Chiến Thần Phong Vân

Chương 11: Những lời chế giễu của người thân

skyhero

22/04/2021

Trên đường đi, Từ Lam Khiết bất ngờ nhận được cuộc gọi từ bố mẹ cô.

Từ Huy Hoàng nói: “Lam Khiết, hay là đừng để Diệp Huyền Tần đến dự tiệc ăn mừng.

Từ Lam Khiết kinh ngạc: “Tại sao?”

Từ Huy Hoàng thở dài: “Aiya, con rể của bác cả còn trẻ mà lại có triển vọng, đã trở thành trưởng phòng kinh doanh rồi.

“Diệp Huyền Tần chỉ là một nhân viên bán hàng dưới tay con. Nói khó nghe chút là ăn cơm chùa của con.”

“Nếu đem cả hai ra so sánh, không phải tất cả đều sẽ chê cười Huyền Tần sao.”

Từ Lam Khiết lộ vẻ ngượng ngùng: “Nhưng bác đã gọi và yêu cầu anh ấy đi. Nếu anh ấy không đi để bọn họ tức giận thì sao.”

Từ Huy Hoàng đột nhiên im lặng.

Một lúc lâu sau, ông thở dài: “Quên đi, đi thôi. Cũng phải nể mặt mũi cho bác con nữa.”

Cúp điện thoại, Từ Lam Khiết cảnh giác liếc nhìn Diệp Huyền Tần.

Cô đột nhiên không muốn Diệp Huyền Tần đi.

Con gái của bác Từ Liên luôn ganh đua so sánh với cô, bất quá cho tới nay vẫn không sánh bằng cô.

Lần này có được vị trí trưởng bối lại làm trưởng khoa, khó khăn lắm mới dìm cô được, nhất định sẽ khoe khoang chuyện này.

Bác đặc biệt tỏ ý muốn Diệp Huyền Tần đi, xem chừng chính là nhân cơ hội này để chế giễu mình.

Ngẫm kĩ, cô càng đau cả đầu.

Lại nhìn Diệp Huyền Tần , anh đang ngủ ngon lành trên ghế phụ.

Từ Lam Khiết bất lực lắc đầu: “Không tim không phổi, sống cũng đỡ mệt.

Hai người dần đến điểm hẹn, là khách sạn Hoàng gia.

Một khách sạn sang trọng đầy ắp người.

Bác không chỉ mời gia đình Từ Lam Khiết , mà còn có đông đảo bà cơn.

Quy mô của bữa tiệc không kém đám cưới và tiếc thôi nôi.

Con gái của bác Từ Liên và con rể Hàn Dương là tâm điểm ánh nhìn và ngồi ở hàng đầu tiên.

Dì bảy dì tám còn bận lấy lòng chú, không ai để ý đến Từ Lam Khiết và Diệp Huyền Tần vừa đi vào.

“Hàn Dương thật tuyệt vời, lúc còn trẻ đã đảm đương chức vụ trưởng phòng, tương lai thật tươi sáng.”

“Từ Liên đã tìm được một người chồng tốt, thực sự là một cô gái tài sắc vẹn toàn, xứng đôi vừa lứa”

“Hàn Dương, con trai tôi sắp tốt nghiệp rồi. Anh là anh rể, có thể giúp nó một chút.”

Từ Liên vẻ mặt kiêu ngạo, Hàn Dương giả bộ khiêm tốn trả lời.

Từ Lam Khiết cảm thấy nhẹ nhõm, tốt nhất là không ai chú ý đến họ.

Nhưng cô càng lo lắng về điều gì đó, thì nó càng ập đến.

Từ Liên đột nhiên cao hứng nói: “Chị Lam Khiết, không biết anh rể mới mà chị tìm đang làm gì.’ Ngay khi cô nói, mọi người lập tức tập trung vào Diệp Huyền Tần và Từ Lam Khiết .



Từ Lam Khiết lắp bắp: “Anh ấy…

anh ấy làm nhân viên bán hàng trong nhà máy.

Từ Liên nửa đùa nửa thật: ‘Đối với chị thì là một công việc làm thêm, nhưng nói trắng ra là ăn cơm chùa của chị rồi”

Hahahal Một tràng cười vỡ òa tại hiện trường.

Từ Lam Khiết xấu hổ đến cực điểm.

Cười xong, Từ Liên nói: “Anh họ, đừng tức giận, em chỉ là đùa một chút thôi: “Làm nhân viên kinh doanh trong một xí nghiệp nhỏ thật không có tương lai. Hay là, Hàn Dương, anh có thể giới thiệu việc làm cho anh rể của chúng ta”

Hàn Dương vẻ mặt xấu hổ: “Vợ à, em làm khó anh quái.”

“Nghe nói anh họ có tiền án, không thể làm trong hệ thống nhà nước”

Từ Liên chợt nhận ra: “Mà này, tại sao em lại quên rằng anh họ đã ở tù năm năm.”

Chài Mọi người xì xào bàn tán.

Người mà Từ Lam Khiết yêu hóa ra là một tù nhân cải tạo mới ra tù.

Khác biệt giữa chồng của Từ Liên, chồng của Từ Lam Khiết giống như giữa bâu trời và lòng đất.

Họ hàng tuy rằng ngoài mặt không nói gì, nhưng ánh mắt cũng đủ giết chết người.

Từ Huy Hoàng và Lý Khả Diệu lúc này không thể ngẩng đầu lên được.

Tạo nghiệt thật, họ sao lại có một đứa con rể phế vật như vậy.

Hôm nay thật sự quá mất mặt đi.

Nếu không phải nhân dịp quan trọng như ngày hôm nay, Từ Huy Hoàng thực sự muốn đuổi Diệp Huyền Tân đi ngay.

Về phần Diệp Huyền Tần lúc trước giúp hắn trở thành giám đốc, hiện tại hắn đã hoàn toàn quên mất.

Ông bác đang nói chuyện hồi lâu đột nhiên lên tiếng: ‘Hàn Dương lần này có thể được bầu làm trưởng phòng còn vì một lí do khác nữa. ˆ “Một lý do nữa là có quý nhân phù trợ.

Mọi người đột nhiên quan tâm: “Là vị cao nhân nào vậy, vị trí trưởng phòng lại có thể tùy ý an bài.”

Ông bác tự hào nói: “Là nhà họ Phương, Phương Ngạn.

“Theo như tôi biết thì Hàn Dương và Phương Ngạn là bạn thân của nhau, không có gì ngạc nhiên khi anh ấy giúp đỡ Hàn Dương.”

Mọi người một lần nữa lại ồn ào.

“Họ Phương, một trong bốn gia tộc lớn ở Lâm Hải. Ôi mẹ ơi, Tiểu Hàn có quan hệ tốt”

“Nghe nói Phương gia đã nhận được thư mời của Diệp Huyền Tần, Tiểu Hàn, cậu có thể thông gia với nhà Phương cho tôi làm bảo vệ ở yến hội không, ngay cả dọn dẹp cũng được.”

Ông bác hài lòng với phản ứng của mọi người.

Ông ta tiếp tục: “Ban đầu, Phương Ngạn thích Lam Khiết , và anh ta định kết hôn với Lam Khiết “

“Không ngờ Lam Khiết thay vì chọn anh ấy lại chọn tù nhân cải tạo.

Uổng công cha mẹ cô dạy dỗ cô bao nhiêu năm như vậy!”

“Mặt mũi của nhà họ Từ chúng ta đã bingươi làm mất rồi”



Mọi người náo động.

Chọn tù nhân cải tạo mà bỏ qua một tỷ phú là ngu muội đến cực điểm.

Họ cũng thầm chế giễu Từ Lam Khiết .

Từ Lam Khiết ấm ức: ‘Bác, đây là việc riêng của cháu, bác không cần xen vào.

“Nói bậy bạ” Ông bác lập tức quát: “Ta là bác của ngươi, đương nhiên có tư cách quản”

“Người tù cải tạo này làm sao có thể so sánh với Phương Ngạn. Anh ta có thể quen biết lãnh đạo Cục Công thương sao? Có thể sắp xếp vị trí trưởng mục cho Hàn Dương được không? Còn có thể làm trong nhà nước?”

“Hơn nữa, Hàn Dương có một người thân là tù nhân cải tạo, chính là vết nhơ của nó, sẽ đặc biệt ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này!”

Từ Lam Khiết cực kỳ ủy khuất, hai mắt đỏ bừng, không nói nên lời.

Diệp Huyền Tần lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, khóe miệng nhếch lên một tia châm chọc.

Nếu người quen nhìn thấy cảnh này chắc chắn phải sợ hãi muốn ngã quy.

Diệp Soái hút thuốc, có nghĩa là anh ấy muốn phát hỏa.

Nếu anh ấy lao ra, máu sẽ chảy thành sông!

Đồng thời, tại sảnh khách sạn.

Giám đốc Sở Công nghiệp và Thương mại Lưu Đai Thiên đưa một nhóm người đi ăn tối.

Nhưng các nhân viên nói với họ rằng sảnh chính trong khách sạn đã được đặt trước.

Lưu Đại Thiên vừa muốn đổi một khách sạn, cấp dưới của hắn, tên bụng bia xung phong: “Ngài Lưu, sao chúng ta không đi coi thử xem bọn họ sắp xong chưa.”

“Bây giờ cũng muộn rồi, đổi khách sạn sợ là sẽ mất nhiều thời gian”

Lưu Đại Thiên suy nghĩ một chút, và gật đầu: “Cũng được, chúng ta đi thử xem sao.”

Bụng bia vội vàng gật đầu, bước đến sảnh chính.

Hắn hung hăng đẩy cửa phòng ra, nhìn họ Từ bằng ánh mắt lãnh đạm, giọng điệu rất lạnh lùng.

“Này, các người đổi một phòng hoặc là khách sạn khác dùng bữa đi, chúng ta sẽ dùng cái phòng này.’ Bác giận dữ: “Anh là cái gì mà dám ép chúng tôi đi ra”.

Bụng bia giễu cợt: “Tôi là người của cục Công Thương, anh mắng tôi cái gì, đây là xúc phạm cán bộ công quyền”.

“Mau cút ra ngoài, nếu không muốn ăn một bữa cơm tù”

Ông bác cười khinh thường: “Cục Công Thương? Ha ha, có biết con rể của tôi là ai không.”

“Hàn Dương, trưởng phòng mới được bổ nhiệm ở cục Công Thương, nghe qua chưa, vậy mà anh lại dám ép chúng tôi đổi phòng, thật quá tự mãn rồi!”

Mọi người dựa thế của Hàn Dương, đồng loạt mắng tên bụng bia Ai dè tên bụng bia kia chẳng những không hoảng sợ mà còn cười hả hê hơn.

Ánh mắt của hắn quét qua đám người, cuối cùng rơi vào Hàn Dương.

“Ồ, trưởng phòng Hàn cũng ở đây.

“Ngươi có thể sao, ta vừa đề bạt ngươi làm trưởng phòng, ngươi liền lấy danh nghĩa trưởng phòng để dọa lại lão tử, vậy là cái dạng gì?!”

Lúc này Hàn Dương sắc mặt đã tái nhợt.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
Linh Vũ Thiên Hạ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Chiến Thần Phong Vân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook