng của Patrick.

Patrick lập tức phân phó thú nhân đi thăm dò dã thú ở bốn phía núi, hắn muốn biết rõ số lượng dã thú có đe dọa đến cuộc sống của bọn họ đươc hay không.

Phil cảm thấy đây là nơi rất mỹ lệ, nhưng đối với thú nhân đang chỉnh hành lý, hành động tựa hồ chuẩn bị nghỉ ngơi tại khu đất trống thực không giải.

“Lâm Mộc, vì sao không có người đi chỉnh lý sơn động, chúng ta trước hết không phải là đem đồ dọn vào sơn động sao?”

Lâm Mộc đang quan sát sơn cốc nghe được nghi vấn của Phil, hắn cười đối y nói: “Chúng ta không trụ sơn động, chúng ta ở trong nơi so với sơn động còn tốt hơn. Nơi đó gọi là nhà.”

“Nhà?” Phil chưa từng có nghe nói qua nhà là cái gì.

“Nhà là một nơi thực ấm áp, chúng ta có thể tự mình kiến tạo nhà.” Âm thanh của Mischa sáp vào.”Đúng không Lâm Mộc?”

“Ân.” Lâm Mộc cười gật đầu.

Phil không rõ nhà là cái gì, nhưng biết đó là chỗ ở của bọn họ, có chỗ ở hắn liền không lo lắng.

Mischa mới vừa trải tốt chỗ ngủ liền tới đây tìm Lâm Mộc “Chúng ta giữa trưa làm đồ ăn ngon đi. Muốn thêm muối.” Nó rất thích hương vị mặn mặn này. Chỉ tiếc trong bọn họ chỉ có Phil có thứ đó

Phil cũng thực thích Lâm Mộc làm gì đó, dĩ vãng giống cái cùng thú nhân chỉ ăn thịt, ngẫu nhiên ăn chút hoa quả, mà Lâm Mộc làm rau dưa hợp với khẩu vị của giống cái. Cho nên hắn cũng chờ mong nhìn Lâm Mộc.

Đương nhiên còn có hai cái tiểu cật hóa cũng đồng dạng chờ mong nhìn hắn.

Lâm Mộc sảng khoái gật đầu, vào cốc ngày đầu tiên thực đáng ăn mừng.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Bộ Lạc Du Thú - Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook