Đại Kiếp Chủ (Dịch)

Chương 11: Con Đường Tu Hành (2)

Hắc Sơn Lão Quỷ

04/04/2021

Đoán chứng trong một khoảng thời gian dài về sau, bản thân mình sẽ ở nơi này, trong lòng Phương Nguyên cũng không quá để ý. Hắn vốn xuất thân bần hàn, tại Thái Nhạc thành hắn sống trong nhà thúc thẩm, chỗ ở cũng không khá hơn nơi này bao nhiêu. Ít nhất cái nhà này cũng có thể tính là rắn chắc, sẽ không bị mưa dột, chỉ có điều ban đêm trên núi gió lớn, ngồi một hồi hắn đã cảm thấy cả người phát lạnh, hắn vội vàng đứng dậy đóng cửa sổ lại.

"Tôn quản sự nói không sai, trên đỉnh núi gió lạnh, người bình thường quả nhiên chịu không nổi!"

Trong lòng hắn thầm nghĩ vậy, sau đó ánh mắt rơi xuống quyển Luyện Khí tâm pháp, ánh mắt sáng lên.

"Vậy thì bắt đầu tu hành, chống cự hàn khí!"

Đối với tu luyện tâm pháp, thậm chí là thời điểm mấu chốt ngồi thổ nạp, Phương Nguyên cũng không lạ lẫm, hắn đã từng hỏi Chu tiên sinh. Chỉ có điều do trở ngại môn quy, Chu tiên sinh không cách nào truyền lại Luyện Khí tâm pháp cho hắn, đây cũng là lần đầu tiên hắn được tiếp xúc với Luyện Khí tâm pháp!

Thế nhưng nguyên lý trong đó hắn cũng không lạ lẫm, trong lúc học ở Tiên Tử đường hắn đã sớm nói thăm.

Cái gọi là tu hành chính là thổ nạp thiên địa, từng bước từng bước cải thiện thể chất bản thân, nắm giữ lực lượng thiên địa trong tay.

Con đường tu hành chia thành sáu cảnh giới, theo thứ tự là Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Đại Thừa.

Mà bước đầu tiên là Luyện Khí, chính là dẫn nạp linh khí nhập vào cơ thể, là một quá trình cải thiện thể chất bản thân. Muốn đạt được mục đích này, trước tiên phải cảm nhận được linh khí ở giữa thiên địa rồi sau đó nắm lấy linh khí, đối với điểm này, trong tâm pháp có giới thiệu rõ ràng, cũng nói rõ phương pháp hít thở vận chuyển linh khí bên trong cơ thể.

Phương Nguyên trí nhớ rất tốt, chỉ nhìn mấy lần đã có thể ghi nhớ thiên thứ nhất của Đạo Khí Pháp trong đầu, sau đó cẩn thận nhẩm trong lòng một lần, nhắm là đã nhớ kĩ rồi hắn xếp bằng trên giường, điều động hô hấp, thử buông lỏng tinh thần của mình.

Nhưng việc này không dễ làm, động một tí tạp niệm liền bộc phát, tinh thần như con ngựa hoang bản thân không thể khống chế được.

Bất quá Phương Nguyên nghị lực rất lớn, kiên nhẫn có thừa, hắn biết việc này không thể gấp được, một lần không thành thì thử lần thứ hai.

Thế rồi ngày đầu tiên ở Thanh Dương tông, hắn lặp đi lặp lại việc này, không sợ phiền hà mà tu luyện. Phương Nguyên cũng không biết chính mình đã thất bại bao nhiêu lần, thậm chí hắn cũng không nhớ rõ mình có thành công hay chưa, cho đến ngày thứ hai trong lúc chim muôn côn trùng thức dậy kêu vang, hắn mới ý thức được vậy mà trong lúc bất tri bất giác, chính mình đã ngủ thiếp đi, trong lòng cũng có chút cười khổ, tu hành quả nhiên không phải chuyện dễ dàng!

Hắn không thể đạt tới cảnh giới "Ngưng thần tĩnh khí, hư hoài nhược cốc" như khẩu quyết trong Luyện Khí tâm pháp, thế nên cũng không có khả năng thông qua phương pháp hít thở mà cảm ứng được linh khí trong thiên địa, nhưng hắn cũng đành chịu, chỉ có thể tạm thời đứng dậy làm việc chờ đến ban đêm lại tiếp tục.



Cứ như thế, trong vô thanh vô tức Phương Nguyên bắt đầu ngày sinh hoạt đầu tiên tại tiên môn, hắn cần quét dọn Thiên Cơ điện. Nói là một điện nhưng trên thực tế nơi này lại có trước sau chừng bốn tòa mười chín thất, ngoài ra còn có tượng thần ở chánh điện, thiền điện cùng Tàng Kinh các, mỗi ngày hắn cần vẩy nước quét dọn, kiểm kê, thậm chí tu sửa mái nhà... Cả ngày sau khi làm xong công việc, lưng hắn lại đau nhức, mỏi mệt không thôi.

Có điều hắn rất trông chờ vào việc tu hành buổi tối.

Mặc dù khởi đầu của Luyện Khí pháp này rất khó, nhưng hắn vẫn kiên trì không buông bỏ.

Qua mấy ngày, hắn đều không thể khống chế tâm thần cảm ứng sự tồn tại của linh khí, cũng không sử dụng Luyện Khí Đan tiên môn phát cho để tăng cường thể chất bởi vì hắn từng nghe Chu tiên sinh nói, đạo tu hành, cảm ngộ thiên địa, ngồi xuống luyện khí mới là bản chất.

Mà đan dược cho dù tốt, cuối cùng cũng chỉ là thủ đoạn phụ trợ, hắn không muốn vừa bước vào đường tu hành đã mượn nhờ lực lượng đan dược.

Bởi vậy hắn quyết định, không tu ra đạo linh khí thứ nhất, tuyệt không phục dụng đan dược!

Với quyết tâm bền chí này, liên tục bảy tám ngày Phương Nguyên đều ngồi thổ nạp, cho dù ngay từ đầu hắn không thể hoàn thành yêu cầu Luyện Khí tâm pháp đã đề cập nhưng hắn vẫn luôn kiên trì, rốt cục tại ngày thứ chín, vào đêm, trong lúc vô tình hắn tiến nhập một loại trạng thái huyền diệu vô cùng, chính mình phảng phất như biến mất, dung nhập vào thiên địa, phảng phất như đang phiêu du trong đại dương mênh mông...

Cũng đúng lúc này, hắn theo thói quen thực hành phương pháp hô hấp thổ nạp trong Luyện Khí tâm pháp, không nhận thức được bên trong người hắn phảng phất như từ không thành có, mơ hồ ở giữa thiên địa như có một loại lực lượng không thể nắm lấy nào đó tiến nhập trong cơ thể hắn. Trong núi vô cùng lạnh lẽo nhưng hắn lại cảm thấy ấm áp như có một con rắn nhỏ chạy quanh trong người hắn, dần dần khiến hắn quên đi cảm giác lạnh lẽo xung quanh.

Đêm hôm ấy, Phương Nguyên ngồi tu luyện xuyên đêm dài, đợi khi tinh thần quay lại, hắn mở hai mắt ra liền thấy được cả phòng tràn ngập ánh nắng!

"Ta... Ta tu luyện ra đạo linh khí thứ nhất ?"

Đợi hắn ý thức được trên người mình phát sinh biến hóa, Phương Nguyên thậm chí còn có chút không dám tin tưởng.

"Rốt cục ta cũng bước lên con đường tu hành?"

Hắn vội vã nội thị theo tâm pháp, cảm ứng được bên trong cơ thể có một sợi linh khí mờ nhạt tới gần như khó mà phát hiện, lập tức nở nụ cười.

Cười rất thỏa mãn!

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
đấu phá thương khung
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Đại Kiếp Chủ (Dịch)

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook