Ky Luyến Vân Tiêu

Chương 39: Đầu Giường Đánh Nhau Cuối Giường Hoà Thuận

Không biết

20/05/2017

CHƯƠNG 39 PN3: ĐẦU GIƯỜNG ĐÁNH NHAU CUỐI GIƯỜNG HOÀ THUẬN

Edit: Tuyết

Beta: Dạ Lãnh

 

Thích Thiếu Thương ngồi bên quầy bar buồn bực phun ra một vòng khói thuốc, bên cạnh, một người đàn ông say khướt bắt đầu tiến lại gần: “Sao vậy người anh em, có chuyện gì mà buồn bực vậy? Tôi thấy từ lúc cậu vào đây đến giờ đã thở dài hơn 20 lần rồi, chuyện gì, nói anh đây nghe một chút?”

 

Hắn đã uống say, phát âm không rõ chữ, hơn nữa tiếng nhạc lại to đến đinh tai nhức óc, Thích Thiếu Thương không nghe rõ hắn nói cái gì, chỉ gật đầu đại, gọi phục vụ tính tiền.

 

Bên ngoài tuyết đang rơi, gió rét quất vào mặt từng cơn buốt lạnh. Anh theo bản năng rụt cổ lại, nhìn con đường lạnh tanh, trong lòng càng thấy chán nản, lại ngồi xuống bên đường, tiếp tục hút thuốc.

 

Hút được một lát, trời đã gần khuya, nếu cứ ngồi như vậy đến đóng băng cũng không phải là cách hay. Thích Thiếu Thương bực mình lấy chân đạp tắt tàn thuốc, xoay người đi về nhà.

 

Cố gắng hết sức để không gây tiếng động khi mở cửa, Thích Thiếu Thương cười khổ, mình quả thật có chút ảo tưởng rồi.

 

Nhưng đúng là, trong phòng có tiếng động khẽ. Anh dỏng tai nghe ngóng, lại im lặng.

 

Anh cười cười, khiến khoé miệng đang bị thương đau nhói, nhưng trong lòng dần dần ấm áp lên.

 

Cởi quần áo chui vào chăn, cảm thấy cơn bùn ngủ kéo đến, dần dần trở nên mơ màng.

 

Đang định ngủ, chợt thấy bên cạnh có cái gì đó thực ấm áp đang nhích lại gần. Thích Thiếu Thương tức thì tỉnh táo, tuy rằng cố gắng nhắm mắt tiếp tục hít thở đều đều, nhưng tim lại đập nhanh hơn.

 

Đầu tiên là tay anh bị nhẹ nhàng nắm lấy, sau đó người kia vòng tay ôm trọn eo anh. Một lát sau, người đó giữ tư thế như vậy, ngủ say.

 

Không được không được! Tuyệt đối không thể mềm lòng!

 

Thích Thiếu Thương nhớ lại chuyện xảy ra chiều nay, cố gắng trấn an bản thân —-

 

Chiều nay, anh đang yên lành ở nhà chuẩn bị quà mừng đầy tháng con của Hách Liên Xuân Thuỷ và Tức Hồng Lệ. Cố Tích Triều tan ca trở về, vừa bước vào sắc mặt đã không tốt.

 

Anh cũng không quanh co, vừa chuẩn bị vừa hỏi cậu tiệc đầy tháng tính mặc cái gì. Ai ngờ tên tiểu tử này mỗi câu nói ra đều không có chút hảo ý mà chẳng có lý do gì cả.

 

Được! Xem như cậu ấy ghen. Nhưng mà cái này có gì để ghen?! Tức Hồng Lệ đã có con rồi, còn nói gì nữa?

 

Quên đi, sớm đã biết người này vui buồn thất thường, anh dùng ánh mắt uỷ khuất nhìn cậu, không thèm tranh luận!

 

Hừ! Ai ngờ tiểu tử này lại muốn làm vấn đề nghiêm trọng thêm! Thấy anh không để ý tới cậu, vứt cái cặp đang cầm trong tay, nhào tới định đánh anh. Hay! Thần lòng không phát uy, em tưởng anh là con rệp chắc! Nói cho em biết! Anh không phải chỉ có hư danh đâu!

 

Nói là hai người đánh nhau một hồi, kỳ thực Thích Thiếu Thương làm sao có thể hạ thủ, đều là Cố Tích Triều nắm chặt tay đánh anh, anh chỉ né mà thôi. Ai ngờ thái độ nhường nhịn của anh không lay chuyển được Cố Tích Triều đang nổi điên, cậu đánh anh không cú nào trật hết! Thích Thiếu Thương cũng tức giận, con mẹ nó em uống lộn thuốc gì hả! Lập tức hai tay dùng sức đẩyCố Tích Triều ra ngoài, không ngờ tay trái cậu va phải góc bàn sắc nhọn. Cố Tích Triều đau đến mức ngồi phịch xuống đất, Thích Thiếu Thương vừa tức vừa đau lòng, ngây ngốc đứng sững một lát, đẩy cửa đi ra ngoài.

 

Haizzz…

 

Mặc dù cố gắng tự nhủ chính mình không nên mềm lòng, nhưng, khi hơi ấm từ người cậu không ngừng truyền tói, anh không thể không thừa nhận mình đang rất thoải mái. Mặc dù muốn đẩy ra, xem người nọ sẽ làm thế nào, nhưng anh cũng đã mệt lắm rồi, không lâu sau liền say sưa đi vào giấc mộng.

 

Sáng sớm khi tỉnh lại, Thích Thiếu Thương theo bản năng sờ qua bên cạnh, người không ở đây.

 

Đêm qua… Nghĩ ngợi một chút, phía sau quả thật không có động tĩnh. Người đó rốt cuộc là muốn giúp mình sưởi ấm? Hay chỉ là thói quen lúc đang ngủ? Ai, cái người này thật khó đoán!

 

Đi tới cửa phòng tắm, anh lén lút nhìn quanh phòng khách, quả nhiên, người nọ đang ăn điểm tâm. Trên bàn ăn rất phong phú, hình như có hai ly sữa? Hình như có bốn cái đĩa? A! Thích Thiếu Thương thấy vậy thập phần phấn chấn, xem ra người nọ đã ý thức được mình làm sai, giúp anh chuẩn bị bữa sáng, thật tốt!

 

Cao hứng lúc lắc đầu, Thích Thiếu Thương đứng trong phòng tắm thoải mái kỳ cọ —– đáng tiếc, không được hoàn mỹ lắm, trên mặt bị thương, đau ghê!

 

Che trái che phải, cuối cùng xem như vừa lòng với khuôn mặt mình, Thích Thiếu Thương thật phong độ thong thả bước ra ngoài. Nhưng mà! Tại sao! Trên bàn cơm không có gì hết?!!

 

Lại nhìn xuống bếp, người nọ đang cúi đầu rửa một đống chén đĩa…

 

Thì ra… cậu ấy không có chuẩn bị cái gì cho mình hết… Thích Thiếu Thương uể oải vạn phần —— sao mình lại quên được cậu ấy ăn được rất nhiều…

 

Hừ! Bởi vậy, xem ra viên gạch xây dựng hoà bình đầu tiên mới vừa đặt xuống đã bị đạp đổ! Thích Thiếu Thương oán hận nghĩ: Có gì hay ho chứ, anh có sai đâu! Lần này em đừng mong anh sẽ giải thích trước! Rõ ràng là em sai!

 

Vì thế anh nghênh ngang đi vào nhà bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Cố Tích Triều cắm cúi rửa chén đĩa, không ai để ý tới ai.

 

Nhưng mà… Thích Thiếu Thương thề tuyệt đối không mềm lòng, chẳng qua anh chỉ muốn nhìn qua một cái xem cái chén mà anh thích nhất có đang được rửa không.

 

Quả nhiên —- Cố Tích Triều đang dùng tay phải vất vả rửa chén, tay trái lâu lâu mới đỡ lấy chén, bộ dáng rất không linh hoạt.

 

Ngày hôm qua đã làm cậu ấy bị thương!

 

Lúc này Thích Thiếu Thương bất chấp mặt mũi, xoay người nhẹ nhàng nâng cánh tay trái của Cố Tích Triều lên: “Vết thương nghiêm trọng không? Đi bệnh viện chưa?”

 

Cố Tích Triều lạnh nhạt, vùng vẫy rút tay về.

 

Thích Thiếu Thương tức giận, khoá tay cậu, không do dự vén tay áo cậu lên. Vừa nhìn thấy, anh không nói nên lời —– cánh tay trái của Cố Tích Triều đang sưng lên, bên ngoài bầm xanh, càng vào trong càng tím tái, chính giữa là màu đỏ —- đang chảy máu! Ây, hôm qua va phải góc bàn nhọn như vậy, khó tránh…!

 

Thích Thiếu Thương cố nén xúc động, lôi cậu vào phòng khách bôi thuốc.



 

Cố Tích Triều cười lạnh, vết thương đó không phải do anh gây ra sao?! Bất quá lần này, cái tên đáng chết kia tuy đã nặng tay, nhưng thật sự lo lắng, vả lại, vết thương cũng nên xử lý tốt một chút, nếu không sẽ ảnh hưởng đến công việc.

 

Mặc anh nhẹ nhàng bôi thuốc cho mình, Cố Tích Triều giấu cảm xúc, không rên một tiếng. Nhưng chỉ cần cậu run lên một chút, Thích Thiếu Thương liền biết mình hơi mạnh tay, không nói gì, nhưng động tác lại nhẹ hơn, còn thổi thổi vết thương cậu.

 

Một lúc lâu sau, cuối cùng đã bôi thuốc xong. Thích Thiếu Thương thở dài, nhẹ nhàng hỏi: “Còn đau phải không?”

 

“Vô nghĩa!”

 

Thích Thiếu Thương vừa định an ủi vài câu, bỗng nhiên trong đầu lại xuất hiện ý nghĩ: Dựa vào cái gì! Lần này thật sự là cậu ấy sai rồi! Động thủ cũng là cậu ấy động trước! Không được! Vì hạnh phúc về sau, Thích Thiếu Thương, cậu không được dung túng cậu ấy!!

 

Bên này, Cố Tích Triều cũng đang âm thầm hối hận, mặc dù cậu đã tự nhủ NNN lần rằng mình tuyệt đối không sai, nhưng rốt cuộc vẫn lo lắng. Dù người kia cẩn thận bôi thuốc cho cậu, nhưng bây giờ lại im lặng, chắc chắn là đang giận. Hơn nữa trên mặt mũi anh cũng bị bầm dập thảm hại. Nhưng mà… Không được! Vì hạnh phúc về sau, hôm nay không thể làm hoà trước!

 

Hai người cứ giằng co như vậy, ai cũng không chịu nhường đối phương một bước. Không được! Phải làm gì đó thôi, cứ kéo dài không hay, chỉ có thể cùng nhau giải thích.

 

Thoáng cái đã đến giờ cơm trưa, Cố Tích Triều xuống lầu ăn cơm. Vừa đi vào quán cơm nhỏ ở dưới lầu, trong lòng liền nghĩ: Người kia… tới giờ vẫn còn buồn bực ngồi lì trong phòng, tủ lạnh tron nhà cũng không có gì ăn, bộ dạng anh ấy ra ngoài mua đồ ăn cũng không tiện. Có nên mang lên cho anh ấy chút gì đó?

 

Hừ, tại sao mình phải mang cơm cho tên đó! Anh hay lắm! Xuống tay nặng như vậy, muốn chết rồi!

 

Nhưng mà, anh ấy không ăn điểm tâm, nếu cơm trưa cũng không ăn sẽ bị đói…

 

Mình lo lắng cái gì! Tên đó có tay có chân còn sống sờ sờ, làm sao có thể bị đói chết?!

 

Nghĩ tới nghĩ lui, thật lâu sau Cố Tích Triều cuối cùng thuyết phục bản thân —— Được! Không nghĩ ngợi nữa, mang cho anh ấy chút đồ ăn. Bất quá Thích Thiếu Thương, anh cũng đừng tưởng mình hay! Không phải tôi mềm lòng, là anh được ăn ké thôi!

 

Thích Thiếu Thương đói bụng nằm trên giường —- tiểu tử này lòng dạ hẹp hòi nha! Sáng sớm đem đồ ăn trong tủ lạnh ra xử hết, bảo mình ăn cái gì đây hả? Uỷ khuất sờ sờ mặt — em không đánh ở đâu, lại đánh ngay mặt! Ban ngày, mặt mũi anh đang dễ nhìn lại thành ra như vầy, làm sao đi ra khỏi cửa?!

 

Lúc anh đang cảm thán rằng mặt mũi đẹp trai anh tuấn cùng trí tuệ hơn người như vầy không lý nào bị chết đói ở nhà, bỗng có một mùi thơm thức ăn xông thẳng vào mũi anh.

 

Đồ ăn?!!

 

Cố gắng hé cửa vừa đủ để nhìn ra —– Wow! Mực xào cay rắc vừng, thịt kho tàu, rất ngon, rất hợp khẩu vị nha. Anh nhìn xong, quay đầu lại, trước thờ cúng miếu ngũ tạng, sau đi bái Bồ Tát sống!

 

Ăn no xong, thấy khoẻ hơn hẳn, cơn giận trong lòng Thích Thiếu Thương cũng tiêu tan phân nửa. Đi thong thả tới cửa phòng đọc sách, thấy Cố Tích Triều đang tập trung xem sách, sau 12 giờ trưa ánh mặt trời chói lọi, nhưng nhìn cậu thực ôn nhu.

 

Anh cười, dựa vào khung cửa huýt sáo nhìn cậu —– tiểu tử, xem em có thể chống đỡ bao lâu!

 

Quả nhiên, không lâu sau Cố Tích Triều nhịn không được xoay đầu, mặt vô cảm nói: “Anh rảnh lắm hả?”

 

Lắc đầu.

 

“Mời anh đi làm chuyện của mình, đừng ở đây quấy rầy em.”

 

Lại lắc đầu.

 

Cố Tích Triều tiếp tục đọc sách, không để ý tới anh.

 

Một hồi lâu sau, Cố Tích Triều đứng dậy đi ra ngoài, Thích Thiếu Thương lợi dụng thời cơ chặn cửa.

 

Dừng lại một lúc, Cố Tích Triều hỏi: “Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

 

“Không làm gì hết.”

 

“Vậy anh đừng cản đường em, em muốn đi ra ngoài.”

 

“Đây là nhà anh, anh thích làm gì thì làm cái đó.”

 

“Nơi này cũng là nhà em!”

 

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, hai người đều ngây ngẩn. Một dòng ấm áp kì lạ loang ra từng tế bào trong cơ thể —- chúng ta chính là người một nhà!

 

Thích Thiếu Thương cười cười tránh ra, làm vẻ mời mọc: “Mời phu nhân!”

 

Cố Tích Triều nghẹn một lát, rốt cuộc bật cười, đá anh một cái nói: “Đồ quỷ!”

 

Thích Thiếu Thương sờ sờ đầu: “Được rồi! Anh là đồ quỷ, được chưa?!”

 

Buổi tối, Thích Thiếu Thương nằm trên giường xem TV, tay nhẹ nhàng ôm một người, miệng liến thoắng không ngừng: “Em nói đi, mai đi làm rồi, làm sao anh gặp người khác đây?”

 

“Cứ vậy mà gặp thôi.”

 

“Đều tại em! Đánh chỗ nào không đánh! Đánh ngay mặt chồng em, em thấy vui lắm hả?”

 

“Bộ anh không đánh em sao?”

 

“Cái đó là anh lỡ tay! Nói gì thì nói, anh cũng không có đánh vào mặt em nha!”



 

“Đáng đời anh! Em đang nói chuyện với anh, anh phải trả lời!”

 

“Em nói chuyện muốn gây hấn như vậy trả lời cái gì chứ? Bỏ qua thì lại cãi nhau! Em rõ ràng muốn chơi trò bạo lực mà, sau này mỗi ngày phải đánh em ba lần!”

 

“Ai! Anh giỏi quá ha, để xem hôm nay ai đánh ai!” Dứt lời một quyền đi lên, Thích Thiếu Thương đang là người nháy măt hoá thành gấu trúc —– hai mắt đều sưng lên…

 

“Ây da! Ai Con mẹ nó, anh sớm biết như vầy, hôm qua đánh gãy luôn tay phải của em, ai!”

 

Cố Tích Triều nhìn anh một cái liền ôm bụng cười đến run người: “Mắt gấu trúc a ha ha ha ha ha quá giống ”

 

Thích Thiếu Thương thở dài: Haizzzz, vợ dữ khó thuần hoá nha!

 

Sáng sớm hôm sau, Thích Thiếu Thương che mặt chạy đi làm, may mà trong sân bay không có nhiều người, không ai chú ý đến anh. Đang thở phào một hơi, bên cạnh vang lên một tiếng hô to: “Lão Đại!”

 

Thích Thiếu Thương bất đắc dĩ thở dài.

 

Quả nhiên, Mục Cưu Bình cao hứng phấn chấn xông lên đập vai anh: “Lão Đại, mấy hôm rồi không gặp anh, anh… A? Mặt anh sao vậy?”

 

Thích Thiếu Thương cố gắng cười tươi: “Không sao, không cẩn thận bị té.”

 

Cũng may Mục Cưu Bình tính tình ngay thẳng, cũng không nghi ngờ: “Té nặng quá nha. Dạo này tuyết rơi nhiều rồi, trơn lắm, phải cẩn thận.”

 

“Ừ, biết rồi. A? Cậu lại đi vòng vòng ở đây làm gì? Không đi làm việc đi?”

 

“Haizzz, mấy ngày không gặp không thể không tâm sự với anh một chút.” Mục Cưu Bình có chút uỷ khuất, bỗng nhiên, dường như vừa nhớ tới điều gì, thần bí nhìn quanh quất.

 

“Làm gì vậy? Có chuyện gì nói đi.” Thích Thiếu Thương có chút không kiên nhẫn.

 

“Lão Đại, lúc đó anh không có ở đây. A, chỗ kia có chuyện gì náo nhiệt quá kìa!”

 

“Chuyện gì nói mau!” Thích Thiếu Thương không thích người nào cứ nói năng huyên thuyên, đi thẳng một mạch đến phòng họp.

 

“Biết không? Cố Tích Triều tiểu tử đó luôn tự xưng kỹ thuật tốt nhất, cứ xa cách người khác. Hôm bữa cậu ta hết huênh hoang nổi rồi, anh đoán xem, bị trách cứ đó!” Mục Cưu Bình đuổi theo anh lầm bầm.

 

“Cậu nói cái gì?” Thích Thiếu Thương dừng bước.

 

“Hôm bữa cậu ta gặp xui xẻo, đáng đời! Có một bà kia, ỷ có tiền, ngồi khoang hạng nhất, trên đường bay thời tiết không tốt lắm, máy bay có lắc mấy cái. Ha! Không tin được! Nghe nói bà ấy làm trận làm thượng trong khoang, nhất nhất nói mình sức khoẻ rất yếu, lỡ có chuyện gì, bán cả Hoa Hàng cũng bồi thường không nổi!”

 

“Cái gì?! Kỹ thuật của Cố Tích Triều tôi rất rõ, làm sao gây tai nạn chết người? Cái này là vu khống, hồ đồ!”

 

“Ai, em cũng biết, Cố Tích Triều tuy là tính không được tốt lắm, nhưng kỹ thuật không thể xem thường nha. Cho dù có lắc một chút, con kiến còn không chết, làm sao chết người? Ai cũng biết người đàn bà ấy chanh chua, nhưng không có cách, đều mắt nhắm mắt mở làm ngơ thôi.”

 

“Sau đó thế nào?”

 

“Sau thì tiếp viên ở khoang cũng giải quyết không xong, đòi gặp lãnh đạo. Anh biết tiếp viên Tiểu Tứ Nhãn không? Đúng, là hắn. Tiểu Tứ Nhãn từ trước tới giờ đâu có xem đội bay chúng ta là cái khỉ gì, lần này có cơ hội, ỷ mình là theo ý khách hàng, chạy vào mắng Cố Tích Triều một trận ra trò. Anh không có nghe trực tiếp không biết, thật sự rất khó nghe đó. Cố Tích Triều mặt trắng bệch không còn chút máu, quăng bảng tên xuống đất, nói sẽ nghỉ việc. Cuối cùng vẫn là chủ nhiệm Lý nói phải trái, mắng Tiểu Tứ Nhãn một chút, rồi khuyên can Cố Tích Triều. Người nhà bà kia cũng tới, giải thích với cậu ta, nào là bà kia chưa từng ngồi máy bay, đầu óc cũng có chút không tỉnh táo, vân vân. Lúc này mới yên ổn. Bất quá, tiểu tử này lúc nào cũng cao ngạo, sau có thể chịu được… Ai… Lão Đại, anh đi đâu vậy?!”

 

Thích Thiếu Thương chạy đến phòng nghỉ của tiếp viên, một cước đá văng cánh cửa, mắng sa sả người mà Mục Cưu Bình gọi là “Tiểu Tứ”: “Con mẹ nó, hay ho cái gì! Cậu mà cũng dám nói tới đội bay chúng tôi hả! Cố Tích Triều là ai có biết không? Hàng năm kiểm tra đánh giá kỹ thuật không phải đứng thứ nhất cũng là thứ hai, cậu bảo kỹ thuật của cậu ấy không tốt, cậu ngon mà bay một vòng cho tôi xem!”

 

Mọi người xung quanh cũng vờ như không thấy, trong lòng thực cũng không ưa tiếp viên kia, cho nên ai đều tiếp tục làm việc người đó. Lý Linh đứng một bên cười trộm trong lòng: “Haizzz, Tiểu Tứ Nhãn, coi như cậu không may, mắng ai không mắng, đi mắng bảo bối của người ta, người ta không tìm cậu liều mạng mới là lạ!”

 

Tiểu Tứ Nhãn bị mắng không nói nên lời, quay đầu cầu cứu chủ nhiệm Lý đang nhìn nhìn. Lý Linh lập tức lớn tiếng nói: “Ai? Sao máy tính không lên vậy? Cậu kia, đi tới trung tâm tìm người đến sửa!” Đoạn chỉ vào Tiểu Tứ Nhãn.

 

Ở sân bay đang nháo nhào, trong nhà lại rất im lặng. Cố Tích Triều đang ngủ vùi trong chăn, đột nhiên điện thoại réo vang: “Tiểu tử, sao còn chưa dậy?”

 

“Mắc mớ gì tới anh!”

 

“Anh nói, em thực không có suy nghĩ. Bên ngoài chịu oan ức tự nhiên đổ hết lên người anh. Nếu anh không biết chuyện, có phải sớm muộn cũng bị em làm cho chết oan sao?!”

 

Cố Tích Triều nghĩ nghĩ liền hiểu được lời anh nói, hôm đó chuyện lớn như vậy, làm gì không có ai đó lắm mồm kể cho anh nghe: “Vậy thì sao? Anh cho rằng em không nên đổ lên người anh?”

 

“Được rồi! Nên! Nên! Có muốn đánh anh hai cái nữa không?” Thích Thiếu Thương rất vui vẻ, anh biết cậu ở lại là vì anh, “Về sau nếu có người nào dám khi dễ em, em đừng khách khí, cứ đánh hắn thẳng tay. Cùng lắm thì cả hai chúng ta cùng nhau nghỉ việc, cả Trung Quốc cũng không phải chỉ có một công ty hàng không.”

 

“Anh hay quá ha. Anh cho rằng em vì anh nên mới ở lại hả? Em ở lại là vì Hoa Hàng là hãng hàng không lớn nhất, có máy bay xịn nhất nha! Anh tưởng anh là ai hả?!”

 

“Được! Em muốn làm cái gì là làm cái đó. Dù sao hôm nay anh cũng báo thù cho em rồi, Tiểu Tứ Nhãn kia bị anh mắng một trận tối mắt tối mũi không thấy đường về luôn!”

 

Cố Tích Triều không giấu được ý cười: “Cái đó, không cảm ơn nha!”

 

“Vậy mới ngoan.” Thích Thiếu Thương cũng cười, “Không còn sớm nữa, em cũng nên dậy đi! Con heo lười, mặt trời phơi nắng mông rồi!”

 

Cố Tích Triều bị chọc cười ha ha không dứt, khoái chí duỗi lưng một cái xuống giường kéo rèm cửa sổ —- quả nhiên, mặt trời đã lên cao.

.

.

  Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Ky Luyến Vân Tiêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook