Hợp Cửu Bất Phân

Chương 47: Lý do

Ngư Sương

11/09/2021

"Bằng không để tôi tới trước." Sau lưng Giản Yên truyền đến một giọng nói, cắt đi hết tầng không khí áp lực ở nơi đây, người nam nhân ngồi bên cạnh Hạ Ý thiếu kiên nhẫn đứng lên: "Ai mà to gan như vậy a, đến đây, đứng trước mặt cho bổn thiếu gia xem nào!"

Giản Yên bước nửa bước nghiêng người sang một bên, Kỷ Vân Hân từ bên cạnh nàng đi vào bên trong bức bình phong, vẫn là một bộ đồ công sở đơn giản, bên ngoài khoác lên một cái áo khoác màu xanh sẫm, tóc dài không có buộc lên cao, mà là dùng một sợi dây buộc ở sau tai, có một vài lọn tóc rơi vào vùng cổ, mái tóc đen như mực càng làm cho da thịt thêm trắng nõn, lông mày nàng nhạt mắt lạnh, vẻ mặt hờ hững, cách đó không xa có ánh đèn chiếu tới rọi vào trên người nàng, nhìn nàng giống như đang khoác ánh quang mà tới.

"Kỷ...Kỷ tổng?" Cái ly trên tay của Hạ Ý không cầm nổi liền rơi xuống bàn, ly rượu cùng mặt kính va chạm vào nhau tạo ra một âm thanh chói tai, hắn đứng lên, sắc mặt hơi tái nói: "Làm sao Kỷ tổng lại đi đến chỗ này a?"

Xưa nay Kỷ Vân Hân sẽ không bao giờ xuất hiện ở những nơi giống như này, trước đây khi Hạ Ý mới cùng hợp tác với Kỷ Vân Hân đã tìm mọi biện pháp để làm cho nàng hòa vào chung một vòng tròn của chính mình, mặc kệ là đẳng cấp trên trời hay dưới đất gì cũng được, lúc nào hẹn được thì cứ hẹn đến cửa quán bar hay nhà hàng, nhưng mà Kỷ Vân Hân cũng chưa từng 'Sủng hạnh' qua, mỗi lần gặp mặt với nàng không phải là đàm luận công việc thì chính là ký hợp đồng, nàng không hề có một tí sự nghiệp dư hay ham muốn ngoài lề nào, một lòng luôn hướng về công việc, muốn nịnh bợ nàng cũng đều không có đường mà mò tới. Vì lẽ đó Hạ Ý nhìn thấy Kỷ Vân Hân xuất hiện ở đây thì kinh ngạc, nét kinh ngạc ở trên mặt hắn vẫn chưa ẩn xuống, mấy người nam nhân ngồi ở bên cạnh hắn nói thầm: "Người này không phải là Kỷ Vân Hân hay sao?"

"Là Kỷ Vân Hân đấy, ta còn tưởng rằng ta nhận lầm người."

"Nàng làm sao lại tới nơi này, không phải là trước giờ nàng sẽ không tới những nơi như quán bar sao?"

"Ai mà biết..."

Tấm bình phong giống như là một vách tường ngăn cách cả hai cái thế giới, bên ngoài tiếng nhạc ồn ào náo nhiệt không ngừng, trên sàn nhảy người người vẫn đang khiêu vũ nóng bỏng, người phục vụ đứng xen kẽ ở mỗi bàn rượu, mà trong tấm bình phong này, bầu không khí vừa cứng ngắc lại lúng túng. Trước khi Kỷ Vân Hân xuất hiện, Vu Duyệt cùng các nàng đều cảm thấy hít thở có chút không thông, bây giờ tình thế lại xoay chuyển ngược lại, đến phiên Hạ Ý khắp người đều không hề dễ chịu.

Sắc mặt của người nam nhân khi nãy hùng hổ bước lên phía trước vô cùng lúng túng, trong cái vòng tròn này thì bất kì ai bọn họ cũng có thể không muốn quen biết, nhưng đây là Kỷ Vân Hân, người này thì lại khác, ai cũng muốn nịnh bợ, đồng thời cũng là một đối tượng không thể trêu chọc nổi của bất kì ai.

"Kỷ tổng, ngài đi vào đây ngồi một chút." Hạ Ý không mò ra được suy nghĩ của Kỷ Vân Hân, nên thẳng thắn nịnh nọt nối liền quan hệ trước.

Kỷ Vân Hân mở miệng: "Không cần, vừa rồi Hạ tổng nói cái gì? Bạn bè của Vu tiểu thư đây đều phải uống cạn ly rượu này? Vậy thì bằng không tôi đây bắt đầu trước?"

Mặt mày của Hạ Ý đều trắng bệch.

Vu Duyệt là bạn của Kỷ Vân Hân?!

Hai người bọn họ là bạn bè?!

Sao có thể có chuyện đó được? Làm sao xưa nay hắn chưa từng nghe nói Vu Duyệt leo lên đến một cành cao như Kỷ Vân Hân? Mặc kệ bây giờ là Vu Duyệt có leo lên hay không, hiện tại hắn đã cưỡi trên lưng cọp thì khó mà trèo xuống được. Ly rượu này, nếu Kỷ Vân Hân uống vào, thì thứ ly rượu này lấy không phải là mạng của Kỷ Vân Hân, mà chính là mạng của Hạ Ý!

Không thể để cho nàng uống được!

Cũng không thể để cho nàng biết khi nãy hắn rất vui vẻ khi làm chuyện này.

Mặt mày của Hạ Ý trắng bệch nói rằng: "Kỷ tổng hiểu lầm rồi, là vừa rồi tôi có nhìn thấy Vu tiểu thư nên mới gọi người đến mời nàng tới đây uống một ly, sau đó bạn bè của nàng cũng lại đây, tôi chỉ là muốn mời các nàng uống một ly rượu mà thôi."

"Không phải như Kỷ tổng nghĩ đâu."

Tốc độ biện minh nhanh đến mức làm người ta muốn líu hết cả lưỡi, thái độ lấy lòng cũng làm người ta cảm thấy buồn nôn, Kỷ Vân Hân lạnh nhạt nói: "Vậy theo ý tứ của Hạ tổng, ly rượu này..."

"Là tôi có mắt không tròng, để tôi tự phạt!" Hạ Ý nói xong liền cầm ly rượu mạnh ở trên bàn lên, ngửa đầu uống vào một hớp, tức khắc nước mắt đều trào ra, từ đầu lưỡi đến cuống lưỡi đều tên rần, miệng mồm đều không mở ra được, lỗ tai vang lên nhiều tiếng ong ong, mặt mày không giống như người bình thường sau khi uống rượu thì trở nên hồng hồng đo đỏ, trái lại đều trắng bệch cả lên. Những người khác thấy hắn như vậy thì đều dồn dập khẽ nuốt nước bọt, nồng độ của ly rượu mạnh này không có mấy ai chịu được, nghĩ đến Hạ Ý là loại người đều đã muốn ngâm mình ở trong vại rượu, mà khi hắn uống vào một hớp cũng đã thành ra như vậy, nếu tới lượt bọn họ uống thì...! Da gà da vịt của mấy người kia đều muốn dựng đứng lên hết, tê cả da đầu.

Ánh mắt của Kỷ Vân Hân đảo qua mấy người kia, còn chưa mở miệng nói, Hạ Ý dùng đầu lưỡi tê liệt nói rằng: "Đều uống, đều uống hết..."

Hắn nói chuyện phát âm không rõ ràng, trước giờ mấy người kia đều theo hắn lăn lộn vài vòng ở trong giới, bây giờ nghe lời này của hắn thì âm thầm cắn răng, vươn tay cầm lấy ba chén rượu đặt ở dưới bàn nhìn Kỷ Vân Hân nói: "Xin lỗi, Kỷ tổng, ly rượu này coi như chúng tôi bồi tội với Vu tiểu thư."

Chỉ mới uống có một nửa vào bụng đã không chịu nổi mà dựa vào lưng ghế sô pha, Hạ Ý kia uống vào một ly mặt mày liền choáng váng, ngay cả bắt chuyện với Kỷ Vân Hân cũng đều bắt không nổi liền cúi đầu ngã người vào bên trong ghế sô pha, mấy nữ nhân ngồi bên cạnh hắn sợ đến hết cả hồn!

Sau khi Cố Thái nhìn thấy bọn họ đều uống vào mới bước ra đón tiếp Kỷ Vân Hân: "Kỷ tổng, ngài có muốn đi vào phòng khách ở bên trong không?"

Cho dù trong lòng Cố Thái có mắng Kỷ Vân Hân một vạn lần đi chăng nữa, thế nhưng vừa rồi Kỷ Vân Hân đã thay mình giải vây cũng không phải là giả, nếu như không phải là nàng, thì khẳng định cục diện bây giờ càng tệ hơn. Đêm nay Kỷ Vân Hân có thể đánh tới Hạ Ý làm cho mấy người này cút đi, nhưng chỉ sợ sau này các nàng sẽ bị bọn người Hạ Ý đuổi tới, xã hội này chính là xã hội của những người có tiền, vì lẽ đó Hạ Ý nhìn thấy Kỷ Vân Hân mới biết điều như vậy.

Cố Thái cũng không phải là một người vong ơn bội nghĩa, vừa rồi Kỷ Vân Hân như vậy, chính là không hề phát ra một tiếng động giải quyết một tai ương ập tới, nàng đưa tay ra: "Mời đi tới bên này."

Kỷ Vân Hân nhìn mấy người sụi lơ ở trên số pha thì lắc đầu: "Không cần, tôi đến đây để đón người."

Nàng nhìn về phía Giản Yên, từ đầu tới cuối Giản Yên đều cúi thấp đầu, mặt chôn sâu ở trong cổ áo, giờ khắc này bị Kỷ Vân Hân liếc nhìn một chút, Giản Yên nhìn sang Cố Thái nói: "Cậu nên chú ý cẩn thận với bọn họ một chút."

Dù sao Cố Thái cũng là bà chủ, mấy người Hạ Ý lại là khách tới đây để uống rượu, lỡ như thật sự hét hò náo động xảy ra chuyện gì đó, người xui xẻo nhất vẫn là Cố Thái, vì lẽ đó Giản Yên mới nhắc nhở, Cố Thái nói: "Được, vậy cậu đi tiếp Kỷ tổng đi."

Giản Yên trầm mắt xuống: "Được."

Ánh mắt tò mò của Vu Duyệt nhìn về phía Kỷ Vân Hân cùng Giản Yên, Tranh Tử đứng ở bên cạnh nhỏ giọng nói: "Duyệt Duyệt, bồ với Kỷ tổng là bạn bè thật à?"

Cũng chưa từng nghe Vu Duyệt nói qua a, thường thì bạn bè của Vu Duyệt rất ít ỏi nên nàng cũng không biết.

Vu Duyệt lắc đầu: "Trước đây cũng chưa từng gặp qua."

Tranh Tử:...

Chưa từng gặp qua lại đứng ra cho nàng một chỗ dựa như thế? Còn nói là bạn bè của nàng? Không phải nghe nói, lão bản của Kinh Nghi, không thích chõ mũi vào chuyện của người khác sao?

Trong lòng hai người đều tồn nghi hoặc, Giản Yên đã cùng Kỷ Vân Hân đi ra ngoài, ánh đèn sáng lấp lóe ở ngoài quán bar, có không ít nam nam nữ nữ đã uống say đang ngồi ở một bên lề đường không gào thét thì là cười ha hả, còn có người ôm một cây cột nhảy như điên, Giản Yên sau khi bước ra ngoài liền hỏi: "Làm sao chị lại đến đây?"

Kỷ Vân Hân cố hết sức đi chậm lại một chút, trả lời: "Tiểu Hàm nói cho chị biết em ở chỗ này, chị tiện đường đi tới đón em."

Giản Yên gật đầu: "Ừm."

Vu Duyệt đã đuổi theo phía sau hai người: "Kỷ tổng."

Lúc trước nàng chỉ từng nhìn thấy Kỷ Vân Hân ở trên ti vi, vừa rồi khi nàng nhìn thấy người thật xuất hiện ở trước mặt thì có chút bối rối, nhưng nghe được người kia nói là bạn của mình thì lại càng bối rối hơn, còn tưởng rằng Kỷ Vân Hân nhận lầm người, nhưng mà nhìn tình hình ở trước mắt xem ra không phải là nhận lầm người, nàng chỉ là được thơm lây, dính vào một chút ánh sáng của Giản Yên.

Vu Duyệt nói: "Đêm nay cảm ơn ngài."

Vẻ mặt của Kỷ Vân Hân nhàn nhạt trả lời: "Không có gì."

Tranh Tử đứng bên người của Vu Duyệt cũng đoán được rõ ràng tại sao vừa rồi Kỷ Vân Hân lại làm như vậy, nàng đưa mắt nhìn Giản Yên cùng Kỷ Vân Hân, đánh bạo hỏi: "Nói như vậy, Kỷ tổng là bạn bè của Giản tiểu thư sao?"

"Tôi là..." Lời nói của Kỷ Vân Hân liền bị Giản Yên đánh gãy.

"Tôi và em gái của Kỷ tổng là bạn bè với nhau."

Hóa ra là như vậy, Vu Duyệt cùng Tranh Tử đều gật đầu tỏ vẻ đã biết, Giản Yên bước lên một bước nói: "Các cô nên về sớm một chút đi, lỡ như Hạ tổng tỉnh lại thì..."

Tranh Tử cười: "Tôi thấy trải qua sự việc ở đêm nay, hắn sẽ không dám tiếp tục làm chuyện gì đụng tới Duyệt Duyệt."

Giản Yên vỗ vỗ vai của Vu Duyệt: "Vẫn là cẩn thận một chút thì tốt hơn."

Vu Duyệt chớp mắt: "Biết rồi."

Kỷ Vân Hân nhìn Giản Yên đang nói chuyện qua lại với Vu Duyệt, trong đầu còn đang suy nghĩ về lời nói vừa rồi của Giản Yên.

Tôi và em gái của Kỷ tổng là bạn bè với nhau.

Bây giờ ngay cả vị trí của một người bạn em ấy cũng không cho mình?

Thật sự rất không vui.

Khẩu khí của Kỷ Vân Hân ngột ngạt cứng ngắc nói: "Lên xe đi."



Vu Duyệt phất tay tạm biệt với Giản Yên: "Lên chương trình gặp lại."

Giản Yên đáp lại nàng: "Lên chương trình gặp lại."

Sau khi hai người tạm biệt nhau thì Giản Yên leo lên xe của Kỷ Vân Hân, nàng thành thạo cài lại dây an toàn, thân xe chậm rãi chuyển động, Kỷ Vân Hân quay đầu xe, một chiếc xe màu đen rời khỏi cửa quán rượu.

Đêm ba mươi tết, trên đường lớn vẫn có rất nhiều người, hồi đó mọi người đều thích về nhà đón tết, đều thích ở trong nhà ăn một bữa cơm đoàn viên, mà bây giờ thì càng ngày càng có nhiều người thích ăn ở trong nhà hàng khách sạn, vì lẽ đó các hàng quán đều tấp nập người người ra vào. Nhưng Kỷ gia lại không giống vậy, hàng năm đều ở trong nhà chính ăn cơm tất niên, mặc kệ là trời nam đất bắc bay khắp thế giới như Kỷ Thủy Tuyền cùng Đỗ Nhạn, hay là một người vẫn luôn bận rộn công việc như Kỷ Vân Hân, đều phải trở về nhà ăn cơm đoàn viên. Trước đây Giản Yên rất thích ngày ba mươi tết, bởi vì chỉ có duy nhất một ngày này, nàng mới có thể ngồi cùng bàn với Kỷ Vân Hân, nghe người kia nói một chút việc vụn vặt ở trong công việc, cho dù những thứ đấy nàng đều nghe không hiểu.

Nàng quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bên tai lại nghe được Kỷ Vân Hân nói: "Muốn trở về nhà liền không?"

Giản Yên hoàn hồn: "Hả?"

Âm thanh của Kỷ Vân Hân nhẹ như mây gió nói: "Ngày hôm nay ba với mẹ trở về nhà, chị muốn mua cho bọn họ vài món quà trở lại."

Giản Yên không có nghi ngờ gì đáp lại: "Cua quẹo ở phía trước có một trung tâm thương mại bán quà tặng, có điều vào giờ này, chắc là người ta đã nghỉ làm rồi."

Kỷ Vân Hân liếc mắt nhìn nàng, trả lời: "Nếu tiện thì em đi xem thử cùng chị có được không?"

Giản Yên ngồi ở trong xe gật đầu: "Được a."

Vẻ mặt nàng thản nhiên, ánh mắt trong trẻo, Kỷ Vân Hân nhìn vào cặp mắt kia thì im lặng, nàng đánh tay lái sang một bên, lái xe về hướng mà Giản Yên vừa nói, quả thật có một cái trung tâm thương mại. Vào giờ này người ở trước cửa cũng không có vắng vẻ lắm, bên trong vẫn còn ánh đèn trong suốt, xem ra vẫn chưa có đóng cửa, vốn dĩ Giản Yên không có ý định xuống xe, thế nhưng Kỷ Vân Hân nói bản thân nàng không biết chọn lễ vật gì cho mọi người, muốn mình đi theo gợi ý giúp nàng, Giản Yên nghĩ đến sự việc đêm nay xác thực cũng nên cảm ơn Kỷ Vân Hân một chút vì vậy nàng liền xuống xe.

Bên trong trung tâm thương mại so với tưởng tượng của Giản Yên thì có nhiều người đến hơn. Tầng một, hai là nơi bán quần áo, tầng ba, bốn là nơi bán quà tặng đồ trang sức vàng bạc, tầng năm là khu trò chơi dành cho trẻ em, tầng sáu là rạp chiếu phim. Phần lớn mọi người đến trung tâm thương mại đều là đi về hướng rạp chiếu phim, trên tay của những người kia có cầm theo bỏng ngô, bọn họ còn đang thảo luận một chút nữa thì nên mua vé của bộ phim nào.

Giản Yên ngẩng đầu đưa mắt nhìn con số sáu sáng lên ở phía trước. Trước đây nàng có đi xem phim, đều là một mình đi tới, cũng đã từng ảo tưởng sẽ có một ngày Kỷ Vân Hân có thể cùng nàng đi mua một cặp vé xem phim, nhưng tất cả đều chỉ là một hy vọng xa vời.

Tâm tình không hiểu sao liền nổi lên một chút thương cảm, Kỷ Vân Hân nhìn thấy thang máy đã sắp dừng lại ở tầng ba mà Giản Yên vẫn chưa có nhúc nhích gì, liền gọi: "Giản..."

Xung quanh có rất nhiều người, nàng không có cất tiếng lên.

Giản Yên vẫn còn đứng yên ở một chỗ, Kỷ Vân Hân đi về hướng cửa thang máy, nàng đưa tay ra, lôi kéo tay áo của Giản Yên bước ra ngoài. Giản Yên đứng ở sau lưng bị nàng kéo đi bước chân liền lảo đảo không vững, chóp mũi suýt chút nữa thì đụng vào lưng của Kỷ Vân Hân, một trận mùi thơm ngát, nàng lập tức hoàn hồn, kéo tay áo về, trên mặt mang theo nét xin lỗi nói: "Thật xấu hổ Kỷ tổng, là tôi thất thần."

Kỷ Vân Hân gật đầu, giống như nói chuyện phiếm mà tự nhiên mở miệng: "Vừa rồi nghĩ gì vậy?"

Giản Yên trầm mắt, không hăng hái trả lời: "Không có gì."

Kỷ Vân Hân không có đào sâu vào vấn để này, nàng cùng Giản Yên tiếp tục đi dạo xung quang, người người tới lui đều rất nhiều, không ít người hiếu kỳ nhìn Kỷ Vân Hân, dồn dập nói nhỏ: "Đẹp quá..."

"Thật là đẹp mắt..."

"Vóc người cũng đẹp, cứ như người mẫu."

"Còn vóc người của người đi bên cạnh nàng cũng được, đáng tiếc lại không nhìn thấy mặt."

"Khẳng định là người ta cũng rất đẹp mắt, người xinh đẹp đều cùng một chỗ với người xinh đẹp."

"..."

Kỷ Vân Hân quay đầu lại ngẫm nghĩ hết một trăm phần trăm những lời nói vừa rồi, nhưng nàng lại giả vờ mắt điếc tai ngơ, cúi đầu đi ở bên người Giản Yên, lại che chắn hơn một nửa tầm mắt của những người khác, khuôn mặt của Giản Yên chôn ở trong lớp quần áo, hỏi: "Kỷ tổng muốn mua quà gì?"

Quà gì?

Đúng là trước đây Kỷ Vân Hân vẫn chưa bao giờ đưa cho người khác một cái lễ vật gì, nàng do dự một chút, Giản Yên cho ý kiến nói thẳng với nàng: "Dì thích một món quà gì đó đặc biệt một chút nhưng lại phải tinh tế khéo léo, loại giống như khuy cài áo có vẻ tốt nhất, chú thường xuyên uống trà, trong đây có một cửa hàng bán trà rất chính tông, ông nội đã sớm muốn đổi một cây gậy khác, lần trước tôi có nhìn thấy một cây cũng không tệ lắm, nếu như Kỷ tổng không ngại, tôi dẫn chị đi tới chỗ đấy nhìn thử một chút, còn có Tiểu Hàm...."

Giản Yên thuộc lào lào sở thích của mỗi người giống như ở trong lòng bàn tay, đều đem những gì mà bình thường mọi người hay thích nói ra hết, Kỷ Vân Hân nghiêng đầu sang nhìn nàng, ánh mắt âm u, sau khi Giản Yên nói xong thì ngẩng đầu lên nói: "Kỷ tổng cảm thấy như thế nào?"

Nửa khuôn mặt của nàng ẩn ở dưới lớp áo khoác, chỉ lộ ra một sống mũi cao cùng một đôi mắt sáng ngời, liếc mắt thì tầm nhìn không lớn lắm, Kỷ Vân Hân quay đầu liền nhìn thấy nốt ruồi ở khóe mắt kia của nàng, ở dưới mái tóc che lại, giống như ẩn như hiện, cất giấu nhu tình.

"Kỷ tổng?" Giản Yên thấy Kỷ Vân Hân không có lên tiếng lại tiếp tục gọi, Kỷ Vân Hân gật đầu: "Rất tốt."

"Vậy đi thôi." Giản Yên đi về hướng của cửa hàng bán khuy cài áo trước, Kỷ Vân Hân đi theo ở sau lưng nàng, còn chưa tới cửa tiệm thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Kỷ Vân Hân đưa mắt nhìn Giản Yên một chút, xoay người nhận điện thoại.

Là Kỷ Hàm gọi tới.

"Chị hai, chị đón được người rồi chưa?" Thái độ của Kỷ Hàm có chút cẩn thận từng li từng tí một, Kỷ Vân Hân giương mắt lên nhìn về hướng Giản Yên đang đứng ở trong cửa hàng xem khuy cài áo thấp giọng nói: "Đón được người."

Kỷ Hàm thở phào một hơi: "Các chị đi đến chỗ nào rồi? Trong vòng mười phút có về tới được không a?"

Kỷ Vân Hân liếc mắt nhìn xung quanh, trả lời: "Không kịp, chắc khoảng tầm nửa tiếng nữa đi."

"Xa như vậy sao?" Kỷ Hàm nói thầm, Kỷ Vân Hân trầm mắt, sắc mặt vẫn như bình thường nói: "Có chút kẹt xe."

Sau khi Kỷ Hàm tắt điện thoại nàng liền đi vào trong cửa hàng, Giản Yên đã chọn được tầm ba, bốn chiếc khuy, nàng cũng chưa bao giờ tìm hiểu về những chiếc khuy cài áo này, nghe nhân viên cửa hàng giới thiệu một trận sau đó nàng lại hỏi Giản Yên: "Em nói xem, mua cái nào thì tốt?"

Giản Yên chọn ra một cái ở giữa: "Vậy cái này đi, cảm giác dì sẽ thích cái này."

Kỷ Vân Hân nhận lấy: "Được."

Người phục vụ cười nói: "Có phải là hai vị đi về nhà để gặp gia trưởng hay không? Tạo hình của cái khuy cái áo này rất đặt biệt, là khuy cài áo số lượng có hạn của TY, ánh mắt của tiểu thư thật không tệ."

Giản Yên vừa mới chuẩn bị giải thích thì Kỷ Vân Hân nhẹ nhàng nói: "Ừm, làm phiền cô đóng gói giúp tôi đẹp mắt một chút."

Âm thanh của nàng mơ hồ có chút sung sướng.

Người phục vụ vui vẻ ra mặt: "Không thành vấn đề!"

Sau khi hai người mua khuy cài áo lại đi mua một hộp trà, Giản Yên phụ trách lựa chọn, Kỷ Vân Hân đứng ở sau lưng nàng mang theo quà cùng túi xách, đi dạo được nửa tiếng, gần như đều đã mua đầy đủ tất cả sau đó Giản Yên mới nói: "Như vậy được chưa?"

Kỷ Vân Hân gật đầu: "Được."

Giản Yên đi được một chút thì chân lại có chút đau, sau khi lên xe nàng ở trên nện chân mà đấm đấm chân vài cái, Kỷ Vân Hân đem túi mua hàng đặt vào trong cốp sau, sau khi bước lên xe thì nàng nhìn thấy Giản Yên đang vò vò lấy chân mình liền hỏi: "Chân bị đau à?"

Giản Yên cài lại dây an toàn: "Có một chút."

Khuôn mặt của Kỷ Vân Hân áy náy nói: "Thật xin lỗi, để em bồi chị đi lâu như vậy."

Giản Yên nghe thấy nàng nói lời xin lỗi luôn có cảm giác là lạ, nhưng cũng không có nói ra được là kỳ quái ở chỗ nào, nàng lắc đầu: "Không có chuyện gì, chúng ta trở về thôi, ông nội với mọi người đều chờ đến sốt ruột lên."

Kỷ Vân Hân khởi động động cơ xe, chân Giản Yên bị đau, thân thể vừa đau vừa mệt mỏi, thân xe lắc lư, lúc đi đến Kỷ gia thì nàng đã ngủ, sau khi Kỷ Vân Hân cho xe dừng lại cũng không có đánh thức nàng dậy, cách đó không xa là ánh đèn của phòng khách xuyên qua cửa sổ xe chiếu vào, nàng đưa mắt nhìn xung quanh sau đó nghiêng đầu nhìn Giản Yên.

Giản Yên bây giờ đều không có cái gì là không giống như lúc trước.

Nhưng ở trong lòng nàng, Giản Yên bây giờ so với trước đây, rõ ràng là không giống.

Kỷ Vân Hân một tay chống lên mặt trầm tư suy nghĩ, là từ lúc sau khi ly hôn mới bắt đầu cảm thấy Giản Yên hấp dẫn sao? Cũng không phải, là từ trước khi thỏa hiệp chấp nhận tình cảm này, nếu như mình không có một chút ý tứ gì với Giản Yên, làm sao có khả năng mình sẽ đồng ý chấp nhận? Là mình quá ngu dốt, lĩnh ngộ quá trễ, không duyên không cớ bỏ qua cơ hội tốt nhất.

Cửa sổ xe bị gõ vang lên, Kỷ Hàm đứng ở ngoài cửa gọi: "Chị hai?"



Giản Yên giật mình tỉnh lại, nàng còn có chút buồn ngủ, lúc nói chuyện âm thanh lại mềm mại, nhu nhu, còn có chút khàn khàn: "Đến rồi sao?"

Kỷ Vân Hân mở cửa xe: "Đến rồi."

Giản Yên mang theo túi xách chuẩn bị tháo dây an toàn ra, quay đầu nhìn xem mới phát hiện đã được mở ra rồi, nàng nhíu nhíu mày, không có nghi ngờ gì đẩy cửa xe ra bước xuống, Kỷ Hàm đi tới trước mặt: "Cũng may là chị có thể coi như đã trở về, nếu chị không về ông nội nhất định sẽ mắng em."

Kỷ Vân Hân hỏi: "Mắng em cái gì?"

"Nói em lười biếng, không chịu đi đón chị ấy, nhưng rõ ràng không phải như vậy mà."

Giản Yên nghĩ linh tinh vài chuyện, Kỷ Vân Hân cúi đầu đi tới cốp sau cầm lấy túi quà ra, nàng đưa cho Kỷ Hàm một hộp nói: "Của em."

Kỷ Hàm dừng nói chuyện lại, nhìn về phía cái hộp mà Kỷ Vân Hân đưa cho mình, sau khi mở ra liền hưng phấn nói: "Chị hai! Làm sao chị biết em thích cái túi xách này a! Em đã sớm muốn có nhưng mà không nỡ mua! Chị hai, chị thật tốt!"

Giản Yên đứng bên người Kỷ Vân Hân, nàng nghe được lời nói của Kỷ Hàm thì cười nói: "Thích không?"

Kỷ Hàm mạnh mẽ gật đầu liên tục: "Thích! Cảm ơn chị hai, cảm ơn chị dâu, các chị thật tốt! Yêu hai chị chết mất!"

Vẻ mặt của Giản Yên thoáng hơi thay đổi một chút, Kỷ Vân Hân rất nhanh chen vào: "Đừng nói nhiều, đi vào trong thôi, cái này là quà của ông nội, cái này là của mẹ, cái này là cho ba, em giúp chị đưa tới cho bọn họ đi."

Kỷ Hàm không chần chờ liền ôm lấy tất cả: "Được a!"

Nàng vui vẻ chạy vào trong phòng khách, Giản Yên nhìn dáng vẻ hứng phấn của nàng khi rời đi lông mày không khỏi giãn ra, trên mặt cũng mang theo nét cười nói: "Kỷ tổng, chúng ta cũng nên đi vào thôi."

Kỷ Vân Hân đi bên cạnh người nàng, sắp tới cửa chính thì nàng đưa tay vào trong túi trong của áo khoác, cầm ra một hộp quà nhỏ đưa cho Giản Yên: "Năm mới vui vẻ, đây là quà của em."

Giản Yên quay đầu thì sững sờ đứng yên ở một chỗ: "Tôi?"

Kỷ Vân Hân sẽ mua quà tặng cho mình?

"Của em." Kỷ Vân Hân nói xong lời này thì có chút sốt sắng, gió lạnh thổi tới bên người nàng, đưa cơ thể của nàng thổi lệch đi một chút, kỳ thực ý định của nàng chính là muốn đưa cho Giản Yên một món quà, nhưng lại sợ nếu chỉ đưa cho mỗi một mình nàng thì lại quá đột ngột, sẽ bị nghi ngờ, vì lẽ đó lôi kéo nàng đi mua quà cho người trong nhà.

Giản Yên không biết tâm tư của Kỷ Vân Hân xoay qua chuyển lại đến tận mười tám vòng, nàng cười nói: "Không cần như vậy đâu."

Kỷ Vân Hân có chút cứng nhắc đem hộp quà đặt vào tay nàng, nói rằng: "Mọi người đều có."

Nàng nói xong thì đi vào bên trong, Giản Yên nhìn hộp quà nằm trong tay, nghe thấy tất cả mọi người ở trong phòng khách đều đang cười nói, giống như bởi vì đây là lần đầu tiên nhận được quà từ Kỷ Vân Hân, nên mọi người đều rất vui vẻ, Giản Yên nhún vai một cái đem hộp quà đặt vào trong túi xách, cũng bước vào phòng khách.

Ánh mắt của Kỷ Vân Hân nhìn thấy động tác của nàng thì khóe môi giương giương lên.

Ở trong phòng khách Kỷ Tùng Lâm vẫn đang dùng thử gậy mới, Kỷ Hàm ôm chặt túi xách mới của chính mình không buôn, Đỗ Nhạn cũng ngồi ở một bên mặt mày tươi cười nói: "Bây giờ Vân Hân cũng biết thương người rồi a, cũng biết mua quà tặng cho người khác."

Kỷ Vân Hân nghe được mấy câu này thì có chút chột dạ, nàng cúi đầu nói: "Ba đâu rồi mẹ?"

Đỗ Nhạn giơ tay chỉ lên thư phòng: "Nhưng mà, con tìm ba con có chuyện gì?"

Kỷ Vân Hân hắng giọng một chút: "Có chút chuyện thôi."

"Con đi lên lầu trước."

Đỗ Nhạn phất tay: "Đi đi."

Sau khi Kỷ Vân Hân lên lầu thì Giản Yên bị lôi kéo ngồi ở bên cạnh Đỗ Nhạn, đầu tiên là hỏi chuyện công việc rồi tới sinh hoạt, Kỷ Tùng Lâm vẫn không yên lòng khi nàng ở trong khách sạn, nhất định phải mua cho nàng một căn nhà riêng. Dù gì cũng phải mua một căn, Giản Yên nói chuyện nhà cửa của chính mình không cần phải gấp, chính mình cũng có cân nhắc qua nên mua căn nào, chỉ là đang chọn căn đấy nằm ở trên đoạn đường nào mà thôi, lúc này Kỷ Tùng Lâm mới không tiếp tục nhắc tới, Đỗ Nhạn ngồi ở bên cạnh Giản Yên cười nói: "Ba, chuyện của Yên Yên, bản thân nàng sẽ làm chủ, người cũng đừng bận tâm, nàng có chuyện gì, sẽ nói với chúng ta mà."

"Đúng không, Yên Yên."

Giản Yên nhìn người một nhà đều đang hỏi dài hỏi ngắn trong lòng liền cảm thấy ấm áp, nàng gật đầu cười cười: "Vâng."

Sau khi Giản Yên bước vào cửa thì đã cởi áo khoác ra, bên trong là một chiếc áo thun màu hồng nhạt, tóc dài của nàng xõa vai, Đỗ Nhạn giúp nàng vuốt lại tóc dài gọn gàng ra sau lưng, ngữ khí bình thường nói: "Có chuyện gì có thể nói với ta, nếu ngại nói với ta thì có thể nói với Tiểu Hàm, tuổi của các con xấp xỉ với nhau, nên có chuyện để tán gẫu hơn."

Giản Yên mở miệng: "Cảm ơn dì, con không có việc gì."

Kỷ Hàm đem túi xách đặt ở trên sô pha, ngồi ở một bên khác của Giản Yên nói: "Mẹ, chắc mẹ không biết rồi, chị ấy đang đỏ lắm!"

Đỗ Nhạn nói: "Đỏ lắm?"

Kỷ Hàm một mặt tự hào trả lời: "Nói như thế này, ví dụ như trong ngành của chúng con có mười người, thì ít nhất đã có sáu người là fans của chị ấy!"

"Vì lẽ đó mẹ yên tâm đi, sự nghiệp của chị ấy vẫn phát triển rất tốt."

Đỗ Nhạn cùng Kỷ Tùng Lâm đưa mắt nhìn lẫn nhau, vẻ mặt thả lỏng, cả hai đều gật đầu: "Vậy thì tốt rồi."

Liễu di ở trong tiếng cười nói của các nàng thì đi tới, gọi: "Lão gia, có thể ăn cơm được rồi."

Kỷ Tùng Lâm nhìn Kỷ Hàm nói: "Đi gọi chị hai của ngươi với cha ngươi xuống đây dùng cơm."

"OK!" Kỷ Hàm lên lầu, đứng ở trước cửa thư phòng gọi: "Chị hai! Ba! Ăn cơm!"

Kỷ Thủy Tuyền đáp lại: "Đến đây."

Kỷ Hàm nghe được tiếng đáp lại thì đi xuống lầu.

Ở trong thư phòng, thân người của Kỷ Thủy Tuyền không nhúc nhích, vẫn ngồi yên ở trước bàn làm việc, hắn đang đeo mắt kính, tư thái nho nhã, Kỷ Vân Hân đứng tại trước bàn làm việc, cúi đầu, nghiêm mặt.

"Những lời kia của con là có ý gì?" Kỷ Thủy Tuyền đưa tay tháo mắt kính xuống: "Để ba quay lại công ty một lần nữa?"

Kỷ Vân Hân giương mắt lên nhìn Kỷ Thủy Tuyền nói: "Con muốn nhờ ba quay lại công ty một quãng thời gian."

"Tại sao?" Kỷ Thủy Tuyền hiểu rõ Kỷ Vân Hân, biết nàng là một người cuồng công việc, bây giờ một người cuồng công việc như nàng làm sao lại nguyện ý buông xuống, hắn rất tò mò nguyên nhân tại sao nàng làm như vậy.

Kỷ Vân Hân nói: "Bởi vì con muốn đi theo ba học tập lại một lần nữa."

Kỷ Thủy Tuyền nở nụ cười: "Nhưng ba không có cái gì để dạy con."

Ánh mắt đầu tư của đứa nhóc này tốt hơn ông rất nhiều, bằng không liền dựa theo cái tính khí kia của nàng, cho dù công ty có to lớn đến đâu đi chăng nữa cũng không chịu được a, Kỷ Vân Hân lắc đầu: "Không phải về phương diện đầu tư."

Giọng nói của nàng trầm thấp nói: "Con muốn học tập ba về đạo lí đối nhân xử thế, học tập cách đối nhân xử thế."

Kỷ Thủy Tuyền trầm ngâm nhìn nàng mắt, tay đặt lên bàn, hỏi: "Ba có thể biết tại sao không?"

Tính cách của Kỷ Vân Hân sẽ không tùy tiện làm một việc gì đó, càng không phải vừa suy nghĩ liền lập tức thực hiện, nàng luôn luôn trải qua một trận đắn đo suy nghĩ, mới quyết định nên làm gì.

Vì lẽ đó Kỷ Thủy Tuyền rất tò mò, là cái gì thúc đẩy nàng có cái quyết định như này.

Trước mắt Kỷ Vân Hân chạy qua những hình ảnh vụn vặt, có Giản Yên, có Lê Vi Khanh, có những người mà nàng đã từng hợp tác trước đây. Lúc trước nàng tự kiêu, cảm giác mình rất lợi hại, không cần quan tâm đến lời nói của người ngoài, bọn họ nghĩ như thế nào, thấy như thế nào, không có liên quan gì đến nàng. Nhưng hiện thực nói cho nàng biết, sống như vậy là thất bại, nàng quá đóng kín chính mình, hạn chế chính mình với thế giới bên ngoài, cuộc đời này, không có ai có thể hoàn toàn độc lập sinh hoạt một mình, hơn nữa, nàng cũng hoàn toàn không muốn mình phải sinh hoạt một mình, nàng bây giờ, muốn thử tới gần người kia.

"Ba." Kỷ Vân Hân mở miệng: "Con muốn học tập làm sao để yêu một người."

"Lý do này, đủ không ba?"

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Hợp Cửu Bất Phân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook