Đệ Nhất Lang Vương

Chương 846: "Tự ảo tưởng sức mạnh”.  

Thái Tú

10/09/2021

Ông ta xoay tay đóng cửa lại, đi tới chỗ giường nhìn gương mặt nhợt nhạt khó coi của ông cụ Lý, khẽ nhíu mày giơ tay lên, pháp tắc thiên địa nhanh chóng vây quanh ông cụ.  

Chẳng mấy chốc, ông ta nhắm mắt lại, vẻ mặt khó xử.  

“Tâm liên ư?”  

“Haiz!”                Ông ta thở dài: “Cũng là số mệnh cả rồi!”  

“Dùng loại thuốc đó có thể bình yên sống thêm hai năm, với bọn nhỏ là chuyện tốt nhưng có lẽ trong lòng ông biết rõ, sai hai năm, ông cũng phải chấp nhận sinh ly tử biệt, thế lại càng đau khổ hơn, không phải ư?”  

Nói xong, Lưu Mỗ lại thấy mình quá rồi hơi lo chuyện bao đồng: “Bỏ đi bỏ đi, nể tình ông cũng già cả rồi, tôi không kỳ thị”.  

“Ông sui à, ông vẫn còn nợ tôi một lời hứa!”  

“Chính ông đã hứa với tôi sẽ cố gắng tranh thủ lấy cho tôi tư cách để quang minh chính đại quay về Hoa Hạ, ông đã hứa sẽ xóa đi cái sự thật giả tạo rằng Chí Nam Quan Hải là mảnh đất của tu la, ông vẫn còn chưa làm được!”  

Nói mấy câu đó là đủ để thấy Lưu Mỗ cũng không có cái nhìn quá tệ về ông sui này.  

Dù sao…  

Lưu Mỗ giết người trên biển đã tự xưng mình là bổn vương!  !             Với ông cụ Lý, lại dùng từ tôi như thế.  

Khi ông ta đang chuẩn bị xoay người bỏ đi thì đột nhiên điện thoại trên bàn chợt vang.  

“Ting ting ting…”  

Lưu Mỗ dừng bước.  

Sau khi chần chừ, ông ta nghĩ nghĩ, nhỡ đó là chuyện gì gấp thì sao?  



Ông ta cầm lấy điện thoại, suy nghĩ một lát xem phải nhấn nút nào, nhấn vào nút xanh rồi đặt lên tai.  

“Alo?”  

Một giọng nói xa lạ vang lên.  

Vu Kiệt sững người: “Ông… Ông là ai? Ông nội tôi đâu?"  

Lưu Mỗ cũng sửng sốt: “Tôi đang muốn hỏi cậu là ai đấy? Cậu tìm ông nội nào, cậu tên gì?”  

Vu Kiệt: “Tôi là Vu Kiệt, tôi tìm ông nội mình, ông thì sao?”  

Lưu Mỗ nghe xong bèn gật đầu: “À, cậu là Vu Kiệt hả!”  

“Tôi ấy à, là ông ngoại Vu Kiệt đấy!"  

“…”, Vu Kiệt.  

Lưu Mỗ nói xong thì chợt nhận ra có gì đó không đúng bèn trợn tròn hai mắt nhìn.  

Vu… Vu Kiệt?  

Lưu Mỗ: “…”  

Mẹ ơi, đây là điện thoại cháu ngoại ông ta gọi tới.  

Ông… Ông ngoại!  

Nghe thấy lời đó, hai mắt Vu Kiệt bỗng chốc dại ra, đây là lần đầu tiên anh nghe nói mình có ông ngoại.  

Anh chưa từng gặp được người mẹ sinh ra mình, chỉ nhìn thấy một tấm bia mộ lạnh ngắt trong khu một nhà họ Lý, còn gia cảnh của mẹ và những thông tin khác thì Lý Nam và ông cụ chưa từng nhắc tới.  



Bấy giờ, ông lão nhấc điện thoại bên kia lại tự xưng mình là ông ngoại anh?  

Vu Kiệt không biết phải làm gì bây giờ, cũng chẳng biết mình nên nói gì.  

Bên kia, cảm xúc của Lưu Mỗ còn xúc động và kinh ngạc hơn những gì Vu Kiệt tưởng nhiều, dù có là võ giả ở cảnh giới cao nhất, đối mặt với cháu ngoại mình cũng không biết phải làm gì, lắp ba lắm bắp, chẳng nói nổi một lời nào.  

Ông ta ở Chí Nam Quan Hải chuẩn bị sẵn tinh thần đề chờ cháu ngoại tới gặp mình, nhưng lại không chuẩn bị sẵn tinh thần để nhận được điện thoại bất ngờ từ người cháu ấy, rốt cuộc phải làm sao bây giờ?  

Hai nơi.  

Hai người.  

Đều sững sờ khi đứng trước điện thoại.  

Không ai ngắt máy, cũng không nỡ ngắt máy.  

Khi bầu không khí đang trở nên giằng co thì một bàn tay đột nhiên giật lấy điện thoại trong tay Lưu Mỗ.  

Sui gia gặp sui gia, mắt to trừng mắt nhỏ.  

Nghĩ tới chuyện Lưu Ngọc, ông cụ Lý thở dài một hơi: “Ông sui à, lâu rồi không gặp”.  

Lưu Mỗ: “Tôi nói thêm vài câu với cháu ngoại mình cũng không được, người làm ông nội như ông quản cũng nghiêm quá rồi đấy!”  

Ông cụ Lý cười cười: “Cảm ơn ông đã tới thăm tôi”.  

Lưu Mỗ cau mày lại, vẻ mặt hơi ngượng, ho khẽ.  

“Tự ảo tưởng sức mạnh”.  

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
Linh Vũ Thiên Hạ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Đệ Nhất Lang Vương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook