Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc

Chương 17: Tần gia trước kia

Niêm Hoa Phất Liễu

12/10/2021

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Tần Lục Nguyệt ngẩn người.

Cho tới bây giờ Tần Ngọc Phượng chưa bao giờ nói chuyện này với cô.

Bởi vì từ bé đến lớn Tần Ngọc Phượng chỉ lo mua trang phục xa xỉ, tham gia các bữa tiệc dành cho nhà giày chỉ mong có thể gả vào nhà giàu.

Nhưng quả thật quá trùng hợp rồi.

Ông chết vì bị bệnh, ba ngày sau khi ông mất bà cũng buông tay rời khỏi nhân gian.

Ba mẹ lại gặp tai nạn xe cộ.

Cả Tần gia chỉ còn là cô của cô không biết kinh doanh và mình vừa mới ra đời…

Chẳng lẽ trong này thật sự có âm mưu gì sao?

Tần Ngọc Phượng nhỏ giọng nói: “Lục Nguyệt, coi như cháu không thích Tông gia nhưng vị trí thiếu phu nhân này có thể dễ dàng để cháu điều tra chuyện năm đó hơn. Cô biết cô nói như vậy cháu sẽ cảm thấy áp lực hơn. Tần Lục Nguyệt, nếu ông bà nội, ba mẹ cháu đều chết oan uổng mà nói cháu thật sự không muốn báo thù cho bọn họ sao?”

cả người Tần Lục Nguyệt ngây dại, âm thanh run rẩy: “Cô nói gì? Ông bà và ba mẹ, bọn họ đều…”



Tần Ngọc Phượng cười khổ, đốt mấy tờ tiền cho anh trai và chị dâu, yên lặng trả lời: “Nếu không cháu cho rằng vì sao cô cứ phải gả vào nhà giàu? Bởi vì rất nhiều chuyện chỉ có người nhà giàu mới làm được. Tần gia chúng ta tới thế hệ này là nhất mạch, chỉ còn cháu và cô nữa rồi.”

nói xong Tần Ngọc Phượng từ từ đứng lên, đưa mắt nhìn ả xa, âm thanh phiêu phiêu không chân thật: “Tần Quốc Dân tính toán quá thông minh, ngược lại thành toàn cho nguyện vọng của chúng ta. Lục Nguyệt, tiếp đến dù đám người nhà Tần Quốc Dân có nói gì cháu cũng không thể ly hôn với Tông Minh Hạo hiểu chưa?”

Tần Lục Nguyệt im lặng thật lâu.

Trong lòng giãy giụa.

Cô không muốn đối mặt với người đàn ông đáng sợ đó nhưng nếu ông bà và ba mẹ bị mưu sát mà nói, sao cô có thể không làm gì chứ?

Hai năm nhà tan cửa nát, cô và cô của mình trôi dạt khắp nơi, cuối cùng không thể không luân lạc tới mức ra đường nhặt đồ bỏ đi.

Năm tháng đó ăn bữa nay lo bữa mai.

Mà tất cả đều do một tay hung thủ ban tặng.

Tại sao không báo thù cơ chứ?

Ông bà và ba mẹ ở trên trời có linh thiêng sao có thể yên nghỉ?

Tần Lục Nguyệt nắm chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu mới nói: “Cháu biết rồi cô, cháu nhất định sẽ điều tra chân tướng năm đó.”

Lúc Tần Lục Nguyệt và Tần Ngọc Phượng đi viếng mộ, Tông Minh Hạo cầm ly rượu dựa lưng vào cửa sổ nhẹ nhàng lắc lư ly rượu trong tay, nhìn phong cảnh bên ngoài.



Khi thủ hạ nói cho anh biết Tần Lục Nguyệt đưa cô mình đi viếng mộ ba mẹ, hơn nữa còn ở trước phần mộ thương lượng đối sách, hai mắt Tông Minh Hạo cụp xuống.

Không biết anh đang nghĩ gì.

Cô gái này muốn lợi dụng Tông gia điều tra nguyên nhân cái chết của ông bà và ba mẹ cô ấy sao?

Haha, thú vị.

Anh muốn nhìn xem cô có thể đi đến bước đó hay không?

Muốn vận dụng lực lượng của Tông gia vậy phải xem bản lĩnh của cô đã.

Tông Minh Hạo nhếch môi, hai mắt như chim ưng đột nhiên mở ra, nói với trợ lý tiểu Triệu ở bên ngoài: “Đi thông báo cho Đại thiếu phu nhân, đã đến lúc trở về rồi.”

Tổ trưởng tổ trợ lý đặc biệt Tiểu Triệu lập tức đứng thẳng người: “Vâng tổng giám đốc.”

Tông Minh Hạo nở nụ cười ác liệt, thêm vào một câu: “Thân là đại thiếu phu nhân Tông gia sao có thể dấu ở nhà không gặp mặt? Thuận tiện thông báo cho cô ấy, tối nay phải tham gia bữa tiệc, nếu dám để Tông gia mất thể diện vậy thì mãi mãi đừng quay về nữa.”

Tiểu Triệu cúi đầu: “Vâng tổng giám đốc, vậy tối nay bạn gái đi cùng anh là đại thiếu phu nhân sao?”

“Khi nào thì tôi mang bạn gái đi cùng?” Tông Minh Hạo cười càng ác liệt hơn: “Để cho cô ấy tự đi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook