Đế Sư Xuất Sơn

Chương 456: Bế tắc của Tưởng Huy

skyhero

03/05/2021

Gió rét gào thét, giờ phút này, trời cũng đã dần đến khoảnh khắc rạng sáng!

Mà bên trong trang viên nhà họ Tưởng, đèn đuốc sáng choang. Bên trong phòng khách lớn như vậy, chỉ có lác đác mấy người, Tưởng Huy ngồi trên ghế sa lon, không nói gì, gương mặt lạnh như băng, lộ ra một hơi thở lạnh lẽo nồng nặc

Chẳng được bao lâu, tiếng bước chân dồn dập vang lên, đội trưởng đội bảo vệ nhà họ Tưởng mặt đầy ngưng trọng đi vào, mở miệng nói: "Ông chủ, kia mấy người bịt mặt cũng thẩm qua!" "Bọn họ cứ luôn miệng nói, chính là Cao Tuấn Hùng phải tới!" "Bọn họ nói láo"

Tưởng Anh bỗng nhiên đứng lên, nhìn ba, lo lắng nói: "Ba, ba suy nghĩ một chút, nếu như bọn họ thật sự là người do Cao Tuấn Hùng phải tới, sẽ không chút kiêng kỵ như vậy mà ám sát con sao?" "Hơn nữa anh Diệp cũng nói, là Vu Thiếu Bảo mua chuộc anh ta, mang con tới vườn hoang, hết thảy các thứ này, là âm mưu của nhà họ Vu!" "Anh ta muốn dùng mạng của con, để cho nhà họ Tưởng chúng ta liều mạng với Cao Tuấn Hùng, cuối cùng ngư ông đắc lợi!"

Tưởng Huy không nói gì, ngược lại đưa mắt về phía Diệp Phùng.

Diệp Phùng lẳng lặng không có mở miệng nãy giờ, từ trong túi lấy bình thủy tinh có chứa tóc ra, nhẹ nhàng mở miệng: "Ông chủ Tưởng, trong tay tôi, còn có một vật thú vị. "Được rồi, cậu cầm đi hóa nghiệm một chút, tôi nghĩ, sẽ có được câu trả lời mà cậu mong muốn."

Mặt Tưởng Huy âm trầm, hơi khoát tay chặn lại, đội trưởng đội bảo vệ nhận lấy, lại vội vã rời đi.

Tốc độ của bọn họ rất nhanh, không tới mười phút, đã nhận được kết quả hóa nghiệm! "Ông chủ, tóc đã kiểm tra qua rồi, qua đường dây đặc thù của nhà họ Tưởng chúng ta tiến hành so sánh, chủ nhân của tóc này, chính là tên hải tặc vang khắp toàn bộ đảo Thanh Loan bảy năm trước, Triệu Phi Hổ!" "Triệu Phi Hổ?"

Một bên Tưởng Anh có chút nghi ngờ mở miệng nói: "Bảy năm trước, anh ta không phải là sau khi bị bắt, xong bị bí mật xử quyết rồi sao?" "Bí mật xử quyết, chẳng qua là cho người bình thường một câu trả lời mà thôi!"

Tưởng Huy nãy giờ không nói gì, rốt cuộc mở miệng: "Mà chân tướng là, Triệu Phi Hổ lúc ấy được người đảm nhiệm phó thị trưởng của thành phố Bắc An, Cao Tuấn Hùng bảo vê!" "Đổi tên đổi họ, ở lại bên người, trở thành công cụ giết người, diệt trừ hậu hoạn cho Cao Tuấn Hùng!" "Chẳng qua là..."

Giọng nói Tưởng Huy dừng một chút, lại lần nữa đưa mắt về phía Diệp Phùng: "Vài cọng tóc này, lại có thể đại biểu cái gì?"

Khóe miệng Diệp Phùng nhẹ nhàng cong lên một cái, chậm rãi mở miệng: "Ông chủ Tưởng, tôi có một tưởng tượng rất thú vị." "Nếu như nói, tối nay không có tôi xuất hiện, cô Tưởng bị giết hại, mà ông phát hiện thi thể của cô ấy, trong lúc lơ đãng, trong tay cô ấy, thấy được vài cọng tóc, qua hóa nghiệm, chủ nhân của tóc này là cánh tay phải cánh tay trái của Cao Tuấn Hùng, thời điểm đó, ông sẽ nghĩ như thế nào?"

Sắc mặt Tưởng Huy, nhất thời cứng lại!

Chỉ nói ngắn gọn, trong nháy mắt ông đã biết ý của Diệp Phùng.

Dựa theo suy luận của Diệp Phùng, Tưởng Huy nhất định sẽ cho là, lúc Tưởng Anh phản kháng vô tình từ trên người hung thủ níu tóc, nhưng chỉ với mấy cọng tóc nho nhỏ này, cũng đủ để làm bằng chứng giết người của Cao Tuấn Hùng!



Đến lúc đó, nhà họ Tưởng dưới sự giận dữ, sẽ dốc hết sức tiến hành bảo thủ Cao Tuấn Hùng!

Mà nhà họ Vu đương nhiên cũng đã đạt tới mục đích ban đầu, ngồi nhìn hai hố đánh nhau, cuối cùng lấy giá thấp nhất, ngồi thu lưới!

Giỏi cho nhà họ Vu, quả nhiên là chuyện gì cũng nhúng tay vào, nếu không có Diệp Phùng xuất hiện, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của nhà đó. Một nhà họ Tưởng lớn như vậy, lại bị anh ta coi như bù nhìn mà nằm mũi dẫn đi!

Bop!

Tràng pháo tay nặng nề, vang khắp toàn bộ phòng khách, nói ra trong lòng Tưởng Huy tức giận đến nhường nào! "Nhà họ Vu! Giỏi cho nhà họ Vu!" "Nhà họ Tưởng thành tâm cùng các người hợp tác, thậm chí nguyện ý hy sinh hạnh phúc của con gái tôi!" "Không nghĩ tới, các người lại muốn lấy mạng con gái tôi, làm đá lót đường cho nhà họ Vu các người, thật là hiếp người quá đáng!" "Bop!"

Tưởng Anh thấy ba đã tin chân tướng, tinh thần nhất thời chấn động một cái, vội vàng mở miệng nói: "Thật may có anh Diệp kịp thời phát hiện âm mưu nhà họ Vu, bây giờ chúng ta tiến hành phản kháng, vẫn còn kịp!" "Phản kháng? Làm sao phản kháng?"

Tưởng Huy nhẹ nhàng mở miệng, trong giọng nói, toát ra một cảm giác nhàn nhạt khổ sở. "Đương nhiên là từ hôn với nhà họ Vu, hơn nữa truyền rao tội ác của nhà họ Vu!" "Vì đạt mục đích mà không chừa thủ đoạn nào, nếu người như vậy đắc cử vào vị trí người nắm quyền đảo Thanh Loan, vậy toàn bộ trên một triệu trăm họ bên trong đảo, mới là người bị hại nhiều nhất!" "Anh! Con nghĩ quá đơn giản!"

Tưởng Huy hít sâu một hơi, mang trên mặt thật sâu không biết làm sao: "Nhà họ Vũ làm việc, cẩn thận vô cùng!" "Trước không nói chuyện này chúng ta căn bản cũng không có chứng cớ, một khi truyền đi, nhà họ Vu hoàn toàn có thể nói nhà họ Tưởng mình có mưu đồ khác, vu hãm nhà họ Vu!" "Hơn nữa, quan trọng nhất chính là, hôm nay nhà họ Vu thế lớn, chúng ta, căn bản không có gì để đối kháng với bọn họ!"

Lời vừa dứt, Tưởng Anh sững sờ nhìn ba: "Chẳng lẽ... Chẳng lẽ chúng ta không có bất kỳ biện pháp nào sao?" "Chẳng lẽ ba muốn trơ mắt nhìn con giống như chuyện gì cũng chưa xảy ra, lại lần nữa nhảy vào cái hố lửa nhà họ Vu sao?" "Không! Tuyệt không thể nào!"

Tưởng Huy nhìn Tưởng Anh, từ ái trong ánh mắt, mang nồng nặc đoạn tuyệt: "Nếu biết nhà họ Vu lòng lang dạ sói, vậy Tưởng Huy này bất kể trả giá nào, cũng không thể đem ruột thịt của mình gả cho một người nguy hiểm như vậy! "Ông chủ Tưởng...

Trong lúc bất chợt, giọng nói Diệp Phùng chầm chậm vang lên: "Hôn sự của cô Tưởng và Vu Thiếu Bảo, là chính miệng ông đáp ứng, mà do nhà họ Vu cố ý tuyên truyền, hôm nay toàn bộ đảo Thanh Loan, đã coi như là mọi người đều biết!" "Bây giờ, cách thời gian đính hôn còn có hai ngày, ông không có bất kỳ lý do gì đột nhiên thoái hôn, không thể nghi ngờ là đánh một bạt tay vào nhà họ Vu, ông cảm thấy, nhà họ Vu sẽ tùy tiện bỏ qua cho ông như vậy sao?" "Vu Thiếu Bảo căn bản cũng không có thích tôi, cái gọi là đính hôn, chính là một ngụy trang, mục đích thật sự của anh ta, là muốn mạng của tôi đó!"

Tưởng Anh khàn cả giọng nói lý! "Nhưng mà... Chúng ta không có chứng

Tưởng Huy nhắm hai mắt lại, giờ phút này, ông không phải là đại gia làm mưa làm gió ở thành phố Đại Hùng, chỉ là một người ba có đứa con gái bị bắt nạt, nhưng không có biện pháp báo thù, chỉ có thể nghiến chặt răng mà nuốt vào bụng! "Ông chủ Tưởng...

Trong lúc bất chợt, một giọng nói vang lên, hai người phụ nữ đồng thời ngẩng đầu, khỏe miệng Diệp Phùng mang một độ cong nhàn nhạt, trong mắt lóe lên bóng loáng, mở miệng nói: "Chẳng lẽ ông thật sự có thể nuốt xuống cơn giận này sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Đế Sư Xuất Sơn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook