Ngỡ Là Đơn Phương

Chương 11: Giận / Anh hai của Bảo Nhi ?

Hiền

08/03/2018

Nếu tôi không phá đám thì cậu sẽ ôm hắn đúng không "

Tôi hơi giật mình , sao câu nói này cứ kì quặc sao ấy nhỉ ?

Tay tôi vân vê vào nhau , không dám ngẩng đầu lên nhìn Khánh , nhưng tôi cảm thấy lạnh sống lưng , có nghĩa là Khánh đang nhìn tôi bằng con mắt giận dữ ư ?

Tôi ấp úng trả lời , một phần là do sợ sệt

-Có chứ , một cái ôm cho tình bạn thôi mà , có gì đâu .... _ tôi chợt nghĩ ra _ Mấy người Tây cũng hay ôm nhau thế mà , hì hì

-Nhưng chúng ta là người Việt Nam

Bộp

Tôi bị thứ gì đó trong đầu rơi nặng xuống , đã cố nghĩ ra lí do rồi , thế mà còn bị cậu cho vào ngõ cụt . Hic hic , mà cậu là cái gì của tôi chứ ? Ngay cả ba mẹ tôi cũng chưa bao giờ quản tôi như thế ! Tôi hiền thì cũng hiền đấy ! Nhưng đừng có mà được nước mà lấn tới nhé ! Huống hồ , cậu cũng chỉ là bạn học cùng lớp của tôi thôi , chẳng phải người yêu mà nói vậy ! Tôi phát bực , quay lên nhìn thẳng vào mắt Khánh , nói như quát lên :

-Cậu đừng có quản tôi ! tôi và Sơn là bạn thì ôm một cái đã làm sao ? Hửm ? Lần trước cậu đánh cậu ấy không lí do tôi đã không nói gì rồi ! Cậu không phải người yêu của tôi nên đừng nói năng như kiểu cậu bắt gặp bạn gái của mình ôm đứa khác vậy ! Cậu đối với tôi chẳng qua cũng chỉ là bạn cùng lớp mà thôi , à không , cao hơn là bạn thân !!!

Chết rồi ! Hình như tôi nói hơi quá lời !

Khánh tròn mắt nhìn Bảo Nhi , chưa bao giờ cậu thấy cô bé tức giận như vậy ? chỉ vì cái tên Sơn đó sao ?Còn nữa , cái chuyện đánh nhau ấy , cậu làm có lí do đấy , chẳng phải vì ... Bảo Nhi sao ? Lúc ấy , cậu đã mua nước cho Nhi rồi , nhưng quay ra đã thấy cô bé cười nói với người khác , nụ cười ấy đã bao giờ dành cho cậu chưa ?

Câu cuối cùng cô bé phát ra làm tim cậu nhói lên từng hồi ! Hóa ra chỉ là vậy . Chỉ là bạn bè trên danh nghĩa , không hơn không kém

Tôi đưa mắt nhìn cậu ấy , cậu ấy nhắm mắt lại , chết, tại tôi quá lời , ôi thôi xong , nghĩ lại thì cậu ấy sai chứ đâu phải tôi , với tính tình bưởng bỉnh , tôi chẳng thèm xin lỗi

****

Về đến nhà , tôi đã nhìn thấy anh hai , cố gắng cười thật tươi mà sao khó thế này , lòng tôi trùng xuống , chẳng khác nào bị ai đó đè đá lên tim vậy , khó thở vô cùng

-Nhi , em làm sao thế ?

Thấy bộ dạng buồn bã của tôi , anh Quốc hỏi

Tôi day day thái dương

-Không có gì ạ

Quốc là người sống nội tâm , cậu nhóc có thể nhận ra rằng em gái cậu đang buồn vì ai đó , chẳng lẽ là .... , chắc không đâu !

Xua tan dòng suy nghĩ , cậu hỏi :

-Hôm nay ba mẹ ăn cơm ở công ty , không về nhà , có cơm hộp đấy , ăn đi

-Vâng



Tôi lững thững bê hộp cơm lên ăn , chết tiệt , sao khó nuốt thế này , mọi ngày tôi toàn ăn loại cơm này mà

*******

Cậu vừa bước về nhà , mu mắt đã nặng trĩu , không phải vì buồn ngủ , mà muốn khóc quá , khóc vì ai đó

-Mày làm sao thế Khánh ?

Chị Mai thấy thái độ buồn thiu như cơm nguội ấy mà phải lên tiếng , kì lạ , từ khi sinh ra đến giờ , thằng bé có bao giờ buồn bực chuyện gì đâu ? Hay tương tư cô nào , không , không , nó có mà yêu ai , vớ vẩn

-Em không muốn ăn cơm đâu , chị cứ ăn đi , đói em sẽ ăn _ Khánh không trả lời , đờ đẫn nhìn sang chỗ khác

Thật đúng là bị thất tình rồi

-Khánh , đứng lại , mày không giấu nổi chị mày đâu , nói , mày thích con nào rồi đúng không ? Rồi bị đá đít , sướng !

Cậu khó chịu nhìn chị , quát lên :

-Chị nói cái gì vậy ? Chị không được gọi cậu ấy là 'con'

Dự cảm của Ngọc Mai này không có sai mà , đúng là yêu sâu nặng rồi

-Mày dám to tiếng với chị mày à ? Tao phải đến trường xem con bé mày thích là con nào ? Cho bùa mê thuốc lú cho mày mê nó ! Chết thật !

Khánh giật thót mình , chạy đến chỗ chị

-Chị đừng làm khó cậu ấy mà

-Thế mày có kể không ?

-Em kể ,em kể

Duy Khánh ngồi kể chuyện cho chị nghe , Mai bật cười ha hả :

-Rồi , tưởng truyện gì , con gái dễ nguôi giận lắm , nghe chị mày này , nấu ăn là sở trường của mày phải không ? Cầm đồ ăn sang nhà con bé là nó hết giận ngay

-Vâng , em sang ngay _ Kháng hí hửng vào bếp làm cái gì đó , chạy nhanh ra ngoài , dùng điện thoại địng vị xem nhà Nhi ở đâu rồi đến

*****

Tôi vẫn chưa nuốt nổi cơm , khó chịu quá , tôi chỉ muốn bây giờ có thể chạy đến chỗ Khánh mà xin lỗi , nhưng lại sợ , cậu ấy giận , chán ghét tôi thì sao ?

King coong



Là tiếng chuông

Tôi lật đật chạy ra mở cửa

Sững sờ

Khánh kìa

Cậu ấy đến đây làm gì nhỉ ? Tôi nên xin lỗi , đúng rồi , xin lỗi

-Khánh à .... t

Tôi chưa kịp nói gì thì đã bị cậu ôm chặt , ơ....ơ

Thình thịch

Tim tôi loạn nhịp cả lên , chết , Khánh mà biết chắc sẽ cườu tôi mất

Tôi vân giữ nguyên tư thế ấy , nếu không có ai chạy ra phá đám :

-BẢo Nhi , em làm cái gì đấy ?

Quốc chạy tới gỡ tay Khánh ra

-Cậu đang làm gì đấy hả ?

Khánh lặng im , suy nghĩ một hồi . Rồi nói :

-Anh , là anh trai của Nhi ?

Hả??? sao cậu ấy biết

Quốc cũng bất ngờ không kém , chưa nói gì , thì Khánh nói tiếp :

-Đừng nhìn tôi như thế ? Sao anh lại xuất hiện trong bộ đồ ngủ của con gái ?

Bây giờ tôi mới nhìn lại bộ đồ anh hai mặc , một bộ đồ ngủ in hình búp bê baby dễ thương vô đối , chả là , anh ấy hết áo thay , mà lại còn ngại giặt , ngại ra ngoài mua đồ , thế là mặc luôm cái áo ngủ của tôi , cho dù nó cộc không để đâu hết cộc

Quốc đỏ lựng mặt , chạy vội vào thay đồ

Bây giờ còn mỗi tôi và cậu ấy , oaoaoa , không biết nên làm thế nào đây ? cái ôm vừa rồi ...

Nhìn thấy má đỏ lựnng lên vì xấu hổ của Nhi , cậu phì cười , rồi nói :

-Chúng ta nói chuyện chút nhé !

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
đấu phá thương khung
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Ngỡ Là Đơn Phương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook