Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài

Chương 802: Sát nhập STAR và Phấn Trại

Thu Phương

04/05/2021

Phòng chính, bên ngoài phòng khách.

Tiêu Nhi triệu tập Lục Thiên Bảo, Hồng Nhung và những người khác đến, trình bày đại khái về quyết định tiếp nhận quản lý tập đoàn STAR. “Tôi có một đề xuất, đó chính là chúng ta hãy biến hai tập đoàn y dược lớn mạnh Phấn Trại và STAR trở thành một liên minh vững chắc. Phấn Trại có kinh nghiệm phong phú trong việc trồng trọt và sử dụng các loại thảo dược, mà STAR lại am hiểu trong việc tinh chế và tổng hợp phân tử. Nếu như hai tập đoàn lớn có thể hoạt động cùng nhau, chắc chắn có thể nghiên cứu ra càng nhiều loại thuốc tạo phúc cho trăm họ." Tiêu Nhi chỉ mới nghĩ vậy, đã cảm thấy tương lai rộng mở: "Đông tây y kết hợp, chúng ta còn có thể tận dụng các nhóm thị trường khác nhau của hai công ty, mở ra lối đi, vì càng nhiều bệnh tìm ra càng nhiều khả năng.

Hồng Nhung nghe đến nhiệt huyết sôi trào, mắt sáng lấp lánh: "Vậy chúng ta há chẳng phải có thể đồng thời có phòng thí nghiệm lớn nhất tốt nhất và căn cứ dược liệu lớn nhất tốt nhất trên thế giới hay sao?" “Cô nghĩ thì hay lắm.” Dương Liễu trợn tròn mắt: “Đám tiểu nhân STAR, ai biết bọn họ sẽ trở mặt lúc nào. Cô đừng quên, bọn họ vừa mới hạ độc bà chủ đấy.” “Xí xí xí, cô nói ai là tiểu nhân chứ!” Lục Thiên Bảo lập tức bao che khuyết điểm nói: “Bây giờ STAR do Tiêu Nhi quản lý, sao còn có thể giống như trước đây vậy sao?"

Dương Liễu không nói nên lời: "Anh không nghe hiểu tiếng người sao? Không phải tôi nhắm vào cô Tiêu Nhi, tôi nói là STAR! Dù sao hai nhà trở mặt đã lâu rồi, bà chủ nhất định sẽ không đồng ý. "Làm sao cô biết? Cô có phải là con giun trong bụng bà chủ đâu?" Lục Thiên Bảo không phục.

Mắt thấy hai người sắp cãi nhau, Bạch Bách Hợp quyết định dứt khoát: "Được rồi, đồng ý hay không đồng ý, chúng ta ngồi đây đoán cũng vô ích. Cô Tiêu, thiếu chủ, ý của hai người chúng tôi đã hiểu, tôi trở về phòng liên lạc với bà chủ, hỏi xem ý kiến của bà ấy như thế nào. “Được.” Tiêu Nhi gật đầu: “Vậy mọi người trở về trước đi.”

Mọi người vừa rời đi, căn phòng ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

Tiêu Nhi thở ra một hơi, quay đầu nhìn Hoắc Kiến Phong: "Có phải anh cũng cảm thấy cách nghĩ này của em quá điên cuồng hay không?"

Hoắc Kiến Phong nhìn cô, đôi mắt đen nháy sâu thẳm sáng ngời: "Trong lòng em có tình yêu rộng lớn, giả dụ như tất cả bệnh nhân đều có thể tham gia vào cuộc sống của em, vô điều kiện ủng hộ kế hoạch của em, là vinh hạnh của anh, là may mắn của tất cả bệnh nhân."

Bất ngờ bày tỏ, gò má Tiêu Nhi hơi nóng lên: "Em đang nói chuyện đàng hoàng với anh, mồm mép láu lỉnh." "Anh nói là sự thật" Hoắc Kiến Phong nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc: "Nếu như em kiên trì thật sự muốn làm chuyện này, nếu như cuối cùng bà cụ vẫn không đồng ý, anh không ngại trở về tranh giành một chuyến"



Chỉ cần anh trở thành người nắm quyền Phấn Trại, anh có thể đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Nhưng nơi đó, đối với anh mà nói, chắc chắn là một nhà tù mới toanh.

Tiêu Nhi cong mày cảm kích: "Nhưng mà, nếu như em nhớ không lầm, điều kiện bà cụ đưa ra để anh trở thành người nối nghiệp, chính là rời khỏi em? Bây giờ bà ấy biết thân phận của em, chỉ sẽ càng phản đối mà thôi?" "Vậy thì thế nào? Anh không quan tâm là được rồi" Lông mày của Hoắc Kiến Phong hơi nhướng lên, mười phần ngang ngược.

Thục Lĩnh, Phấn Trại.

Bà cụ cúp điện thoại, liên tục vuốt ngực than thở nói: "Oan nghiệt, oan nghiệt mà! Sao cô ta lại có thể là con của người kia chứ? Phấn Trại của chúng ta và STAR trăm năm qua đều như nước với lửa, ông trời đây là muốn cho ta và con cháu của ta lục đục với nhau sao?"

Phương Thảo vội vàng rót cho bà ấy một tách trà nhuận họng và khuyên giải nói, "Bà chủ, bà cũng đừng nói như vậy. Đây chưa chắc không phải là cơ hội ông trời cho, dùng biện pháp hoà bình để giải quyết tranh chấp! Bà nghĩ thử xem, thiếu chủ và cô Tiêu Nhi, duyên phận hiếm gặp bao nhiêu chứ! Với lại cô Tiêu Nhi còn là một vị bác sĩ y thuật tài giỏi hơn nữa trong lòng còn có tình yêu rộng lớn, vậy không phải là người thừa kế phù hợp nhất cho Phấn Trại của chúng ta sao?"

Bà cụ cau mày: "Tuy rằng như thế, nhưng những năm qua Phấn Trại và STAR luôn đấu nhau người chết thì ta sống, bọn họ sẽ cam lòng chịu sát nhập với Phấn Trại của chúng ta sao?" “Vậy thì ai mà biết được!” Phương Thảo cười: “Bà ấy à, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Trong lòng thiếu chủ và cô Tiêu Nhi có chính nghĩa, bọn họ sẽ tìm cách cân bằng. Lại nói, với thực lực và sự hiểu biết của thiếu chủ và cô Tiêu Nhi, bà còn có thể yên tâm giao Phấn Trại cho người khác? Bọn họ đã định trước là không thể nào tách rời, bà ấy à, cứ việc ủng hộ bọn họ là được rồi."

Trong lòng bà cụ vẫn đang do dự, bị cô ấy một kích đâm thủng, ngoài miệng vẫn cậy mạnh nói: "Không được, không được, tôi không thể tỏ ra yếu thế trước, muốn tỏ thái độ cũng phải để STAR bên kia làm trước." “Bà chủ, đây là sự kiên quyết sau cùng của bà sao?” Phương Thảo mím môi, cười thầm.

Bà cụ tức giận quở trách cô ấy: "Cút cút cút đi, còn không mau đi thu xếp." “Vâng a!” Phương Thảo cười to, bước nhanh ra khỏi phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thế giới hoàn mỹ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook