Máu Ma

Chương 11: chương 11

Hùng Sơn

26/03/2014

Mặt trời đã lặn từ lâu. Thành phố nhá nhem tối. Bây giờ Oanh mới uể oải thức dậy. Nàng thấy mảnh giấy để trên bàn, vội đọc lướt qua. Chữ viết của Jane đề lại:

Cô Oanh kính mến.

Con thức từ lâu, thấy cô ngủ ngon quá nên để yên cho cô ngủ. Con mượn cô cái xe và ít tiền đi lòng vòng một hồi. Tới tối sẽ trở về. Xin cô yên tâm, con có bằng lái xe từ hồi còn đi học và lái xe nghề hơn mẹ con nhiều.

Chúc cô một ngày vui.

Oanh mỉm, cười lầc đầu. Thật là mẹ nào con đó. Chẳng những con nhỏ lấy xe đi chơi mà còm mượn luôn tiền một cách khơi khơi như vậy nữa mới là hay? Oanh mở cửa sổ nhìn ra ngoài trời. ánh điện sáng rực muôn màu lấp lánh chạy dài theo đường phố.

Nàng thay quần áo đi xuống phố, rồi chạy thực nhanh về hướng biển. 'Có lẽ vận tốc di chuyển của nàng mắt thường không nhìn thấy bóng Oanh được nữa. Chính Oanh cũng không ngờ có nhiều biến đổi như vậy. Chỉ chớp mắt, nàng đã đứng trước khu nhà của Ma Cà Rồng. Giờ đây chỉ còn là một đống tro ẩm ướt. Hình như sở cứu hỏa đã tới đây chữa lửa. Nhưng có tài thánh cũng không cứu được khu nhà này, khi mà câ chục tên lùn xúm vào đốt như vậy, thì làm sao xe chữa lửa có thể tới kịp. Nội cái con đường từ chân núi lên tới đây nhỏ như vậy, chiếc xe chứa nước làm sao đi cho lọt. Họa may là đậu ở chân núi rồi nối vòi nước lên tới nơi mà chữa thì may ra được. Nhưng mà nối xong vòi nước rồi thì còn gì là khu nhà đó nữa. Oanh đã nhìn thấy đấm cháy không chl ở khu vực căn nhà của con Ma Cà R~ng, mà còn cháy lan ra cả một vùng thực lớn chung quanh nữa. Chắc chấn sở cứu hỏa phải dùng tới máy bay rải hóa chất cứu hỏa để chữa cháy khu rùng này.

Oanh đi dài xuống con đường hướng về hang động của tụi lùn. Nàng vừa nghĩ tới tụi chúng là đã nghe thấy nhiều tiếng léo nhéo ấu đả nhau tùm lum rồi. Oanh biết ngay là chúng không còn ở trong cái hang ấy nữa. Nàng hơi ngạc nhiên, không hiểu sao lửa chưa bắt tới đó mà chúng lại phải đi nơi khác. Nhưng khi tới nơi, Oanh mới hiểu. Thì ra nhà cháy, lan ra rừng cây chung quanh. Tuy chưa tới hang động đó, nhưng khói lại lùa vào trong hang như người ta hun chuột. Hèn gì tụi lùn không chạy đi nơi khác. Oanh theo tiếng nói léo nhéo của tụi nó nên mới tìm thấy nơi tạm trú của chúng thực dễ dàng.

Nàng mừng thầm trong bụng, vì dù sao cái hang mới này cũng dễ chạy vô bắt mấy thằng lùn hơn cái hang cũ rất nhiều. Nàng đi men vô trong. Bỗng Oanh ngạc nhiên vì ngay trước mặt nàng là cả một thảm cỏ mặt trời. Nàng định tâm nhìn cho rõ mới biết chúng vừa đánh sang trống tạm mà thôi. Nhiều bụi cỏ còn chổng cả gốc lên trời. Lê dĩ nhiên là chưa cỏ cây nào ăn rễ xuống đất.

Oanh nghĩ, tụi nó phòng bị như thế này, cũng có thể ngăn được những conMà Cà Rồng khác thôi. Còn như nàng làm sao chúng cản nổi. Tự nhiên nàng nghĩ tới không hiểu sao con Ma Cà Rồng kia không dùng lửa hun tụi này như cái hang kia, đề chúng phải chạy ra thì thả cửa mà hút máu. Nhưng rồi bỗng nàng hiều ngay. Vì có con Ma Cà Rồng nào mà lại dám lại gần lửa cơ chứ. Nói gì tới dùng lửa mà đốt người ta được. Chỉ cần một ánh lửa nhỏ lóe lên cũng muốn làm cho loài Ma Cà R'~ng đui con mắt rồi. Há chi dám dùng cả một đống lửa mà hun khói làm sao được.

Oanh đi men vào trọng hang. Nàng vừa thấy một tên lùn lom khom sửa lại mấy bụi cỏ phía ngoài. Oanh lướt tới thực nhanh, ôm nó chạy như bạy ra khỏi hang động ngay. Đám lùn la ó ầm ỹ, nhưng không có tên nào dám đuổi theo nàng. Oanh vác thằng lùn chạy tuốt lên đỉnh núi. Nó dẫy dụa kinh hồn, nhưng làm sao thoát khỏi hai cánh tay cứng như thép nguội của nàng. Thấy thằng bé la lối om sòm, Oanh bốc một nắm đất tọng luôn vô miệng nó làm y phun phèo phèo, hết la lối được nữa. Oanh hăm: Mày mà la nữa tao lại nhét đất đầy miệng cho mà coi. Nghe nàng nói, tên lùn ngậm câm ngay. Nhưng miệng nó vẫn phun phèo phèo những bụi đất còn dính trong miệng. Có lẽ tên này còn nhỏ, chắc khoảng mười mấy tuổi là cùng. Mặt mũi nó tái xanh, mắt trợn ngược, chứng tỏ đang khiếp sợ cùng cực. Oanh lấy một sợi dây leo, trói luôn hai tay thằng nhỏ vòng ra sau, ôm vào một gốc cây. Nẵng từ từ lột quần áo nó ra. Thằng lùn run lẩy bẩy, nói như rên rỉ:

- Xin bà... xin bà... bà... đừng ăn thịt con nghe.

Oanh cười hì hì hăm dọa:

- Tao không ăn thịt mày đâu. Nhưng mà phải ngoan ngoãn nghe chưa. Nhất là mày la lên một tiếng là tao mổ bụng mày liền đó.

Tên lùn vâng dạ luôn miệng. Oanh nhìn thân thể khẳng khiu của nó thấy cũng hơi tội nghiệp. Nhưng dù sao, thằng nhỏ này cũng phải là vật thử nghiệm đầu tiên, nên nàng không thế nào tha cho nó được. Oanh từ từ ghé sát miệng vô cổ nó cắn mạnh. Thằng bé ré lên, nàng lấy tay bịt miệng nó lại và tiếp tục hút máu. Một lúc sau, Oanh thấy thân thể bắt đầu lạnh buốt như hồi hút máu thằng lùn tối qua. Nàng ngưng lại ngay, vì biết rằng tiếp tục hút nữa, máu nó sẽ đông lạnh lại như thằng lùn tối qua mà thôi. Nàng nghĩ, nếu đem so sánh lượng máu của con Ma Cà Rồng nàng hút được và máu của mấy thằng lùn này thì lượng máu của mấy thằng lùn này gấp trăm lần hơn số máu nàng hút được của con Ma Cà Rồng kia. Mà Oanh biết số lượng máu chỉ cần tương đương nhau là đủ, không còn sợ ánh nắng mặt trời cũng như đám cỏ trong hang động của đám lùn này nữa.

Oanh muốn thử lại bài toán, nàng chạy thực nhanh tới hang động cũ của đám lùn, từ từ đi vô trong. Đám cỏ tuy bị tụi chúng bứng đi một khoảng lớn, nhưng còn lại gần y nguyên. Có thể nói cỏ mọc khắp lối, từ trên nóc động cho tới đường đi, chỗ nào cũng có loại cỏ này. Bây giờ nàng dẫm lên cỏ cũng không có cảm giác gì. Nhưng không khí nơi đây ngột ngạt khó thở quá. Oanh chui ra khỏi hang động. Nàng chợt nhìn thấy một con thỏ chạy qua. Oanh nhanh tay chụp được ngay. Nàng nắm hai tai con thỏ lên, đưa nó vô miệng cắn một cái thực mạnh, nút dòng máu nóng hổi từ thân thể con vật chảy vô miệng nàng.

Chỉ vài phút sau, con thỏ lạnh ngắt, không còn một giọt máu nào nữa. Nó chết khô cóng nhưmọt con thú ướp trong tủ lạnh. Trong khi đó, thân thể Oanh hồng lên ấm áp lạ thường. Nàng nghĩ ra ngay, mình hút nhiều máu của tụi lùn này quá rồi. Bây giờ cần phải hút máu bình thường nhiều hơn nữa mới tương đương số máu nàng đã hút của tụi lùn này. Vừa lúc ấy mộtcon hoẵng ở đâu chạy lại. Oanh mừng rỡ phóng lên lưng nó, cắn ngay vô cổ con vật. Con hoẵng hoảng hốt nhảy chồm lên, chạy thục mạng. Nhưng Oanh vẫn bám chặt lấy lưng nó hút mạnh dòng máu ấm áp từ con vật tuôn tràn sang miệng nàng. Chỉ vài phút sau, con vật run lẩy bẩy ngã vật xuống. Oanh vẫn không ngừng hút máu nó. Nàng đã tìm được nguyên lý hấp thụ dòng máu vô cơ thể. Nàng thấy da thịt mình thay đổi khác thường. Đầu óc minh mẫn hẳn ra. Nàng buông con hoẵng, nhẩy thử một cái. Ngờ đâu thân thể Oanh vọt lên cao cả thước. Nàng mừng rỡ, nh.iy vô trong hang. Bây giờ nàng không còn cám thấy ngột ngạt như lúc nãy nữa. Oanh phát lên cười ha hả vang dội câ núi rừng.



Bỗng trước mặt nàng một tên lùn lù lù đi tới. Oanh ngạc nhiên không hiểu sao thằng nhỏ này không sợ nàng mà lại vác xác tới đây. Oanh đứng yên chờ đợi xem hành động của nó ra sao. Khi tới gần nàng. Y phủ phục xuống vái lạy Oanh, kêu lên:

- Con xin tới hầu nữ chúa.

Oanh nhìn kỹ lại thì ra là tên lùn hôm qua nàng hút máu nó. Oanh hỏi:

- Tại sao mày tới đây.

Tên lùn đáp tỉnh bơ:

- Con tới xin dâng nữ chúa dòng máu của mình.

Oanh nghĩ ngay tới lời Ma Cà Rồng nói hồi hôm:

- Hễ kẻ nào bị Ma Cà Rồng hút máu rồi thì luôn luôn tự nguyện tới dâng dòng máu của mình cho con ma hút máu nó, và xin được trở thành Ma Cà Rồng ngay.

Oanh gật gù nói:

- Tốt, hãy lại đây.

Tên lùn ngoan ngoãn tới sát bên nàng, ngửa cổ ra cho Oanh hút máu nó. Oanh chỉ cắn cổ nó một cái nhẹ, hút một ngụm máu để thử lại lời nói nàng đã nghe được. Xong, thấy hiệu nghiệm ngay, nàng ngưng lại aền, và liếm vết thương cho nó bít lại. Nàng hỏi:

- Tại sao mày biết ta ở đây mà tới?

Tên lùn khúm núm trả lời.

- Con nghe tiếng cười của nữ chúa vang dội là biết ngài triệu thĩnh con tới ban ân rồi.

Oanh khoan khoái nói:

- Tốt, như vậy thì tốt lắm. Măy có thể về được rồi. Khi nào ta cần sẽ gọi lại sau.

Tên lùn mừng rỡ lạy tạ rồi chạy như bay trở lại lối cũ. Oanh cũng phóng trở lại chỗ nàng trói tên lùn vừa bắtđược, cởi trói cho nó xong, đem thả về hang động của nó ngay. Nàng cũng nghĩ ngay lâ phải hút hết máu tụi lùn này nội trong đêm nay, để biến chúng thành thủ hạ của nàng. Oanh cũng hiểu là không cần phải hút nhiều máu của từng tên mộtmà chỉ cần húttượng trưng chút thôi cũng đủ làm chúng tuân phục nàng rồi.



Oanh thư thả đi vô hang động của tụi lùn. Tất cả náo loạn khi thấy nàng từ từ xuất hiện. Lúc đầu, có một nhóm ra bao lấy nàng. Oanh tiện tay túm từng đứa cắn vào cổ hút máu hết một loạt. Tụi nó kinh hoàng chạy bán mạng vô trong hang. Oanh theo bén gót, và chỉ một khoầng thời gian ngắn, không còn sót một đứa nào chưa bị nàng hút máu nữa. Oanh biết là phải chờ một thời gian ngắn, tụi này mới trở thành thủ hạ của nàng như tên lùn tối qua được. Bây giờ bụng nàng đã đầy ắp máu của tụi lùn. Mặc dù nàng chỉ hút mỗi đứa một ngụm máu, nhưng mấy chục đứa làm bụng Oanh đã căng lên như cái trống chầu rồi.

Nàng cười ha hả nói lớn:

- Tất cả tụi mày hãy trở về hang động cũ đi. Ta sẽ thổi hết khói ra cho không khí trong hang được trong sạch, dễ thở. Còn như ở đây mà thằng Ma Cà Rồng nó trở lại thì tụi mày hết sống đó. Nó chưa chết đâu.

Tất cả náo loạn khi nghe Oanh nói. Nàng thấy cũng sắp sáng rồi. Không biết thân thể mình đã chịu nổi ánh mặt trời chưa nên Oanh vội vã chạy thực nhanh về hang

động cũ của tụi lùn. Nàng há miệng thực lớn, thổi mạnh vô trong hang. Chính Oanh cũng không ngờ công lực của nàng bây giờ ghê gớm như vậy. Gió từ miệng năng rít lên như bão tố, cuộn tròn những khói cháy rừng lúc sáng ra khỏi hang động thực dễ dàng.

Nàng vừa tính chạy về nhà. Bỗng thấy tên lùn tới dâng máu cho nàng khi nãy, chạy lọt tọt phía trước. Oanh hỏi:

- Mày đi đâu đó?

Tên lùn khúm núm trả lời:

- Con tuân lệnh nữ chúa trở về hang động cũ.

- Còn tụi kia đâu?

- Con nghĩ chúng chưa hiểu nữ chúa, nên chưa chịu tuân lệnh. Nhưng con dám chắc tới mai là chúng sẽ hiểu hết mà thôi.

Oanh gật đầu mừng rỡ nói:

- Được rồi, tối mai ta sẽ tới thăm tụi mày nghe chưa.

Tên lùn phủ phục thưa:

- Dạ, con xin nghe lời nữ chúa.

Nói xong, nó chạy le te vô trong động liền. Oanh hớn hở phóng nhanh xuống núi trở về nhà ngay. Có lẽ trời cũng đã gần sáng, Oanh leo lên giường ngủ liền. Con nhỏ Jane cũng đã ngủ từ hồi nào. Nàng ôm lấy con bé khi nó trở mình. Bây giờ nàng mới nhìn thực rõ khuôn mặt ngây thơ đượm nét bướng bỉnh của đứa cháu Mỹ lai này. Nàng còn nhớ thực rõ, những ngày bị bà chị họ lợi dụng nàng làm đầy tớ, giữ nhà, coi con cho bà ta đi đánh bài thì con bé này chưa sinh ra đời. Bây giờ nó đã lớn kềnh càng như thế này rồi hay sao.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Máu Ma

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook