Ky Luyến Vân Tiêu

Chương 42: Du Lịch Tuần Trăng Mật

Không biết

20/05/2017

CHƯƠNG 42 PN6: DU LỊCH TUẦN TRĂNG MẬT

Edit: Tuyết

Beta: Dạ Lãnh

 .Chuẩn bị

 

“Thiếu Thương, mang đủ đồ chưa? Bên đó nóng hơn bên đây, nhớ mang quần áo ngắn tay!”

 

“Mẹ, con biết rồi, tụi con đang sửa soạn mà, con cúp nha!” Thích Thiếu Thương “cạch” một tiếng gác điện thoại, cắt đứt tiếng nói thân thiết của mẹ, đứng trong phòng thất thần thở dài. Làm sao để mang được đủ đồ mà vẫn không vượt quá giới hạn hành lý là điều mà Thích Thiếu Thương quan tâm nhất.

 

Cùng lúc đó, trong một cái phòng khác, Cố Tích Triều đang gõ báo cáo trước máy tính, đây là điều kiện từ ban lãnh đạo khi cậu xin nghỉ phép. “Cậu với Thích Thiếu Thương cùng một lúc xin nghỉ phép, công ty làm sao có nhiều người thay thế như vậy, trừ phi…” Nghĩ tới gương mặt nham hiểm tựa tiếu phi tiếu của cấp trên, Cố Tích Triều liền hung hăng giậm chân.

 

Kỳ thực, lần nghỉ phép này là chủ ý của Thích Thiếu Thương. Đêm hôm đó, Thích Thiếu Thương vừa mới kết thúc hành trình bay, vội vã chạy về nhà, nhưng trên gương mặt không có chút mệt mỏi mà là tỏa sáng rạng rỡ đến trước mặt Cố Tích Triều đang xem sách, nịnh bợ cười nói: “Chi bằng chúng ta đi hưởng tuần trăng mật ở Hawaii?”

 

“Anh muốn làm là làm hả?” Cố Tích Triều đối với lời đề nghị của anh có chút lơ đễnh, “Tuần trăng mật? Chúng ta kết hôn hồi nào?”

 

“Ai, tiệc rượu hôm đó là hôn lễ, em đừng có chối!” Thích Thiếu Thương thấy hai gò má Cố Tích Triều đỏ ửng, một tay ôm cậu vào trong ngực, “Mấy ngày nay, chúng ta cứ bay tới bay lui trên trời, đâu có thời gian đoàn tụ, chi bằng dịp này nghỉ phép hai ta ra nước ngoài chơi, sẵn tiện hưởng tuần trăng mật, vẹn cả đôi bề, không phải sao?”

 

Vẹn cả đôi về cái gì! Cố Tích Triều phát hỏa thật sự, mình đã sai lầm, đi tin vô cái lời nói xằng của Thích Thiếu Thương. Hiện tại, cậu phải vì cái “vẹn cả đôi bề” kia mà cả đêm thức trắng hì hục viết báo cáo 2 vạn chữ, bằng không sẽ không được nghỉ phép.

 

Đúng lúc này, ở phòng bên kia ồn ào, Thích Thiếu Thương “chiến đấu” với hành lý cũng không thuận lợi. Cố Tích Triều đẩy cửa ra, chỉ thấy Thích Thiếu Thương nằm phè trên đống quần áo, rất là chật vật. “Anh nhỏ tiếng một chút được không, nếu cứ quấy rầy em hoài, không viết xong báo cáo, ngày mai anh lên máy bay một mình đi!” Những lời này quả nhiên hữu hiệu, Thích Thiếu Thương nằm yên trên đống quần áo không hề nhúc nhích, cho tới khi phòng bên kia lại vang lên tiếng đánh máy “lách cách”, anh mới yên tâm.

 

Ngồi dậy, thở dài một hơi, Thích Thiếu Thương cảm thấy mình thật vô dụng, mấy cái hành lý bé xíu này cũng có thể ức hiếp anh. Lúc trước thật không nên nghe lời Hách Liên Xuân Thủy, cái gì là “Tình yêu phải đến Hawaii mới được minh chứng, tình yêu chỉ có đến Hawaii mới được thăng hoa”, khiến anh không nhịn được, liền quyết định đi Hawaii một chuyến, ai ngờ lại nhiều trở ngại như vậy. Đúng lúc Thích Thiếu Thương đang phiền não, anh thoáng nhìn cái nhẫn đang đeo trên tay.

 

Đó là loại nhẫn phiên bản giới hạn năm 2004, cả thành phố chỉ có bán 24 cái, 2 cái đang được đeo trên tay mình và Tích Triều. Đó là quà kỷ niệm một năm kể từ ngày anh sống sót trở về sau khi máy bay bị bức rơi, vì hai cái nhẫn này mà anh cơ hồ rút hết tiền gửi ngân hàng, cuối tháng chỉ ăn mì gói hoặc ăn ké cơm của Lão Bát, bây giờ nghĩ lại bất giác mỉm cười. Lúc đó, trong đầu anh chỉ có một bóng dáng ngang ngược bướng bỉnh, ánh mắt lúc nào cũng vây quanh anh, ban đêm chỉ cần nhắm mắt lại, gương mặt anh tuấn lại xuất hiện trong từng giấc mơ. Từ khi nào anh bắt đầu chú ý đến cậu? Từ khi nào anh bắt đầu quan tâm đến cậu? Lúc đó thực mơ hồ, chỉ nhớ lúc anh vừa xuống máy bay, thấy gương mặt tươi cười của người kia, lẫn trong đám người hỗn loạn lại rõ ràng khác thường. Phải giữ lại nụ cười trên gương mặt cậu ấy, phải giữ nụ cười đó chỉ thuộc về mình, tiếng hét này cứ văng vẳng trong nội tâm anh.

 

Nghĩ vậy, Thích Thiếu Thương vuốt ve chiếc nhẫn, cười. Cách vách phòng vang lên tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ, Thích Thiếu Thương biết rằng tuy Tích Triều ngoài miệng một câu oán hai câu hận, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy được cậu chờ mong chuyến du lịch này nhiều thế nào. Tâm không phiền, việc sắp xếp hành lý trở nên dễ dàng hơn nhiều, không bao lâu Thích Thiếu Thương đã hoàn thành công việc.

 

Phòng bên cạnh vẫn là tiếng đánh máy, Thích Thiếu Thương nhẹ nhàng đi qua, khoác một cái áo lông lên người Cố Tích Triều.

 

“Cẩn thận coi chừng cảm lạnh, ngày mai còn phải đi nước ngoài!” Thích Thiếu Thương đưa cậu một ly cà phê, “Để anh giúp em, em đọc, anh đánh máy!”

 

Cố Tích Triều khẽ cười nói: “Nhanh đi ngủ, báo cáo sẽ xong nhanh thôi!”

 

“Không sao, anh giúp em cũng được!” Thích Thiếu Thương kéo một cái ghế ngồi sát sau lưng Cố Tích Triều, Cố Tích Triều theo thói quen dựa vào lòng Thích Thiếu Thương, “Ai, Tích Triều, em như vậy làm sao anh đánh máy?” Thích Thiếu Thương ôm chặt lấy cậu.

 

“Anh cứ đánh máy, em đâu cản!” Cố Tích Triều uống một ngụm cà phê, lại dựa vào lòng anh. Đành chịu, Thích Thiếu Thương phải vòng tay qua người Cố Tích Triều bắt đầu đánh máy.

 

Thích Thiếu Thương gõ một lúc, cánh tay đã tê liệt không thể duỗi thẳng, mà Cố Tích Triều không biết từ lúc nào dựa vào lòng Thích Thiếu Thương ngủ say. Thích Thiếu Thương bế cậu vào giường, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, dưới ánh đèn vàng dìu dịu, vẻ mặt say ngủ của Cố Tích Triều nhu hòa bình thản khác thường.

 

Hồi trước, khi cậu ngủ, lúc nào cũng cau mày, giống như đang mơ thấy gì rất căng thẳng, đôi khi còn phát ra tiếng nức nở, có phải lại mơ về thời thơ ấu không? Hiện giờ, cậu nằm ngủ, nét mặt tràn đầy hạnh phúc… Cái hạnh phúc này là anh mang đến cho cậu, phải không?

 

Tích Triều, cho phép anh tự khen mình một chút, được không? Thích Thiếu Thương hôn người yêu đang nằm trong lòng, âm thầm thề thốt, anh sẽ cho em một tuần trăng mật tuyệt vời nhất, hãy tin anh!

 

Thứ nhất

 

Đặt chân lên mặt đất của Hawaii, nhìn thấy một nhóm thiếu nữ cổ mang vòng hoa, Thích Thiếu Thương trong lòng mới chính thức thả lỏng. Ngồi trên xe về khách sạn, nhìn người yêu bên cạnh đang ngủ say, tim anh bị thắt chặt bởi một cảm giác thỏa mãn.

 

Hướng dẫn viên du lịch là Gina, một hơi tự giới thiệu bằng tiếng Trung không mấy lưu loát, đôi khi Thích Thiếu Thương cảm thấy thà cô giảng giải bằng tiếng Anh có lẽ sẽ dễ hiểu hơn. Xe đi vào bãi đổ xe của khách sạn, Gina nói mọi người hãy sắp xếp hành lý chuẩn bị ra đảo.

 

Vỗ vỗ nhẹ gò má của người đang ngủ say, Thích Thiếu Thương thân mật hôn lên trên trán Cố Tích Triều.

 

Cố Tích Triều mở mắt, vẫn lim dim vì buồn ngủ, định đem hành lý xuống xe, ai ngờ không thấy rõ, đâm đầu vào một du khách.

 

“Rầm!” Hành lý của đối phương rơi hết xuống đất, Cố Tích Triều vừa xin lỗi vừa vội vàng giúp đối phương nhặt hành lý.

 

“Cố Tích Triều?” Tiếng Trung Quốc không mấy lưu loát từ bên trên truyền xuống, Cố Tích Triều vội vàng ngẩng đầu lên, lại bị ôm thật chặt.

 

“Hi, young man! Không nhận ra tôi sao? Mady, Mady, Tân Duy!” Người đàn ông ngoại quốc đang ôm cậu lộ ra khuôn mặt tươi cười đáng yêu.

 

“Mady? Ông là Mady?” Nhìn rõ gương mặt của đối phương, Cố Tích Triều cũng trầm tĩnh lại.

 

Nghe ồn ào ngoài xe, Thích Thiếu Thương vội vàng chạy xuống xem có chuyện gì, ai ngờ lại thấy một tên tóc vàng đang ôm chặt người yêu. Trong lòng đã sớm ghen tuông quay cuồng, bất quá anh vẫn cố đè nén cái suy nghĩ muốn đánh tên ngoại quốc đó một trận, đi tới trước mặt hai người.

 

“Tích Triều, ông ấy là…?”

 

“Để em giới thiệu, ông ấy là bạn em ở Đại học Hàng không —- Mady Tân Duy!”

 

“Xin chào, Tân Duy tiên sinh!” Thích Thiếu Thương bắt tay đối phương

 

“Cậu là… Thích Thiếu Thương? Tôi biết anh!” Mady lộ hàm răng trắng tinh, “Anh rất nổi tiếng!”

 

“Bất quá, tôi chưa từng gặp qua ông, Tân Duy tiên sinh!” Thích Thiếu Thương nói.

 

“Gọi tôi Mady được rồi! Bạn của Tích Triều cũng là bạn của tôi!” Người này không khách khí, “Lúc đó tôi đang ở ký túc xá của du học sinh, cách ký túc xá các cậu rất xa, nhưng tôi có nghe vài du học sinh nói về cậu!”

 

Tích Triều? Gọi thân thiết vậy! Thích Thiếu Thương trong lòng đã xuất hiện không biết bao nhiêu giấm chua.

 

“Xem ra, ông rất thân với Tích Triều?”

 

“Đúng vậy, lúc đó chúng tôi thường xuyên ở cùng chỗ, rất tốt!” Người ngoại quốc tùy tiện khoác vai Cố Tích Triều, xem Thích Thiếu Thương như không khí. Lửa đổ thêm dầu, Cố Tích Triều cái tên này còn không biết tình hình mà mỉm cười, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt ghen tuông mãnh liệt của Thích Thiếu Thương.



 

“Tích Triều, hành trình kế tiếp của các cậu là gì?”

 

“Tour du lịch đảo, sau đó qua đêm tại một đảo nhỏ!” Cố Tích Triều chỉ chỉ bản đồ.

 

Thích Thiếu Thương nhìn vẻ mặt hưng phấn của người ngoại quốc, trong lòng thầm than không xong. Quả nhiên, ngay sau đó, anh liền nghe tiếng reo của người đó.

 

“Vừa lúc tôi cũng ra đảo, chúng ta cùng nhau đi!”

 

Trong lòng Thích Thiếu Thương xoay mòng mòng, cùng nhau đi hả, làm ơn đi, đây là tuần trăng mật của chúng tôi đó, hạnh phúc của tôi lại bị người như ông cướp đi sao? Tích Triều, đừng gật đầu, xin em!

 

“Được thôi!” Cố Tích Triều cười nói.

 

Nếu tiếng lòng có thể nghe được, thì toàn bộ đảo Hawaii nhất định sẽ vang vọng tiếng khóc thét của Thích Thiếu Thương

 

Thứ hai

 

Trong xe là không khí hân hoan vui mừng, chỉ có một góc âm u tràn ngập oán hận. Một ánh mắt có thể ăn thịt người đang nhìn chằm chằm hai người trước mặt. Dùng một câu tục ngữ: Nếu ánh mắt có thể giết người, không chừng Mady đã chết một ngàn một vạn lần rồi.

 

Thích Thiếu Thương thật bực mình, khó khăn lắm mới có được một tuần trăng mật, tại sao không được ngồi chung với Tích Triều, lại còn thấy bộ dạng thân mật kia. Ngay cả khi lúc trước bọn họ là bạn bè, đã lâu không gặp, cũng phải để ý đến cảm giác của anh một chút, không phải sao?

 

Đang ai oán, hướng dẫn viên du lịch Gina ngồi xuống bên cạnh anh.

 

“Thích tiên sinh, tất cả mọi người đang rất vui vẻ, sao anh lại rầu rĩ không vui? Có phải tôi không làm tốt hay không?”

 

“Không phải, chỉ là tâm trạng không tốt!” Thích Thiếu Thương hạ giọng nói.

 

“Ra vậy!” Nghe anh nói thế, Gina như trút được một gánh nặng, “Đúng rồi, Cố tiên sinh biết Tân Duy tiên sinh sao?”

 

“Cô cũng biết Mady Tân Duy?” Thích Thiếu Thương nhướng mày.

 

“Biết!” Gina gật gật đầu, “Chúng tôi là người quen cũ!”

 

Cái tên ngoại quốc này ai cũng quen! Thích Thiếu Thương hung hăng nghĩ.

 

“Cô là hướng dẫn viên du lịch bản địa, sao lại là người quen cũ với một du khách?”

 

“Bởi vì Tân Duy tiên sinh hằng năm đều đến Hawaii, đương nhiên là tôi biết rồi! Tôi đã đi làm nhiều năm, kinh nghiệm hướng dẫn du lịch rất phong phú!” Nói xong, Gina lộ ra nét mặt đắc ý.

 

“Hằng năm đều đến?” Thích Thiếu Thương tỏ ra rất tò mò.

 

“Đúng, xem như để hương khói cho người yêu!” Gina ca thán, “Tân Duy tiên sinh trước kia làm việc ở American Airlines, 5 năm trước, người yêu của ông bị tai nạn máy bay ở vùng biển này!” Nói xong, Gina lấy tay chỉ ra ngoài cửa xe, Thích Thiếu Thương nhìn theo đầu ngón tay, bên ngoài mặt biển sóng chập chùng, nước trong, gió yên biển lặng.

 

“Trên máy bay không một người sống sót, thi thể người yêu Tân Duy tiên sinh tới giờ vẫn chưa tìm được…” Giọng Gina trầm xuống, “Ông ấy hằng năm đều đến Hawaii một lần, hy vọng có thể tìm được người yêu, cho dù là thi thể cũng tốt…”

 

“Vậy… có tìm được không?” Thích Thiếu Thương nhìn ra ngoài cửa sổ, suy tư.

 

“Sao mà tìm được, ông ấy chỉ không muốn đối diện với sự thật thôi…” Gina nhún vai, đứng lên cầm microphone giới thiệu cảnh vật bên đường bằng tiếng Trung không lưu loát lắm.

 

Thích Thiếu Thương trầm mặc, ác cảm đối với Mady tan biến, trong lòng chỉ thở dài thật sâu.

 

Hoàng hôn buông xuống, xe chậm rãi vào cảng, mọi người lên ca-nô chuẩn bị đi đến đảo nhỏ ngủ qua đêm, lúc này Mady rời đi.

 

“Không muốn đi đảo nhỏ sao?” Cố Tích Triều hỏi.

 

“Còn muốn đi nơi khác!” Mady cười nói.

 

“Đôi khi, đừng nên quá cố chấp…”

 

“Cố chấp? Cậu cùng người kia không cố chấp sao?” Mady hỏi lại, “Mỗi người đều có một thứ không thể từ bỏ, cũng không có cách nào thuyết phục, cái này là cậu nói với tôi đó…”

 

“Ông có nghĩ tới, có lẽ bà ấy đã…”

 

“Có, tôi có nghĩ tới…” Mady cười rộ lên, “Cho dù như vậy, tôi vẫn tin linh hồn bà ấy vẫn còn quanh quẩn đâu đây, hằng năm tôi đều đến đây với bà ấy, cùng nhau nhớ lại những ngày tốt đẹp của chúng tôi.”

 

“Hai người bên nhau nhất định rất vui!”

 

“Ừ, vô cùng vui vẻ, tất cả đều ở trong này!” Mady chỉ trán mình, “Cho dù bà ấy không ở cạnh tôi, nhưng hình dáng không hề phai nhạt đi, trái lại càng ngày càng rõ ràng hơn! Tôi bây giờ không có cách nào thuyết phục bản thân quên đi, giống như cậu và Thích Thiếu Thương, bất luận người nào cũng không ngăn được hai cậu ở bên nhau…”

 

Cố Tích Triều lắng nghe, có chút ngượng ngùng cúi đầu.

 

“Cho nên, đừng có thử thuyết phục tôi, boy!” Mady khẽ hôn lên gò má của Cố Tích Triều, “Chúng ta rất giống nhau, đều không giỏi thể hiện tình cảm của mình. Bây giờ tôi mới hiểu, làm cho đối phương biết mình yêu thương người đó, quan trọng biết bao nhiêu. Cậu đã có hạnh phúc, vậy đừng đánh mất nó, để giống như tôi, có hối hận cũng đã muộn… Chúc cậu hạnh phúc!”

 

Ngọn đèn vụt tắt, Mady vẫy tay từ biệt Cố Tích Triều. Mái tóc bạch kim chói mắt dần dần đi xa, phía sau một cánh tay vươn tới ôm chặt lấy cậu.

 

“Tích Triều, em và ông ấy thân nhau quá vậy?” Thích Thiếu Thương mặt đểu giả hỏi, “Chẳng lẽ ông ấy không biết em là hoa đã có chủ?”

 

“Ông ấy chỉ chúc phúc em thôi…”

 



“Nếu là chúc phúc, phải chúc phúc cả hai ta, kêu cái tên đó quay lại, anh cũng muốn nhận lời chúc phúc…” Câu nói tiếp theo bị Cố Tích Triều dùng môi cản lại. Thích Thiếu Thương kinh ngạc nhìn Cố Tích Triều chủ động hôn mình, hai bờ môi đang chạm nhau thật nhẹ nhàng, sau càng sâu sắc, mãnh liệt.

 

Cố Tích Triều không thường chủ động như vậy, điều này làm Thích Thiếu Thương ngạc nhiên mừng rỡ, có chút không hiểu. Anh nhắm mắt lại, hưởng thụ hạnh phúc mà Tích Triều mang lại, vui sướng. Dần dần, hai tay anh kìm lòng không đặng, hoàn toàn ôm lấy lưng áo Cố Tích Triều, bắt đầu chuyển bị động thành chủ động. Lúc này, Cố Tích Triều đẩy anh ra, ngượng ngùng nhìn về nơi xa.

 

“Em chỉ muốn anh đừng nói nữa thôi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Cố Tích Triều tức giận đi về phía ca-nô.

 

Mặt trời đã ngả về phía tây, chiếu lên gương mặt ửng hồng của Cố Tích Triều. Nhìn bóng dáng vội vã kia, Thích Thiếu Thương tràn ngập thỏa mãn, chạy vọt tới ôm người yêu đang muốn rời đi.

 

“Tích Triều, anh rất yêu em…” Thích Thiếu Thương ghé vào tai cậu nỉ non. Cố Tích Triều không nói gì, chỉ để mặc Thích Thiếu Thương ôm như vậy.

 

Màn đêm buông xuống, tiếng tàu khởi hành vang lên, xa xăm, ngân dài…

 

Pháo hoa trên đảo

 

Màu của màn đêm, không phải đen, là xanh thẫm.

 

Cố Tích Triều ngẩng đầu, nhìn bầu trời ánh lửa rực rỡ, đột nhiên thốt ra một câu như vậy.

 

Thích Thiếu Thương lẳng lặng nhìn lên khoảng không, gật đầu đồng ý.

 

Ban đêm, bờ biển yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng sóng biển hát ca. Nước biển còn lại dư âm của ban ngày, thật ấm áp. Để từng đợt sóng tràn vào từng kẽ chân thực dễ chịu.

 

Cố Tích Triều ngồi trên bờ cát, nhìn pháo hoa trên bầu trời, cảm thấy yên bình hơn bất kỳ lúc nào.

 

“Mẹ anh có nói, dưới ánh sáng của pháo hoa là một tiên nữ, chỉ có người tốt mới thấy được!” Thích Thiếu Thương nhìn cậu, nói.

 

“Anh tin sao?” Cố Tích Triều cười khẽ.

 

“Trước kia anh không tin! Bây giờ thì tin rồi!” Thích Thiếu Thương gãi gãi đầu.

 

“Vì sao?”

 

“Vì bây giờ anh đang nhìn thấy em!” Thích Thiếu Thương nghiêm mặt nói, “Giờ anh mới biết, thì ra lúc xem pháo hoa, sẽ không nhìn thấy tiên nữ, chỉ thấy tiên nam…”

 

Cố Tích Triều cười khẽ, “Anh trêu chọc em mà cũng có thể nghiêm túc vậy sao?”

 

“Anh trêu chọc? Anh cảm thấy tốt lắm, sao em không cười?” Thích Thiếu Thương bĩu môi.

 

“Thích Thiếu Thương, đôi khi em thật hết cách với anh…” Cố Tích Triều cúi đầu cười yếu ớt, “Con người anh cứ như vậy…”

 

“Con người anh thế nào? Thấy ghét lắm hả?” Thích Thiếu Thương nhìn qua, thấy lông mi Cố Tích Triều đang phản chiếu sắc màu của pháo hoa, khóe môi hơi hơi nhếch lên, tràn ngập nhu hòa. Nhìn người kia mỉm cười, Thích Thiếu Thương có chút mê muội, nhẹ nhàng chồm qua dùng đôi môi miết lấy nụ cười, trăn trở lưu luyến, như muốn đem cái nhu hòa đó nuốt vào bụng.

 

Bất thình lình bị hôn, Cố Tích Triều có chút kinh ngạc, nhưng rung động truyền đến từ khóe môi lại làm cho cậu khẽ nhắm mắt, hưởng thụ bờ môi ấm áp. Đầu lưỡi không kiêng nể xông vào, cùng cái lưỡi thơm tho khuấy loạn, ý loạn tình mê.

 

Lúc Thích Thiếu Thương buông Cố Tích Triều ra, môi cậu ươn ướt lấp lánh. Thích Thiếu Thương nhịn không được, vươn ngón cái nhẹ nhàng vuốt bờ môi đã bị anh hôn đến sưng đỏ.

 

“Tích Triều, em có yêu anh không?” Thích Thiếu Thương hỏi.

 

“Đừng hỏi câu này…” Cố Tích Triều ngượng ngùng né tránh ánh mắt anh.

 

“Rốt cuộc có yêu anh hay không?” Giọng nói của Thích Thiếu Thương dội thẳng vào đồng tử đen láy của Cố Tích Triều, nơi đó phát sáng. “Em có yêu anh không?”

 

“Đương nhiên… là yêu…” Cuối cùng Cố Tích Triều cũng thốt ra, Thích Thiếu Thương lại áp môi mình vào môi cậu. Cảm nhận được đôi môi nóng bỏng của đối phương đang cắn môi mình, Cố Tích Triều thuận theo mở miệng, để đầu lưỡi nhẹ nhàng tiến sâu vào.

 

Thích Thiếu Thương ôm cậu vào lòng thật chặt, hai linh hồn nóng như lửa trong gió biển hòa quyện cùng nhau.

 

Pháo hoa lại nở bừng trên không trung, chiếu sáng một khoảng trời.

 

 

“Tôi là Thích Thiếu Thương, sau này tôi sẽ là đội trưởng lớp huấn luyện của chúng ta, tôi cũng học ở Đại học Hàng không, chúng ta làm bạn học đó!”

 

“Rất xin lỗi, tôi không biết cậu!”

 

 

“Tích Triều, tôi… tôi rất thích cậu, thật sự rất thích cậu!”

 

“Thích Thiếu Thương, cậu đã có bạn gái, còn nói với tôi những lời này. Cậu đang toan tính cái gì? Hay là ăn no rửng mỡ, muốn đem tôi làm thú tiêu khiển?”

 

 

“Tôi ích kỷ lắm! Thà là để cậu chứng kiến tôi lâm vào tình cảnh như vừa rồi, chứ tôi không muốn chứng kiến cậu lâm vào tình cảnh đó.”

 

“Được. Tôi cho cậu ích kỷ một lúc.”

 

 

“Bác trai, hôm nay cháu đến tìm Thiếu Thương để nói lời chia tay. Cháu đã có bạn gái, nghe nói hai bác vì chuyện này mà lo lắng, cháu thật sự rất xin lỗi. Từ hôm nay trở đi hai bác đừng bận tâm nữa, cháu cũng sẽ nghỉ việc. Hai bác cứ yên tâm. Cháu đi đây.”

 

“Muốn con chia tay với cậu ấy, thì chỉ có con đường chết mà thôi.”

 

 

Nhìn pháo hoa, những gì đã xảy ra lại như một cuốn phim hiện ra trước mắt, có hạnh phúc, có cay đắng, có vui vẻ, cũng có bi thương. Nằm trong lòng Thích Thiếu Thương, Cố Tích Triều cảm thấy ngập tràn ấm áp. Thân người được ôm chặt trong vòng tay, như muốn hướng đến nhân loại mà nói rằng, Cố Tích Triều cậu cả đời này chỉ thuộc về duy nhất một mình Thích Thiếu Thương. Gió thổi đến, mang theo vị mặn của biển cả, lại tràn đầy hương vị ngọt ngào yêu thương… Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Ky Luyến Vân Tiêu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook