Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Chương 4: Bệnh viện

Thiên Tại Thủy

07/11/2021

Lộc Ẩm Khê hất tay cô ra:'Không được, tôi ngủ ở sô pha"

Giản Thanh ngồi dậy, hai tay chống ra phía sau, nửa dựa vào đầu giường, nheo mắt nhìn nàng, khẽ nói:"Phòng dành cho khách ở bên cạnh"

Hàm ý là để nàng sang phòng khách ngủ.

Lộc Ẩm Khê sững người một lúc, xoay người rời đi, đi vài bước thì dừng lại, quay người nói:"Tôi mang hộp thuốc vào"

Giản Thanh đảo mắt nhìn hộp thuốc mà Lộc Ẩm Khê đưa đến, không thèm để ý, đầu ngón tay gõ nhẹ vào chiếc gối bên cạnh:"Em mang về đi"

Phòng cho khách là nơi mà nguyên chủ Lộc Ẩm Khê nghỉ ngơi, nửa đêm trước nguyên chủ chạy tới ôm gối nói sợ tối và lạnh, muốn cùng Giản Thanh ngủ cùng giường.

Lộc Ẩm Khê bước tới, nhặt lấy gối ôm vào lòng.

Trong mắt khối băng này, đêm nay nàng là nữ nhân ôm gối cố ý câu dẫn, sau đó qua một đêm liền đổi ý, tát cô, mắng chửi cô có bệnh, lật lọng, tính khí thay đổi thất thường.

Lộc Ẩm Khê xấu hổ đến mức muốn dùng ngón chân đào một cái lỗ trên mặt đất và chôn mình trong đó.

Giản Thanh cầm lấy tạp trí trên đầu giường, quyển tạp chí chủ yếu là dùng để giúp cô dễ ngủ hơn,:"Nếu không đi, em muốn ở lại ?"

Vẫn giọng điệu lạnh lùng đó, dường như cô không có chút hứng thú nào với Lộc Ẩm Khê, trong lòng có chút chán ghét.

Lộc Ẩm Khê do dự một chút, ôm lấy cái gối, nhắc nhở: "Có muốn băng lại vết thương lòng bàn tay trái không?"

Giản Thanh liếc nhìn lòng bàn tay trái quấn đầy băng gạc, sau đó nhìn Lộc Ẩm Khê, trầm ngâm một lúc, ngập ngừng nói: "Em nhớ được bao nhiêu về cách gỡ vải và khâu lại mà tôi đã dạy cho em ngày hôm qua?"

Lời nói từ miệng cô vừa nói ra, Lộc Ẩm Khê đứng hình tại chỗ, tuyệt vọng nhớ lại cốt truyện.

Nguyên chủ là sinh viên năm thứ hai trường Truyền thông, được giới thiệu vào đoàn phim y tế do Ủy ban Y tế, Ban Tuyên giáo, công ty điện ảnh và truyền hình hợp tác quay.

Vì là phim truyền hình nhiệm vụ do đơn vị nhà nước hợp tác sản xuất nên tư tưởng không được quá khác người và kiến ​​thức y học cũng không được sai quá nhiều.

Cho nên, đạo diễn đã đặc biệt tổ chức cho các diễn viên của đoàn thực tập trong bệnh viện trong hai tháng.

Đối với vở kịch truyền giáo do Ủy ban Y tế chủ trì, bệnh viện đương nhiên không dám lơ ​​là, liền yêu cầu bộ phận giáo dục y khoa bố trí các bác sĩ từng bộ phận giảng dạy cùng nghiên cứu lâm sàng đến dạy cho họ từng điểm một.

Giản Thanh tình cờ trở thành giáo viên tạm thời của Lộc Ẩm Khê.

Lộc Ẩm Khê nhìn vào mắt Jianqing, ôm chặt lấy gối, nhẹ nhàng nói: "Tôi quên hết rồi..."

Nàng từng học y khoa, nhưng đã bỏ học vào cuối năm thứ hai.

Sinh viên y khoa năm thứ nhất và năm thứ hai chỉ học các khóa lý thuyết cơ bản như phôi mô, hóa sinh, giải phẫu hệ thống và giải phẫu cục bộ, cùng các kỹ năng vận hành lâm sàng như cắt và khâu.

Đôi mắt lạnh lùng cùng sắc lạnh của Giản Thanh đảo qua, Lộc Ẩm Khê càng xấu hổ hơn, nhưng vẫn nhỏ giọng đáp trả: "Dù có nhớ thì chị cũng không thể để tôi khâu cho chị..."

Năm thứ hai, cô được giáo viên huấn luyện của cuộc thi kỹ năng lâm sàng bắt gặp và huấn luyện những kỹ năng đó, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, kỹ thuật đã chai sạn từ lâu.

"Cho dù có thể khâu, trong nhà cũng không có thuốc mê, nếu không có thuốc mê, cũng không thể học hỏi mấy người trong phim truyền hình khâu như thế, nếu đau như thế...không thì đến phòng khám gần đây đi? Tôi có thể lái xe. Tôi sẽ đưa chị đến đó." Lộc Ẩm Khê không có bất kỳ sự bất bình nào vào lúc này, và nàng chỉ xem Giản Thanh như một bệnh nhân bình thường với một vết thương ở lòng bàn tay trái, dùng hết khả năng để diễn đạt thiện ý của bản thân.

Giản Thanh cúi đầu lật tạp chí:"Không cần, ngày mai rồi tính"

Nhận ra đây là hàm ý đuổi khách, Lộc Ẩm Khê gật đầu, không quên nhắc nhở cô:"Vậy chị nhớ đem miệng vết thương rửa sạch". Sau đó, nàng ôm gối bước ra ngoài, nhân tiện đóng cửa lại.

Cửa phòng đóng lại, căn phòng trở lại sự im lặng vốn có, Giản Thanh nhìn xuống, đọc một bài báo trên tạp chí về chứng rối loạn đa nhân cách.

Cô chưa bao giờ dạy Lộc Ẩm Khê gỡ băng và khâu, vậy tại sao nàng lại nói là đã quên?

*



Sáng sớm ngày hôm sau, Giản Thanh trực tiếp thu dọn hành lý và lái xe đưa Lộc Ẩm Khê trở về trung tâm thành phố Giang Châu.

Không phải khâu lòng bàn tay mà một số bệnh nhân trong khoa đã nguy kịch, các bác sĩ tuyến dưới không thể đối phó được, đã gọi cả chục cuộc trong một đêm và lập biên bản hội chẩn, nhưng thực tế là họ đang phát tín hiệu cầu cứu —cô mau trở lại. Chúng tôi không thể chịu đựng được.

Những ngày nghỉ Tết Nguyên Đán như vậy mà kết thúc.

Giản Thanh từ khi đi làm đến giờ dường như đã quen với tình huống này, sau khi suy nghĩ một chút, cô cũng đem Lục Ẩm Khê đến bệnh viện.

Hình tượng của Giản Thanh trong bệnh viện luôn lạnh nhạt cùng nghiêm túc, đột nhiên lúc này lại xuất hiện trong bệnh viện với một vết tát mờ nhạt cùng một vết hở 5cm, đồng nghiệp của cô nhìn thấy bèn chế nhạo mà cười trộm, muốn hỏi nhưng không dám tiến lên hỏi.

Giản Thanh làm ngơ, chỉ vào một nữ bác sĩ có khuôn mặt trẻ con: "Ngụy Minh Minh, đến khâu."

Ngụy Minh Minh nhanh chóng cầm lấy bộ chỉ khâu, trong lòng cảm động: "Ôi, lão bản, chị thật tốt bụng. Những bệnh nhân thấy em đeo thẻ nghiên cứu sinh đều không muốn em động thủ, ai ai cũng không thích em, lần trước bác sĩ Triệu bị thương, em chủ động xin băng bó, nàng cũng không tin tưởng em——"Vừa nói xong, nhịn không được tò mò mà hỏi :" Vết cắt lớn như vậy, là bị làm sao? Còn có vết thương trên mặt nữa, là ai to gan dám tát chị..."

Lộc Ẩm Khê cúi đầu, cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình, trong lòng tự giễu: Đó là cái giá của việc háo sắc.

"Cắt hoa quả." Giản Thanh liếc Ngụy Minh Minh một cái, không trả lời vì sao mặt cô lại in dấu bàn tay, hỏi lại: "Em thích khâu? Vậy tháng sau chuyển đến khoa cấp cứu."

"Không thích không thích, em chỉ thích đi theo làm người sai vặt của chị" – Ngụy Minh Minh lắc đầu liên tục, vì sợ bị đưa xuống khoa cấp cứu, cô không ngừng nịnh nọt, "Nhìn miệng vết thương này , xử lý vừa kịp lúc, một chút nhiễm trùng cũng không có. Thoạt nhìn, chính là—"

"Câm miệng."

Ngụy Minh Minh nháy mắt liền im lặng.

*

Chạng vạng, Giản Thanh đổi ca trực với người khác.

Nàng đang trực ca hai, có thể trực tại nhà, hoặc ngủ trong phòng trực của bệnh viện rồi đến giải quyết những vấn đề mà bác sĩ tuyến 1 và bác sĩ trưởng nội trú không giải quyết được.

Bác sĩ trực tuyến 1 ngày hôm nay đang mang thai năm tháng, trong khoa có bệnh nhân nguy kịch nên cô đang túc trực trong bệnh viện.

Ca trực đêm ở khoa ung bướu tương đối ổn, nhưng cũng chỉ ở mức tương đối, không cần phải phẫu thuật, không cần tiếp xúc với bệnh nhân ngoại trú và cấp cứu.

Các bệnh nhân ung thư sẽ có các mức độ nguy kịch khác nhau, có khi sẽ gặp phải tình huống cứu người nguy cấp, bác sĩ trực cơ bản buổi tối đều không ngủ.

Hầu hết các bác sĩ trực cấp cứu đều có thể ứng phó với những tình huống khẩn cấp. Với sự hỗ trợ của bác sĩ nội trú chính, Ngụy Minh Minh hỗ trợ, Giản Thanh an tĩnh mà tra tài liệu trên máy tính, lên kế hoạch điều trị cho bệnh nhân.

Lộc Ẩm Khê bị Giản Thanh nhồi hàng đống tài liệu dày đặc.

Nàng rời ngành y đã được năm năm, bây giờ lại xuyên đến thế giới xa lạ này, trở lại môi trường y tế quen thuộc, đáy lòng vẫn có cảm giác bàng hoàng không yên.

Cô không khỏi tự hỏi một lần nữa, đây có phải hay không là một giấc mơ kỳ lạ?

Cô bước vào thế giới trong sách, trở lại tuổi 20, trở lại bệnh viện và học lại kiến ​​thức y khoa.

Lộc Ẩm Khê đã có những giấc mơ tương tự trong vô số ngày đêm, nhưng chưa bao giờ có trải nghiệm chân thực đến vậy.

Nàng dùng sức tự cắn lấy tay mình, cánh tay lại truyền đến cơn đau thấu tim, trên cổ tay cô để lại một vết răng sâu.

Lộc Ẩm Khê nhìn vào dấu răng, đôi mắt gần như đỏ hoe.

Sự mất mát, bất lực đến khóc không ra nước mắt một lần nữa khơi dậy nỗi lo lắng trong lòng nàng, nhưng nàng không dám bộc lộ ra ngoài.

Giản Thanh dường như cảm nhận được điều này, quay đầu lại nhìn Lộc Ẩm Khê với vẻ mặt lạnh lùng.

Khí tràng của cô quá cường đại, không nói không cười, mặt không cảm xúc cơ hồ áp bách người khác đến mức không dám lớn tiếng mà thở dốc.

Lộc Ẩm Khê cúi đầu, không dám cùng cô đối diện, đem cảm xúc thấp thỏm cùng lo âu giấu thật kỹ, không cho bất kì kẻ nào phát hiện.

Giản Thanh nhìn chằm chằm Lộc Ẩm Khê trong vài giây, suy nghĩ một lúc, lấy ra một viên kẹo sữa từ túi áo blouse trắng của mình, lặng lẽ nhét vào túi Lộc Ẩm Khê.



Lộc Ẩm Khê sửng sốt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp cùng lãnh đạm kia, sau đó nhìn xuống túi của mình, do dự vài giây, nàng đưa tay cầm viên kẹo sữa lên, bóc ra rồi cho vào miệng.

Vị ngọt lan tỏa khắp khoang miệng

Giản Thanh lại lấy ra một viên kẹo khác, đưa tới túi áo của nàng.

Lộc Ẩm Khê chợt nhớ khi còn nhỏ, khi bà ngoại cõng nàng trên lưng đi thăm người thân, nàng cũng thích cho vào túi một vài viên kẹo.

Đường xá xa xôi, nàng nằm trên lưng bà đến mức buồn chán, bụm miệng muốn khóc, bà ngoại cũng là như thế này, đút cho nàng từng viên kẹo một.

Nàng liền lột một viên, bỏ vào trong miệng.

Những ký ức thời thơ ấu do kẹo sữa mang lại đã xua đi phần nào cảm giác lo lắng của nàng, Lộc Ẩm Khê nhỏ giọng cảm ơn Giản Thanh.

Giản Thanh lại từ trong túi lấy ra viên kẹo sữa thứ ba.

Lần này, Lộc Ẩm Khê đưa tay ra nhận lấy.

Hai người một tay phải, một tay trái, một nóng, một lạnh, trong khoảng thời gian ngắn ngủi chạm vào nhau.

Giản Thanh đưa cho nàng, sau đó thu tay lại, tiếp tục gõ máy tính.

Có đường trong miệng, Lộc Ẩm Khê mới bình tĩnh lại một chút,ánh mắt nàng rơi vào đống tài liệu trên bàn, cố gắng chuyển hướng chú ý.

Dù cho có phải là mơ hay không, nàng cũng nên bình tĩnh lại làm quen với hoàn cảnh này càng sớm càng tốt, tồn tại trong thế giới xa lạ này.

Bệnh viện trực thuộc đầu tiên của Đại học Giang Châu là bệnh viện đại học hàng đầu ở tỉnh lỵ tỉnh A và là bệnh viện giảng dạy lớn nhất trong tỉnh.

Bệnh viện đã xây dựng một tòa nhà điều trị u tổng hợp đặc biệt.

Khoa Ung bướu, Khoa Xạ trị, Khoa Can thiệp, Khoa Ung thư Huyết học, và Phòng thí nghiệm của Trung tâm Ung bướu đều được thành lập ở đây, được gọi chung là "Trung tâm Điều trị Toàn diện Khối u."

Khoa ung thư có ba khoa, Giản Thanh là phó trưởng khoa khối u thứ 2. Cô tập trung vào chẩn đoán, điều trị và nghiên cứu ung thư phổi và ung thư thực quản, cũng như chẩn đoán và điều trị các khối u ác tính trong dạ dày , gan và vú.

Lộc Ẩm Khê âm thầm ghi nhớ những điểm thông tin này, nhìn được một nửa, nàng lấy di động ra, lặng lẽ tìm kiếm các bài luận văn đã xuất bản trước đây của Giản Thanh, tập trung vào duy nhất tác giả, cũng như các bài báo trong lĩnh vực SCI* 1 và 2

*SCI: Danh mục Trích dẫn khoa học - SCI (được viết tắt của từ Science Citation Index) đây là một danh mục được trích dẫn do Viện Thông tin Khoa học (ISI - Institute for Scientific Information) và được xuất bản lần đầu tiên, đây cũng là một công trình do nhà khoa học Eugene Garfield được sáng tạo trong năm 1960.

Ba mẹ nàng đều là bác sĩ, nàng lớn lên trong khu bệnh viện gia đình, tức xác định theo ngành y, nhưng đối với việc này lại bất quá không quen thuộc.

Khối u là điểm nóng trong lĩnh vực nghiên cứu y tế nên tương đối dễ dàng để xuất bản các bài luận văn.

Tuy nhiên, số lượng bài báo không thể hiện mức độ nghiên cứu khoa học, một công trình nghiên cứu tốt sẽ phải mất ít nhất hai đến ba năm mới có kết quả, có người đổi canh, không đổi thuốc trong bốn lĩnh vực của SCI. Truyền thông kém hiểu biết còn đi tuyên truyền lung tung, cái gì mà 'khi còn trẻ, thiên tài đã xuất bản hơn 20 bài báo SCI'

Xem đến những người trong ngành vỗ đùi – có một chàng trai trẻ tuyệt vời như vậy?

Sau khi kiểm tra, chúng đều là tạp thủy, nước tràn kim sơn.

Lộc Ẩm Khê click mở luận văn của Giản Thanh, đọc kỹ từng bài một.

"Nghi ngờ hành vi học thuật của tôi?"

Bên tai truyền đến giọng nói thanh lãnh, Lộc Ẩm Khê thẳng lưng, quay đầu về hướng phát ra âm thanh.

Đầu mũi có thể cảm nhận được sự cọ xát

Hai chóp mũi vô tình chạm vào nhau.

Thiếu chút nữa là đã hôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook