Em Mang Thai Con Trai Tôi!

Chương 8

Vân Xuyên

01/05/2018

Hoắc Tư Minh nghe nói như vậy, vẻ mặt có chút lay động, hắn nhìn Đậu Trạch đang cúi đầu lệ rơi, đợi một hồi lâu, lạnh lẽo mở miệng: “Điều kiện là gì?”

Lấy tình nghĩa của bọn họ thì không cần bàn điều kiện, có lẽ Đậu Trạch sẽ mở lời cầu hắn, nhưng chính mình trước tiên cũng phải hỏi điều kiện là gì.

Đậu Trạch ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt nước mắt nước mũi lấm lem, khí khái anh hùng thường ngày bây giờ có phần bi thương. Hoắc Tư Minh không cảm thấy khó coi, chỉ cảm thấy đau lòng, nhưng vẫn bình tĩnh đến vô cảm, hắn lặp lại một lần nữa: “Điều kiện là gì?”

Đậu Trạch nhìn ánh mắt của hắn lại cúi đầu biết là không thể lui được nữa, “Vay tiền”, một từ trong miệng hắn lăn lộn qua lại nhưng vẫn không thể nào thoát ra khỏi miệng. Có lẽ vẫn là ngày hôm nay quyết định nói ra hết những điều hắn đã nghĩ. Tay hắn run run, thậm chí vô thức lui về sau một chút. Cuối cùng run rẩy hàm dưới, nói: “Cho tôi mượn...một ít tiền”

“Bao nhiêu?”

“...Năm mươi ngàn.”

Vì tiền mà lấy hài tử để đổi trác, chuyện như vậy Đậu Trạch trước đây cũng chưa bao giờ nghĩ đến, bất kể là ai mang ý niệm này, hắn đều nhất định sẽ mắng người ta là bại hoại, có lẽ hiện tại, chính hắn cũng là đứa bại hoại...Vì phụ thân, buông thả nhi tử...

Hoắc Tư Minh mang vài tấm khăn giấy đưa cho hắn, Đậu Trạch nhận lấy, đem chùi mặt, đôi mắt trông mong nhìn hắn, như một con cún bị chủ vứt bỏ, vô ý thức toát ra vẻ yếu đuối mềm mại.

Đậu Trạch nhìn hắn, Hoắc Tư Minh cũng nhìn lại, tầm mắt hai người tiếp xúc với nhau, Đậu Trạch tưởng rằng có dòng diện chạy trong người, lập tức hạ mi xuống. Hắn không dám ngẩng đầu, tùy ý cho người đối diện nhìn chăm chú đến mặt đều đỏ, mới nghe thấy một từ “Được”

Hoắc Tư Minh nói: “Tôi cho em mượn, nhưng hài tử vẫn chính là em quyết định, em muốn sinh thì sinh, không sinh thì liền phá đi, tôi tôn trọng em.”

Đậu Trạch trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Vậy còn anh? Anh muốn không?”

“Muốn”

Đậu Trạch lại hỏi: “Nếu như sinh ra hài tự dị dạng thì thế nào?”

“Tôi nuôi nó.”

Ba chữ vừa nói ra, làm cho Đậu Trạch an tâm, hắn lau khô nước mắt trên mặt, từ cặp làm việc lấy ra hai tấm giấy đưa cho Hoắc Tư Minh, trên đầu giấy viết ba chữ- Bảng hợp đồng.

Lồng ngực Hoắc Tư Minh bỗng chốc nhấp nhô, lại thở dài nhận lấy, nhanh chóng viết xong nội dung, nhìn Đậu Trạch hỏi: “Sau khi mang thai xong, thai nhi chào đời, hai bên lại không liên quan? Trong vòng một năm đảm bảo trả hết tiền nợ?”

Đậu Trạch mím môi không đáp lại.

Ngữ điệu Hoắc Tư Minh vẫn là mang dáng vẻ nhàn nhạt, lời nói lại hết sức sắc bén, hắn hỏi: “Đậu Trạch, em cho rằng tại sao tôi lại cho em vay tiền? Là vì đứa bé này? Tôi cho rằng, mấy năm qua chúng ta ít nhiều cũng được gọi là bằng hữu?”

Đậu Trạch bị hắn hỏi đến lúng túng, đưa tay muốn đem tờ giấy lôi trở lại, Hoắc Tư Minh nghiêng về phía sau, bên cạnh cầm lấy cây bút kém chất lượng, ký tên mình lên, rồi đưa lại cho Đậu Trạch, nói: “Ký tên.”

Quán cơm hôm nay không nhiều người, hai người ngồi ở hàng ghế dài, không ai nhìn thấy Đậu Trạch mang vẻ vằng vặc đến thế nào. Mỗi người bọn họ giữ lại một bản, Hoắc Tư Minh thả lỏng dựa lưng vào ghế ngồi, hỏi: “Muốn đi rửa mặt không?”

Đậu Trạch khóc một lúc, đầu óc chóng mặt còn có chút mê man, bỗng nhiên nhớ lại dáng vẻ vừa lúng túng, nói: “Vậy tôi đi rửa.”

Hoắc Tư Minh thừa dịp này thanh toán tiền, chờ Đậu Trạch từ nhà vệ sinh trở về, liền nhìn thấy Hoắc Tư Minh thân thể như ngọc, dáng vẻ thanh cao đang dựa vào cánh cửa chờ hắn, hắn mau mau chùi tay cho khô rồi lúng túng đi lại, hỏi: “Không ăn sao?”

Hoắc Tư Minh nói: “Cái này ăn không ngon.” Lại hỏi: “Ăn cháo được không? Ăn cháo có nôn ra không?”



“...”Đậu Trạch nói: “Chắc là sẽ không.” Kỳ thực hắn bỗng nhiên rất muốn ăn miến chua cay...

Hai người sóng vai đi ra quán cơm, Hoắc Tư Minh kêu hắn đợi ở cửa chờ, chính mình đem xe lại. Đậu Trạch cảm giác mình như nữ nhân vậy, lúng túng nhếch miệng, kiên trì nói: “Tôi...Không thể đi cùng anh sao?”

Hoắc Tư Minh sững sờ, ý thức được lời nói của chính mình có phần quá đáng, nói: “Có thể, tôi là muốn...em làm việc cả ngày, nhất định mệt mỏi.”

“Anh cũng không phải thế sao?” Đậu Trạch nói.

Hoắc Tư Minh liền hơi hé miệng cười, thấp giọng nói: “Xin lỗi.”

Đậu Trạch bị hắn nói lời xin lỗi lại lúng túng lên, chân tay cũng không biết làm sao mà dao động, nhất thời nhìn trời đất, cuối cùng hỏi: “Muốn ăn cháo chỗ nào?”

“Bên cạnh bệnh viện có quán.” Hoắc Tư Minh nói: “Ăn xong có thể thuận tiện ghé bệnh viện làm kiểm tra một chút.”

Đậu Trạch thuận theo gật gù, hiện tại hắn đều vì tiểu quái vật trong bụng mà phục vụ, mà tiểu quái vật thuộc về Hoắc Tư Minh.

Chờ đợi một lát, cháo được mang lên. Buổi trưa Đậu Trạch vẫn chưa ăn cơm, đói bụng hơn nửa ngày, giờ phút này tuy cảm thấy bát cháo vô vị nhưng ăn ngon lành, liền ăn hai bát kèm theo cái bánh bao. Hoắc Tư Minh chỉ ăn một bát rồi thôi, ngồi đối diện nhìn hắn, trên môi mang theo nụ cười nhạt, hỏi: “Muốn ăn tiếp không?”

“Không ăn nữa.” Đậu Trạch lau miệng lại xoa xoa cái bụng. “No rồi.”

Hai người từ quán ăn cước bộ, vì có hẹn trước nên đã bảy giờ tối rồi mà bác sĩ vẫn chưa về. Vẫn như lần trước là vị bác sĩ kia, dẫn Đậu Trạch đi kiểm tra, còn để cho hắn nghe nhịp tim đập của hài tử. Đậu Trạch có phần kích động nói: “Cảm nhận được tim nó đang đập.”

Hoắc Tư Minh đứng ở một bên nhìn, cười lên, đôi mắt mang nét ôn nhu.

Đậu Trạch đột nhiên hỏi: “Bác sĩ, vậy thời gian này tôi có thể ăn miến chua cây không?”

“Có thể, phở cũng có thể ăn, có điều nên tìm quán hợp vệ sinh.” Vị bác sĩ cười lên.

“Vậy nó là nam hay nữ? Thèm chua có phải là nữ không?” Đậu Trạch lại hỏi.

“Bây giờ vẫn chưa thấy được, có điều cậu yên tâm, giới tính sẽ không phụ thuộc vào việc ăn uống mà thay đổi, không cần phải ràng buộc chính mình.”

Đậu Trạch nhìn trên màn hình thấy dấu hiệu của sự sống, cảm thấy thế gian thật thần kỳ, một lát sau hắn đột nhiên hỏi Hoắc Tư Minh: “Anh muốn con trai hay con gái?”

Hoắc Tư Minh bất ngờ khi hắn hỏi như vậy, lại ngẩn ra, sau đó nghiêm túc suy nghĩ một lúc, nói: “Trai hay gái đều được.”

Đậu Trạch mới vừa hỏi ra liền ở trong lòng chửi chính mình lơ là bất cẩn, hối hận, hắn không thể đem câu nói vừa rồi một lần nữa trở về trong bụng. Kiểm tra kết thúc, hắn liền nhanh nhẹn nhảy xuống giường bệnh, bác sĩ nói: “Đừng vận động mạnh, động tác cũng không được dùng lực lớn.”

Hắn nghe nói mới chậm lại, cẩn thận từng li từng tí kéo quần áo chỉnh tề, động tác ôn nhu đến buồn cười, nhưng trên sàn diễn kịch câm.

Theo lệ sau khi kiểm tra, bác sĩ căn dặn bọn họ mỗi cuối tuần phải đến để kiểm tra thai sản một lần, để đảm bảo việc mang thai không có gì bất thường.

Hai người từ bệnh viện tư nhân đi ra, Hoắc Tư Minh lái xe đưa Đậu Trạch đến bệnh viện nơi mà Đậu Ái Quốc đang điều trị, đừng lại ở trước cửa khu nội trú, nói: “Em đợi tôi một chút, tôi cùng em đi vào.”

Đậu Trạch sợ hết hồn, còn tưởng rằng Hoắc Tư Minh muốn cùng với hắn vào chào cha hắn, căng thẳng lại không thể nói, trong đầu suy nghĩ, nếu Đậu Ái Quốc biết chân tướng bên trong chuyện này, nhất định thà chết chứ không muốn chữa bệnh. Hắn đứng bên kia nhìn trời nhìn đất, hai tay chấp ra sau hông, liên tục thở dài, suy nghĩ làm sao cho Hoắc Tư Minh đừng vào chào cha hắn, lại cảm giác như vậy thật không tử tế, người ta ra 50 ngàn, khoản tiền kếch sù, mà ngay cả thăm bệnh cũng bị cự tuyệt?

Đậu Trạch đang giẫy giụa, Hoắc Tư Minh từ trong hầm xe xuất hiện, tóc của hắn có phần rối loạn, trên mặt không biết lúc nào lại dính nhụy hoa hòe, Đậu Trạch đứng trên bậc thang cao hơn hắn, theo bản năng đưa tay ra giúp hắn lấy xuống. Hoắc Tư Minh hơi kinh ngạc nhìn sang, Đậu Trạch đem bàn tay vội vàng mở ra, lộ ra cái nhụy hoa hòe, lắp ba lắp bắp nói: “Dính....dơ”



Hoắc Tư Minh liếc nhìn trong tay hắn là nhụy hoa, lại nhìn hắn một lúc, không cười, nhưng ánh mắt vô cùng nhu hòa, nói: “Đi thôi, em đếm xem bá phụ, tôi đứng ở hành lang nơi đó chờ em.”

Đậu Trạch nghe thấy lời này, liền biết Hoắc Tư Minh sẽ không đi khám bệnh, nhỏ giọng nói một câu: “Cảm ơn.”

Hoắc Tư Minh không trả lời.

Hai người tách ra chỗ ngã rẽ, Đậu Trạch một mình lên lầu, đi vào phòng bệnh, phát hiện cha hắn một nằm đang nằm, liền hỏi: “Mẹ và chị đâu?”

“Ngoài quảng trường có khiêu vũ, mẹ con mang theo con bé đi tản bộ. Con ăn cơm chưa? Đây còn cai bánh bao.” Đậu Ái Quốc nằm ở đó, hướng người về phía bàn định lấy bánh bao thịt kia.

Đậu Trạch nhìn thấy, vội chạy lại nắm tay ông: “Con ăn rồi, cha đừng lo, cha ăn trái cây không? Con gọt cho cha một trái táo?”

“Không ăn, đừng gọi, con ngồi xuống cha nói chuyện với con.” Trên tay Đậu Ái Quốc còn mang dịch truyền, hỏi: “Cha rốt cuộc là bệnh gì? Các ngươi đều nói không quá đáng lo, vậy làm sao ở một tuần rồi lại không được xuất viện?”

Đậu trạch bị hắn hỏi lại dừng động tác, liếm môi một cái, nói: “Cha bị bệnh cũ tái phát, đã nhiều năm như vậy đều không biết, thật vất vả mới có điều kiện chữa, cũng phải trị triệt để cho hết rồi mới về chứ?”

Đậu Ái Quốc nghe hắn nói vậy, liền không tranh cãi nữa, nói: “Cha mấy ngày nay ở đây, bao nhiêu tiền rồi? Con bé bên kia muốn thay thận có đủ tiền hay không?”

Tạ Tiểu Nam thay thận, tiền vẫn đang chuẩn bị, có thể vẫn chưa chuẩn bị xong, bây giờ Đậu Ái Quốc ung thu dạ dày, dù thế nào cũng chuẩn bị không kịp, Đậu Trạch cứng rắn trả lời: “Đã sớm chuẩn bị kĩ càng, chị con từ Tạ Tuấn bên kia đòi được một khoản tiền, cha cũng không cần phải lo lắng...”

Lưu Thanh ở quãng trường xem xong, dẫn Tạ Tiểu Nam trở về, vừa vặn chạm mặt Hoắc Tư Minh, bà không quen biết hắn, chỉ thấy Hoắc tổng tuấn tú, bất luận nam nữ già trẻ liền không nhịn được phải nhìn hắn lâu thêm một chút. Lưu Thanh tiến vào phòng bệnh, không nhịn được nói: “Vừa trong hành lang đụng mặt một tên tiểu tử, nhìn vóc dáng thật tốt, so với Đậu Trạch có vẻ là cao hơn đấy.”

Đậu Trạch vừa nghe, biết đại khái là Hoắc Tư Minh đang đứng ở đó chờ mình, liền nói: “Thôi con đi trước, ngày mai phải dậy sớm.” Hắn vừa bước đến cửa lại nghĩ đến, nói: “Mẹ ở đây nằm giường nhỏ chịu nổi không? Hay để mai con cùng chị thương lượng một chú, thay phiên nhau đến đây chăm sóc cha?”

“Không sao cả, lại không phải mẹ không thể di chuyển, cha con buổi tối không cần phải chú ý đến ổng, mẹ cùng con bé ngủ chung là được.”

Đậu Trạch biết chuyện này nên làm gì, lại đi ra ngoài, Lưu Thanh theo hắn ở phía sau, muốn nói với hắn hai câu. Đi tới cửa, Hoắc Tư Minh thấy hắn bước ra, còn chưa kịp gọi lại thấy Lưu Thanh đi phía sau. Đậu Trạch cũng lo lắng, liền vẫy tay ra dấu cho hắn, cũng không biết Hoắc Tư Minh nhìn thấy chưa, hai người liền ánh mắt cũng không nhìn nhau. Hoắc Tư Minh phỏng chừng lại đi thẳng xuống lầu, Đậu Trạch thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lại không nhịn được ái náy.

Hoắc tổng một mình đi bộ xuống lầu đến khu nội trú, một tiểu hộ lý nhìn thấy hắn rồi gật đầu chào, hắn cũng không thèm để ý, trong miệng ngâm nga câu hát, đi về phía gara lấy xe, vừa nhắn tin cho Đậu Trạch, để hắn xuống lầu rồi đứng trước cửa bệnh viện chờ.

Đậu Trạch cùng Lưu Thanh nói xong, cũng không chú ý đến điện thoại vang lên, xuống lầu không gặp được Hoắc Tư Minh, còn tưởng rằng hắn giận đi trước, đang ảo não, liền nhìn thấy xe Hoắc Tư Minh đang chạy tới, trượt của số xe xuống lộ ra nửa khuôn mặt đang ngồi bên trong.

Đậu Trạch chạy đến. Hoắc tổng vẫn không nhanh không chậm nói: “Chậm một chút.” Hắn cũng nhớ tới lời bác sĩ căn dặn, như chợt nhớ ra, trong nháy mắt chậm chân lại, từng bước đi tới bên xe Hoắc Tư Minh, cũng không dám dùng sức mạnh kéo cửa xe ra, cuối cùng cẩn thận từng li từng tí ngồi lên xe, sờ sờ cái bụng cười hì hì với Hoắc Tư Minh: “Vẫn không sao.”

“...” Hoắc Tư Minh nhìn ra dáng vẻ ngốc nghếch của hắn cũng không biết nên nói gì, hơi nghiêng người, tiến đến trước mặt Đậu Trạch.

Đậu Trạch mắt thấy hắn càng dựa vào càng gần, tế bào trực nam sôi trào lên, một chưởng suýt chút nữa đem Hoắc Tư Minh té ngã: “Anh làm gì thế?”

Đầu Hoắc Tư Minh dựa va vào cửa sổ xe, chật vật đỡ tay lái ngồi dậy, nói: “Em không nịt dây an toàn.”

Đậu Trạch cũng không nói lời nào, dùng sức kéo dây an toàn, răng rắc một tiếng, âm thanh như vừa mới bẻ cổ vậy.

Hoắc Tư Minh bỗng nhiên cảm thấy gáy lạnh lẽo, cũng không nói lời nào, vô vị liếm môi một cái.

Xe dừng trước ký túc xá, Đậu Trạch ấp a ấp úng mở miệng: “Anh...anh...à...không có gì...” Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Em Mang Thai Con Trai Tôi!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook