Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 126

Lâu Bất Nguy

11/07/2020

Phó Chân trả lời nói: "Em tính toán đi đại học Bình Hải, chọn mấy cái diễn viên."

Hắn cùng Tề Đức Long lão sư thương lượng một chút, kịch bản có thể viết trước một bộ phận nhỏ, còn lại có thể vừa chụp vừa viết, có lẽ diễn viên trẻ tuổi còn có thể kích phát linh cảm mới cho tề lão gia tử.

"Chờ anh một chút," Giang Hằng Thù lấy di động ra gọi cho Đổng bí thư một cuộc điện thoại, chỉ đạo những công việc trong ngày hôm nay phải làm xong liền tắt điện thoại, hướng Phó Chân nói, "Được, đi thôi."

Đại học Bình Hải là một trường đại học tổng hợp, cũng là trường mà Phó Chân từng học, hắn ở chỗ này học tập gần bốn năm, tuy rằng không thể thành công tốt nghiệp, nhưng cảm tình với trường đại học này vẫn còn đó.

Giang Hằng Thù lái xe đi đến trước cổng đại học Bình Hải, mang khẩu trang mới xuống xe, nói thật hiện tại cũng không phải mùa nên mang khẩu trang, nhưng trong khuôn viên trường có không ít tiểu cô nương mang đủ loại khẩu trang đáng yêu, hai người bọn họ cũng không coi như quá khác biệt, cho nên đi ở trong vườn trường cũng không có vẻ đặc biệt đột ngột.

Đại học Bình Hải chiếm gần 300 héc-ta, từ khu phía đông đi đến khu phía tây không sai biệt lắm yêu cầu nửa giờ, Giang Hằng Thù nghiêng đầu hỏi Phó Chân: "Muốn đi đâu tìm người?"

Giang Hằng Thù học đại học ở nơi khác, đối với đại học Bình Hải cũng không phải rất quen thuộc, Phó Chân cũng không thể tham gia lớp học của người ta để chọn diễn viên đi.

"Chúng ta đi câu lạc bộ kịch trước đi." Phó Chân lôi kéo tay Giang Hằng Thù, dọc theo con đường trước mắt đi thẳng về phía tây.

Mấy năm gần đây đại học Bình Hải cũng không có nhiều thay đổi, chỉ có đèn trên mặt có được đổi thành đèn đường cao cao, thư viện vẫn là bộ dáng cũ, nằm trên thềm đất cao cao, đài phun nước trước mắt qua mùa khai giảng vẫn chưa được hoạt động, gió thu thổi quét hàng cây bên đường, lá cây phát ra tiếng vang sàn sạt, nơi xa trong sân thể dục truyền đến tiếng gọi ầm ĩ của nhóm sinh viên, khung cảnh trường học hiện rõ ràng trước mặt Phó Chân.

Giang Hằng Thù nhìn bốn phía, đã đi vào mùa thu, lá cây bên đường hơi hơi ố vàng, lại qua một thời gian chỉ sợ toàn bộ lá cây sẽ rụng xuống, nghe nói mỗi năm mùa thu đều sẽ có rất nhiều khách du lịch nước ngoài tới thăm quan đại học Bình Hải.

Tất cả sinh viên đều cúi đầu vội vàng lui tới bên người bọn họ, cũng không có người nào phá lệ lưu tâm bọn họ hai cái nam nhân.

"Chính là nơi này." Phó Chân nhìn sân vận động trước mắt, lúc trước câu lạc bộ kịch nằm ở sân vạn động, hiện tại không biết có đổi chỗ hay không.

Bất quá không có thẻ sinh viên thì không có cách nào qua cổng chính, Phó Chân lẻn vào từ cửa phụ.

Trong hội trường nhỏ, có một cô gái ngồi ở sau bàn, nghe được tiếng mở cửa cũng không ngẩng đầu, trực tiếp hỏi một câu: "Ám hiệu."

Phó Chân dừng một chút, có chút không xác định mà mở miệng nói: "Loan Sáu Đạt vũ trụ vô địch siêu cấp soái?"

"Qua đi." Tiểu cô nương còn đang vùi đầu học tập.

Xuyên qua hội trường nhỏ, Phó Chân hướng Giang Hằng Thù nhỏ giọng giải thích nói: "Loan Sáu Đạt là xã trưởng của câu lạc bộ chúng em, nơi này cũng là do hắn phát hiện trước, vì phòng ngừa những người khác tới câu lạc bộ quấy rầy chúng em luyện tập, liền tìm người ở cửa nhìn, cần thiết nói ám hiệu mới có thể thả người tiến vào."

Phòng luyện tập của câu lạc bộ nằm ở phòng thứ nhất phía tây hội trường, người bên trong đang khẩn trương đổi quần áo, đợi chút đại khái muốn biểu diễn, Phó Chân cùng Giang Hằng Thù đứng ở cửa sau, nhìn những sinh viên này đang bận rộn, trong mắt Phó Chân toát ra thần sắc hồi ức.

"Bọn họ muốn tới chỗ nào biểu diễn?" Giang Hằng Thù hỏi.

Trí nhớ của Phó Chân còn tính rất tốt, hướng Giang Hằng Thù nói: "Từ cửa chính đi nói, vừa lúc là đối diện hội đường, hẳn là ở đàng kia biểu diễn đi."



Hắn vừa nói xong, một giọng nữ cao hướng bọn họ gọi tới: "Hai người các cậu đứng ngốc đó làm gì? Nhanh lên nhanh lên, còn có hai cái gốc cây tử, chạy nhanh mặc vào."

"A?" Phó Chân sửng sốt một chút, không nghĩ tới bọn họ vừa tới phải bắt đầu làm một phần công việc, hắn lập tức giải thích nói, "Chúng tôi không phải ——"

"Biết các cậu không phải người câu lạc bộ kịch chúng tôi," vẻ mặt cô gái thấp phần nghiêm túc, "Đều đã tới, dù sao cũng không yêu cầu các cậu lộ mặt, nhanh chuẩn bị đi, thời gian sắp tới rồi."

Phó Chân cùng Giang Hằng Thù nhìn nhau cười, đi theo mọi người đến chỗ gốc cây đặt dựa vào cửa, sau đó chui vào.

Thanh âm của cô gái vừa rồi lại theo tiếng đẩy cửa tiến vào: "Các cậu mỗi người có hai câu lời kịch, nhớ kỹ đừng quên."

Giang Hằng Thù không hiểu ra sao, hoàn toàn không biết có lời kịch gì, bất quá cũng may bộ hài kịch này năm đó Phó Chân cũng tham dự, bằng vào trí nhớ không tồi của mình nhớ lại hai câu lời kịch kia là cái gì.

Biểu diễn còn tính thuận lợi, hai gốc cây bọn họ sóng vai cùng nhau, từ đầu biểu diễn mãi cho đến lúc hạ màn, còn đi theo những thành viên khác chụp ảnh, sau đó dọn gốc cây trở lại phía trước phòng tập luyện.

Gian phòng này dân rất nhiều giải thưởng của câu lạc bộ, trong đó còn có Phó Chân, năm đó hắn vẫn là phó xã trưởng của câu lạc bộ, lại qua nửa học kỳ là có thể thăng lên làm xã trưởng, nhưng về sau lại bởi vì chụp 《 Xuân Hoa Sơn 》 bận quá, hắn liền xin nghỉ công tác trong câu lạc bộ.

Giang Hằng Thù rất ít nhìn thấy ảnh của Phó Chân, chỉ có lúc ở Phó gia nhìn thấy một hai tấm lúc nhỏ của Phó Chân, hắn nhìn ảnh chụp Phó Chân, trên mặt lộ ra một nụ cười.

Phó Chân đi tới vỗ vỗ bờ vai của hắn, hỏi: "Em hiện tại có phải hay không kém hơn thời niên thiếu thanh xuân năm đó?"

Giang Hằng Thù lắc lắc đầu, diện mạo Phó Chân cũng không có thay đổi quá lớn, chỉ là khí chất thành thục rất nhiều.

"Mở họp mở họp!" Một giọng nam có chút khàn khàn từ hành lang truyền đến, những sinh viên khác trong phòng sôi nổi tìm chỗ ngồi, Phó Chân cùng Giang Hằng Thù liền rất xấu hổ, cửa sau đã bị đóng lại, hiện tại chỉ có thể đi cửa trước, chính cái nam sinh kia đã muốn chạy tới trước cửa.

Nam sinh mặc áo hoodie màu lam, đặt mông ngồi trước ghế ngồi máy tính, trong tay cầm một quyển 《 Diễn viên tự mình tu dưỡng 》, mở miệng trước thanh thanh giọng nói, tiếp theo nói: "Vừa rồi biểu diễn thực không tồi, nam nữ vai chính đều thực đúng chỗ, nhưng là, nhưng là a", nam sinh một bên nói, một bên dùng quyển sách trong vỗ lên đạo cụ ở bên cạnh.

"Vừa rồi hai cái cây do ai diễn a? Không phải nói lời kịch đã sửa lại sao? A? Như thế nào lại không nhớ được đâu? Đây là lần thứ mấy?"

Nữ sinh phụ trách tập luyện đứng ra: "Xã trưởng, hôm nay trong xã có hai vị bạn học xin nghỉ ra ngoài thực tập, là em kêu người tìm bạn học khác lên hỗ trợ."

"Tôi mặc kệ là ai, trước đứng ra cho tôi xem."

Không biện pháp, Phó Chân đành phải đứng dậy.

Những học sinh khác dùng vẻ mặt đồng tình nhìn về phía hắn, xã trưởng mọt khi khởi phát tính tình chó điên, bắt được ai liền cắn người đó, ai cũng khuyên không được, hai vị bạn học này cũng là gặp tai bay vạ gió.

Nhưng mà làm tất cả mọi người không thể tưởng được chính là, xã trưởng chó điên của bọn họ thế nhưng không cắn người, chỉ là ngơ ngác nhìn người trẻ tuổi đeo khẩu trang mặc áo trắng kia, sau một lúc lâu nói không ra lời, nhìn biểu tình khiếp sợ như thấy lão bà của mình cùng lão vương cách vách thông đồng ở trên giường.

Làm cho nhóm sinh viên thập phần tò mò, vị huynh đệ mang khẩu trang rốt cuộc là thần thánh phương nào, vì thế càng ngày càng nhiều ánh mắt tụ tập ở trên người Phó Chân.

"Phó phó phó......" Xã trưởng nói phó thật lâu cũng nói không ra lời, chính là hai cánh môi như dính vào nhau, hình như là trúng gió.



Cuối cùng hắn có thể là nhớ tới thân phận hiện tại của Phó Chân, cho nên nói không ra phó cái gì, mà là một cái xưng hô khác: "Học trưởng?"

Phó Chân ừ một tiếng, xã trưởng lập tức từ ghế trên đứng lên, hướng các sinh viên khác nói: "Tan họp tan họp, các cậu đi về trước đi."

Mắt thấy không thể nhìn bát quái, nhóm sinh viên chỉ có thể tiếc nuối rời đi.

Chờ đến khi bọn họ rời đi, Phó Chân đem khẩu trang trên mặt lấy xuống, cười nhìn vị xã trưởng này, như là đang xem một vị vãn bối làm chính mình thực vừa lòng, hắn hỏi: "Cậu như thế nào còn không có tốt nghiệp a?"

Vị xã trưởng này vuốt đầu hắc hắc cười một tiếng, một chút cũng không có bộ dáng nghiêm túc như vừa rồi, hắn hướng Phó Chân nói: "Em đang nghiên cứu, cho nên liền có thể ở tại trong trường học hai năm."

Phó Chân a một tiếng, gật gật đầu, duỗi tay kéo Giang Hằng Thù qua, làm hắn ngồi xuống bên người mình, Giang Hằng Thù cũng đem khẩu trang lấy xuống, nhìn Phó Chân bên người, trong ánh mắt tràn đầy nhu tình.

Xã trưởng hít một hơi, nhìn Phó Chân, vẻ mặt ăn cẩu lương ăn đến hỏng mất biểu tình, hắn hỏi: "Học trưởng, hôm nay anh lại là có chuyện gì sao?"

"Kế tiếp không phải muốn chụp cái điện ảnh sao, lại đây nhìn xem có người thích hợp hay không."

Xã trưởng nhếch miệng nở nụ cười: "Học trưởng anh xem em được không?"

Phó Chân ho khan một tiếng, thanh thanh giọng nói, cự tuyệt nói: "Anh cảm thấy không được."

Xã trưởng minh học học được thập phần vững chắc, lập tức theo một câu: "Em không cần anh cảm thấy, em muốn em cảm thấy."

Phó Chân không nhịn được phụt một tiếng bật cười.

Xã trưởng hỏi: "Học trưởng chọn trúng sao?"

"Vừa rồi trên đài nam chính liền không tồi, gần nhất có thời gian sao?"

"Đại Tam, không có khóa, nếu biết học trưởng muốn chọn hắn đi diễn điện ảnh, khẳng định lập tức đáp ứng," nói xong xã trưởng tiếc nuối mà thở dài một hơi, "Sớm biết vậy em liền đi lên diễn nam chính."

Phó Chân giơ tay ở trên vai hắn chụp hai cái: "Cậu vẫn nên học tập thật tốt đi."

"Đúng rồi học trưởng, thầy Quan để lại cho anh một quyển bút ký để ở trong phòng đại học, anh có thời gian đi lấy một chút đi."

Phó Chân không nghĩ tới thầy còn sẽ lưu lại cho mình một món quà, trong lòng hắn liền đau xót, tuy rằng nói mấy năm nay tết Thanh Minh nào hắn cũng đi trước mộ thầy tế bái, nhưng lúc này hắn vẫn cảm thấy mình không làm được gì nhiều cho thầy, hắn mím môi, hướng xã trưởng nói: "Anh đã biết, cảm ơn."

Phó Chân cùng xã trưởng lại hàn huyên trong chốc lát, hành lang bỗng nhiên truyền đến thanh âm ầm ĩ, thực mau một đám người trẻ tuổi liền tới bên ngoài gian phòng, nhìn Phó Chân, hướng hắn chào hỏi: "Học trưởng đã lâu không thấy a."

"Đã lâu không thấy." Phó Chân cười nói, hốc mắt đã hơi hơi ướt át.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook