Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 96

Lâu Bất Nguy

11/07/2020

(Chủ yếu là bình luận cùng cốt truyện của Lâu đài màu trắng, nhân vật chính không lên sân khấu)

Phó Chân mang Giang Hằng Thù đi vào rạp chiếu phim, mà ở ngày này đi vào rạp chiếu phim còn có rất nhiều rất nhiều tình lữ, Từ Viễn chính là một trong số đó.

Từ Viễn mang theo bạn gái của mình đi vào rạp chiếu phim, lại được người bán vé cho biết 《 đêm qua 》 đã bán hết vé.

Sắc mặt bạn gái liền lập ức trầm xuống, nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay Từ Viễn, oán trách hắn nói: “Để anh mua sớm một chút không nghe, lúc này thì tốt rồi, xem không được.”

Từ Viễn xoa đầu bạn gái nói: “Không phải Phó Chân cũng quay chụp bộ chuyện xưa này sao? Chúng ta xem Lâu đài màu trắng cũng được.”.

Tiểu cô nương còn có chút ủy khuất, nàng bĩu môi hướng Từ Viễn nói: “Em muốn nhìn Liễu Mạnh.”

Từ Viễn vừa nghe lời này, lập tức hướng người bán vé nói: “Hai vé Lâu đài màu trắng.”

Bạn gái cuối cùng không tình nguyện mà đi theo Từ Viễn cùng nhau đi vào phòng chiếu phim《 Lâu đài màu trắng 》, xuyên qua hành lang thật dài, nàng uy hiếp Từ Viễn nói: “Nếu bộ phim này là phim rác, em giết anh.”

Từ Viễn cảm thấy, theo những phân tích trên mạng, bộ 《 Lâu đài màu trắng 》 này hơn phân nửa là phim rác, cho nên hắn nên làm sao để cầu bạn gái không giết hắn đây?

Bọn họ rất nhanh đã đi vào đại sảnh chiếu phim, sau khi tìm được chỗ ngồi, qua vài phút quảng cáo, phim chính bắt đầu chiếu, đầu tiên logo rồng vàng quen thuộc xuất hiện, ngay sau đó màn hình hoàn toàn tối đen, trên màn hình chậm rãi hiện ra một hàng chữ trắng.

Thân tặng người yêu của tôi.

Sớm nghe nói bộ điện ảnh này là Phó Chân đưa cho người mình yêu, không nghĩ tới vừa bắt đầu còn phải một phen tú ân ái, Từ Viễn lắc lắc đầu, đạo diễn không đóng phim cho tốt, toàn sử dụng những mánh lới vô dụng này, rác rưởi!

Bất quá bạn gái bên cạnh hắn lại rất thích cái này, thấp giọng mà hô một tiếng: “Thật lãng mạn a.”

Lãng mạn cái rắm! Thời điểm lễ tình nhân năm trước, hắn tặng nàng một cái đèn ngủ chiếu tên nàng, lại bị nàng ghét bỏ thật lâu.

Hừ, nữ nhân đều là song bia.

Trong lòng Từ Viễn thở dài một hơi, những cái này hắn chỉ dám phun tào ở trong lòng, sau đó không chút để ý mở điện thoại ra, nếu bạn gái lôi hắn ra ngoài thì nên đi đâu chơi mới tốt đây.

Hàng chữ màu trắng dần dần rút đi, một thanh âm nam nhân truyền ra.

“Cậu là hy vọng cuối cùng của đội xử lý dị nhân chúng ta, lúc này người cậu phải tìm là một kẻ phạm tội thiên tài, cũng có dị năng như chúng ta, chúng ta chỉ biết danh hiệu của hắn là con nhện, gần đây sẽ hoạt động tại vùng này, còn về tuổi tác, giới tính hoàn toàn không biết gì cả.”

“Đã nhạn được.”

“Cậu phải cẩn thận, trước cậu đã có ba vị đồng đội chết trong tay hắn.”

……

Từ Viễn buông di động trong tay, dần dần bị cốt truyện điện ảnh hấp dẫn, hắn nhớ lại một chút, hình như bộ điện ảnh này còn có nhãn dán trinh thám, cũng không biết Phó Chân đem bộ phận này chụp đến thế nào, vừa rồi trong rạp chiếu phim còn khá ầm ĩ hiện tãi đã hoàn toàn an tĩnh lại, trong rạp cũng không có nhiều người coi, hôm nay đại bộ phận người trẻ tuổi lựa chọn 《 Đêm cuối cùng của gió tây 》cách vách.

Trong màn hình, một cô gái ngồi trên mặt đất, quần áo trên người nàng rách tung toé, sắc mặt bởi vì thiếu dinh dưỡng mà xám trắng gầy ốm, nàng trả lời Ngô Triết trước mắt nói: “Tôi không có nhà”

“Theo ta đi đi.” Ngô Triết nói.

Cô gái đứng lên, giữ chặt vạt áo Ngô Triết, ngửa đầu nhìn hắn, chớp chớp đôi mắt to, đồng tử ngăm đen như vực sâu thăm thẳm, nàng phát ra thanh âm yếu ớt: “Chân tôi đau……”

Ngô Triết do dự một chút, ngồi xổm xuống một tay đem nữ hài ôm lên, mang theo nàng bắt đầu sinh hoạt mới.



Từ Viễn sớm biết nam chính bộ điện ảnh này là do Hà Minh đóng vai, tuy rằng mấy năm gần đây hắn không thấy người này xuất hiện trên màn ảnh lớn, nhưng hắn rất tin tưởng kỹ thuật diễn của Hà Minh, nhưng hắn không nghĩ tới, Phó Chân tìm một cái nữ chính mới mười sáu tuổi Trần Manh cũng sẽ cho hắn kinh hỉ lớn như vậy.

Cô bé này thật sự quá có linh khí, đôi mắt trong sáng, kỹ thuật diễn cũng rất tốt.

Khán giả tập trung tinh thần mà nhìn màn hình, hiện tại bọn họ đã hoàn toàn quên mất lúc khi tiến vào bọn họ không tình nguyện như thế nào, bọn họ hoàn toàn bị cốt truyện hấp dẫn.

“Tôi mua cho cô vài bộ quần áo, đặt ở trong tủ quần áo, thẻ ngân hàng tôi để ở ngăn tủ đầu giường, mật mã sáu số 0, nếu cô có yêu cầu gì thì tự mình lấy.”

Cô gái đáng thương vô cùng mà đi theo phía sau Ngô Triết, hỏi hắn: “Anh muốn đi đâu? Anh không cần tôi nữa sao? Anh cũng muốn giống bọn họ vứt bỏ tôi sao?”

Ngô Triết trầm mặc không lên tiếng, cô gái tiếp tục nói: “Nếu anh cũng muốn vứt bỏ tôi, không bằng giết tôi đi.”

Hắn cuối cùng vẫn mang theo cô gái cùng nhau bước lên còn đường tìm con nhện.

Tiết tấu toàn bộ điện ảnh từ giờ phút này dường như chậm lại, khán giả cũng sôi nổi thở dài nhẹ nhõm một hơi, uống Coca, ăn bắp rang, nhìn Ngô Triết chân tay vụng về phát ra hiểu ý mỉm cười, nhưng không khí màu hồng này không kéo dài bao lâu, thực nhanh điện ảnh liền tiến vào tình tiết tiếp theo.

Ngô Triết trong quá trình tìm kiếm con nhện càng ngày càng phát hiện ra nhiều dấu vết cho thấy, người mà hắn luôn đau khổ tìm kiếm con nhện chính là cô gái bên người hắn, chính là mỗi một lần hắn sắp lấy được chứng cứ tới tay, luôn phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Cuối cùng Ngô Triết chính diện chất vấn cô gái đến tột cùng có phải con nhện hay không, cô gái không có thừa nhận cũng không có phủ nhận, chỉ nói cho hắn, những chứng cứ đó ở trong một lâu đài màu trắng.

Ngô Triết đi đến lâu đài màu trắng kia, đem bảy cánh cửa theo thứ tự mở ra.

Khi hắn mở cánh cửa thứ hai ra, toàn bộ rạp chiếu phim phát ra một trận kinh hô, trong phòng Cao Điềm nằm nghiêng ở trên trường kỷ, nghe thấy tiếng mở cửa, nhấc mi mắt lên, khóe miệng cười như không cười, con ngươi maid xanh lục của nàng như phát ra ánh sáng, cái quạt trong tay nhẹ nhàng lắc lư, tựa hồ người từ ngoài cửa tiến vào không phải một người xa lạ, mà là một vị tình nhân của nàng.

Từ Viễn nhìn Cao Điềm trên màn ảnh, hắn không khỏi hoài nghi, người xuất hiện trên màn ảnh này thật sự là Cao Điềm chỉ biết trừng mắt dẩu miệng sao?

Thật sự là quá làm người kinh hỉ, cũng quá mỹ, mỹ đến quả thực không giống nhân loại, càng giống như tinh linh sâu trong rừng rậm.

Bảy cánh cửa trong lâu đài màu trắng đại biểu cho bảy tội lỗi nguyên thủy, những cảnh kỳ ảo trong phim cũng tụ tập hết trong chỗ này, mà nói là kỳ ảo, bảy cánh cửa càng giống như một cuốn sách trong tim, bất quá cuốn sách nàu cũng cố một loại giải thích khác, trước mắt đều là ảo giác mà con nhện tạo ra cho Ngô Triết, những gì hắn nhìn thấy trong sách không đại biểu cho tốt đẹp mà là huyết tinh cùng tội ác.

Có thể là vì hưởng ứng ngày Lễ Tình Nhân, cho nên Phó đạo mới lựa chọn một loại phương thức càng ý thơ càng lãng mạn tới biểu đạt.

Ngô Triết ở cánh cửa cuối cùng nhìn thấy cô gái, trong phòng trống rỗng, chỉ là bốn vách tường dán đầy ảnh Ngô Triết, nàng quỳ trên mặt đất, trực tiếp hướng Ngô Triết nói: “Tội lỗi của ta là tham lam.”

Ngô Triết từ trên cao nhìn xuống cô gái, hỏi nàng: “Vì cái gì?”

“Bởi vì……” Một giọt nước mắt từ khóe mắt cô gái chảy xuống trên mặt đất, “Ta muốn chiếm hữu ngươi.”

“Yêu không phải chiếm hữu.”

Cô gái lắc đầu, ngẩng đầu lên cùng Ngô Triết đối diện, “Ta không yêu ngươi, ta chỉ muốn chiếm hữu ngươi.”

“Phải không?” Ngô Triết ngồi xổm xuống, đem nước mắt bên khóe mắt cô gái lau sạch sẽ, “Nhưng ngươi cuối cùng cái gì cũng không có được.”

Cùng với âm nhạc có chút quỷ dị, đầu nữ hài từ trên cổ rơi xuống, như là biểu diễn một màn phép thuật, vô số cánh hoa hồng từ miệng vết thương nở rộ, rất nhanh thân thể cô gái liền bị hoa hồng đỏ rực bao phủ bên trong.

Bạn gái bên người hắn đã rơi lệ đầy mặt, mà chính hốc mắt Từ Viễn cũng là ướt át, chung quanh vang lên thanh âm nức nở.

Ngô Triết từ lâu đài đi ra, hắn nhìn thấy thân thể cô gái cuộn tròn trong tuyết, hắn đi qua bế cô gái lên, hướng về phương xa đi đến, mà ngay sau đó, thủ trưởng nói cho hắn, con nhện không phải cô gái.



Con đường tìm kiếm của hắn vẫn phải tiếp tục, Ngô Triết kết hợp những tin tức trong lâu đài màu trắng, một lần nữa chỉnh hợp manh mối lúc trước, rốt cuộc tìm được con nhện chân chính.

Đại tuyết tràn ngập toàn bộ thế giới, người chết đi ở trong thế giới thuần khiết đạt được trọng sinh.

“Ngươi đã trở lại?” Ngô Triết nhìn thân ảnh trong tuyết, hắn rốt cuộc biết dị năng của cô gái là gì, sống lại.

Nữ hài đi đến trước mặt Ngô Triết, hướng Ngô Triết vươn tay, nhẹ giọng hỏi hắn: “Ngươi nguyện ý mang ta về nhà sao?”

……

Đoạn sau là thời gian hạnh phúc của cô gái cùng Ngô Triết, cái kết cục này thoạt nhìn rất phổ biến, nhưng là Từ Viễn luôn cảm thấy trái tim nặng trĩu, nếu có cơ hội hắn nhất định phải xem bộ điện ảnh này lại lần nữa, tìm xem lúc trước mình bỏ qua chi tiết nào.

“Hà Minh đẹp trai quá đi!” Từ rạp chiếu phim đi ra, thật lâu sau bạn gái vẫn chìm đắm trong cốt truyện, đây đã là làn thứ mười ba bạn gái hắn nói câu này, một nam nhân hơn ba mươi tuổi có cái gì đẹp, bất quá Cao Điềm xác thật rất đẹp.

Sớm biết rằng xem xong 《 Lâu đài màu trắng 》 nàng có thể đối Hà Minh nhớ mãi không quên, còn không bằng mang nàng đi xem 《 đêm qua 》 đâu!

Nghĩ đến đây, Từ Viễn đem điện thoại lấy ra, hắn muốn nhìn xem đánh giá 《 đêm qua 》 thế nào, lúc trước bạ bè trên mạng đều tràn ngập chờ mong với bộ điện ảnh này, chuyện xưa của《 đêm qua 》 cũng khá giống 《 Lâu đài màu trắng 》, lại đầu tư nhiều, hẳn là sẽ không làm cư dân mạng thất vọng.

Nhưng kết quả lại hoàn toàn tương phản với những gì mà Từ Viễn nghĩ, hắn lục soát hàng bình luận thật dài đều chỉ thấy đang mắng bộ phim này.

“Không phải fan không xứng xem hiểu câu chuyện này sao? Tôi ngồi ở trong rạp chiếu phim hơn hai giờ, trơ mắt mà nhìn các đôi tình lữ chung quanh tôi một đôi lại một đôi rời đi, cuối cùng dư lại một mình tôi lẻ loi, đây là hai canh giờ khó qua nhất trong đời tôi.”

“Tôi hiện tại cũng không dám tin tưởng những gì tôi nhìn tháy trong rạp chiếu phim là sự thật, giống như là một giấc mộng vậy”

“Tạo hịh của Liễu Mạnh vì cái gì kỳ quái như vậy? Vẫn luôn giống trong ảnh chụp poster không tốt sao? Hắn còn hướng tôi dẩu miệng, cha mẹ ơi, tôi thiếu chút tại chỗ nhảy dựng lên!”

“Lạn phiến! Đại lạn phiến!”

“Những ai có ý muốn xem bộ điện ảnh này, thật sự chỉ cần xem trailer là được, tất cả tinh hoa đều nằm trong trailer, còn có nhắc nhở ấm áp, fans Liễu Mạnh ngàn vạn không cần đi xem bộ điện ảnh này”

……

Mà cùng lúc đó, danh tiếng《 Lâu đài màu trắng 》 bắt đầu nghịch chuyển, nhưng là bởi vì dự đoán phòng bán vé cũng không lý tưởng, cho nên mới đầu những tiếng nói không phải đặc biết nhiều.

“Người đi ngang quakhông cần bỏ qua, 30 đồng tiền mua không có hại, mua không mắc mưu, trả tiền xem tình yêu ngọt ngào của quái thúc thúc cùng tiểu loli”

“Sau khi xem xong, lập tức đi vào xem lần hai, đem toàn bộ tình tiết bỏ lỡ lúc trước tìm về”

“Cao Điềm quá đẹp đi, tôi lần đầu tiên cháp nhận nàng đẹp, tôi là một cô gái đều muốn ngủ với nàng!”

“Trên lầu + 1, về sau tôi phải tìm điện ảnh mà Cao Điềm từng đóng, mà thôi, vẫn là nhị xoát lâu đài đi”

“Tôi bị vả mặt, kỹ thuạt diễn của Trần Manh rát tốt, so với nhiều tiểu hóa đán trong giới giải trí mạnh hơn nhiều”

……

Đối mặt nhiều khen ngợi như vậy, cư dan mạng không khỏi hoài nghi có phải bọn họ là thủy quân của Phó Chân hay không, hơn nữa lúc này đạo diễn Liên Xuân Triều còn phát một cái Weibo, kiên quyết chống lại thủ đoạn cạnh tranh không chính đáng, tỷ như mướn thuỷ quân cố ý bình luận kém.

- ----

Có ai wifi vào đk tất cả chỉ mình wattpad k load nổi như t không, khổ quá đi. Tối có việc không đăng chương nha.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook