Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc

Chương 9: Ngày đại hôn

Niêm Hoa Phất Liễu

12/10/2021

Tần Lưu Nguyệt không ngừng mượn tiền từ mọi người, danh sách phía trên dài như vậy, lại không có ai cho cô vay tiền.

Bởi vì tất cả mọi người biết, Tần Lưu Nguyệt cô không có tiền, tiền lương của cô đều để nuôi bạn trai cũ.

Hơn nữa lại là một trăm vạn, người bình thường làm sao sẽ có nhiều tiền như vậy?

Tần Lưu Nguyệt không dám nhìn ngón tay được đưa tới, cả người đều co ro ngồi trên tấm thảm ở góc tường cạnh giường, giống như con mèo lang thang, co rúc ở chỗ đó.

Nước mắt thi nhau rơi xuống, không tiếng động rơi trên tấm thảm.

Thậm chí cô còn không dám khóc thành tiếng.

Bởi vì lúc nào cô khóc thì Tần Giai Nhân đều sẽ đến châm biếm cô. Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn như vậy.

Cô luôn cho rằng cha mẹ mình đều mất, ăn nhờ ở đậu nhà bác, thế nhưng vẫn còn một tình yêu tốt đẹp chờ mong .

Thế nhưng giờ phút này, cô lại cô độc, không nơi nương tựa.

Ngay cả bác mình sống chết còn chưa rõ, thì còn nói gì tới mai sau?

Hiện tại bác mình đang lành ít dữ nhiều, chính thời điểm mình khó khăn nhất liền thu nhận và giúp đỡ mình, hơn nữa còn vất vả nuôi mình lớn lên.

Tại sao mình lại có thể bỏ mặc bác ở trong tay bọn bắt cóc mà không quan tâm chứ?

Quên đi, quên đi.



Quay về với hiện tại, mình đã định trước là người không có hạnh phúc.

Nếu như có thể dùng hôn nhân của mình đổi lấy sự bình an của bác, vậy rất đáng giá!

Tần Lưu Nguyệt ra sức lau nước mắt trên mặt, chậm rãi từ dưới đất đứng lên.

Hít thở sâu một hơi, đem số nước mắt còn lại nuốt trở về, kéo cửa phòng ra đi ra ngoài.

Bước này, đi ra ngoài, không có thể quay lại được nữa.

Tông gia đón dâu, là một sự việc hết sức chấn động ở nước Z, lại không nói đến toàn bộ tỉnh S cùng với Q thị, quả thực đã náo nhiệt tới cực điểm.

Tuy rằng ngày kêt hôn rất vội vàng, thế nhưng là ai sẽ được gả vào Tông gia?

Chỉ cần quyết định cử hành hôn lễ, trong vòng ba ngày cũng đã đủ thời gian để chuẩn bị tất cả.

Tần Lưu Nguyệt đang ngồi ở trong phòng nghỉ ngơi, nhìn một loạt áo cưới xa hoa lộng lẫy trước mắt, ngồi ngây người thật lâu.

Cô thật sự phải gả cho một nhị thiếu ngu dại mà mình chưa từng gặp qua sao?

Tần Lưu Nguyệt nhìn khuôn mặt tinh xảo của bản thân ở trong gương, khóe miệng như thế nào cũng không nhếch lên được.

Cô đã vô số lần ảo tưởng đến ngày kết hôn của mình, lại chỉ không có nghĩ đến kết cục như vậy.

Việc đã đến nước này, cô đã không thể quay đầu.

Ngoài cửa xông đến một người không lịch sự thông báo trước, Tần Lưu Nguyệt không cần quay đầu lại cũng biết là ai.



Ngoại trừ Tần Giai Nhân, cũng sẽ không có ai tới cái phòng nghỉ này.

Hôm nay Tần Giai Nhân là một khuôn mặt diễm lệ, gương mặt trào phúng và nhìn có chút hả hê.

"Này này này, ngày hôm nay tốt xấu gì cũng là ngày cưới của chị, chị bày ra khuôn mặt như đưa tang như vậy, thực sự là xui!" Tần Giai Nhân khoa trương làm một biểu tình ghét bỏ, không nặng không nhẹ nói rằng: "Chỉ có điều, ông xã tương lai của chị là một kẻ ngu si, đương nhiên anh ta không để ý khuôn mặt xúi quẩy của chị đâu. Ôi chao, thật là. Vừa nghĩ tới tương lai còn thể làm chị em dâu với chị, đã cảm hài lòng. Tôi sẽ dạy dỗ chị thật tốt ở phòng khách! Ha ha ha ha ha..."

Tần Lưu Nguyệt không có hé răng, Tần Giai Nhân cũng không có ý định nghe cô trả lời, đưa tay phủi phủi bịu trên chiếc váy không dính một hạt bụi, vẻ mặt ghét bỏ nói: "Được rồi, tôi nên đi xem hôn lễ thế nào. Người chị yêu dấu, tôi rất chờ mong cảnh chị cùng kẻ ngu si cùng đi trong hôn lễ! Ha ha ha a, dù sao ngày hôm nay chị cũng đã định là sẽ mất mặt rồi! Chỉ có điều, chị có thể lựa chọn xem nên mất mặt như thế nào. A ha ha ha ha ha!"

Nói xong câu đó, Tần Giai Nhân dậm dậm giày cao gót mười phân, tâm cao khí ngạo rời khỏi.

Tần Lưu Nguyệt yên lặng ngồi ở vị trí cũ, đợi khoảnh khắc cuối cùng.

Cũng không lâu lắm, thì có người mang Tần Lưu Nguyệt đi tiến hành hôn lễ.

Tần Lưu Nguyệt dường, dứt khoát bước đi.

Vừa đến hiện trường hôn lễ, cơ hồ Tần Lưu Nguyệt bị nét xa hoa trước mắt làm mù mắt .

Trời ơi, rốt cuốc hôm nay có bao nhiêu người đến tham dự!

Hiện trường hôn lễ cũng đủ chứa mấy nghìn người, đèn treo thủy tinh cùng với đèn tường, địa đèn rực rỡ đều được đặc chế riêng biệt do người của Tông gia thiết kế, những tấm thảm được làm bằng tay bởi những chuyên gia ở I-ta-li-a,  khăn trải bàn được làm từ gấm Tô Châu lộng lẫy, cùng với những món cao lương mỹ vị và rượu từ những người đầu bếp cao cấp ở Pháp.

Tất cả mọi thứ ở đây, thể hiện rõ ràng đây là một hôn lễ tôn quý long trọng.

Hiển nhiên Tần Lưu Nguyệt cũng không ngờ, hôn lễ của mình lại xa hoa đến trình độ này.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook