Hôm Nay Công Tử Hắc Hóa Chưa?

Chương 25

Tần Linh Thư

31/07/2022

Khi Bách Lí Triều Hoa đi ra đã là đêm khuya, hắn chống quải trượng chậm rãi đi vào trong sân.

Trên giá gỗ treo hai ngọn đèn lồng, Ngu Phương Linh gác hộp kiếm ở trên đùi, ngồi trên giếng nước ở trong sân, khua một chân, cầm rượu mua về, đối diện với một bụi tường vi màu máu, uống một ly rồi lại một ly.

Tửu lượng của cô khá tốt, có phim đóng, cần phải uống rượu xã giao, không diễn chụp, thì sẽ mượn rượu giải sầu, thời gian lâu, tửu lượng cứ vậy mà luyện ra.

Gió đêm từ nơi xa phất tới, mang đến từng đợt hương khí nhè nhẹ, Ngu Phương Linh mắt say lờ đờ mông lung, nhìn sao đầy trời.

Cô tính chờ hừng đông sẽ chào từ biệt với Bách Lí Triều Hoa, hơn nữa tự tay giao Linh Tê kiếm cho hắn.

Không nghĩ tới Bách Lí Triều Hoa đã tỉnh lại trước.

Hắn chống quải trượng, chậm rì rì mà đi dưới ánh trăng, rũ mắt nhìn Ngu Phương Linh.

Ngu Phương Linh buông bầu rượu, chỉnh lại mặt nạ trên mặt, buông chân đang gác xuống, đoan chính mà ngồi nghiêm chỉnh.

Bên môi Bách Lí Triều Hoa mơ hồ xẹt qua tia ý cười.

Ngu Phương Linh ho nhẹ một tiếng, đẩy bầu rượu ra xa chút, giải thích nói: “Thất công tử, ngày thường ta không có như vậy. Ngày thường ta không uống rượu, thật đấy.”

“Đừng lộn xộn.” Mày đẹp của Bách Lí Triều Hoa không dễ phát hiện mà nhíu lại một chút, “Lại đây, nơi đó nguy hiểm.”

“Không có gì, ta đã xem qua, là giếng khô, hơn nữa ta biết cách cân bằng tốt.”

Bách Lí Triều Hoa miễn cưỡng tin lý do thoái thác của cô, ánh mắt xoay chuyển, dừng ở hộp kiếm cô đang ôm.

Cảm giác say của Ngu Phương Linh bị gió đêm thổi qua, tan đi không ít, cô nhớ tới chính sự của mình, giơ hộp kiếm lên, đưa cho Bách Lí Triều Hoa: “Thất công tử, cho ngươi.”

Bách Lí Triều Hoa không nhận, thấp giọng hỏi: “Đây là cái gì?”

“Tặng ngươi lễ vật sắp chia tay.”

Bách Lí Triều Hoa mím môi: “Ngươi phải đi?”

“Đúng vậy, ta phải đi, Thất công tử có phái Bích Sơn che chở, ta thấy an tâm rồi.” Ngu Phương Linh miễn cưỡng cười, bỗng nhiên lại nhớ mình đang đeo mặt nạ, cười có đẹp thế nào, Bách Lí Triều Hoa cũng không nhìn thấy, đơn giản chỉ tươi cười, “Thất công tử có thể đồng ý với ta một chuyện được không?”

“Chuyện gì?”

“Chờ thương thế của Thất công tử khỏi hẳn, mới có thể mở hộp này ra.”

“Được.” Bách Lí Triều Hoa giơ tay, rốt cuộc nhận hộp gỗ vào trong tay. Hộp gỗ này nặng trĩu, Bách Lí Triều Hoa phải miễn cưỡng mới có thể nắm lấy.

Có lời hứa hẹn của Bách Lí Triều Hoa, Ngu Phương Linh yên tâm hơn, Bách Lí Triều Hoa là quân tử, một lời của quân tử, nặng tựa ngàn cân.

“Hừng đông sẽ rời đi sao?” Đôi mắt Bách Lí Triều Hoa đen nhảnh một mảnh, sâu thẳm không nhìn tới đáy.

Ngu Phương Linh gật đầu: “Hừng đông sẽ đi.”

Bách Lí Triều Hoa mím môi, một chữ cũng chưa phun ra. Hắn không biết mình muốn nói gì, hắn thậm chí không phân rõ cảm giác mất mát ẩn dưới đáy lòng kia từ đâu mà đến.

Ngu Phương Linh thu hết vẻ ảm đạm trên mặt hắn vào đáy mắt, cho rằng hắn đang lo lắng chính mình tay chân tàn phế, không khỏi an ủi nói: “Lần đi phái Bích Sơn này, nhất định sẽ tìm được danh y, vì Thất công tử trị liệu tốt vết thương trên người. Sau thời gian đó, Thất công tử sẽ có thể một lần nữa cầm kiếm, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.”

Bách Lí Triều Hoa cúi đầu nhìn về phía taymình, đáy mắt lộ ra một tia mờ mịt: “Ta thật sự có thể một lần nữa cầm kiếm sao?”

“Có thể!” Ngu Phương Linh gật đầu, “Tương lai Thất công tử còn sẽ trở thành kiếm khách đệ nhất thiên hạ, danh khí so với Kiếm Thần còn lớn hơn nhiều.”

Bách Lí Triều Hoa sửng sốt, đột nhiên nhìn về phía Ngu Phương Linh.



Ngu Phương Linh cho rằng hắn không tin, vội vàng nói: “Thất công tử, tin tưởng ta, ngươi nhất định có thể trở thành kiếm khách đệ nhất thiên hạ! Nếu ta nói dối, cứ phạt ta rơi vào A Tì Địa Ngục!”

“Đừng vội nói bậy.” Bách Lí Triều Hoa lạnh giọng đánh gãy lời nói của cô, “Thề độc há có thể nói bậy.”

“Nếu là người khác, ta tất nhiên không dám nói bậy, là Thất công tử nói, ta không sợ.”

Bách Lí Triều Hoa bật cười: “Đã từng có một người, cùng từng nói giống như người, nàng nói, tương lai ta sẽ là đệ nhất kiếm khách.”

Ngu Phương Linh bị nghẹn, lập tức phản ứng lại, người kia trong miệng Bách Lí Triều Hoa cũng là cô, áo choàng “Thanh Nhi” trước kia cô từng vào vai.

Cô xấu hổ mà cười hai tiếng: “Vậy vị anh hùng kia đúng là có chung ý kiến mà.”

Ngày thứ hai sắc trời còn chưa sáng, Ngu Phương Linh đã dọn dẹp đồ, rời khỏi khách điếm. Trước khi rời đi, cô lặng yên đi đến ngoài phòng Bách Lí Triều Hoa, từ khe hở của cửa sổ liếc nhìn vào bên trong.

Bách Lí Triều Hoa còn ngủ, màn nửa rũ xuống, giấu đi khuôn mặt của hắn.

Ngu Phương Linh nhìn trong chốc lát, liền rời đi. Lần từ biệt này, lần sau gặp lại, không biết hắn đã bao nhiêu tuổi nữa đây.

Ngu Phương Linh chân trước vừa mới đi, Bách Lí Triều Hoa đang nằm trên giường liền mở mắt, cầm lấy quải trượng ở đầu giường, khập khiễng đi đến bên cửa sổ, nhìn bóng dáng của Ngu Phương Linh.

Ngu Phương Linh rũ đầu chậm rì rì mà đi, một hồi lâu bóng dáng mới biến mất ở chỗ quẹo.

Sau khi Ngu Phương Linh rời khỏi khách điếm, vẫn chưa lập tức gạch bỏ nhiệm vụ lần này, dù sao còn dư lại một đoạn thời gian, khó lắm mới tới nơi này một chuyến, đương nhiên phải ăn đủ chơi đủ mới rời đi, bằng không chờ khi cô rời đi, lại không kịp dừng chân mà phải nhận nhiệm vụ mới.

Càng quan trọng hơn là, cô vẫn không yên tâm về Bách Lí Triều Hoa, nhỡ đâu người Phù Loan phái ra đuổi theo tra được nơi này, hoặc là người phái Bích Sơn, không chú ý chăm sóc hắn. Rốt cuộc hắn là Thất công tử của Bách Lí sơn trang, cũng không phải là Thất công tử của phái Bích Sơn.

Ngu Phương Linh ở lại trấn trên ba ngày.

Ba ngày sau, cô quyết định đi xem Bách Lí Triều Hoa một cái, chỉ cần xác nhận Bách Lí Triều Hoa vẫn còn tốt, cô sẽ từ bỏ nhiệm vụ, trở lại thân thể của mình.

Phái Bích Sơn đã khởi hành vào lúc Ngu Phương Linh rời đi ngày thứ hai, bọn họ đi không xa, lấy sức đôi bàn chân của Ngu Phương Linh thì đuổi theo rất dễ dàng.

Lúc Ngu Phương Linh đuổi tới nơi bọn họ, đã là chạng vạng.

Mặt trời đã lui đi, chiều hôm trầm xuống, phủ kín toàn bộ phía chân trời.

Phái Bích Sơn bao một khách điếm, nhìn dáng vẻ là tính ở đây nghỉ ngơi chỉnh đốn mấy ngày.

Ngu Phương Linh không muốn nói nhiều với Tần Hạo Nhiên, Tần Hạo Nhiên người này nhìn như đầy người chính khí, cương trực công chính, kỳ thật vô cùng khéo đưa đẩy, khi nói chuyện với Ngu Phương Linh, câu nào cũng nói chiếu theo lời của cô.

Nếu như hắn không cho người ta cảm giác không thoải mái như vậy, Ngu Phương Linh cũng sẽ không nghĩ đến việc quay về xem Bách Lí Triều Hoa có phải chịu ủy khuất gì hay không.

Đợi sắc trời hoàn toàn tối đi, Ngu Phương Linh vận khởi khinh công, lẻn vào trong khách điếm.

Trong ngoài khách điếm đều có đệ tử của phái Bích Sơn canh giữ, Ngu Phương Linh muốn tránh bọn họ, lại muốn tìm nơi Bách Lí Triều Hoa ở, thực sự phí khá nhiều sức.

Cô nằm ở trên một thân cây, tính nghỉ ngơi chút.

Hai nữ đệ tử trẻ tuổi của phái Bích Sơn ôm khay đi qua dưới tàng cây, vừa đi vừa nói: “Hôm nay đi đưa cơm một miếng cũng không ăn, nhưng rượu lại uống nửa vò, nếu còn cứ như vậy, chỉ sợ không qua hai ngày, có khi sẽ chết ở trong tay đại sư huynh.”

“Đại sư huynh ra tay tàn nhẫn như thế, sẽ không sợ đến lúc đó chưởng môn hỏi trách sao?”

“Suỵt, nhỏ giọng chút, chuyện này chính là ý của chưởng môn.”

Hai nữ đệ tử dần dần đi xa, Ngu Phương Linh nghe lời các nàng nói, cảm thấy có chút không thích hợp. Trái tim cô bỗng nhiên nhảy loạn bang bang, thả người xuống, hoàn toàn đi vào trong bóng đêm.

Trong đêm đen, Tần Hạo Nhiên thân khoác ánh trăng, một khuôn mặt âm trầm, vội vã đi về một hướng.



Ngu Phương Linh nhớ tới lời hai nữ đệ tử vừa rồi nói, cứ đuổi kịp Tần Hạo Nhiên, là có thể tìm được chỗ ở của Bách Lí Triều Hoa.

Cô nương bóng đêm che lấp, xa xa đi theo phía sau Tần Hạo Nhiên.

Tần Hạo Nhiên vào một gian nhà ở, nhà ở này rất hẻo lánh, nếu không phải Tần Hạo Nhiên dẫn đường, Ngu Phương Linh khả năng trong chốc lát còn chưa tìm đến được.

Sau khi Tần Hạo Nhiên bước vào nhà ở, liền giơ tay đóng cửa phòng lại.

Ngu Phương Linh lặng yên đi đến ngoài phòng, từ khe hở cửa sổ nhìn vào, vừa nhìn, làm cô lắp bắp kinh hãi.

Bách Lí Triều Hoa đang ở trong gian phòng này. Cổ tay trái của hắn bị khóa bằng xích sắt, một đầu khác của dây xích khấu trên đầu giường, lại là bộ dáng tù nhân.

Thân hình của hắn vốn đã đơn bạc, toàn thân trên dưới lại chỉ có một kiện bạc sam, trên bạc sam nhiễm đầy vết máu đỏ sậm.

Thời tiết ban ngày hiện đã khô nóng, buổi tối lại còn có chút lạnh, hắn ngồi ở trên mặt đất lạnh lẽo, đầu rũ xuống.

Dưới tóc dài rơi rụng, giấu đi nửa gò má của hắn, liếc mắt nhìn một cái, lộ ra vẻ ốm yếu suy sút.

Ở trước người hắn cách đó không xa, là đồ ăn chưa từng động tới. Cơm là cơm thừa, gạo đã trương lên, bên trên có vài miếng rau xanh. Cạnh đồ ăn đặt bầu rượu, đồ ăn đã như này, rượu tất nhiên cũng hỏng không chạy đi đâu.

Miệng bình nghiêng, rượu chậm rãi chảy xuôi trên mặt đất, trong không khí tràn ngập mùi rượu thấp kém.

Chợt vừa thấy dáng vẻ này của Bách Lí Triều Hoa, tim Ngu Phương Linh như bị dao cứa.

Cô mới chỉ rời hắn có ba ngày, thân thể hắn vất vả lắm mới dưỡng được, giờ lại cấp tốc gầy ốm, có thể thấy được hắn ở chỗ này chịu bao nhiêu tra tấn.

Cuối cùng Ngu Phương Linh cũng hiểu được, câu “Thiệt hại” trong miệng hai nữ đệ tử kia là ý gì.

Một cỗ tức bực xông thẳng đầu mà đi, đôi mắt Ngu Phương Linh nháy mắt đã bị lửa giận này thiêu đỏ.

Cũng may lý trị còn sót lại nói cho cô, nơi này đều là đệ tử phái Bích Sơn, cô tùy tiện vọt vào, không chỉ không cứu được Bách Lí Triều Hoa, còn sẽ kéo cả mình vào.

Đều do cô dễ tin người, giang hồ hiểm ác, danh môn chính phái lại như thế nào, thế giới này có rất nhiều ngụy quân tử như Tần Hạo Nhiên.

Ngu Phương Linh nín thở ngưng thần, ánh mắt gắt gao khóa chặt bóng dáng của Tần Hạo Nhiên, chuẩn bị chờ đợi cơ hội tốt để ra tay.

Chỉ thấy phòng trong Tần Hạo Nhiên đi đến trước mặt Bách Lí Triều Hoa, nâng lên một chân, đạp ở trên tay phải của Bách Lí Triều Hoa, dùng sức mà nghiền ép.

Ngu Phương Linh không khỏi nắm chặt hai tay.

Bách Lí Triều Hoa ở dưới sự đau nhức, ý thức chậm rãi tỉnh lại, hắn nâng đầu lên, suy yếu mà nhìn thoáng qua Tần Hạo Nhiên.

Tần Hạo Nhiên từ trên cao mà nhìn hắn, bên môi giơ lên độ cung đắc ý: “Ba ngày, còn chưa suy xét xong hả?”

Bách Lí Triều Hoa lạnh nhạt mà nhìn hắn.

Tần Hạo Nhiên thu chân lại, ngồi xổm xuống trước mặt Bách Lí Triều Hoa, nhéo vạt áo của hắn: “Ngươi hiện giờ đã thành phế nhân, cho dù giữ lại 《 Kiếm phổ Vô Song 》 cũng không có cách dùng, không bằng giao cho phái Bích Sơn chúng ta, có lẽ chưởng môn sư tôn lại cao hứng, sẽ thuận tay giúp Bách Lí sơn trang báo thù.”

Bách Lí Triều Hoa cười lạnh: “Chỉ bằng các ngươi cũng xứng tập kiếm Vô Song của Bách Lí gia ta.”

“Ngươi đắc ý cái gì!” Gân xanh trên trán Tần Hạo Nhiên ứa ra, khuôn mặt trở nên cực kỳ khó coi. Rất nhanh, hắn lại nghĩ tới cái gì, lộ ra vẻ mặt tươi cười tràn ngập ác ý, “Đúng, Bách Lí Triều Hoa ngươi đã từng là thiên chi kiêu tử, bốn năm trước trên đại hội thử kiếm, ngươi chỉ dùng ba chiêu, liền đá được ta xuống đài, hại ta mất hết thể diện ở phái Bích Sơn, bởi vậy bị chưởng môn sư tôn trách phạt một trận. Mà ngươi thì sao? Ngươi tuổi còn trẻ, tuổi trẻ tài cao, mọi người đều chỉ khen ngợi ngươi, chỉ là, những thứ đó đều đã là chuyện quá khứ. Hiện tại tay chân ngươi đều đã tàn, thành một kẻ phế nhân, chỉ có thể giống như chó, ghé vào bên chân ta, ta chỉ cần động một ngón tay, là có thể muốn mạng của ngươi.”

“Ngươi không dám lấy mạng ta.” Bách Lí Triều Hoa đối với trào phúng của hắn thờ ơ, chẳng sợ Tần Hạo Nhiên mắng hắn là chó, hắn cũng vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh, trong giọng nói hàm chứa một phần mỉa mai.

“Ngươi đừng cho là ta không dám!” Tần Hạo Nhiên bị hắn chọc giận, rút ra một cây chủy thủ, thứ hướng về phía yết hầu của hắn.

Editor: Q17

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Hôm Nay Công Tử Hắc Hóa Chưa?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook