Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi!

Chương 4: CÔ NÀNG YÊU RÙA

Congchuayeutruyentranh

26/06/2013

~~Sở thích mỗi người là không thể chà đạp!!!~~

Hai hôm sau…Công ty của Lương Gia Vũ…

- Này! Tôi tới rồi đây!!!-Tôi mở cửa phòng hắn, ung dung bước vào. Hôm nay tôi mặc bộ đầm trắng, thắt lưng mà xanh lam nên nhìn rất có thiện cảm. Hừm! Hình tượng mà, không thể để mất sỉ diện thế được. Mái tóc rối ngày thường cũng được tết bím gọn gàng ở phía sau. Nhưng…có lẽ tôi không quen tết bím nên trước trán còn rũ vài sợi tóc con. Nhìn không thấy vô duyên quá chứ???

- Ô…Cô hả? Khác với bữa tiệc lần trước ghê nhỉ???-Hắn trố mắt nhìn tôi. Hứ! Thế là có ý gì? Nhạo báng tôi ư?

- Hừ! Anh nhanh nhanh giùm tôi đi. Tôi còn bận nhiều việc lắm!!!-Tôi kiêu ngạo nói.

- Bận gì? Bận cho bé rùa Taro của cô ăn ư???

Tôi đang uống cà phê thì bị lời nói của hắn làm không kịp giữ hình tượng, phun sạch cà phê ra ngoài luôn. Trời đất! Mặc dù mỗi người đều có một sở thích nhưng không thể để người ngoài biết con gái thương nhân có tiếng, vừa xinh đẹp lại thông minh đi chơi với một con rùa chậm chạp được. Chuyện này bị đồn đại không những thanh danh tôi mất mà ba mẹ cũng bị đồng nghiệp cười. Thằng cha này độc ghê quá!!!

- Cô sao thế? Sao phản ứng mạnh thế?-Hắn vô tội nhìn tôi chằm chằm.

- Con bà nó! Dám…dám…Thì ra cái xe màu vàng chói lòe chói loẹt í là của anh hả? Quỷ tha ma bắt anh đi!!! Đồ con gà!!!-Tôi bắt đầu vực dậy mắng anh ta xối xả. Chết tiệt!

- Oài. Đừng nóng, đừng nóng…Phải giữ gìn hình tượng nữa chứ, mỗi người đều có sở thích cá nhân mà!!!

- Câm cái miệng chó của anh lại!!!

- Tôi chỉ là tình cờ thôi…

- Tình cờ con khỉ!!! Tôi cóc đóng giả bạn gái anh nữa. Trả dây chuyền.

- Dây chuyền đây! Nếu có bản lĩnh thì tới lấy!!!-Hắn chìa dây chuyền trước mặt tôi, tôi không có chút nghi ngờ liền đến lấy ai ngờ lại mất đà nhào vào lồng ngực rắn chắc và ấm áp của hắn. Đê tiện!

- Buông-ra!-Tôi rít lên.

- Là cô tự nhào vào tôi mà!!!-Hắn lại giở quẻ, nói với giọng vô tội. Trời ơi!!! Sao tôi ghét cái tên này quá à!!!

- Mau bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra!!!!-Tôi ngẩng mặt lên, mắng hắn. Nhưng không may, đầu tôi va cái cốp vào cằm hắn. Huhu…Đau chết mất!!!

- Cô không định lấy dây chuyền hả???

- ANH!!! Tôi nhất định kiện anh là đồ ăn cắp!!!!-Tôi tức giận vô cùng. Grừ!

- Hả? Tôi có ăn cắp sao??? Bằng chứng đâu? Cô nửa đêm nửa hôm lẻn vào văn phòng tôi, tôi chưa kiện cô là hay lắm rồi!!!

- Tôi không có ăn cắp nha!!! Anh lấy dây chuyền của tôi thì tôi phải lấy lại chứ!!! Anh trả đây!

- Chấp nhận đóng kịch hết hôm nay không?



- …

- Chịu hay không?

- Chịu!!! Mau trả.

- Tôi tạm giữ. Lỡ cô giật đi luôn thì sao! Tôi đâu có ngu!!!!

- Anh…

********************Sunflower

- Gia Vũ. Đây…là bạn gái con ư? Rất xinh đẹp!!!-Mẹ hắn ta nhìn tôi chằm chằm, tôi bỗng dưng cảm thấy khó chịu. Cơ thể cứng ngắc.

- Vâng.-Hắn huých tay tôi, í bảo tôi giới thiệu chứ đừng có câm như hến cái nữa.

- Ơ…Dạ…Cháu tên…là…Diên Diên Lãng.-Lưỡi tôi bất giác cứng lại. Cảm giác này tôi hoàn toàn chưa từng trải qua.

- Mẹ! Bạn gái con rất xinh đẹp phải không ạ???

- Ừhm…Diên Diên Lãng. Ba mẹ cháu làm nghề gì?

- Ơ…Dạ…Họ…đều là thương nhân ạ!!!

- Bọn họ có biết cháu là bạn gái của Vũ không???

- Ơ…Dạ…biết!!!-Tôi gật đầu.

- Vũ…Con không phải tìm đại một cô gái xinh xắn về giả danh chứ???-Mẹ hắn nhìn tôi chằm chằm, nhưng lời nói lại chỉa mũi nhọn về phía hắn. Đáng đời nha!!!

- Tất nhiên không phải. Diên Diên Lãng là bạn gái con thật mà! Nhỉ?-Hắn mỉm cười nhìn thẳng vào tôi. Đáy mắt dường như lấp lánh lấp lánh. ORZZZ…Tự nhiên thấy ghen tị quá!!!

- Dạ dạ!!!-Tôi gật đầu như gà mổ thóc. Dù gì cũng chỉ là diễn, tôi cũng là thiên tài về việc diễn kịch mà.

- Mẹ thấy chưa???-Hắn nói. Mẹ hắn mới dẹp bỏ ánh mắt nghi ngờ. Tôi và hắn không hẹn mà nhất loạt thở phào nhẹ nhõm.

Ngồi trên chiếc xe quý giá màu vàng rực rỡ được hắn gọi là “tình nhân đáng yêu” tôi trề môi suốt một chặng đường.

- Cô đang làm nghề gì? Người mẫu đóng quảng cáo phải không???-Hắn lên tiếng. Tôi “ưhm” một tiếng, không thèm nói gì thêm.

- Sao cô không phải là diễn viên nhỉ? Cô đóng kịch rất là giỏi!!!-Hắn gật gù khen. Hừm! Là khen hay là nói móc nói méo tôi đây???

- Ba mẹ cô…thường xuyên ở nhà chứ?



- …Không. Bọn họ là thương nhân. Lúc nào cũng bận rộn, ngay cả tôi điện thoại đến cũng không thể trả lời…-Tôi nói, càng lúc âm lượng càng nhỏ dần, nhỏ dần, giống như sợ hãi người khác biết được mình là người thiếu thốn tình cảm gia đình trầm trọng vậy.

- …

- …

- Cho nên vì vậy mà cô chơi với con rùa Taro “iu” dấu của cô???

- Anh!!!! Anh nói vậy là có ý gì??? Tôi nói cho anh biết, sở thích của mỗi người là không thể xúc phạm. Nếu anh dám sỉ nhục tôi, tôi quyết sẽ kiện anh đến không còn đường sống!!!-Tôi cau có tháo mắt kính đen trên gương mặt, trừng mắt to mắt nhỏ nhìn hắn.

- Đanh đá thật!-Hắn chép miệng ra chiều thương cảm thay. Con bà nó! Ai mượn hắn giả nhân giả nghĩa chứ!!!

- Đến nhà tôi rồi! Bye!-Tôi không chờ hắn ra vẻ ta đây gallant liền mở cửa bước ra. Nào ngờ, hắn hoàn toàn không có ý lái xe về mà định theo tôi vào nhà luôn.

- Ê!!! Anh muốn gì hả???

Cuối cùng, tức quá chịu không nổi, tôi vứt ngay cái kiểu nhã nhặn ngày thường mà gào lên ầm ầm.

- Tham quan.-Hắn đáp như là một điều dĩ nhiên.

- Đây là nhà tôi chứ không phải là viện bảo tàng nha!!! Chẳng có gì để tham quan cả!!!-Tôi gắt lên.

- Cô không muốn lấy lại sợi dây chuyền???

- Anh!!! Yaaaa…-Tôi tức quá, tức chết mất.



Hắn bước vào nhà, đưa mắt nhìn quanh. Tôi không thèm mời nước, chẳng thèm mời ngồi, cũng không có nói chuyện với hắn mà đi thẳng một mạch vào phòng lấy quần áo vào nhà vệ sinh thay.

Vừa mở cửa bước ra tôi liền nhìn thấy cái người đáng ghét ấy ngồi trên giường.

- Ai cho anh vào phòng tôi. Ra-ngoài!

- Con Taro cưng của cô đây ư?-Hắn dốc ngược cái mai con rùa cưng của tôi xuống. Suýt chút tôi theo quán tính oaoa khóc vì hắn dám bắt nạt con rùa cưng của tôi.

- Trả Taro đây! Này…không được dốc ngược lại, nó sợ đó!!!-Tôi gào lên, giật con rùa từ tay hắn. Hắn ban đầu còn ngỡ ngàng sau đó lại ôm bụng cười haha. Tôi tranh thủ giơ chân đá hắn ra khỏi giường.

- Giờ tôi đã biết cô có nick name là gì rồi. Là rùa! Sặc…-Hắn không màng đến tôi đang tức muốn giết người mà vẫn hồ hởi chọc.

- ANH CÚT NGAY!!!!!!!

Vậy là, tôi liền ném phứt hắn ra ngoài. Ung dung ôm bé rùa đi vào phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook