Một Thai Ba Bảo Bối: Mẹ Tôi Là Cường Nữ

Chương 249: Cha cậu bé ấy một chút cảm giác nguy hiểm không có gì thì làm sao chỉnh được

Mia

09/09/2021

Tế Vấn Tiêu sững sờ, rất lâu sau mới cười lên: "Cháu nghĩ xa quá."

Dung Tư Thành nói: "Ừm, học đi, đàn ông không biết nấu ăn sẽ không tìm được bạn gái!"

Mộ Yến Lê: …….…

Đây là phương pháp giáo dục gì đây?

Hơn nữa, bọn họ đây không phải là đang ám chỉ cô cái gì cũng không biết?

Tề Vấn Tiêu lúc này mới ngộ ra nhìn về phía Mộ Yến Lê, chỉ nhìn thấy cô dáng vẻ đang cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại lại, hận không thể ẩn thân.

Bỗng nhiên không nhịn được cười bật cười lên: "Không biết gói sủi cáo thì có cái gì chứ, rất nhiều người đều không biết, chú cũng gói không đẹp, chú lúc còn nhỏ với chú"

Lời của anh ấy còn chưa nói xong, liền theo bản năng mà dừng lại.

Dung Tư Thành ngước mắt nhìn anh ấy bốn mắt nhìn nhau, anh biết lời tiếp sau của anh ấy nói.

Anh ấy là cùng với anh học, hai anh em bọn họ bữa sủi cảo đầu tiên mà sau khi biết gói chính là gói cho mẹ ăn. Anh không nhắc đến chuyện năm đó, chỉ nói: "Vậy thì lát nữa cháu gói." Nói xong cố ý nhìn Mộ Yến Lệ: "Em biết cái gì?"

Mộ Yến Lệ âm thầm cuộn mi, cô biết cái gì trong lòng anh còn không rõ sao?

Lại còn phải hỏi

Cô lườm anh, nói: "Tôi biết ăn!"

Mộ Gia Hạo lại cười hì hì nói: "Con sẽ học!" 11

Mộ Yến Lê: ".

Sao cảm giác mình như người ngu ngốc vậy!



Dung Tư Thành nhìn cô gái nhỏ phiền muộn, cười: "Không sao, lát nữa tôi dạy em!"

Anh nói xong bắt đầu làm nhân bánh, bọn họ làm bánh như vậy mới thực sự có ý nghĩa, vỏ và nhân đều là chính mình làm.

Vỏ bánh sẵn có cũng không dùng.

Mộ Yến Lệ tuy rằng không biết nhiều, nhưng cũng giống như làm ra vẻ theo Dung Tư Thành đi vào nhà bếp: "Tôi có thể làm chút gì không?"

Dung Tư Thành đưa cho cô một cái chậu: "Rửa rau hẹ biết làm chứ?" Mộ Yến Lệ tức giận nhận lấy chậu trong tay của anh: "Dung Tư Thành, tôi không phải không tự mình sinh hoạt được? Rửa rau hẹ tôi còn không biết sao?"

Dung Tư Thành bật cười, giơ tay lên xoa vào Mộ Yến Lệ đang xù lông: "Được, được, bạn gái tôi thông minh, biết rửa rau rồi!"

Mộ Yến Lê: ""

Rất muốn đánh anh!

Dung Tư Thành bóc tôm, Mộ Yến Lệ rửa rau hẹ, hai người ở nhà bếp tiếng cười nói không ngừng, anh luôn cố ý chọc cô tức giận, sau đó nhìn thấy khi cô thực sự tức giận, lại bắt đầu dỗ dành cô, cứ vòng đi vòng lại.

Tề Vấn Tiêu ngồi ở trên ghế sô pha của phòng khách, vẫn cứ nhìn về hướng nhà bếp.

Không phải chưa từng nhìn thấy dáng vẻ nấu cơm của Dung Tư Thành, mà là chưa từng nhìn thấy anh lại vui vẻ như thế.

Trước đây căn bản không tưởng tượng được Dung Tư

Thành có phụ nữ là dáng vẻ gì.

Không ngờ anh cũng có thể giống như người bình thường vậy, đau sướng vui buồn rõ ràng như vậy.

Đôi mắt kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào con số kiếm tiền, lúc này lại nhìn chằm chằm vào người phụ nữ bên cạnh.

Đôi tay đánh nhau chém người đó, cũng có thể dịu dàng rửa tay nấu canh cho người phụ nữ.

Vẫn thực sự là thích chứ?



Nếu không không thể tìm kiếm nhiều năm như vậy, bây giờ cuối cùng cũng được đền bù như mong muốn rồi.

Anh ấy mắt híp mặt, chỉ nhìn Mộ Yến Lệ, trong đôi mắt mang theo ý cười của cô chưa từng đứt đoạn, cho dù là khi cô giơ tay lên đánh Dung Tư Thành, đôi mắt ấy cũng vừa thẹn vừa giận.

Như vậy cũng tốt.

Anh ấy không thể phá hoại.

Mặc dù anh ấy cũng rất yêu thích.

Mộ Gia Hạo cách đó không xa tay đang cầm điện thoại, nhưng không chơi game, cặp mắt đó vẫn nhìn chằm chằm vào Tề Vấn Tiêu, người chú này dường như cũng rất thích mẹ

Người cha không đáng tin này, làm sao còn đem tình địch về nhà đây?

Lẽ nào không biết, anh ấy chính là người đàn ông đang ngấp nghé mẹ của mình sao?

Haiz!

Một chút nguy cơ cũng không có thì làm sao thì làm sao có thể chỉnh!

Còn phải dựa vào thằng bé!

Cậu bé nhìn Tề Vân Tiêu cố ý nói: "Chú là người chú thứ hai đến nhà của tôi."

Tề Vấn Tiêu đầu biết đứa nhỏ này nội tâm lại nhiều như vậy, theo bản năng hỏi ra: "Thứ hai? Ai là thứ nhất?" Mộ Gia Hạo rung đùi đắc ý: "Đương nhiên là chủ Dung, mẹ thích chú Dung, chủ Dung cũng thích mẹ!" Tề Vấn Tiêu bỗng nhiên có chút buồn cười: "Cháu thích không?" Mộ Gia Hạo hướng về anh ấy nhíu mày: "Đương nhiên, tôi thích nhất là chú Dung"

Tề Vấn Tiêu hỏi: "Tại sao thích chú ấy? Là bởi vì biết nấu cơm?"

Mộ Gia Hạo nói: "Đương nhiên không phải, là bởi vì mẹ tôi thích chú ấy, tôi cũng sẽ thích chú ấy."

Tề Vấn Tiêu cảm thấy đứa nhỏ này có chút thú vị, cố ý nói: "Vậy cháu thích chú không? Mẹ cháu hình như cũng rất thích chú? Còn rủ chú đến đây ăn sủi cảo!"

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Một Thai Ba Bảo Bối: Mẹ Tôi Là Cường Nữ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook