Kiêu Sủng

Chương 17: Tội phạm bỏ trốn

Đinh Mặc

21/05/2013

Khi Tô Di tỉnh lại lần nữa, cảm giác giống như chết đi sống lại. Sự đau đớn tê dại trong cơ thể đã không còn, nhưng vẫn còn cảm giác choáng váng, buồn nôn.

Trước mắt là bầu trời đêm yên tĩnh, lấp lánh vô số ánh sao, giống như một rừng đom đóm.

“Lại đây” Âm thanh trầm thấp truyền đến.

Cô quay đầu lại, thấy Thương Chủy đang ngồi trên ghế.

Cô không biết đã qua bao lâu, mọi việc trong trí nhớ rất mơ hồ, duy chỉ có khuôn mặt cương nghị, cứng rắn như sắt là còn khắc sâu trong đầu cô.

Giờ khắc này anh ta lại trở về với dáng vẻ cục trưởng cục an ninh lạnh lùng thường ngày, buồn vui khó phân biệt. Chỉ có khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt thâm đem chứng tỏ bọn họ đã cùng nhau trải qua sinh tử.

Cô miễn cưỡng đứng dậy, đi tới gần anh, anh vươn tay đưa cho cô một chiếc hộp kim loại hình vuông bám đầy bụi bặm.

“Dùng nó làm giảm bớt phóng xạ”

Cô giơ tay quét hộp kim loại khắp trên người. Qua một lúc lâu, cô thấy bớt hẳn cảm giác buồn nôn, choáng váng. Đột nhiên thấy chiếc hộp kim loại trước mắt nhạt hẳn màu sắc (biểu thị năng lượng đã cạn kiệt).

Cô bỗng nhớ tới ------ anh ta còn chưa tiêu trừ phóng xạ. Cô đi tới phía sau anh, giúp anh cởi đồ du hành vũ trụ, dọc theo cơ thể anh, từ đâu xuôi xuống quét, một lần lại một lần…cho đến lúc tiếng anh vang lên “Được rồi, hãy đi lấy chút đồ ăn tới đây.”

Cô từ trong tủ lạnh nhỏ lấy một ít thức ăn, có chút thắc mắc liền hỏi “Tôi đã hôn mê bao lâu rồi?”

“Năm tiếng.”

“Tôi….đã khỏi hoàn toàn chưa?”

“Mạng cô lớn”

Niềm vui sướng từ từ dâng lên. Cô bê thức ăn đến trước mặt anh, nhìn thấy trong mắt anh vằn tia máu, liền nói: “Để tôi lái một lát, anh nghỉ ngơi chút đi.”

“Địa hình nơi này cô không quen.” Anh hờ hững nói.

Trước mắt Tô Di hiện ra cảnh tượng của một tinh cầu xa lạ. Cô cúi đầu lấy thức ăn đưa tới miệng anh. Anh liếc nhìn cô rồi há miệng ăn. Cô lại mở bình nước, giúp anh uống hơn nửa bình, sau đó cô mới ăn uống phần còn lại.

“Còn bao lâu nữa chúng ta có thể trở về?” Cô hỏi.

“Sáu giờ nữa sẽ đến trạm không gian gần nhất. Nhiên liệu của chúng ta sắp hết.”

“Ừm” Tô Di ngồi trở lại ghế phụ.

Tốc độ bay của Báo Săn bằng với vận tốc ánh sáng. Nhưng ở trong vũ trụ bao la không thấy bờ bến thì lại giống như con thuyền đang chầm chậm trôi trên biển.

Tô Di mặc đồ du hành vũ trụ, đội mũ an toàn lên. Anh mắt không tự chủ được lại nhìn về phía Thương Chủy.

Rút cục là vì nguyên nhân gì khiến cho một quan chức cấp cao của Liên Minh lại chịu bay tới nơi này?

Cho dù cách mặt nạ dưỡng khí, nhưng vẫn nhìn rõ khuôn mặt anh như được phác họa, vừa cương nghị nhưng cũng không mất đi phần nhu thuận. Lông mi dài đen sậm, sống mũi cao ngất, đôi môi dày kiên nghị.

Từ khi cô gặp được anh thì sinh mệnh cô đã nằm trong lòng bàn tay anh. Cô nhỏ bé, hèn mọn tùy ý anh chiếm lấy, định đoạt.

Nhưng bây giờ, tại sao cô lại không hận anh?

Thậm chí ngay cả khi đã bị anh ta trừng phạt bằng cách chiếm đoạt cô, giờ đây tại sao cô cũng không hề có hận ý gì đối với anh?

Thậm chí ngược lại gương mặt cương nghị của anh, ánh mắt thâm trầm cùng vòng ôm ấm áp lần lượt cứ hiện lên trong đầu cô.

Cảm giác này khiến cô trở nên bất an, đang trong lúc mải mê suy nghĩ cô bỗng nhớ tới một chuyện khác. Cô vẫn còn ôm hi vọng, liền hỏi “Ngài có thể dùng phương pháp này cứu Lăng Tranh được không?”

Thương Chủy hờ hững “Quá muộn”

Tô Di trong lòng đau xót. Thương Chủy nhìn thấu tâm tư của cô, khẽ cười, hỏi “Đau lòng sao?”

Ngoài dự đoán của anh, cô lặng lẽ gật đầu “Anh ta giúp đỡ tôi rất nhiều, đó là một người tốt.”

“Ồ?” Thương Chủy nghiêng đầu nhìn cô “Vậy còn tôi thì sao?”

Tô Di tiến lên đón nhận ánh mắt thâm trầm của anh, dịu dàng lên tiếng “Ngài tốt nhất.”

Gương mặt điển trai của Thương Chủy dần dần trở nên có sắc khí hơn.



“Tô Di, tôi thích cô ngoan ngoãn nghe lời, cũng thích thân thể cô. Nhưng cô phải nhớ cho kỹ, cho tới giờ tôi chưa bao giờ là người tốt.”

Thể chất của Tô Di không thể sánh bằng Thương Chủy, chỉ một lát sau cô đã ngủ say.

Tỉnh lại lần nữa cô đã thấy trước mắt là một chiến hạm to lớn.

Ngay sau đó cửa khoang có tiếng động, cô quay lại thấy Mộ Tây Đình đang đi nhanh tới. Nhìn thấy Thương Chủy toàn vẹn trở về anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Thương Chủy đứng lên, nói với Mộ Tây Đình “Cậu tới lái đi”

Mộ Tây Đình gật đầu 1 cái. Thương Chủy một tay ôm Tô Di nhấc lên từ trên ghế phụ rồi từ từ ngồi xuống, thản nhiên đặt cô trên đùi anh.

Anh thuận tay tháo mũ an toàn cho mình và cho cô.

Ở trong vũ trụ, anh thường không chút kiêng kị, rất ít khi chú ý tới vấn đề an toàn.

Bàn tay anh nhẹ nhàng vòng qua vai cô, vuốt ve mái tóc dài của cô đang tựa trong ngực mình. Rồi nhẹ nhàng lướt qua gương mặt dịu dàng của cô. Cuối cùng trượt tới bên hông cô nhẹ nhàng vuốt ve.

Giống như vuốt ve vật cưng trong lòng.

Tô Di nhẹ nhàng ngẩng đầu, chỉ thấy khuôn mặt điển trai của anh gần sát ngay cô, hai mắt anh nhắm nghiền, cặp lông mày nhíu lại chứng tỏ anh quá mệt mỏi mà ngủ say lúc nào không hay.

Tâm tình Tô Di lúc này rất phức tạp, cô lại từ từ dựa đầu trở lại vào ngực anh. Bộ đồ du hành lạnh lẽo nhưng cũng khiến người khác cảm thấy kiên cố, an toàn. Cô cứ thế vùi trong ngực anh nhìn Báo Săn rời khỏi chiến hạm, một lần nữa bay vào không gian vô tận.

Ba lần nhảy siêu quang tốc.

Cảnh sắc trước mặt dần dần quen thuộc. Cuối tầm mắt là hai khối màu đỏ bên cạnh Hằng Tinh, tám hành tinh nhỏ lẳng lặng xoay quanh. Đó là tinh hệ Vĩnh Hằng, nơi cô đã tỉnh lại khi xuyên không.

“Còn một giờ bay nữa.” Mộ Tây Đình không quay đầu lại nói.

“Cám ơn anh”. Tô Di đáp lại.

Mộ Tây Đình trầm mặc một lúc rồi lại lên tiếng “Cô cũng đã vất vả rồi”.

Hô hấp của Thương Chủy vẫn dài và trầm ổn. Tô Di bị ôm chặt trong ngực anh nên khó khăn khi di chuyển, chân tay bắt đầu tê rần. Cô nhẹ nhàng nhấc tay anh lên, định đứng dậy nhưng không ngờ chưa kịp đẩy tay anh ra thì đã lập tức bị anh ghì chặt lại hai tay.

“Đồ ngốc ngây ngô….” Âm thanh trầm ấm truyền tới, cô ngẩng đầu nhưng chỉ thấy anh vẫn nhắm chặt hai mắt, ngay cả đến lông mi cũng không hề động đậy.

“Đối với chúng ta, Trung thành là tất cả” Mộ Tây Đình bỗng nhiên nói “Hi vọng cô cũng đối với ngài ấy như thế.”

Anh ta vừa nói “chúng ta sao?”

Tô Di gật đầu.

“Cô cũng nên tin tưởng Ngài ấy tuyệt đối.”Tô Di có chút khó hiểu, mi tâm nhíu lại. Anh ta lại nói “Ngài ấy nói, cô khiến ngài ấy nhớ lại mình đã từng như vậy, cho nên….”

“Tây Đình” Âm thanh nghiêm khắc vang lên, đột ngột cắt đứt lời nói của Tây Đình. “Cậu nói quá nhiều”.

Mộ Tây Đình không dám nói nữa. Vai Tô Di trùng xuống do đầu Thương Chủy đè nặng lên.

“Không cần phải hết nhìn đồng hồ rồi lại ngó đông ngó tây.” Hơi thở của anh phả trên cổ cô, đột nhiên anh há miệng cắn bả vai cô. Tim Tô Di đập thình thịch nhưng không dám động đậy.

Thương Chủy đã từng xảy ra chuyện gì giống cô trong quá khứ.

Mặc dù trong đầu đang nghi hoặc nhưng khóe miệng cô lại vô thức cong lên.

Có lẽ mới trở lại từ cõi chết cho nên tâm tình cô thật thoải mái, cũng có lẽ cô đang được anh ôm trong vòm ngực khiến cô cảm thấy an toàn và tin cậy. Cho nên, mặc dù anh không phải người tốt, mặc dù anh chỉ coi cô như vật cưng nhưng cô vẫn hi vọng trên quãng đường trở về này cô và anh cứ yên lặng ôm nhau như thế, lâu một chút, lâu thêm một chút….

Bay vào tầng khí quyển khiến Báo Săn hơi lắc lư chòng chành. Toàn cảnh thành phố Hi Vọng từ từ hiện ra.

Mộ Tây Đình trên mặt hiện rõ nét vui mừng. Thương Chủy thả Tô Di xuống để cô giúp anh chỉnh lại quần áo.

Báo Săn nhanh chóng hạ xuống bãi đậu ở Thương Phủ. Nhìn thấy thảm cỏ xanh biếc bên dưới, Tô Di cũng vui mừng không nhịn nổi mà đứng bật dậy.

Cửa khoang mở ra, Mộ Tây Đình bước ra đầu tiên. Hai quân cảnh đứng chờ ở bên cạnh cửa khoang cúi đầu cung kính “Thưa cục trưởng, Thị trưởng đang ở đây.”

Thương Chủy mặt không biến sắc, cứ thế ôm Tô Di đi ra ngoài.

Trên con đường sỏi cạnh sân cỏ, quả nhiên Du Mặc Niên đã đứng chờ sẵn. Nhìn thấy ba người bước xuống Báo Săn, anh ta có phần kinh ngạc, bước nhanh tới.



“Thương cục trưởng, tôi định đến thăm, lại nghe nói anh đi ra ngoài…..Tô tiểu thư?”

Thương Chủy liếc nhìn Tô Di: “Cô ấy không việc gì nữa rồi.”

Du Mặc Niên bán tín bán nghi, bác sĩ đi theo sau anh ta bước lên “Thương cục trưởng, tôi nhất định phải kiểm tra trước đã, sau đó mới dám khẳng định.”

“Đừng lo” Du Mặc Niên nói “Sau khi hoàn tất việc kiểm tra, cô sẽ được thả ra.”

Tô Di gật đầu.

“Nhưng mà…” Du Mặc Niên xoay người nhìn về phía Thương Chủy đang đứng cách đó không xa, cao giọng nói “ Thương cục trưởng, có phải cũng nên nói rõ thân phận thực sự của mình?”

Vừa dứt lời vô số cảnh vệ từ các góc trong vườn hoa xông ra. Bọn họ ai cũng lăm lăm tay súng, nhanh chóng bao vây Thương Chủy, Mộ Tây Đình và đám quân cảnh.

Sau lưng Tô Di có một vật cứng, đó chính là họng súng của một cảnh vệ “Đứng im”

Tô Di nhìn về phía Thương Chủy chỉ thấy gương mặt anh lạnh lùng hờ hững, dường như súng ống xung quanh không hề tồn tại.

Du Mặc Niên chắp tay sau lưng, đứng đằng sau đội cảnh vệ, giọng nói nặng nề: “Thương Chủy, 32 tuổi, tốt nghiệp xuất sắc đại học quốc lập. Là người khiêm tốn, chững chạc, luôn có kỉ cương khuôn phép…Khi mới tới nhậm chức tôi đã có điều tra qua vì có chút nghi ngờ. Bởi vì anh bây giờ không giống những gì tôi biết về Thương Chủy. Nhưng mà ngay cả vân tay của anh cũng trùng khớp với vân tay Thương Chủy được lưu trong kho dữ liệu bí mật của Liên Minh, rồi còn Thị trưởng thành phố Tự Do cũng khẳng định thân phận của anh, cho nên tôi mới tin. Có điều, Thị trưởng thành phố Tự Do đã bị bắt.”

Tô Di trong lòng bị chấn động mạnh, ý của Du Mặc Niên là……anh ấy không phải là Thương Chủy thực sự?

Vậy thì anh là ai? Ai lại có thể to gan lớn mật như vậy, dám dùng đến thủ đoạn giả mạo quan chức cao cấp của Liên Minh?

Vậy mà “Thương Chủy” không bởi vì sự chất vấn của Du Mặc Niên mà hốt hoảng, Một Tây Đình bên cạnh cũng đứng yên trầm tĩnh.

“Rút cục, anh là ai?” Du Mặc Niên quát lên.

“Thương Chủy” lại thản nhiên cười, âm thanh trầm ấp truyền tới: “Ngài không phải đã biết rồi sao?”

Du Mặc Niên biến sắc: “Quả nhiên là anh….”

Du Mặc Niên dùng ánh mắt lạnh băng quét qua Tô Di rồi cuối cùng lại dừng ở “Thương Chủy” nói “Anh đã khống chế xe chuyên dụng của Thương Chủy, uy hiếp và giam giữ anh ta ở một trạm không gian xa xôi không người. Nếu như lần này không phải do lùng bắt Lăng Tranh phát hiện ra anh ta thì anh còn định diễn trò đến bao giờ?”

Du Mặc Niên theo dõi thái độ của anh, lại gằn từng chữ “Sĩ quan chỉ huy ---- Mạnh Hi Tông?”

Tô Di ngây người bất động.

Mạnh Hi Tông?!

Sĩ quan chỉ huy?!

Khi Tô Di mới lạc đến thế giới này cũng đã từng nghe nói qua về lính đánh thuê, cũng nghe qua cái tên này. Nhưng cô vẫn cho rằng đó chẳng qua chỉ là truyền thuyết xa xôi.

Anh ta chính là sĩ quan chỉ huy của quân đội lính đánh thuê trong truyền thuyết. Nhưng ở Liên Minh loài người, tiếng tăm của lính đánh thuê cũng không có gì là tốt đẹp.

Nghe nói anh ta thu nạp tất cả những người là tội phạm bỏ trốn, tội ác tày trời, hung hăng hiểm ác…… Không ai biết chính xác rút cục anh ta thu nhận bao nhiêu người, chỉ nghe nói lính đánh thuê dưới quyền của anh tung hoành khắp các tinh hệ trong vũ trụ.

Cũng có tin đồn, thực ra anh ta chỉ định cư cố định ở tinh hệ Vĩnh Hằng, đội quân của anh ta có cả con người, trùng tộc, thú tộc….v.v…Anh ta cũng không trung thành với loài người, chỉ trung thành với lợi ích.

Tô Di không có cách nào đem Mạnh Hi Tông liên tưởng đến cục trưởng cục an ninh trước mặt là một người.

Nhưng đây chắc chắn là đáp án chính xác. Bởi vì chỉ có Mạnh Hi Tông mới có thể nói: “Cô có trung thành với loài người hay không thì có liên quan gì tới tôi?”

Cũng chỉ có Mạnh Hi Tông mới có thể cai quản đội quân cảnh và an ninh của thành phố bằng cách riêng của mình ‘lấy hung bạo trừ hung bạo’

“Nếu đã biết tôi là ai…” Anh ta bình tĩnh, kiêu ngạo nhìn Du Mặc Niên, “Định bắt giữ tôi sao?”

Du Mặc Niên nghiêm mặt nói: “Bất kể anh là ai, phạm pháp trong địa bàn tôi quản lý, tôi đều bắt giữ.”

Đội cảnh vệ xông tới, hai người bọn họ không hề chống cự mà để mặc cho cảnh vệ còng tay. Tô Di vẫn đang kinh ngạc nhìn, Mạnh Hi Tông lại như phát hiện điều đó liền đưa mắt về phía cô, nhưng cô không phát hiện ra được ý tứ gì trong ánh mắt anh.

Trái tim Tô Di trùng xuống --- thật sự không thể tin nổi, vì vậy anh ta mới muốn đào tạo cô thành lính đánh thuê sao?

Khó trách tại sao anh lại chọn cô --- có lẽ vì cô luôn miệng nói không muốn sống?

Đội cảnh vệ đẩy bọn họ vào trong một chiếc xe, lúc này vẻ mặt căng thẳng của Du Mặc Niên mới được thả lỏng.

Sau đó anh ta quay đầu về phía Tô Di, ánh mắt phức tạp: “Tô tiểu thư, chúng ta nói chuyện một chút.”

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Kiêu Sủng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook