Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 107

Lâu Bất Nguy

11/07/2020

Tằng Tinh Khả năm nay còn chưa đến hai mươi tuổi, cho nên hiện tại là thời kỳ phản nghịch của hắn sao?

Phó Chân điều chỉnh sắc mặt, hướng Tằng Tinh Khả nói: "Tằng Tinh Khả, nếu tôi là cậu, hôm nay tuyệt đối sẽ không lại đến nơi này tự làm mất mặt, cậu hiện tại muốn cùng tôi nói cái gì, muốn nói cậu còn muốn tiếp tục diễn nhân vật này? Nhưng từ biểu hiện ngày hôm qua của cậu nói cho tôi biết cậu không nghĩ vậy,", Phó Chân dừng một chút, tiếp tục nói, "Mặc kệ chú của cậu là La Thụ Sinh, hay vẫn là người khác, những cái này không liên quan tới tôi, điều mà bây giờ tôi biết đó chính là cậu không thích hợp với đoàn phim này."

Tuy lời nói của Phó Chân với Tằng Tinh Khả có điểm khó nghe, nhưng hắn như cũ cảm thấy không cam lòng, hướng Phó Chân hỏi: "Kỹ thuật diễn của Cao Điềm cũng rất kém cỏi, cậu đều dùng nàng, vì cái gì không cần tôi?"

Từ điểm này có thể thấy được, Tằng Tinh Khả là một người hiếu thắng, ta không diễn cũng được, nhưng ngươi không thể không cần ta.

"Kỹ thuật diễn của Cao Điềm rất kém cỏi, nhưng nàng thực nỗ lực, có quyết tâm đem chính mình biến tốt, ngay trước khi nàng tới đoàn phim, đã đem lời kịch thuộc làu làu, mỗi động tác mà Chu Ôn Lương lão sư làm, nàng đều dụng tâm bắt chước, hơn nữa thường xuyên liên hệ La Bình Bình lão sư, hướng nàng dò hỏi tâm lý nhân vật mà mình đóng vai, những điều này cậu làm được sao?"

Tằng Tinh Khả đứng ở tại chỗ, không có lên tiếng.

"Đi thôi, cái đoàn phim này không thích hợp cậu." Phó Chân nói.

Tằng Tinh Khả cảm thấy mọi người trong đoàn phim đều đang chê cười hắn, hắn cũng không ở nổi nữa, chờ hắn trở về sẽ nhờ chú cũng quay chụp một bộ phim kinh dị, bảo đảm đem đoàn phim bọn họ dẫm nát dưới chân.

Tằng Tinh Khả mang theo trợ lý xoay người rời đi đoàn phim, Phó Chân lắc đầu, thu thập tốt máy theo dõi trước mắt, chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

Vi Đức Trì cầm cơm hộp từ một bên đi tới, cùng Phó Chân nói: "Bộ dạng tức hộc máu vừa nãy của hắn thật giống vai ác a?"

Phó Chân quay đầu nhìn Vi Đức Trì liếc mắt một cái, hỏi hắn: "Trong điện ảnh có vai ác sao?"

Vi Đức Trì cười một tiếng: "Vai ác đều là kiểu này, cậu hiểu."

Phó Chân gật gật đầu: "Hiểu hiểu hiểu."

Phó Chân vừa nói xong không lâu, cách đó không xa truyền đến thanh âm ầm ĩ, hắn vừa nhấc đầu, liền phát hiện Tằng Tinh Khả vừa mới rời đi không lâu, không biết luẩn quẩn trong lòng thế nào mà lại quay trở lại.

"Sao cậu còn quay lại?" Phó Chân hỏi hắn.

"Tôi có thể."



Phó Chân nghe không hiểu. "Cái gì?"

Tằng Tinh Khả nói: "Cao Điềm có thể làm được, tôi cũng có thể làm được."

"Ý của cậu là, cậu còn mươn lưu tại cái đoàn phim này?"

"Đúng."

Phó Chân có chút đau đầu, từ biểu hiện không để tâm ngày hôm qua của Tằng Tinh Khả, hắn cũng nhìn không ra hắn có thiên phú biểu diễn hay không, nếu hắn liền cái loại bắt chước như Cao Điềm cũng không làm được, rất có thể làm chậm chễ tiến độ của đoàn phim, chậm trễ một ngày chính là đốt tiền một ngày.

"Tôi đầu tư cho đoàn phim các người," Tằng Tinh Khả nghĩ nghĩ, hướng Phó Chân mở ra một bàn tay, "500 vạn."

Phó Chân có chút do dự, sau một lúc lâu gật gật đầu, "Vậy thử lại đi, tôi nói trước, nếu cậu còn kém như đêm qua, coi như cậu đầu tư 500 vạn cũng phải rời khỏi đoàn phim."

"Đã biết." Tằng Tinh Khả lên tiếng.

Người đại diện thực mau lại nhận được điện thoại của Tằng Tinh Khả, Tằng Tinh Khả ở trong điện thoại ngập ngừng thật lâu, mới hướng người đại diện nói: "Cái kia, anh trở về đi."

Người đại diện: "A?"

Tằng Tinh Khả hét lớn: "Kêu anh trở về! Tiền lương gấp đôi."

Người đại diện nở nụ cười, nói thật hắn không phải lần đầu bị Tằng Tinh Khả đuổi việc, tiền lương hắn tích cóp mấy năm nay, đều sắp mua được nhà ở trung tâm thành phố Bình Hải, chỉ là hiện tại khi hắn nhận được cái điện thoại này cũng không có đặc biệt cao hứng, hắn hỏi Tằng Tinh Khả: "Nhân vật của cậu có phải hay không thất bại?"

Tằng Tinh Khả còn rất là tự hào nói: "Còn không có, tôi nói tôi đầu tư cho đoàn phim bọn họ 500 vạn, đạo diễn đem tôi lưu lại, "

"Vậy cậu phải diễn cho tốt." Người đại diện dặn dò Tằng Tinh Khả nói.

Người đại diện cảm thấy, Tằng Tinh Khả cũng là tiện đến hoảng, đã sắp hai mươi tuổi đầu còn như đứa trẻ bị cảm xúc chi phối, nhẹ nhàng nói tốt xấu thì hắn lại không nghe, một hai phải cho ăn roi mới biết được tốt xấu.



Từ ngày đó về sau, Tằng Tinh Khả xác thật có thay đổi, ít nhất thái độ của hắn cho thấy, mặc kệ ngày hôm đó có suất diễn của hắn hay không, hắn đều đến đoàn phim, không trễ lấy một ngày.

Hơn nữa bắt đầu giống diễn viên bình thường học lời kịch, chẳng qua khi hắn cầm kịch bản lại phát hiện một vấn đề quan trọng, hắn chạy tới hỏi Vi Đức Trì: "Lời kịch của tôi như thế nào lại mất đi!"

Vi Đức Trì nhìn Tằng Tinh Khả, hướng hắn nói: "Để cậu nhẹ nhàng một chút."

Tằng Tinh Khả biết khẳng định là Vi Đức Trì đem chuyện hắn muốn thêm diễn nói cho Phó Chân, sớm biết vậy hắn không làm những chuyện đường ngang ngõ tắt đó, thật là vừa mất phu nhân lại thiệt quân, hắn biết biểu hiện của mình vào tối hôm đó rất kém, cho nên cũng không dám cùng Phó Chân đề chuyện thêm diễn, chỉ có thể ôm kịch bản chạy đến trong một góc giận dỗi.

Vi Đức Trì nhìn bóng dáng Tằng Tinh Khả rời đi, cười một tiếng, tính tình của đứa trẻ này thật sự tốt hơn hai ngày trước rất nhiều.

"Cậu thật sự muốn dùng hắn sao?" Vi Đức Trì hướng Phó Chân hỏi.

Phó Chân khẽ thở dài một hơi, không biết nên giải thích tình cha con của mình lại tràn lan với Vi Đức Trì thế nào, nhìn thoáng qua Tằng Tinh Khả ngồi ở ghế gấp hướng Chu Ôn Lương cùng Tưởng Ảnh học tập kinh nghiệm, đối Vi Đức Trì nói: "Nhìn xem trước đi, nếu không được, chúng ta lại đổi một cái, bất quá hiện tại không cần thiết tiêu dùng có thể bớt vẫn nên bớt một chút, hơn nữa người ta còn muốn đầu tư đâu."

Vi Đức Trì sách một tiếng: "Thật sự không được, tôi đem tiền lương phân cho cậu một chút."

"Vậy rất ngượng ngùng a," Phó Chân hướng Vi Đức Trì để sát vào một chút, nhỏ giọng hỏi hắn, "Có thể cho nhiều ít?"

"Cút đi, kiếm lời nhiều ít, còn tưởng từ tôi nơi này khấu tiền!"

Phó Chân cười một tiếng, cầm lấy bộ đàm: "Các diễn viên đều vào chỗ, các bộ môn chuẩn bị, lập tức chụp cái màn ảnh."

Chu Ôn Lương giống như trở về lúc mình còn thiếu niên, lúc ấy mẹ hắn còn chưa qua đời, mỗi ngày trang điểm đẹp đẽ, mặc vào người những bộ sườn xám xinh đẹp, mang hắn rời khỏi cái trấn nhỏ đầy khói bụi này, hắn đẩy cánh cửa trước mắt ra, người mẹ đã mất của hắn lại xuất hiện trước mặt hắn, thân thiết mà kêu tên hắn, cầm hành lý trong tay hắn đưa hắn về đến nhà.

......

Tất cả rèm cửa trong phòng đều được khóa kín, không có một tia ánh ánh tiến vào, Chu Ôn Lương cảm giác có một đôi tay lạnh băng đang vuốt ve trên mặt hắn, hắn mở mắt ra, phát hiện mẫu thân đang đứng ở mép giường, mà lúc này dưới giường hắn có thanh âm sột soạt, trong mơ hồ hắn còn nghe được có người ở dưới giường kêu nhũ danh của hắn, là thanh âm của mẹ hắn, kêu hắn nhanh chóng rời đi nơi này.

Mà người đang đứng ở mép giường, thật sự là mẹ của hắn sao?

(Oa edit đoạn này mà sợ run

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
đấu phá thương khung
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook