Cậu Là Ai? (Su)

Chương 4

Suxu (ball_4m)

20/05/2013

Sau giờ học, nó ngồi lại trong văn phòng hội học sinh, sắp đến buổi cắm trại và nó thì phải lo biết bao nhiêu thứ…. Thêm vào đó, nó vẫn chưa thể tìm được một công việc nào phù hợp… Mà bây giờ nó cũng không có thời gian để mà đi tìm việc nữa… Ngày nào cũng phải đi khắp trường, bàn việc đến tận tối sau đó lang thang khắp nơi tìm việc, đêm đến vẫn phải cố gắng học bài, thời gian ngủ thậm chí nó còn không có nữa… Mệt thật! mí mắt nó nặng trĩu….

- Haizzzz…- nó thở dài, gục mặt xuống bàn

- Hội trưởng nhìn có vẻ mệt mỏi quá đấy….

Nó giật mình nhỏm dậy, Nhật Nam đang ngồi vắt vẻo trên bàn, nhìn nó:

- Này!!!!- nó quát- dạo này cậu vào đây tùy tiện quá đấy!

- Tôi bám theo cậu mà – Nhật Nam nói thản nhiên

- Đừng có nói thế chứ!!!- nó đỏ mặt

- Hình như lúc nào ở cạnh tôi, hội trưởng cũng đỏ mặt…- Nhật Nam cười.

- Cậu…cậu….- nó ngượng không nói lên lời

- Cậu không cần lúc nào cũng phải gắng gượng như vậy…- cậu xoa đầu nó- cậu có thể ngủ một lúc mà…

Một nụ cười như mùa xuân tỏa nắng, nó bặm môi không nói nữa, cúi mặt xuống bàn.

- Nhật Nam ngốc….

- Tôi sẽ ở đây với cậu…- cậu nói rồi nắm tay Linh- cậu ngủ đi…

Trong lòng cả hai người đang dâng lên những cảm xúc khó tả…

Một lúc sau….

Bỗng….

Rầm rầm rầm!!!!!!

Linh nheo mắt tỉnh dậy, ngước mắt ra cửa, một toán con trai đang ùn ùn kéo đến. Lại cái lớp 11b khó chịu này, không biết mấy tên đồi bại này đã nghĩ ra được ý tưởng nào mới cho buổi cắm trại chưa.

- Hở??- nó ngồi khoanh tay trước ngực, nheo mắt- các cậu đã suy nghĩ kĩ chưa?

- Rồi!!!! bọn tôi muốn mở cuộc thi oằn tù tì cởi đồ!!!!- tên lớp trưởng nói hào hứng!

- Loại!- nó kết luận một cách thản nhiên làm cả bọn kêu lên thất thanh.

- Sao cái gì cô cũng loại hết thế???? Phải để chúng tôi làm những gì tôi muốn một lần chứ??

- Vậy thì hãy chọn cái nào lành mạnh để các bạn gái có thể tham gia được đi!- nó đã thấy hơi nóng đầu.

- Vậy hãy mở cuộc thi vật tay các bạn nữ.

- Loại!

- Cuộc thi nụ hôn các bạn nữ

- Loại!

- Triển lãm các bức hình sexy các bạn nữ.

- Loại!

- Axxxx!!!! CÔ PHẢI CHẤP NHẬN MỘT CÁI ĐI CHỨ???

- VẬY THÌ HÃY NÓI CÁI GÌ TÔI CHẤP NHẬN ĐƯỢC ẤY!!!!- Nó hét lên làm cả bọn xanh mặt.

- Nhật Nam….- một tên chạy xuống cuối lớp.

Tên này…nhanh thật…. đã đi xuống đấy từ bao giờ rồi.

- Gì?- Nhật Nam dửng dưng

- Hãy giúp bọn tớ đi…. Chỉ có cậu mới nói được cô ấy!!!- cả bọn năn nỉ

- Nhật Nam!!!!!!!

Gì….cái gì thế này hả trời??? Nó thấy đầu mình quay quay khi Nhật Nam đứng trước mặt nó:

- Vậy tôi phải nói gì?- Nhật Nam quay đầu lại hỏi.

- Yêu cầu oẳn tù tì cởi đồ….

- Yêu cầu oằn tù tì cởi đồ- Nhật Nam nhìn nó nhắc lại như một cái máy

Khuôn mặt nó hiện rõ hai chữ “đồ khùng” to đùng.

- Này! Cậu phải thể hiện cảm xúc thì cô ấy mới đồng ý được chứ!

- Cảm xúc gì?

- Đừng dửng dưng như vậy!

- Nhưng tớ cũng không thích ý tưởng đó- Nhật Nam khoanh tay- tớ đi đây….- cậu nói rồi thản nhiên quay đi.

- Á!!!! Này…Nhật Nam

- Sao không hỏi ý kiến các bạn gái nhỉ?- nó gợi ý rồi quay luôn sang 10 nữ sinh ít ỏi trong lớp 11b- Các cậu

muốn làm gì?- nó nhẹ nhàng.

- À…..à….bọn tớ…muốn mở quán cà phê- một nữ sinh nói bối rối

- Duyệt! Lớp 11b đăng kí quán cà phê.

- ĐỪNG TỰ TIỆN QUYẾT ĐỊNH NHƯ THẾ CHỨ?- cả đám con trai hét ầm lên

- CÁC CẬU MUỐN Ý KIẾN GÌ?- Nó ngước mắt lên, trên đầu là cả một ngọn núi lửa đã chịu đựng hết cỡ.

- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Thanh Linh thở dài, con trai đúng là một lũ rắc rối và chẳng ra làm sao. Aaaaaaa… nó kêu lên mệt mỏi, nó còn cần một công việc nữa.

Sau giờ học, nó bước nhanh ra khỏi trường, nhìn vào tờ báo tuyển việc làm, nó thở dài thất vọng, đúng là chẳng có nơi nào muốn tuyền một con nhóc chưa học xong cấp 3 cả. Thật là phiền phức.

- Á…!!!- nó kêu lên nhảy ra vài mét khi quay sang Nhật Nam đang đi bên cạnh nó từ lúc nào.- Cậu đừng có hù tôi như ma vậy chứ!

Nhật Nam không để ý đến phản ứng của nó, cậu nói thản nhiên:

- Cậu lại đi tìm việc đấy à?

- Ừm…

- Sắp đến buổi cắm trại rồi… cậu thực sự có thời gian sao?

- Nhưng tôi cũng không thể không đi được, việc gì cũng không thể bỏ…- nó đập tay lên trán bôm bốp.

- Nan giải thật đấy…

Nhưng kết quả cuối cùng là cả buổi nó vẫn chẳng tìm thấy việc gì cả. Nếu đó là một công việc tốt thì lại cần quá nhiều thời gian, nếu không thì toàn những việc đòi hỏi sức khỏe mà nó thì đang cần sức khỏe cho rất nhiều việc khác nữa. Bến xe bus vắng toe, chỉ có nó với Nhật Nam.

- Này….- cậu nhìn nó- cậu nghĩ sao nếu đến nhà tôi?

- Hả???- mặt nó đỏ bừng- cậu nghĩ cái quái gì thế hả?

- Đừng có nghĩ đen tối như vậy chứ!...- Nhật Nam vẫn thản nhiên- Tôi muốn cậu đến làm osin cho tôi…

Mặt nó đần ra vài s rồi nó ngơ ngác:

- Cậu đùa gì mà chẳng buồn cười tí nào cả!

- Tôi đâu có đùa, mặt tôi rất ngiêm túc mà!

- MẶT CẬU THÌ LÚC NÀO CHẢ THẢN NHIÊN NHƯ VẬY CHỨ!!!- nó hét lên

- Vậy sao?- Nhật Nam cười nhăn răng- Nhưng tôi nói thật đấy! Tôi sống một mình nên rất cần osin đấy!

Tôi sẽ trả lương đàng hoàng cho cậu mà!

- Gì?? Sao cậu lại sống một mình- nó vẫn chưa hết ngạc nhiên.

- À….- Nhật Nam quay đi- cái đó thì có gì đâu! Quan trọng là cậu đang cần một công việc mà tôi thì đang cần một osin…ha ha.. Yên tâm đi! Tôi không tấn công cậu đâu ...

- CẬU NGHĨ CÁI GÌ THẾ HẢ???- nó thấy mặt mình nóng phừng

- Ha ha.. tôi đùa mà.. Quyết định vậy nha ! Sau khi cắm trại kết thúc cậu bắt đầu đi làm đấy !

- Cậu…cậu đừng có quyết định thay tôi thế chứ !!!!

Nhật Nam vẫn không để ý những gì nó nói, cậu thao thao bất tuyệt một mình :

- Sau giờ học cậu sẽ phải đến lau nhà, nấu cơm, giặt giũ… tức là mọi việc nhà ! Sau khi tôi ăn cơm xong, cậu phải rửa bát xong mới được về…abcxyz…

- NÀY…- mặt nó hiện rõ sát khí phừng phừng- TÊN NGỐC NÀY ! CẬU PHẢI NGHE NGƯỜI KHÁC NÓI CHỨ

!!!!

- Xong….

- Hả ? – Nó ngơ ngác nhìn xuống, Nhật Nam đang cầm tay nó, ngón cái nó đang ấn vào một tờ giấy nào đó, và ngón tay nó có màu đỏ.

- Coi như là cậu đã điểm chỉ vào hợp đồng tôi thuê cậu rồi đấy !! ha ha- Nhật Nam nở nụ cười tinh quái còn nó thì như bị hóa đá.- Ô ! xe bus đến rồi ! Tôi về trước đây ! mai tôi sẽ photo thêm một bản cho cậu đọc..

Nhật Nam vẫy tay chào nó lên xe bus rồi mà nó vẫn chưa thoát khỏi bàng hoàng. Cái gì thế này ?

- TÊN NGỐC KIA ! ĐỨNG LẠI CHO TÔI !- Nó hét lên khi chiếc xe bus đã đi khỏi.

Mặt nó đỏ bừng, cậu ta đang cố giúp nó… Đúng là tên ngoài hành tinh xấu xa !!!

Thanh Linh thở dài, nó đã mất cả đêm suy nghĩ rất kĩ. Đúng là nó đang cần một công việc, nhưng sự giúp đỡ của Nhật Nam lúc này làm nó bối rối ! Làm sao có thể dễ dàng mang ơn người khác như vậy ? Nhất là lại là một tên con trai mặc dù cậu ta cũng không đáng ghét lắm… Dù sao thì bây giờ nó nên tìm một công việc…

- Tôi biết trong đầu cậu đang nghĩ gì đấy ?

Thanh Linh nhảy dựng lên khi có tiếng nói nhè nhẹ vào tai nó, nó té rầm xuống đất.

- Ui da….- nó nhăn mặt

Nhật Nam đỡ nó dậy :

- Sao cậu phải ngạc nhiên thế ?- cậu cười để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

- DẠO NÀY CẬU TÙY TIỆN VÀO ĐÂY QUÁ ĐẤY!!!- nó quát

- Bất cứ nơi nào có Thanh Linh thì Nhật Nam sẽ đến!- cậu cười hồn nhiên.

- Đừng nói mấy câu làm người khác hiểu lầm!- mặt nó đỏ bừng khi nhận thấy mấy nhỏ trong phòng đang nhìn hai đứa nó cười khúc khích.

- Tôi đến đưa cậu bản photo nè!

- Hả?- nó nhận tờ giấy từ tay Nhật Nam ngơ ngác!

- Nhìn kĩ đấy! phía dưới khoản cuối cùng ý! Cậu mà xù hợp đồng sẽ phải bồi thường cho tôi đấy!- Nhật Nam cười tinh quái

Thanh Linh nhìn vào tờ giấy, cái nhìn như bị hóa thành tro bụi và bay đi…

- Cậu đừng mơ đến việc thoát khỏi tôi..- Nhật Nam nói thầm vào tai nó, nó cảm thấy hồn nó đang tiêu tán đi..

Tên… tên đồi bại này!!!!!

- Ha ha…- Nhật Nam đút tay vào túi quần rồi thong thả bước ra khỏi phòng.

Mặt nó nóng bừng, tay nó run run vò nát tờ giấy trong tay làm mấy nhỏ trong phòng mặt xanh mét, tập trung làm việc không dám nhìn nó nữa.

Thực ra thì nó đang run rẩy vì cảm động, nhưng ngoài Nhật Nam ra thì ai cũng thấy nó giống ác quỷ hiện hình!

***************************************

Công tác chuẩn bị cho buổi cắm trại đã đi đến những công đoạn cuối cùng. Thanh Linh thở phào, mấy ngày hôm nay với nó thật sự là rất mệt, nhưng nó cũng rất vui. Lần đầu tiên nó cảm thấy các bạn nữ vui vẻ như vậy, mọi việc rất thuận lợi, mai sẽ bắt đầu hội trại ngày đầu tiên, cái cảm giác háo hức chờ đợi hiện lên trên gương mặt của tất cả mọi người làm nó thấy vui sướng….

Dù sao cũng không thể để xảy ra sai sót gì được, Thanh Linh cẩn thận đi qua khắp các gian hàng đang chuẩn

bị để kiểm tra.

- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- tiếng hét vang lên

Thanh Linh chạy ngay lại lớp 12a, lớp học đã bị che phủ hết một màu đen kịt. Hai chữ “ nhà ma” dán bên cạnh hình một con quỷ đen đỏ trên bang lớp đập vào mắt nó nhức nhối! Linh bước vào lớp, bên trong chỉ có ánh sáng hơi mờ mờ ảo ảo của những ánh đèn đỏ. Và trong cái mờ ảo đó, nó nhìn thấy một nữ sinh đang run và kêu la đến sắp khóc khi nhìn thấy một nam sinh vẽ mặt quỷ, người toàn màu đỏ.

Cái lũ xấu xa này! Lại lợi dụng để động chạm con gái!- mặt nó đã bừng lên sát khi dữ dội

Bỗng nó giật mình khi một đôi tay đang giữ lấy vai nó:-

- Ha… bé ơi! Anh bắt được em rồi…- tiếng một tên âm u nhưng đầy ý tà vang lên.

Nó bẻ tay răng rắc, bụng nó đang sôi lên vì giận, nó quay lại gằn từng tiếng:

- Cậu….nói là bắt được ai hả?

Tên kia ngay sau khi nhìn thấy gương mặt ác quỷ thực sự của nó thì chết ngất. Nó chạy đến cứu nữ sinh kia và lôi xềnh xệch hai tên đến lớp dạy cách ứng xử với các bạn gái. Ha ha. Nó cũng phải chấp nhận đây đúng là một ý tưởng thiên tài, bất cứ tên nào có những ý nghĩ xấu xa sẽ bị nó tóm vào đây là chỉnh đốn thật nghiêm. Hội trại lần này phải thực sự là hội trại của những bạn nữ!

Linh đi đến lớp 11a, nó hơi lo vì lớp này rất đông con trai mà nghe chừng chẳng có tên nào cam chịu nghe lời nó cả. Quả nhiên khi đến nơi nó chỉ nhìn thấy vỏn vẹn 10 nữ sinh đang chia nhau làm các việc trang trí một cách khẩn trương. Đúng là không thể tin vào lũ tồi tệ được. Nó bước đến:

- Các bạn để tớ giúp!

- A… Thanh Linh… không sao đâu! Bọn mình cũng gần xong rồi!- một cô bạn đang bê thùng các tông to đùng, mặt tái nhưng vẫn cố gắng cười với nó.

- Ý! Cái đó nặng lắm! để mình bê cho!- nó nói rồi chạy đến đỡ lấy cái thùng

- Cảm ơn cậu nhiều lắm!- cô bạn mỉm cười.

- Con trai đúng là không thể tin tưởng được….- nó nhăn mặt



- Không sao đâu!- cô bạn nhìn nó- bọn mình làm cũng được mà, tớ muốn một hội trại vui vẻ với các bạn trai nữa.. dù nói vậy thôi nhưng các bạn ấy thật không xấu..

Nó ngơ ngác vài s rồi cũng mỉm cười, có lẽ đúng là như vậy…. Nhưng hành động hôm nay thì không thể bỏ qua được. Một lúc sau, Linh bỏ đi, nó dự định sẽ đi tìm mấy tên kia để mắng cho một trận cho nhớ! Nó va phải Nhật Nam ở cửa.

- Úi!!!!- no suýt xoa khi đập mặt vào ngực Nhật Nam- Sao cậu toàn xuất hiện đột ngột thế?

- À…- Nhật Nam đáp thản nhiên- Tôi đến giúp các bạn nữ…

- Ồ…- nó tròn mắt nhìn.- ….Ừ…vậy tôi đi đây?

- Cậu đi đâu thế?

- Tất nhiên là đi tìm mấy tên đồi bại rồi…

- Này…- Nhật Nam nhìn nó cười- cậu càng như vậy càng có lí do cho họ ghét và chống đối cậu đấy!

- Thì tôi cũng đâu có yêu quý con trai đâu mà phải để ý!

- Cậu cứ giữ thành kiến như vậy không phải là sai sao?

Nhật Nam nói xong bước vào lớp, nó đứng đó tròn mắt nhìn, có cái gì đó giật thót trong tim nó.

- Ô! Nhật Nam…

- Tớ đến xem giúp được gì không?- cậu tươi cười

Mấy nữ sinh trong lớp đều đỏ mặt, đôi mắt họ long lanh vui vẻ…

Nó đứng yên nhìn…

Một không khí vui vẻ với các bạn trai…

Nó mỉm cười và bước đi, có lẽ nó sẽ không đi tìm mấy tên ngốc kia nữa!

**********************************8

Ngày hội trại….

- Woaaaa!!!!!!!!!!! Năm nay hội trại đông ghê!!!

- Các bạn nữ xinh quá!!!

- Mau…mau!!! Chuẩn bị gian hàng….

………………………………….

- Cậu nướng cái này cháy quá !

- Đâu có ! nó rất thơm mà !

- Đừng có giỡn ! Để ý lửa đi !

……………………………….

- Mời quý cô lại đây !

- …….

- Cảm ơn quý cô rất nhiều !

Thanh Linh vui vẻ đi lại khắp các gian hàng, trong lòng cô cảm thấy phấn khích, dường như khuôn mặt ai cũng rất vui vẻ, thật là tốt quá !

- Năm nay hội trại đông vui ghê !- nhỏ Lan đi bên cạnh nó nói

- Ừm ! công tác quảng cáo của chúng ta đã làm rất tốt !

………………

- Á !!!!!!!

Những tiếng kêu phát ra từ phía nhà ma, Thanh Linh bước lại gần, nhìn vào trong cô mỉm cười ! Tốt ! mấy tên kia đã biết cách cư xử hơn ! Giật mình, nó nhớ đến lớp 11b. Ngoài Nhật Nam ra, hôm qua không có tên con trai nào đến cả..không biết bọn nó lại âm mưu cái gì nữa !

Tèn tèn ten……..

Mặt nó đông cứng khi chứng kiến cảnh tượng trước mặt. Mấy cô gái chạy vội khỏi quán cà phê ! Bên trong lộn nhộn những tên con trai ăn mặc đủ các loại trang phục kì dị đang cười hả hê. Một số tên khác thì đang « tiếp khách »

- Quý khách thấy có chỗ nào không hài lòng ư ?- một tên nói giọng đầy đe dọa.

- Cà phê của bộn tiệm rất ngon ! Quý cô uống đi chứ !- một tên khác mặt đầy sát khí….

Hai cô gái ngồi run run, mặt xanh mét không dám nói gì

Mấy tên khốn !

Nó hầm hầm bước vào đầy tức giận, theo sau nó như có cả trời giông bão.

- CÁC CẬU ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ ?

Hai tên đang « tiếp khách » ngay lập tức nhảy lên như phải bỏng !

- ÁC QUỶ !!!!!!!!- bọn nó kêu lên khi nó tóm lấy cổ áo chúng lôi đi.

- Thanh Linh….- một nữ sinh lớp 11b đang đứng ở quầy run run- Tự nhiên các cậu ấy xuất hiện và nói sẽ

tiếp quản chỗ này….bọn tớ….

- Đừng lo ! để tớ xử lí ! Các cậu lo cho khách đi !

Nó nói rồi hằm hằm lôi từng tên một ra ngoài hành lang. Nó chắp hai tay vào hông, quát lên:

- HÔM QUA CÁC CẬU KHÔNG THÈM ĐẾN LỚP CHUẨN BỊ GIÚP CÁC BẠN GÁI! HÔM NAY THÌ ĐẾN PHÁ PHÁCH! CÁC CẬU ĐỊNH LÀM GÌ HẢ?

- Bọn tôi chẳng làm gì cả!- Mấy tên đáp thản nhiên

- Đúng! Chẳng làm gì cả

- Tất cả là tại cô không lắng nghe chúng tôi muốn làm gì thôi!

- Độc tài!!!

- CÁC CẬU MUỐN GÌ??? CÁC CẬU ĐI THAY NGAY ĐỒNG ĐỒ KÌ DỊ ĐÓ ĐI!- nó tức giận hét lên.

- Đừng tưởng bọn tôi sẽ nghe lời một đứa con gái như cô!

Nó chợt khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt của mấy tên đó như căm giận nhìn vào mình. Môi nó khẽ run run, nó chau mày lại.

Mấy tên quay lưng bước đi….

Một không khí vui vẻ với các bạn trai…

Cậu cứ giữ thành kiến như vậy không phải là sai sao?

Nó cắn môi:

- Xin các cậu!!!!- nó hét lên làm mấy tên quay lại nhìn nó ngơ ngác.

Mắt nó long lanh, mặt đỏ bừng như sắp khóc đến nơi:

- Hãy giúp đỡ chúng tôi một cách đúng đắn!- nó cúi mặt xuống- Hội trại này cần có sự giúp đỡ của các cậu…

Mấy tên đều nhìn nó nín lặng như không tin vào mắt mình.

- Tôi đoán là…tôi đã muộn mất rồi!- nó nói rồi quay mặt đi thật nhanh, thật ra là đôi mắt nó đã hơi ngân ngấn nước. Nó chạy vào lớp và đóng sập cửa lại.

- Cô….cô ấy khóc ư?- Mấy tên ngơ ngác rồi thấy mặt mình đỏ lên.

- Không ngờ là cô ấy lại khóc…

- Mà…cô ấy khóc dễ thương đấy chứ…

- Vậy bây giờ….bọn mình…- ngơ ngẩn nhìn nhau

Nhật Nam bước lại gần, từ nãy đến giờ cậu đã đứng ở cuối hành lang và chứng kiến tất cả.

- Woa!!! Nhật Nam….- mấy tên mắt sáng rỡ nhìn cậu trong trang phục bồi bàn áo cánh trắng, gilê đen, một chiếc nơ bướm, quần âu và đôi giầy đen sang trọng, mái tóc vuốt ngược lên trên một cách lịch lãm như một quý ông.

Nhật Nam khẽ chỉnh lại nơ trên cổ áo:

- Tớ đã để một ít đồ phục vụ ở phòng bên cạnh! Hãy thay đồ và làm việc đi thôi!!!

- Nhanh!!! Nhanh lên!!!- mấy tên hò hét nhau rồi bắt đầu chạy.

Nhật Nam đẩy cửa lớp bước vào, Thanh Linh đang tất cả chạy khắp các bàn . Sự xuất hiện của cậu làm tất cả mọi người đều phải chú ý, giống như một ánh sáng lạ đầy hấp dẫn thu hút mọi ánh nhìn. Cậu cầm một ấm pha cà phê và đi một lượt các bàn:

- Cô có muốn một ly cà phê không quý cô?

Cô gái ngay lập tức bị vẻ lịch lãm và ánh mắt hút hồn của Nhật Nam làm cho đỏ bừng cả mặt:

- Vâng…vâng….- cô khẽ đáp.

- Quý ông cũng muốn chứ?- cậu mỉm cười với cậu bạn trai ngồi bên cô gái, cũng đang sửng sốt trước Nhật Nam.

- Vâng…vâng…cảm ơn!

Không khí trong quán đã thay đổi hẳn, những vị khách bên ngoài bắt đầu chú ý và bước vào quán, chủ yếu là các bạn gái. Mấy tên con trai lớp 11b đã thay đồ xong từ lúc nào và đứng há hốc ở trước cửa:

- Woa!!!!! Tuyệt quá! Tớ cũng sẽ làm được như vậy!

- Có vẻ rất vui!

- Nhiều bạn nữ quá!!!

Cả bọn đều sung sức chạy vào:

- Quý cô có cần gì thêm không?

- Món nem rán này là dành riêng cho quý cô đấy!

- Hãy uống chút trà cúc! Nó sẽ làm làn da quý cô trở nên rạng rỡ….

Thanh Linh đứng dựa vào cửa lớp, một cái gì ấm áp đang lan tỏa trong mạch máu của nó. Tốt quá rồi! nó thở phào nhẹ nhõm. Nhật Nam đừng từ xa nhìn nó mỉm cười trong một cái nháy mắt đầy mê hoặc, nó cũng mỉm cười.

***************************

Buổi tối là thời gian cho các tiết mục văn nghệ và giao lưu giữa các lớp, Thanh Linh cảm thấy người mệt mỏi. Tìm một khóc khuất trên hành lang, nó ngồi phệt xuống thở hắt ra! Khung cảnh dưới sân trường mới đẹp và lung linh làm sao! Đây khẳng định là một hội trại tuyệt nhất…..

- Ủa? Sao cậu lại ở đây vậy?

Một tiếng nói cất lên làm nó giật mình, quay ra, Nhật Nam đang bước lại thật chậm về phía nó. Nhìn cậu cũng có vẻ mệt mỏi, thở phù trong miệng, cậu kéo mạnh chiếc nơ cho lỏng bớt.

- À…. Tôi chỉ muốn ngồi nghỉ một chút thôi- nó nói rồi dựa lưng vào tường- Mà sao cậu lại ở đây?

- Tôi cũng muốn nghỉ…- Nhật Nam cười, ngồi xuống bên cạnh nó.

- Nhật Nam…hôm nay thực sự cảm ơn cậu…

Nhật Nam nhìn nó đang nói xa xăm

- Tôi là hội trưởng và đáng lẽ phải nghĩ đến nhiều việc hơn… nhưng đúng là tôi đã bị chi phối quá nhiều,

tôi đã không công bằng với họ…

- Không….tôi thấy hôm nay cậu đã làm rất tốt- Nhật Nam vỗ nhẹ lên đầu nó.

- Tôi lại chịu ơn cậu nữa rồi…

- Vậy thì tôi muốn được trả ơn- Nhật Nam cười, nâng cằm và nhìn thật gần vào mặt nó.

- CẬU ĐANG LÀM GÌ THẾ HẢ?- nó quát, mặt đỏ bừng- ĐỪNG CÓ MÀ ĐI QUÁ ĐÀ NHƯ THẾ!!!

- Cậu không thấy tôi đang là một quý ông phong nhã à? Tôi là một người rất ấn tượng đấy!

- Thôi đủ rồi!!! Cậu lúc nào cũng giỡn được!- nó bối rối đẩy Nhật Nam ra và chạy đi.

Nhật Nam nhìn theo cái dáng bé nhỏ của Linh khuất sau những bậc thang, cậu mỉm cười.

Hội trưởng…. xin hãy nhận lấy bó hoa này!

- Hội trưởng, xin hãy nhận lời đi chơi vs tớ!

- Thanh Linh, xin hãy nhận lấy sôcôla dạt dào tình yêu này….

- Hôm nay nhìn Linh thật đáng yêu và hiền dịu…

Linh nhìn vào mấy tên ngốc với ánh mắt hình trái tim đang nhìn mình mà có cảm giác như máu trong người mình đang đông cứng lại. Không hiểu vì sao mà từ hôm hội trại đến bây giờ, mấy tên ngốc lớp 11b này lại trở thành fan của nó, suốt ngày cứ đi theo nó và làm những chuyện điên rồ.

- Mấy cậu đang làm gì vậy?- nó giật lùi từng bước

- Bọn tớ rất ngưỡng mộ Thanh Linh!!- cả bọn đồng thanh

- Thanh Linh có gương mặt của thiên thần trắng khi mỉm cười, khuôn mặt dịu dàng đáng yêu….

- …gương mặt của thiên thần đen khi tức giận đầy sức mạnh và sức hút ghê người….

Quỷ thần ơi!! Mấy tên bị lệch dây thần kinh rồi hả trời??? Thanh Linh có cảm giác cả hàm răng mình đang rơi tụt xuống tận mặt đất vì kinh ngạc quá đỗi.

- Mấy cậu có thôi cái trò nhảm nhí này đi không?- nó tức giận, gằn từng tiếng, cả khuôn mặt tràn đầy sát khí

- Ôi! Linh thật mạnh mẽ…..

- VỀ LỚP NGAY CHO TÔI!!!!- nó quát lên

- Lời của Linh chính là mệnh lệnh….

Nó bước đi, không ngừng lầm rầm than thân trách phận trong lòng.

**************************************888



Giờ ra chơi….

Nó đang đi tuần như thường lệ, nhưng dường như hôm nay có vẻ yên bình hơn. Nơi này đang thay đổi dần dần….

Trời rất xanh….

Nắng nhẹ…

Có tiếng chim hót lảnh lót sau những lùm cây…

Rầm rầm rầm!!!!!!

Yên bình ở chỗ nào chứ? Đầu nó như muốn bốc hỏa khi khung cảnh thần tiên trong giấc mơ của nó bị đánh

cắp một cách thô bạo vô nhân đạo. Nó kéo mạnh cánh cửa, một toán nam sinh đang ăn bánh mì tranh cướp của mấy nữ sinh, chạy rượt đuổi nhau lố nhố ở bên trong. Nhìn gương mặt của mấy nữ sinh, nó không thể nào kìm giữ được cơn giận đang bùng lên trong đầu.

- CÁC CẬU MUỐN BỊ PHẠT THẾ NÀO ĐÂY?

Mấy tên con trai như bị hóa đá khi nó bỏ đi sau khi đã tặng trên trán mỗi tên một chữ “phiền phức” bằng tương ớt chinsu fụt một cách rất nên thơ. Bỗng nó giật mình, có bóng người quen thuộc đang đi ngoặt cuối hành lang. Nó vội vàng tìm chỗ nấp sau gờ cửa lớp.

Đó chính là Nhật Nam- cậu cảm thấy hơi kì lạ, nhìn quanh một lượt cuối cùng cậu mỉm cười và bỏ đi.

Không xong rồi! Nó thầm nghĩ rồi ngay lập tức ù té lên sân thượng. Nó đang tránh mặt Nhật Nam và lí do không có gì khác ngoài việc nó sợ cái hợp đồng bất đắc dĩ nó đã “kí”. Nó không muốn nhận sự giúp đỡ của cậu ta thêm nữa, nhưng cũng chưa tìm thấy cách giải quyết nào, cũng chưa tìm thấy một công việc mới nên tốt nhất tạm thời nó không nên gặp cậu ta. Cứ ra chơi là nó lại tìm cách trốn, công việc của hội nó quyết định mang về nhà làm, mỗi lần ra về là nó ù té chạy.

Thanh linh thở dài, nó khoanh tay trước lan can rồi gục mặt vào đấy, dạo này nhiều chuyện quá mà nó chả biết phải giải quyết ra sao.

- Để xem cậu còn trốn tôi được nữa không ?- một giọng nói nhẹ nhàng phả hơi ấm vào tai làm nó giật mình, mấy sợi tóc sau gáy dựng đứng cả lên.

Nó giật mình đánh thót, và nếu như không phải đang đứng trước lan can thì nó đã bắn xa hàng mét rồi. Nó quay mặt lại và nhìn thấy nụ cười nghịch ngợm của Nhật Nam đang dí sát vào mặt mình. Mặt nó đỏ bừng, nó cố đẩy đôi tay Nhật Nam đang nắm lấy thanh sắt lan can kẹp nó lại, tìm đường thoát thân:

- Hả?...- nó phân bua- cậu nói gì thế ? Tôi tránh mặt cậu bao giờ!

- Cậu còn dám chối hả?- Nhật Nam nói, khuôn mặt càng lúc càng dí sát vào mặt nó.

Linh thở dồn dập, nó thấy trống ngực đập thình thịch. Nhật Nam nhìn biểu hiện trên gương mặt nó, cậu cười hồn nhiên:

- Tôi biết hết đấy! Tôi đếm đủ những lần cậu chui xuống gầm bàn, chạy vào nhà vệ sinh, núp sau thùng rác, rúc vào bụi cây để trốn tôi đấy!!!!

- Hả?- mặt Thanh Linh như hóa đá, miệng nó không khép lại nổi.

- Thế nên sau giờ học…- Nhật Nam cười khúc khích- cậu phải đến nhà tôi !

Nhật Nam giúi vào tay nó một mảnh giấy được gấp gọn gàng, nhìn vào mắt nó, cậu nháy mắt:

- Nếu cậu không tới, tôi sẽ bắt cậu phải bồi thường cho tôi!

Nhật Nam bước đi.

- Tên…tên biến thái!!!- nó lầm rầm trong miệng, tay bóp chặt mảnh giấy ghi địa chỉ nhà Nhật Nam.

*************************

Sau giờ học….

Thanh Linh đi bộ trên con đường lát đá sạch sẽ dẫn đến khu chung cư cao cấp Star City, ngước mắt lên nhìn tòa nhà đồ sộ trước mắt, nó có cảm giác như hàng ngàn con đom đóm đang lúc sáng lúc tối trong mắt nó.

Đừng bảo là tên đó sống ở đây nhé! Nó dụi dụi mắt mấy lần rồi quyết định trên tờ giấy rõ ràng là ghi địa chỉ này rồi! Cái tên Nhật Nam rốt cuộc là người thế nào nhỉ?- lần đầu tiên nó tự hỏi mình câu đó.

Tầng 18, nhà 1802.

Nó ấn chuông….

Im lặng….

Lần 2

Im lặng…..

Lần 3

Im lặng….

Tên điên này! Chắc là viết nhầm địa chỉ cho mình rồi! Thật là mất công mình hoang mang nãy giờ!- nó lầm rầm trong miệng, đá một phát thật mạnh vào cánh cửa, nó quay người định bước đi thì nó phát hoảng nhìn thấy Nhật Nam đã đứng trước mặt nó từ bao giờ.

- Này, cậu có biết đá vào cửa nhà người khác như thế sẽ bị phạt rất nặng không?

- Óa!!!!!- nó giật thót- sao cậu lại ở đây?

- Đây là nhà tôi mà!- Nhật Nam cười nhe răng

Hết thuốc chữa!!!!!!

Bước vào trong nhà , Thanh Linh đứng nhìn quanh, một cái gì đó hiu quạnh và cô đơn len lỏi vào trong tâm trí của nó. Trước mặt nó là một không gian khá rộng, một cửa kính lớn nhìn thấy rõ cả thành phố đang sôi động bên dưới, nhưng bên trong căn phòng lại rất u tối…. chỉ có một bộ salon, một cây đèn chụp cao, một giá sách và trên tường vài bức tranh.

Thanh Linh nhìn theo Nhật Nam đang bước vào gian bếp, trên tay xách hai túi lớn. Một cảm xúc gì đó làm mắt nó cứ nhìn theo cậu và cảm thấy sự cô đơn đang bám theo cậu, nó tò mò về Nhật Nam, vì sao cậu lại sống ở đây chỉ có một mình? Những câu hỏi cứ hiện lên lởn vởn trong đầu nó, Nhật Nam đang hiện ra trước mắt nó là một con người bí ẩn. Cậu ta đã làm bạn với nó trong một thời gian dài, giúp đỡ nó rất nhiều nhưng nó thì chưa biết gì về cậu cả.

- Này, cậu còn đứng đó làm gì?- Nhật Nam nói- Mau đi dọn dẹp và nấu cơm cho tôi đi! Tôi đi tắm đây!

- Ừ!- nó giật mình đáp ngẩn ngơ.

Nó bối rối bước lại gần gian bếp, Nhật Nam cười vui vẻ, đột nhiên cậu đi qua và giữ vai nó lại, nói thầm vào

tai nó:

- Tôi rất muốn được ăn cơm cậu nấu!

Mặt nó bỗng nhiên đỏ bừng, tay nó huơ loạn trong không khí như đỉa phải vôi.

******************************88

Căn hộ khá rộng rãi nhưng dường như chủ nhân không thể hiện tình yêu với nó một chút nào. Thanh Linh cầm cây chổi lau nhà đi khắp một lượt, tất cả những gì nó cảm nhận được là trống trải, ngoài những vật dụng cần thiết thì không có lấy một đồ vật trang trí nào: phòng ngủ có một chiếc giường, phòng học có một chiếc bàn, một giá sách, phòng thay đồ có một chiếc tủ và một chiếc gương dài…

Bước vào đâu nó cũng cảm thấy ngột ngạt khác với gia đình nghèo nàn của nó, dù thật tồi tàn nhưng nó có một đứa em nghịch ngợm luôn thích những đồ vật xinh xắn, một bà mẹ yêu cái bếp của mình và căn nhà lúc nào cũng tràn đầy ánh sáng vàng ấm áp… Nhưng ở đây thì ngược lại hoàn toàn, lạnh lẽo và cô đơn… Đột nhiên nó thấy Nhật Nam với nó là một ai đó thật xa lạ, ngoài việc cậu ta luôn giúp đỡ nó, làm những điều vớ vẩn ( ngĩ đến đây nó muốn đập cho cậu một trận ) thì nó không biết gì về cậu hết… hoàn toàn không biết gì cả!

Linh dừng lại trước bức tường bằng kính lớn! Sống ở một nơi xa hoa nhưng sao cảm giác như chỉ có một mình trên thế giới này? Cậu là ai hả Nhật Nam?- nó thở dài.

Sau khi lau dọn xong, nó tiến về gian bếp. Dường như cũng đã lâu lắm rồi cậu ta không đụng đến nó, trên bàn là những lớp bụi dày, bát đũa cũng thế, tủ lạnh trống trơn… Nó thở dài, cất những đồ ăn cậu vừa mua vào tủ, nó bắt đầu lau dọn và nấu nướng… Có lẽ nó không phải là một đầu bếp cừ, nhưng nó hi vọng việc nó đang làm sẽ có ý nghĩa gì đó đối với cậu ta. Linh mỉm cười…

Nhật Nam đứng lặng trước cửa nhà tắm, cậu đã đứng ở đó được một lúc lâu. Nhìn cánh Thanh Linh tất tả

chạy ngược chạy xuôi làm cậu thấy buồn cười. Đây là lần đầu tiên cậu đón một vị khách bước vào căn nhà này, mà đó lại là một cô gái… Không biết điều này là khởi đầu cho một điều tốt đẹp hay cậu sẽ lại xoáy nó vào vòng luẩn quẩn của cuộc đời mình….

- Cậu ăn đi chứ? Sao lại nhìn tôi?- nó giục

- Tôi không ngờ cậu lại là một đầu bếp dở tệ thế này!!!- Nhật Nam phá lên cười làm nó chín dừ cả mặt. Từ ngày đi làm thêm, nó không có thời gian quẩn quanh bên bếp với mẹ nó nữa, làm sao mà nó có thể nấu ngon hơn được.

Nó bặm môi, không trả lời, nó cảm thấy hương vị cũng đâu đến nỗi tệ, thậm chí nó còn đưa cả tình cảm vào đó… nghĩ đến đây nó giật mình đánh thót!

Tình cảm!!!!....

Nó tròn mắt ngước lên nhìn Nhật Nam, cậu chỉ nói chê thế thôi nhưng có vẻ như đang ăn rất ngon lành, thậm chí ăn liên tục, chẳng thèm ngẩng mặt lên xem mặt nó đang chuyển sang màu gì.

Đôi đũa dừng lại trên môi nó, nó thấy thần cả người…

Phải chăng mình thích cậu ta?

Không….

Mình chỉ cảm thấy thương cảm khi hiểu một chút về cậu ta thôi…

Dù nghĩ vậy, nhưng nhìn Nhật Nam ăn những món ăn nó nấu một cách vui vẻ thế kia lại làm nó không thể kìm giữ được một cái rung nhẹ trong lòng.

- Này….- nó gọi

Nhật Nam quay sang nhìn nó:

- Hửm?

- À….- nó bối rối cúi xuống bát cơm của mình, nó muốn hỏi cậu rất nhiều nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu và nên hỏi điều gì. Cuối cùng thì nó lại nói- … tôi chỉ muốn biết cậu có thích bánh kem không?

- Cậu sẽ làm cho tôi ăn?- Nhật Nam cắn đũa, nhìn nó bằng ánh mắt long lanh như chờ đợi.

Nó chuyển ngay sang tư thế phòng thủ khi nhìn thấy Nhật Nam.

- Cậu… đang làm bộ mặt kì quái gì thế?

- Tôi….rất thích đồ ngọt!!!- mắt cậu vẫn long lanh nhìn nó

- Tôi…tôi biết rồi!!! Cậu đừng có làm bộ mặt đó nữa!!!- nó đỏ bừng mặt

- Ha ha… tôi rất mong đợi đấy!

- ……..

- Hay cậu làm luôn bây giờ đi!

- Muộn rồi! tôi phải về!

- Nhưng tôi rất muốn ăn bây giờ!

- Tôi đã bảo cậu đừng làm bộ mặt đó nữa mà!!!!

- Tôi năn nỉ đấy!!!

- Á!!!!! Đừng có lại gần tôi! Tên biến thái này!!!!

- S….sao…sao cơ??- hai mắt Linh mở to hết cỡ như muốn rơi ra khỏi hốc.-… Ju….juliet cái gì cơ?- mặt nó đần ra, tay không thể viết tiếp được nữa.

- Đúng vậy! Hội trưởng, Nhật Nam cũng đã đồng ý đóng vai Romeo rồi!- nhỏ Lan mừng rỡ nói.

- Em rất háo hức nhìn thấy anh ấy trong bộ đồ hoàng tử!!- nhỏ Hoa mơ màng

- Nhật định anh ấy sẽ rất đẹp trai!- nhỏ Mai tít mắt, xoa hai má đỏ bừng.

Nhìn cảnh tưởng mấy đứa trong hội sinh viên thao thao bất tuyệt, nó cảm thấy như trời đã sang đông.

- Nhưng sao lại là chị? Chị không làm được đâu!- nó quát lên

- Vì ở bên anh ấy, chị là tuyệt nhất- nhỏ Hoa cười- hai người rất đẹp đôi!

- Đừng…đừng nói vớ vẩn như vậy chứ!- mắt nó hiện ra hai chữ sợ hãi.

- Và không ai có thể đóng vai Juliet ngoài Thanh Linh…

Nó nhìn ra cửa, mấy tên ngốc lớp 11b đã đứng đó từ lúc nào.

- Bọn tớ đã chuẩn bị sẵn cả váy công chúa cho Linh rồi nè!- mắt đứa nào cũng hình trái tim rõ rệt.

Linh cầm cái váy trong tay mà run rẩy, chiếc váy màu hồng rạng rỡ, những viền đăng ten lóng lánh…

- Cái gì đây hả trời!!!!!!- nó kêu lên thảng thốt, không biết nó mà mặc cái váy này thì sẽ khủng khiếp thế nào!

- Thật là rất muốn nhìn thấy Thanh Linh xinh đẹp, dịu dàng…

- Chắc chắn Linh sẽ rất đáng yêu….

- ………

- TÔI KHÔNG CHẤP NHẬN!!!!!!- nó hét lên, mặt nó đỏ bừng

- Không được! Chính chị đưa ra đề xuất này mà!

- Nhưng…chị không có nói là chị sẽ diễn…- nó thấy hối hận

- Nhưng hầu hết mọi người đều đã bầu chọn chị với Nhật Nam…

- Cái gì?

- Chị đừng ngại! Ai cũng biết hai người là một đôi mà!

- HẢ???- mặt nó ngạc nhiên đến đần ra.

- Chiều nào hai người cũng đi về cùng nhau mà!

- Nhưng…nhưng đó là….

Làm sao nó có thể nói là nó làm osin cho Nhật Nam được chứ…

- Em rất thích tình yêu bí mật!!!...

Chúa ơi! Người đang đùa con chăng?- Linh cảm thấy mặt mình đang đơ ra như một pho tượng đá.

- A!!! Romeo đến rôi!- tiếng hét của mấy đứa con gái làm nó giật mình.

Nhật Nam đang bị một toán con gái đùn đẩy vào trong lớp, mặt cậu ta vẫn thản nhiên ngậm kẹo mút dù đang

bị lôi xềnh xệch, nhìn thấy Linh, cậu ta he răng cười, giơ tay lên chào:

- Hi!

Mặt nó biến sắc, trong khi nó cảm thấy khổ sở thì cậu ta coi như không có gì! Nhật Nam bị đẩy đến trước mặt nó làm má nó nóng bừng lên.

Những tiếng vỗ tay vang lên giòn tan, những tiếng kêu đầy phấn khích. Linh xấu hổ run cả người, nó nói nhỏ:

- Này, cậu làm gì đi chứ?

- Hửm? làm gì là làm gì?- Nhật Nam đáp.

Linh quay sang nhìn điệu bộ thản nhiên của Nhật Nam, cậu ta vô tư dựa lưng vào thành bàn, ngậm kẹo mút giống như trời có sập xuống cũng không ảnh hưởng đến cậu ta vậy, nó tức điên lên :

- CẬU ĐỪNG CÓ DỬNG DƯNG NHƯ VẬY CHỨ ???

- Ồ !!! Vậy tôi phải làm sao ?- Nhật Nam xoay xoay cây kẹo mút.

Thanh Linh đập tay vào trán, có cảm tưởng như nó đang bị đập đầu vào tường.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Cậu Là Ai? (Su)

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook