Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Chương 781: Kế hoạch hiểm độc của nhà họ Phong

skyhero

20/05/2021

Yêu thú rùa đen sửng sốt, nó không ngờ chung quanh có nhiều yếu thủ như vậy, sát tinh này vậy mà lại chú ý đến mình.

Chẳng phải là muốn giết mình sao, nó túm đuôi, liều mạng tìm đường chạy.

Tần Trạm từng bước chạy tới bên cạnh nó, chộp mai rùa nó một cái. “Mang ta chạy, chờ ông đây chạy rồi, sẽ không giết mày. Nếu không ta đem thịt mày đi nấu canh." Tần Trạm vỗ vỗ mai rùa, uy hiếp nói. "Ôi ôi."

Con rùa kêu một tiếng đau khổ, thở dài rằng mình thật đen đủi, không còn cách nào khác đành đồng ý.

Tần Trạm thở phào nhẹ nhõm, để cho con rù đen ngâm ngọc quyết, anh cũng tiến vào trong không gian luyện che dan duoc.

Sau đó, Tần Thành thu liễm khí tức, đề con rùa đen, một hớp nuốt ngọc quyết vào. "Con quỷ này chậm quá, đi nhanh chút cho ta

Tần Trạm lấy ra một quả Thanh Vân từ trong không gian trữ vật, vật một ít chất lỏng vào bụng của con rủa. Đôi mắt con yếu thủ rủa đen đột nhiên kiên định, nó cảm giác như có một ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể, khiến nó ngay lập tức tràn đầy sức mạnh.

Nó gầm lên một tiếng, bốn móng vuốt ấn mạnh, thân thể vọt ra đột ngột, nhanh như tên lửa. "Chết tiết."

Phong Vân Kình cuối cùng cũng vượt qua chướng ngại vật, lúc này toàn thân đen kịt, tóc và hơi thở đều nhuộm đen như mực, trông vô cùng chật vật.

Ngay sau khi ông ta bước ra, lập tức truyền thần thức của mình đến tận cùng, bao trùm lên chu vi hàng chục dăm.

Tuy nhiên, điều khiển Phong Vân Kình vô cùng tức giận là dưới sự điều tra kỹ càng của ông ta, khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng Tần Trạm đâu. "Không thể, trong thời gian ngắn, người này bị ta đã thương, không thể chạy xa như vậy được."

Phong Vân Kình nheo mắt quét qua mọi sinh vật dưới bién.

Có động vật bình thường, cũng có yêu thú.

Đặc biệt là những con yêu thủ, cảm nhận được hơi thờ của Phong Vân Kinh, nhiều con yêu thủ chạy tử tán để thoát thân

Phong Vân Kình quét thần thức qua, nhất thời quét qua một con yêu thủ rùa biển, con yêu thủ của biến tập tức căng thẳng, tốc độ nhanh hơn, nhưng thần thức nhanh chóng rời đi. "Ông Phong, đã xảy ra chuyện gì?"

Đúng lúc này, hai bóng người đột nhiên rơi xuống, chính là ông chủ nhà họ Phong và nhà họ Tào.



Họ cảm nhận được dấu hiệu chiến đấu ở đây nên lập tức chay den. "Phong Thiệu Huy chết rồi, Tần Trạm giết nó." Những lời của Phong Vân Kình khiến hai người họ kinh hãi.

Tần Trạm bị bọn họ săn đuổi, lại bao gan như thế, còn dám xuất hiện giết người. “Ông để cho Tần Trạm chạy?"

Ông chủ nhà họ Phong cau mày nói: "Tu vi của nó đã đạt đến trình độ này rồi sao? “Cũng không phải, thằng nhóc đó đã tính toán hết đường lui rồi, ta bị nó bày kể.” Phong Vân Kinh nghiên răng nghiến lợi, bị người có tu vi không bằng minh chơi đùa, trong lòng ông ta vô cùng tức giận. “Thằng nhóc đó quá xảo quyệt, hơn nữa tôi đoán nó có cách để che giấy khí tức, khiến cho bọn ta cũng không thể nhận ra." Ông chủ nhà họ Tào nói,

Có muốn phong tỏa bao trùm chung quanh không để diện tích nhỏ, chúng ta dễ dàng truy bắt hơn" Ông chủ nhà họ Phong nói, “Nếu nó có thể thoát khỏi phạm vi này? Chúng ta không phải sẽ càng bị động hơn sao." Ông chủ nhà họ Tào lắc dáu. "Nhưng lần này nó bỏ chạy, e rằng rất khó bắt được nó. Ông chủ nhà họ Phong thở dài, "Không, tôi có cách "

Về mặt của Phong Vân Kình chuyển động, đột nhiên mở miệng.

Ông chủ hai nhà Phong Tào đồng loạt nhìn ông ta. “Tần Trạm đã trốn lâu như vậy mà không lộ diện. Tại sao lần này nó lại giết đồ đệ của tôi?" Phong Vân Kình cười lạnh nói.

Hai người cau mày lắc đầu, không hiểu Phong Vân Kinh muốn nói gì.

Phong Vân Kinh nói: "Bởi vì Phong Thiệu Huy làm xằng làm bậy, giết thôn dân bình thường trên hòn đảo kia, khiến Tấn Trạm tức giận, cho nên mới mạo hiểm hiện thân" kỷ của ông là " Trong mắt hai ông chủ sáng lên, "Bắt tất cả những người từ các hòn đảo gần đó, mỗi ngày giết một ngày, tôi không tin Tam Trạm kia sẽ không xuất hiện "

Phong Vân Kinh cười lạnh nói: "Nói cho Tân Trán biết những người này vì nó mà chết, ông đây cước nói chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Phương pháp này tốt, cho dù nó không xuất hiện, chúng ta cũng không tổn thất gì." Ông chủ nhà họ Tào cười lạnh nói “Nếu như giết như vậy, có phải sẽ chọc giận giới võ đạo bên ngoài không?". Ông chủ nhà họ Phong nhíu mày, "Sợ gì chứ? Những hòn đảo gần đó không phải là đất của Việt Nam hay nước Mỹ, những người này giống như con kiến hôi vậy, không có ai sẽ quan tâm, chúng ta ngày đầu giết một người, ngày thứ hai giết mười người, cho đến khi Tần Trạm xuất hiện."

Phong Vân Kinh cười gần. "Ha, cuối cùng cũng an toàn."

Ở hải đảo, Tần Trạm chui ra khỏi miệng rùa, đi lên bờ rồi mới thở ra một hơi.

Con rùa đen liếc nhìn Tần Trạm, nhưng không có chạy đi ngay lập tức, ngược lại văn người, dùng lưỡi liềm cảnh tay của Tần Trạm, làm ra vẻ mặt lấy lòng. “Gan máy quá lớn, tao sẽ không lấy mày làm canh thịt rùa đầu Tấn Trạm nhìn nó không nói nên lời. Dọc đường anh cho nó ăn không ít ăn Quả Thanh Vân, rõ ràng là tên này ăn quả Thanh Vân đến nghiên

Còn của chớp chớp mắt, then thủng gật gù đắc ý, nhưng nó không sở. "Cần giàu sang trong nguy hiểm? Mày ngược lại rất có can dam."

Tấn Trạm mim cười một tiếng, vắt nước quả Thanh Vân, ném cho con rùa.

Tên này không ngu ngốc, nó phát hiện từ trước rồi mai phục để lập công mại.



Con rùa ngoạm quả Thanh Vân cắn một cái rồi nuốt chừng ngay lập tức, vẫy đuôi thích thú. "Đi thôi, không còn nữa."

Tần Trạm phất tay, con rùa mới quyến luyến không thôi mà chìm xuống. "Đã giải quyết xong rồi sao?"

Ông cụ đang câu cá trên tảng đá lớn bên cạnh hòn đảo, nhìn thấy Tần Trạm thì chậm rãi mở miệng.

Giết tất cả

Tấn Trạm suy nghĩ một chút, nắm chặt tay nói: “Tiền bối, tôi muốn nhờ ông giúp một chuyện

Vừa nói anh vừa bế đứa bé trai ra từ không gian chế thuộc

Cậu nhóc lúc này vẫn đang say giấc nồng, dưới ánh trắng, đôi mi dài khẽ run lên trông rất đáng yêu. "Những người trong ngôi làng đó đã chết. Chỉ có nó còn sống sót. Tình hình của tôi chắc ông cũng biết, tôi không có cách nào ổn định cuộc sống cho nó được “Tiền bối, ông có thể thu nhận nó không? Tiện thể giúp nó tạm thời phong ấn ký ức này." Tần Trạm thở dài

Ký ức này đối với một đứa trẻ là quá tàn nhẫn, tốt hơn hết nên phong ấn lại, một ngày nào đó khi nó đủ trưởng thành, có thể khôi phục lại. "Để nó lại đi."

Ông cụ nhìn cậu bé đang ngủ, thở dài, đưa tay ra đặt vào giữa mi tâm cậu bé. "Cám ơn tiền bối." Tần Trạm cảm thấy an tâm, nếu như ông cụ không đồng ý, anh tạm thời cũng không biết phải xử lý đứa nhỏ này thế nào. . Ủng hộ chính chủ vào ngay ( TRÙMtruyện . c o m )

Nhưng cùng lúc đó, Tần Trạm giật mình, nghĩ tới Lạc Việt Ban.

Tương tự như thế, không cha không mẹ, được lão giả trên hòn đảo này nhận nuôi, có lẽ Lạc Việt Ban và câu bé trong ngực anh cũng có số phận tương tự. “Tiền bối, có phải rất giống Lạc Việt Bạn không?" Tần Trạm buột miệng hỏi. “Giống như nó, đều là đứa trẻ đáng thương. Ông c không có trục tiếp đáp lại, mà là lúc đầu “Lần này cậu đã gây họa rồi, câu có biết không?" Ông cụ nhìn Tần Tram, nói,

Tôi biết, tôi đã liên luỵ đến tiền bối." Tần Tram nói lời xin lỗi,

Anh tủy tiện xuất hiện, bại lộ thân phận, nhà họ Phong và nhà họ Tào sợ rằng sẽ càng chú ý đến khu vực này. “Không phải lão để ý, xem ra cậu vẫn không hiểu."

Ông cụ lắc đầu nói: “Cậu và gia tộc thế giới ẩn tiếp xúc quả ít, đối với sự ác độc của bọn chúng, cậu không hiểu nhiều đâu."

Tần Trạm sửng sở nói: "Tiền bối, tôi không hiểu ý của ông."

Sự ủng hộ của các bạn là động lực sáng tác của tác giả

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thế giới hoàn mỹ
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook