Lạnh Như Đá

Đam Mỹ

Tác giả: photrucduong

59

Đang cập nhật

22:26:00 09/06/2021

Lạnh Như Đá

Đánh giá: 0/10 từ 0 lượt

Trong ngôi biệt rộng lớn có bao nhiêu đồ vật trang trí đắt tiền đều đã bị vỡ vụn dưới đôi bàn tay tưởng chừng như mềm yếu của  Phương Đình Xuyên. Thế nhưng hầu hết những người chứng kiến sự việc lại không một ai dám lên tiếng ngăn cản , bởi đơn giản vì họ chỉ là những người giúp việc. Ông quản gia từ ngoài vườn đi vào nhìn đống đổ nát mà ông lắc đầu ngao ngán còn Phương Đình Xuyên thì lớn tiếng quát vào mặt ông quản gia:

- Ông già, tôi gọi ông đấy! Mau đưa chìa khóa cho tôi, tôi muốn ra khỏi đây, ông có nghe tôi nói không hả?

Ông quản gia vội vàng móc từ trong túi áo lấy ra chiếc chìa khóa hai tay ông run run đưa cho Phương Đình Xuyên, nhưng ngay vào lúc Phương Đình Xuyên định cầm lấy chiếc chìa khóa thì Đường Phố Trúc từ ngoài đi vào bất ngờ cầm lấy chiếc chìa chìa khóa rồi ném cái nhìn sắc lạnh về phía Phương Đình Xuyên, anh cất giọng đanh thép:

- Cậu, dọn dẹp ngay cái đống rác này cho tôi!

Phương Đình Xuyên nhếch môi cười khẩy:

- Anh nghĩ mình là ai mà dám ra lệnh cho tôi hả?

Chỉ tay vào ngực Phương Đình Xuyên rồi anh gằn từng tiếng:

- Tôi được trả tiền để làm thế.

Phương Đình Xuyên hất tay Đường Phố Trúc ra cậu nhóc bước lại gần đứng trước mặt Đường Phố Trúc rồi nói giọng thách thức:

- Thế anh định làm gì tôi?

- Tốt nhất hãy ngoan ngoãn dọn dẹp cho sạch sẽ hoặc là tôi sẽ cho cậu vừa khóc vừa làm, tùy cậu chọn đấy!

Đường Phố Trúc vừa dứt lời thì Phương Đình Xuyên giơ cao  tay với vẻ mặt đầy giận dữ nhưng cậu nhóc còn chưa đánh được anh thì đã bị anh chụp lấy tay và siết chặt:

-  Đánh tôi sẽ là một việc hết sức ngu ngốc đấy, bây giờ tôi hỏi một lần cuối có làm hay không?

Bị siết chặt tay Phương Đình Xuyên đau đến rớt nước mắt cậu nhóc gật đầu lia lịa:

- Tôi... sẽ... làm... mà...

Đường Phố Trúc vẫn chưa chịu buông tay mà anh tiếp tục hành hạ:

- Tốt, nhưng mà tôi cũng muốn nhắc cậu chú Thái ngoài công việc là quản gia chú ấy còn đáng tuổi ông của cậu, cậu cũng có đi học mà đúng không? Thế nên từ giờ trở đi tôi mà còn nghe cậu gọi chú Thái là ông già này ông già nọ thì đừng có trách tôi sao không báo trước đấy nhé.

Nói rồi Đường Phố Trúc mới chịu bỏ tay Phương Đình Xuyên ra và đi qua bên chỗ quầy rượu kéo ghế ngồi xuống , ánh mắt anh vẫn luôn doi theo từng hành động của Phương Đình Xuyên. Chú Thái thấy Phương Đình Xuyên vừa quét dọn vừa khóc thì không đành lòng nên định giúp cậu nhóc một tay.

- Cậu chủ, cậu để tôi giúp cậu!

Đường Phố Trúc lên tiếng ngăn cản.

- Chú Thái, cứ để cậu chủ tự làm chú hãy đi làm công việc của chú đi.

Chú Thái rời đi sau một hồi lâu dọn dẹp căn phòng khách cũng đã trở lại sạch sẽ chỉ là thiếu đi những món đồ trang trí. Ngồi ở chân cầu thang Phương Đình Xuyên vừa xoa chỗ  đau nơi cổ tay vừa hướng mắt nhìn Đường Phố Trúc đang rời khỏi ghế và đi lại chỗ cậu.

- Hãy Nhớ bài học hôm nay đấy!

Phương Đình Xuyên trừng mắt lớn tiếng:

- Tôi sẽ nói bố tôi đuổi việc anh.

- Được, tôi sẽ chờ xem bố cậu có nghe những gì cậu nói không.

Đường Phố Trúc quay lưng bước đi thì vừa lúc Phương Đình Quyên chi gái của Phương Đình Xuyên đi học về, cô bé gặp Đường Phố Trúc thì liền cúi đầu chào.

- Chào anh Phố Trúc!

- Chào em!

Đường Phố Trúc trở ra ngoài lái xe đi. Phương Đình Quyên đi lại chỗ cầu thang thì thấy Phương Đình Xuyên đang ngồi đấy với vẻ mặt nhăn nhó.

- Em làm sao thế? chắc lại bị anh Phố Trúc mắng nữa đúng không? Cứ quậy như em bị mắng cũng là đáng đời. Chưa hết đâu nha, anh Phố Trúc mà kể lại với bố thì em có mà ốm đòn.

- Sao chị cứ bênh vực người ngoài thế, em mới là em trai của chị mà.

- Thì bởi vì em là trai của chị nên chị mới phải nhắc nhở em đừng cứ hở ra là gây sự với người khác, mà bố cũng sắp về rồi đó mau lên phòng đi.

Cả hai cùng đuổi nhau chạy nhanh lên phòng  chú Thái thì đang cùng với cô giúp việc chuẩn bị bữa ăn tối cho cả nhà họ Phương.


5 chương mới nhất truyện Lạnh Như Đá

Danh sách chương truyện Lạnh Như Đá

Nhận xét của độc giả về truyện Lạnh Như Đá

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook