Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 832: Ai không thể rời khỏi cô áy?

Vô Danh Thí Chủ

20/05/2021

Tiểu Đoàn Tử đã tỉnh, hơn nữa Ôn Ngôn còn quan tâm đem Tiểu Đoàn Tử ôm đến trên giường cùng anh, cậu nhóc ngập nước mắt nhìn anh chằm chằm: “Uống sữa sữa… sữa sữa…”

Anh lau mặt, giữ vững tinh thần, một tay ôm lấy Tiểu Đoàn Tử, đi xuống lầu pha sữa bột. Chuyện này anh thật đúng là chưa từng làm, chỉ là phân lượng anh cũng không nên pha bao nhiêu, nghĩ là nửa bình sữa bột thêm nửa bình nước đi… Đang muốn thực hành, còn may má Lưu tay mắt lanh lẹ: “Thiếu gia, để tôi đi, lập tức xong thôi, cậu ôm tiểu thiếu gia chơi đi. Nếu cậu bận bịu, liền đi trước, để tôi thay đồ cho tiểu thiếu gia.”

Mục Đình Sâm cảm xúc không tốt: “Thong thả… Tối nay đi cũng được.”

Tiểu Đoàn Tử nhìn chung quanh, trong miệng kêu “mẹ mẹ”, Mục Đình Sâm càng thêm phiền muộn: “Mẹ con đi rồi, một tuần lễ không trở lại đâu, con nhao nhao cũng vô dụng.”

Má Lưu thấy hai bố con rời Ôn Ngôn đều “tội nghiệp”, nhịn cười không được: “Thiếu gia, không nhìn ra cậu còn không thể rời khỏi phu nhân nha.”

Mục Đình Sâm thề thốt phủ nhận: “Ai không thể rời khỏi cô ấy?

Đừng nói một tuần lễ, cô ấy một tháng, một năm không trở lại, tôi cũng không quan trọng!”

Nói hết lời, một chút sức anh cũng không có, nếu thật sự là một tháng thậm chí một năm không trở lại, không biết anh và Tiểu Đoàn Tử ai sẽ điên trước mắt.

Một bên khác, trang viên tư nhân Diệp gia.

Từ sau khi gặp Trần Mộng Dao, Diệp Quân Tước liền không có ra khỏi cửa, cả ngày tự giam mình ở trong thư phòng, không để ý đến chuyện bên ngoài.

Công ty đã gọi tới máy cuộc điện thoại, A Trạch cũng bắt đầu gấp: “Thiếu gia, công ty có chuyện gấp, đã gọi qua mấy cuộc điện thoại, cậu không qua xem một chút sao?”

Diệp Quân Tước lười biếng dựa vào ghế, ánh mắt nhìn qua, là chậu hoa đã có chút héo kia: “Công ty nuôi nhiều người như vậy đều là ăn không ngồi rồi sao? Một chút việc đều xử lý không tốt, tôi mới bao lâu không có đến công ty? Muốn an tĩnh một hồi cũng không được…”

Khúc Thanh Ca ôm đứa bé đi lên trước, ra hiệu A Trạch đi xuống trước. A Trạch thở dài, đi ra.

Khúc Thanh Ca mở miệng nói: “Nếu anh không muốn đến công ty, em thay anh đi, tâm tình không tốt, quả thực nên thư giãn.”

Diệp Quân Tước nghe ra trong lời nói của cô có chuyện, không vui nói: “Không cần thiết tận dụng mọi thứ để gây chuyện, tôi không có rảnh cãi nhau với cô.”



Tâm Khúc Thanh Ca lạnh một nửa: “Em nói chính là sự thật, sau khi gặp Trần Mộng Dao trở về liền mát hồn mắt vía, đến chuyện của công ty cũng không thể để anh coi trọng, em có thể bắt anh làm sao bây giờ? Anh không muốn đi xử lý, em đi xử lý giúp anh.”

Diệp Quân Tước giương mắt nhìn về phía Khúc Thanh Ca: “Cô vẫn nên ở trong nhà chăm đứa bé đi, chuyện của công ty, không cần cô quan tâm. Tôi không muốn tại vì chuyện của công ty phiền lòng, đồng thời về nhà còn phải bị cô gây chuyện, về sau ít nói chuyện âm dương quái khí với tôi đi.”

Khúc Thanh Ca đem đứa bé đặt ở một bên trên ghế sofa, muốn cùng anh nói rõ ràng: “Em âm dương quái khí với anh như thế nào? Anh cảm thấy trong lòng mệt sao? Người trong lòng mệt hẳn nên là em mới đúng? Hiện tại chồng đang bận tâm vì người phụ nữ khác, không chút quan tâm vợ và con, anh muốn em bao dung nhiều đến đâu? Có muốn em đi tìm Trần Mộng Dao, nói cho cô ấy tới giúp tôi khuyên nhủ anh hay không?”

Thần sắc Diệp Quân Tước lạnh xuống: “Đủ rồi! Nếu cô dám tiếp cận cô ấy, đừng trách tôi không khách khí với cô!”

Trên ghế sofa đứa bé bởi vì tiếng cãi vã hai người bị cả kinh khóc lên, Khúc Thanh Ca cắn răng kìm nén nước mắt, không có đi dỗ. Cô cũng không biết mình còn đang kiên trì cái gì, đã sớm ngờ tới sau khi ông cụ qua đời sẽ là trường hợp như vậy, nhưng cô vẫn không thể quyết định quay đầu rời đi. Nghĩ đến A Trạch nói, ông cụ lưu cho cô cổ phần công ty, lửa giận cô dấy lên, đem cổ phần kia xem như vũ khí: “Anh thật sự cho là em không thể rời khỏi anh có đúng không? Em là đại tiểu thư Khúc gia, sao lại ở Diệp gia làm một con chó của anh? Không phải anh thích Trần Mộng Dao sao? Em bỏ qua cho anh, ly hôn là được, chỉ là không biết sau khi em mang cổ phần lớn đi, có thể mang đến cho anh ảnh hưởng quá lớn hay không?”

Bỗng nhiên Diệp Quân Tước đứng dậy, đưa tay bóp lấy cổ cô: “Cô đang uy hiếp tôi sao? Hả? Thật sự cho là tôi không dám ly hôn với cô? Khúc Thanh Ca, cô đừng ép tôi, thật sự cần thiết, tôi sẽ để cho cô ngoan ngoãn đem cổ phần phun ra, sau đó lăn ra khỏi nhà.”

Khúc Thanh Ca không cảm thấy sợ hãi, chỉ là trong lòng giống như là bị cường ngạch xé toạch một lỗ lớn, loại đau khổ này, khiến nước mắt cô không ngừng lăn xuống: “Anh… chán ghét em như thế sao? Em còn tưởng là, trước đó anh dịu dàng với em ít nhiều cũng có vài phần là thật… xem ra là em nghĩ nhiều rồi…” Cô rất tranh cãi lại, nói không muốn cỗ phần ông cụ cho, ly hôn thì ly hôn, nhưng lại cảm thấy không cam tâm, cô gả cho Diệp gia, sinh con cho Diệp Quân Tước anh, đến cuối cùng lại giống một con chó bị đá đi, nếu thật sự là như thế, cô cũng không phải là Khúc Thanh Ca!

Có lẽ là bị âm thanh đứa bé khóc nỉ non làm cho phiền não, Diệp Quân Tước buông lỏng Khúc Thanh Ca, khẽ nguyền rủa một tiếng, quay người ôm đứa bé đi ra. Đây là lần đâu tiên anh ôm đứa bé, vẫn là trạng thái đang thịnh nộ, Khúc Thanh Ca hoảng sợ đuổi theo: “Anh muốn làm gì? Đem con cho eml”

Âm thanh Diệp Quân Tước lạnh lùng nói: “Tôi không có ác như cô nghĩ, đứa bé đang khóc cô nghe không thấy sao? Cô muốn nổi điên thì tự mình đi nổi điên, đừng có trước mặt đứa nhỏ như thế!”

Đột nhiên Khúc Thanh Ca ý thức được phản ứng của cô quá mức kích động, cô ép buộc mình tỉnh táo lại, cẩn thận hồi tưởng một phen, cô luôn luôn không kiềm chế được nỗi lòng, nhất là khi sinh xong đứa bé ông cụ lại qua đời, động một chút lại bất an táo bạo, lần này…

Là cô quá mức, cô vậy mà lại cảm thấy Diệp Quân Tước sẽ thương tổn đứa bé, đó cũng là con gái của anh, sao anh có thể làm như vậy được…

Vì tránh Khúc Thanh Ca, Diệp Quân Tước mang theo đứa bé đi công ty, để A Trạch mang tới vật dụng đứa bé cần. Trên đường, A Trạch vẫn là không nhịn được nói giúp Khúc Thanh Ca: “Thiếu gia, tôi biết phu nhân có đôi khi có chút không thể nói lý như vậy, nhưng cũng là bởi vì quá không có cảm giác an toàn, cộng thêm cậu đối với cô ấy… cũng không đặc biệt quan tâm. Cô ấy vừa sinh xong đứa bé mới một tháng, đa số cuộc sống phụ nữ sau khi sinh tâm trạng đều không ổn định, cái đó rất nguy hiểm. Trước kia phu nhân không phải như vậy, hẳn cậulà cũng có thể cảm nhận được.”

Diệp Quân Tước nhìn đứa bé trong ngực, lộ ra ít có dịu dàng: “Đối với một người phụ nữ không yêu, nào có cái gì gọi là kiên nhẫn? Nhất là lúc cô ấy phiền lòng tìm tôi náo, tôi liền càng thêm không có cách nào có kiên nhẫn. Còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ ly hôn. Kỳ thật nếu cô ấy giống như trước như thế cũng rất tốt, chí ít chẳng phải chán ghét.”

A Trạch cả gan nói lời nói thật: “Đồi lại bất kỳ người phụ nữ nào khác, đều không có cách nào chịu đựng được những việc làm của cậu. Phu nhân không có cách nào không quan tâm trong lòng cậu chứa người khác, nhìn Trần Mộng Dao thích Kính Thiếu Khanh, trong lòng cậu không phải cũng không dễ chịu như thế sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook