Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Chương 6: Chiến tranh

Thiên Tại Thủy

07/11/2021

Lộc Ẩm Khê dùng khăn lông lau phần đuôi tóc của Giản Thanh, nhẹ nhàng lau, chia sẻ các mẹo chăm sóc tóc với cô: "Đừng lau tóc quá mạnh, giống như vầy, trước tiên dùng khăn lông ấn một chút, vỗ nhẹ để làm hơi nước dư trên tóc rơi ra. Sau đó sấy khô bằng máy sấy tóc, tốt nhất chị nên mua một lọ tinh dầu dưỡng tóc và thoa khi tóc khô một nửa ... "

Giản Thanh nhắm mắt dưỡng thần, không đáp, cũng không biết mình nghe lọt được bao nhiêu.

Lộc Ẩm Khê hiểu sự mệt mỏi của cô, nàng chỉnh máy sấy tóc ở chế độ thấp nhất nhằm giảm tiếng ồn để cho cô có thể chìm vào giấc ngủ.

Ngành y luôn làm việc quá sức và không thuộc phạm vi điều chỉnh của luật lao động.

Không chỉ mệt mỏi về thể chất mà còn lẫn cả tinh thần, lúc nào cũng phải trong trạng thái tập trung cao độ.

Tính mạng đang đè nặng lên vai ngươi, nếu không chú ý, một sai sót nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả không thể khắc phục được.

Khi tóc được sấy khô đến bảy tám phần, Lộc Ẩm Khê để tóc nàng khô tự nhiên.

Hiện trời đang hửng nắng nhưng sau 14 giờ sẽ tắt dần.

Lộc Ẩm Khê đứng dậy, lấy chăn trên ghế sô pha đắp cho cô, sau đó trở lại ngồi bên cạnh cô, lấy giấy bút từng chút phác họa mái tóc dưới ánh nắng của cô.

Chạng vạng, Giản Thanh ra khỏi nhà một chuyến, sau khi cô trở về, Lộc Ẩm Khê thấy trong nhà có nhiều sản phẩm chăm sóc tóc hơn, cũng có nhiều dụng cụ chuyên dụng cho người thuận tay trái.

Lộc Ẩm Khê đã quen với việc sử dụng tay trái, nhưng nhiều vật dụng cần thiết hàng ngày như kéo, chuột, máy sấy tóc đều được thiết kế phù hợp với hình dạng của tay phải, rất bất tiện khi sử dụng bằng tay trái.

Từ nhỏ đến lớn, nàng đều phải tạm chấp nhận dùng chúng.

Chưa từng có người để ý là nàng chỉ tạm chấp nhận.

Lộc Ẩm Khê cầm chiếc kéo mới lên, khoa tay múa chân hai lần, rất thuận tay.

Nàng nhìn về phía Giản Thanh, đôi mắt trở nên trong sáng mềm mại.

Giản Thanh không nhìn nàng, im lặng mà làm việc riêng của mình như mọi khi.

Lộc Ẩm Khê thu hồi tầm mắt, cúi đầu cười, đem công cụ sửa sang lại rồi phân loại.

Lần đầu tiên nàng cảm thấy người bệnh não tàn này lại ân cần như vậy.

*

Ngày hôm sau là Chủ nhật, nhưng bệnh viện thì không có cuối tuần mà chỉ có tăng ca.

Trạng thái làm việc của Giản Thanh càng thêm lục thân bất nhận*, đa số thời điểm sẽ xem nhẹ sự tồn tại của Lộc Ẩm Khê.

(*lục thân bất nhận (六亲不认): mất hết tính người (lục thân bao gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con đều không nhận)

Lộc Ẩm Khê không phải lúc nào cũng ở bên cạnh cô, thỉnh thoảng sẽ đến giúp bác sĩ và y tá làm những việc lặt vặt như gửi tài liệu in ấn.

Có một bức tường tâm nguyện trên hành lang của khu vực thứ hai của Khoa ung thư. Lộc Ẩm Khê sẽ dừng lại và xem khi nàng đi ngang qua.

Trên tường được bao phủ bởi các thẻ đầy màu sắc cùng những lời động viên.

【Chắc chắn em sẽ vượt qua được ung thư. Em còn phải học, thi và uống trà sữa nữa. Em còn chưa có bạn gái! 】

【Hy vọng ba tôi khỏi bệnh, tôi sẽ dẫn ông ấy đi xem Vạn Lý Trường Thành và Vạn Lý Trường Thành. 】

Đây là những nguyện vọng của bệnh nhân và gia đình họ.

【Tất cả bệnh nhân trong khoa đều là bạn bè của chúng tôi! 】

【Cố lên, cố lên, đừng gục ngã cũng đừng nản lòng, bệnh nhân và người nhà đều đang trông cậy vào bạn! 】

Đây là những thông điệp được viết bởi các nhân viên y tế.

Mọi người ở đây đều đang động viên và an ủi lẫn nhau.

Lộc Ẩm Khê nhìn qua một lượt, đột nhiên có người kéo nhẹ góc áo blouse trắng của nàng: "Chị."

Nàng nhìn xuống, là một cô bé không có tóc với đôi mắt đẹp cùng chiếc vòng tay trên tay trái.

Nàng ngồi xổm xuống, nhìn bệnh nhân nhỏ hỏi: "Sao vậy? Em có chỗ nào không thoải mái sao?"

Cô bé thất thần: "Em không tìm thấy mẹ ..."

Lộc Ẩm Khê cả kinh khi nghe những lời này, trong tiềm thức nghĩ ra một liên tưởng tồi tệ nhất.

Có bạn đồng hành ở bệnh viện để an ủi, nhưng cũng không thể thiếu đi loại bỏ rơi này, những mặt tối cùng vinh quang của bản chất con người được dàn dựng mọi lúc mọi nơi.

Lộc Ẩm Khê đứng dậy, nắm lấy tay cô gái nhỏ và dẫn đến văn phòng bác sĩ: "Em ở giường bao nhiêu?"

Cô bé khập khiễng bước đi: "Giường 8."

Lộc Ẩm Khê cúi đầu nhìn về phía bắp chân của cô bé rồi lại ngồi xổm xuống:"Em có muốn ôm một cái không?"

Cô bé lắc đầu, nhấc ống quần lên và đưa chân giả cho Lộc Ẩm Khê xem, nói với giọng trẻ con:" Em vừa có chân mới vào tuần trước. Em muốn đi dạo. Em đã lâu không đi bộ rồi"

Lộc Ẩm Khê không hề tỏ ra thương hại hay an ủi, nàng chỉ tháo khẩu trang ra và mỉm cười: "Được rồi, chị sẽ đi cùng em".

Vừa đi, nàng lại biết được lần cuối nàng nhìn thấy mẹ là khi nào và ở đâu.



Bước đến văn phòng bác sĩ, Giản Thanh nhìn thấy cô gái nhỏ và nói "Xin lỗi, chờ một chút" với bệnh nhân trước mặt.

Sau đó, cô nhìn cô gái nhỏ:"Tang Tang"

Tại sao đứa bé này lại lẻn ra ngoài?

Cô gái nhỏ tên Tang Tang hiển nhiên có chút sợ hãi, ôm lấy đùi Lộc Ẩm Khê, núp sau lưng nàng, dùng đôi mắt đen láy nhìn Giản Thanh.

Lộc Ẩm Khê sờ lên cái đầu không có tóc của đứa bé:"Giường số 8, tìm không thấy mẹ đâu. Trong hồ sơ bệnh án phải có thông tin liên lạc của các thành viên trong gia đình."

Giản Thanh nhìn Tang Tang, nói:" Hôm qua bố nàng bị gãy chân. Mẹ nàng đến khoa chỉnh hình để đưa bữa tối cho bố, sẽ quay lại sau." Lại nói cho Lộc Ẩm Khê," Đưa nàng trở lại phòng bệnh, đêm nay tôi muốn tăng ca, em đi ăn chút gì trước đi."

Lộc Ẩm Khê thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, nắm tay cô bé rời khỏi văn phòng.

May mắn thay, lịch sử đã không lặp lại, lần này nàng không gặp phải bệnh nhân bị bỏ rơi.

*

Sau khi làm thêm giờ đến 8 giờ tối, Giản Thanh tan làm, nhớ tới Lộc Ẩm Khê vẫn chưa trở lại văn phòng sau khi đưa Tang Tang trở về phòng bệnh.

Cô đứng dậy, đi đến phòng bệnh số 8 để tìm nàng.

Tang Tang ở giường số 8 là bệnh nhân nhỏ tuổi nhất trong tay Giản Thanh, là bệnh nhân bị tái phát và di căn sau khi cắt cụt chi do ung thư xương, năm nay mới 10 tuổi.

Khi phát hiện ra khối u ác tính ở xương, cô bé mới 8 tuổi, trong một thời gian nhất định nàng cứ kêu đau chân, bố mẹ không quan tâm, cứ nghĩ là do trẻ con va quẹt khi chơi, chỉ dán vài miếng thuốc mỡ đông y là xong việc, về sau cứ thấy nàng đi khập khiễng, đau nhức nên đưa đi bệnh viện khám.

Khi đó, bác sĩ đã tiến hành phẫu thuật cắt cụt chân cho nàng, cưa bỏ phần bắp chân trái của nàng để ngăn chặn sự lây lan của tế bào ung thư.

Trong lĩnh vực ung bướu có một chỉ số quan trọng gọi là "Tỷ lệ sống sót sau 5 năm." Chỉ cần không tái phát trong vòng 5 năm thì có thể coi là đạt tiêu chuẩn chữa khỏi bệnh, sau 5 năm xác suất tái phát sẽ được giảm đi rất nhiều.

Tang Tang đã không qua khỏi sau 5 năm đó, tái phát và di căn vào năm thứ hai sau khi cắt cụt chi.

Tế bào ung thư đã di căn đến phổi, lần này không thích hợp để phẫu thuật, sau khi thảo luận MDT (hội chẩn đa khoa), chuyển từ khoa chấn thương chỉnh hình sang khoa ung bướu.

Bệnh nhân ung thư sẽ cảm nhận cơn đau rõ hơn vào ban đêm, đôi khi Tang Tang thức dậy vào nửa đêm nhưng không thấy mẹ mình, vì vậy nàng sợ hãi chạy ra khỏi phòng ,đi đến phòng khám để tìm người.

Khi Giản Thanh lần đầu tiên nhìn thấy nàng bước vào văn phòng, hiếm khi lộ ra một tia ôn nhu mà bảo nàng ngồi bên cạnh mình, đợi mẹ nàng trở về. Nàng không dám từ chối, như thể bị kẻ xấu bắt cóc, nàng ngồi bên cạnh với vẻ mặt đau khổ đến sắp khóc vì sợ hãi.

Giản Thanh không giỏi trong việc dỗ dành trẻ nhỏ, và trẻ nhỏ cũng sợ cô.

Cô từng phải luân chuyển đến khoa nhi, khi bước vào khoa, tiếng khóc từ bốn phía vang lên xé lòng đến nỗi giám đốc khoa nhi sợ đến mức vội vàng đẩy cô ấy ra.

Có khi cô và bệnh nhân cùng nhau vào thang máy, đụng tới tiểu hài tử, vừa nhìn thấy cô mặc áo trắng sẽ oa oa khóc lớn. Thậm chí, có tiểu hài tử còn vươn đôi tay nhỏ bé của mình ra để đẩy cô, khóc cạn nước mắt: "Người xấu, người xấu cút đi." Cô đành phải ra khỏi thang máy chờ ca sau.

*

Bước tới cửa phòng giường số 8, Giản Thanh không đi vào, ôm hai tay, dựa vào cửa, nhìn Lộc Ẩm Khê đang dỗ đứa trẻ.

Lộc Ẩm Khê kê một cái bàn nhỏ trên giường, ngồi xếp bằng, vẽ bậy lên giấy, vừa vẽ vừa bịa chuyện.

"Vậy đó, đây là câu chuyện cuối cùng, kể xong chị phải đi ăn cơm."

"Vâng, một cái cuối cùng"

Lộc Ẩm Khê đã vẽ phiên bản Q của một tế bào ung thư bằng bút ký màu xanh mực, có mũi và mắt, cầm giáo, giương hàm răng cùng móng vuốt.

Lại vẽ hình dạng bình thường của tế bào với một khuôn mặt tươi cười, rồi sau đó viết lên hai chữ "tế bào".

"Chúng được gọi là tế bào. Có rất nhiều tế bào trong cơ thể chúng ta. Bỗng một ngày, một tế bào xấu xuất hiện. Tế bào xấu này là kẻ nổi loạn giữa các tế bào bình thường."

Đôi mắt của Tang Tang dán vào tờ giấy, yên lặng lắng nghe câu chuyện do Lộc Ẩm Khê kể.

"Tế bào xấu sẽ cướp đi chất dinh dưỡng của tế bào bình thường, thức ăn chúng ta ăn vào sẽ bị nó cướp đi, nó lại không chịu hoạt động. Ham ăn lười làm, nuôi cũng vô ích".

Lộc Ẩm Khê sau đó đã vẽ phiên bản Q của tế bào ung thư và kéo một lá cờ lớn có chữ "Chiêu" được viết trên đó.

"Chúng cũng sẽ tuyển quân và mua ngựa, tiếp tục phát triển thật nhanh, đốt phá, cướp bóc trong cơ thể chúng ta, cắm trại và lập trại, ừm ... giống như những kẻ nổi loạn trong sách ảnh《Tam Quốc Diễn Nghĩa》mà em thấy.

Trên đầu giường có rất nhiều sách ảnh về Đường Tăng, Tây Du Ký, Thủy Hử, Tam Quốc ...

Tam quốc được đặt trên cùng cũng là cũ nhất, bìa cũng bị cuốn rồi.

Lộc Ẩm Khê lại vẽ một tế bào khác với chiếc mũ quân đội: "Có những tế bào xấu để nổi loạn và những tế bào tốt để đàn áp. Chúng ta thường gọi chúng là tế bào miễn dịch. Tế bào miễn dịch là cảnh sát trong cơ thể chúng ta."

Sau đó nàng vẽ hai lá phổi: "Đôi khi tế bào xấu sẽ cải trang thành tế bào tốt, thoát khỏi sự truy đuổi của cảnh sát, tụ tập đến nơi này của phổi, chiếm núi làm vua. Chúng sinh trưởng rất nhỏ, nên khi số lượng ít, người dân chúng ta có thể không nhận thức được sự tồn tại của chúng và chúng ta sẽ không bị phát hiện cho đến khi số lượng và quy mô của chúng thật lớn. "

Tang Tang lờ mờ hiểu ra: "Có phải cơ thể em có rất nhiều tế bào xấu không?"

Lộc Ẩm Khê gật đầu: "Ừm. Trước khi tế bào xấu tập trung trên bắp chân của em, bác sĩ sẽ trực tiếp thực hiện thao tác diệt trừ tế bào xấu . Đây hiện là một trong những cách tiêu diệt tế bào xấu hiệu quả nhất."

Xem toàn bộ chiến trường tiêu diệt là điều trị phẫu thuật. Những bệnh nhân có khối u rắn nhỏ và không có di căn tại chỗ hoặc di căn xa ở giai đoạn đầu và giữa có thể được hưởng lợi nhiều nhất từ ​​phẫu thuật.

Lộc Ẩm Khê chỉ vào phổi: "Nhưng những tế bào xấu này rất xảo quyệt, chúng sẽ bỏ chạy, chúng sẽ chuyển đổi vị trí. Ban đầu chúng ở trên bắp chân, nhưng bây giờ chúng đã chạy đến phổi, và chúng sẽ sống lại."

Cô nghĩ đến bộ dáng của Giản Thanh, vẽ nên hình ảnh một nữ bác sĩ mặc áo choàng trắng: "Đây là một bác sĩ chuyên khoa ung thư. Có thể xem đây là một vị tướng hoặc một chỉ huy sẽ giúp em đánh bại các tế bào xấu. Những lọ truyền dịch ban ngày giống như ——"

Nàng chỉ vào lọ dịch truyền: "Điều này tương đương với việc chỉ huy thả một quả bom nổ xuống chiến trường để tiêu diệt tế bào xấu. Nó có một điểm bất lợi. Tế bào tốt có thể cũng bị gϊếŧ chết, vì vậy sau khi làm thả thuốc này, em sẽ bị rụng tóc và nôn mửa, rất khó chịu. "

Liệu pháp truyền dịch là hóa chất, tức là hóa trị. Thuốc hóa trị không phân biệt ta và địch, tiêu diệt tế bào ung thư cùng lúc với tế bào bình thường.



"Ngoài bom, chỉ huy còn có một khẩu súng la-de (xạ trị), dùng tia bắn vào các tế bào xấu. Tất nhiên, vấn đề đều giống nhau, cả tốt và xấu đều bị bắn chết."

Xạ trị, tức là sử dụng liệu pháp bức xạ. Xạ trị cũng không phân biệt ta là thù, gϊếŧ một nghìn kẻ địch và tự hạ 800.

Tang Tang cau mày hỏi: "Có nhất thiết phải gϊếŧ các tế bào tốt không? Chỉ huy quá hung dữ và ngu ngốc?"

Nghe Giản Thanh bị mắng bởi giọng nói trẻ con của tiểu nữ hài, Lộc Ẩm Khê tràn ngập vui mừng, nói: "Đúng, cô ta thật hung dữ và ngu ngốc!"

Giản Thanh ở cạnh cửa: "..."

Giây tiếp theo, nàng giải thích: "Tất nhiên, không thể đổ lỗi cho cô ấy, bởi vì chúng ta đã không tìm ra vũ khí ngày càng tốt hơn. Chà ... có một cách để gϊếŧ các tế bào bình thường. Em có thể tưởng tượng việc bắn một mũi tên."

Lộc Ẩm Khê vẽ cung tên và bia ngắm: "Khi bắn một mũi tên, cung tên của chúng ta cần nhắm vào chấm đỏ ở chính giữa, đó là điểm mục tiêu. Tế bào xấu cũng có mục tiêu, miễn là mũi tên của người chỉ huy (nhắm mục tiêu thuốc). Nhắm vào mục tiêu, nàng có thể tiêu diệt chính xác các tế bào xấu, không phải các tế bào bình thường. "

Tang Tang nói, "Điều này thật tuyệt ..."

"Nó rất tốt, nhưng có hai vấn đề. Thứ nhất, không có nhiều mục tiêu để tìm ra các tế bào xấu; thứ hai, chúng ta thiếu các mũi tên phù hợp (thuốc nhắm mục tiêu). Vì vậy, nhiều lần, không có cách nào để điều trị chúng theo cách này"

Liệu pháp nhắm mục tiêu là nhắm chính xác các tế bào ung thư để tiêu diệt các tế bào ung thư xấu mà không làm tổn thương các tế bào bình thường.

"Không còn phương thức khác sao?"

"Có, là việc phát động một cuộc nội chiến và để các tế bào miễn dịch tấn công các tế bào xấu."

"Có một số cách, hãy để chị đưa ra một ví dụ về một trong số chúng. Như chị đã nói trước đó, các tế bào xấu sẽ cải trang và trốn thoát khỏi cảnh sát (tế bào miễn dịch). Đoán xem chúng làm thế nào để ngụy trang?"

Tang Tang lắc đầu: "Em không thể đoán được."

Lộc Ẩm Khê chỉ vào tế bào miễn dịch với chiếc mũ quân đội được vẽ trước đó.

"Tế bào miễn dịch này có một khóa (PD-1)* trên cơ thể của nó và một khóa (PDL-1)* trên tế bào xấu của nó. Chỉ cần chiếc chìa khóa trong tay của tế bào xấu trùng khớp với ổ khóa của tế bào miễn dịch, thì tế bào miễn dịch sẽ không thấy đó là kẻ xấu, lầm tưởng là công dân tốt, và sẽ không truy lùng nó. Việc chúng ta phải làm là dán chìa khóa, hoặc dán ổ khóa sao cho chúng không khớp nhau, để tế bào miễn dịch nhận ra tế bào xấu và tiêu diệt chúng. "

(*: PD-1 và PD-L1 là các loại protein được tìm thấy trên các tế bào trong cơ thể bạn. PD-1, một loại protein được tìm thấy trên các tế bào T (một loại tế bào miễn dịch) giúp kiểm soát các phản ứng miễn dịch của cơ thể. Khi PD-1 liên kết với một protein khác gọi là PD-L1 ( một loại protein được tìm thấy trên một số tế bào bình thường (và ung thư), nó giúp giữ cho các tế bào T không gϊếŧ chết các tế bào khác, bao gồm cả các tế bào ung thư.)

Cách phát động một cuộc nội chiến và quay trở lại các tế bào miễn dịch để tiêu diệt tế bào ung thư là liệu pháp miễn dịch.

Liệu pháp miễn dịch là bước đột phá lớn nhất trong lĩnh vực ung bướu trong mười năm qua.

Tang Tang nhìn vào bức vẽ xấu xí và từ từ tiêu hóa kiến ​​thức này.

Lộc Ẩm Khê tiếp tục phác thảo trên giấy, nhanh chóng phác họa một cô gái nhỏ thanh tú, đang nắm tay nữ bác sĩ.

Nàng đưa bức tranh cho Tang Tang, ôn nhu cười nói: "Bác sĩ và các bạn là đồng đội chiến đấu sát cánh bên nhau, nên đừng sợ bác sĩ.Phải nghe lời chị bác sĩ kia thật tốt, ngoan ngoãn ăn uống, nghỉ ngơi thật tốt. Như vậy thì sức mạnh của các tế bào miễn dịch trong cơ thể em sẽ mạnh hơn. "

Từ khoảng năm 446 trước Công nguyên, Nữ hoàng Ba Tư đã cắt phòng ung thư vú và bắt đầu cuộc cách mạng đầu tiên trong điều trị ung thư bằng phẫu thuật, vào thế kỷ 21, với sự ra đời của thời đại của liệu pháp miễn dịch, cuộc chiến giữa loài người và ung thư kéo dài hàng ngàn năm.

Nếu ung thư không biến mất, chiến tranh sẽ không bao giờ kết thúc.

Bất kỳ bệnh nhân nào nhìn thẳng vào bệnh tật và dũng cảm đối mặt với chúng đều là người bạn tốt của bác sĩ.

*

Vặn ra vòi nước khiến nước ấm đổ xuống, Lộc Ẩm Khê rửa sạch vết mực trên tay.

Trong phòng bệnh, mẹ của Tang Tang đã trở lại, ôm và dỗ nàng ngủ.

Lộc Ẩm Khê bước đến cửa và liếc nhìn đứa con gái nhỏ đang nằm trong vòng tay của mẹ mình.

Khi ốm đau, được nằm trong vòng tay của mẹ liền cảm thấy an tâm nhất.

Cảm giác an toàn do các thành viên trong gia đình mang lại là điều mà không ai có thể cho được.

Lộc Ẩm Khê mỉm cười, quay người rời đi.

Nàng ngồi xếp bằng rất lâu, hai chân có chút tê dại, vừa đi chậm vừa bám chặt vào tường.

Khi đi ngang qua một khung cửa sổ nhỏ, nàng dừng lại và nhìn lên vầng trăng bên ngoài.

Thành tích văn học của cô không cao, khi nhìn thấy trăng, tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là câu:" Cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương*"

(Cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương*(举头望明月,低头思故乡)- Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương , trích trong bài thơ 'Tĩnh dạ tứ'(靜夜思) – 'Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh' của Lý Bạch (李白) )

Cố hương, cố hương

Phần còn lại của cuộc đời, có thể trở về quê hương chăng?

Còn có thể hay không...gặp lại người nhà của mình?

Nàng đã không gặp mẹ mình trong nhiều năm. Ở tuổi 20, sau khi tạm biệt, các nàng chưa bao giờ nói một lời nào với nhau ...

Khi làn gió đêm nhẹ lướt, nàng đứng bên cửa sổ, bất động, chỉ nhìn trăng, lại nhớ quê nhà da diết.

Giản Thanh mang theo một túi bánh mì nhỏ tìm nàng, nhưng không có lên tiếng quấy rầy.

Chỉ có một mảnh nhỏ ánh trăng soi vào cửa sổ như vô tình bao phủ lấy nàng.

Lộc Ẩm Khê đứng dưới ánh trăng, Giản Thanh đứng sau bóng lưng nàng, âm thầm bảo vệ nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook