Nhật Ký Nuông Chiều Nữ Phụ Thời Dân Quốc

Chương 119

Bệ Hạ Không Lên Triều

11/07/2020

Sau nỗ lực ở nhiều mặt, luận võ chợ đen bị lệnh cưỡng chế hủy bỏ.

Hồng Môn không bao giờ có thể vì ích lợi của mình mà lấy mạng người khác ra làm tiền đặt cược được nữa.

Kiều Vân Sanh từ luận võ chợ đen thắng không ít tiền. Với áp lực hiện tại, hắn chỉ có thể lấy tiền ra đưa cho người nhà họ để bồi thường.

Tiền thắng cược của Kiều Vân Sanh cơ hồ tan hết, tiền tài bất nghĩa chung quy không thuộc về hắn.

Lần này trong luận võ chợ đen, có không ít quyền quý cũng tham dự. Bọn họ biết dân chúng phẫn nộ, cũng không nghĩ để lộ thân phận của mình.

Bọn họ chỉ bỏ tiền tiêu tai, tài trợ đơn vị từ thiện ở Bến Thượng Hải.

Luận võ chợ đen rốt cuộc cũng hạ màn.

-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

Đại Đô Hội.

Đinh Nguyệt Toàn ngồi trong phòng hoá trang. Đối diện với gương, nàng chậm rãi lau đi lớp trang điểm trên mặt.

Vì phối hợp với ca khúc hôm nay, Đại Đô Hội tìm người trang điểm cho nàng, mới mẻ độc đáo thật sự.

Sau khi Đinh Nguyệt Toàn hát xong, phía dưới người xem càng nhiệt tình. Ngày mai, chắc sẽ có rất nhiều người sẽ học cách trang điểm của nàng.

Danh khí của Dạ Lai Dương càng lúc càng lớn, tình huống như vậy nhìn mãi quen mắt.

Nếu có thanh danh, địa vị cũng cao hơn so với lúc trước. Nói không chừng sẽ mất đi bản tính của chính mình.

Nhưng là, trong lòng Đinh Nguyệt Toàn hiểu rõ.

Bến Thượng Hải phồn hoa giống như mây khói, ai cũng cầm không được.

Ở hoàn cảnh dễ mất phương hướng, đều mất đi bản tâm.

Nàng vẫn luôn chỉ là cô gái mang theo mộng tưởng đi vào Thượng Hải, không hơn.

Ca nữ bên cạnh vừa mới kết thúc phần diễn, cũng tới phòng hóa trang ngồi xuống. Nàng một bên tháo trang sức, một bên hàn huyên lên.

"Dạ Lai Hương, ngươi nghe qua chuyện luận võ chợ đen chưa?"

Đinh Nguyệt Toàn lắc lắc đầu, trừ bỏ ca hát, nàng đối với chuyện khác đều không có hứng thú. Thậm chí những bát quái mới đây, nàng cũng không rõ lắm.

Ca nữ lấy ra một tờ báo: "Nha, đây là tin tức hôm nay."

Đinh Nguyệt Toàn nhìn lên, bài báo trên viết rất rõ ràng, luận võ chợ đen bị thủ tiêu, phía trên còn có một đoạn ngắn giới thiệu về quán quân Tần Kiêu.

Ca nữ ở bên mở miệng: "Quán quân này lá gan cũng quá lớn. Dám trêu lên đầu Hồng Môn Kiều Lục gia, vận khí tốt lại gặp Lục tam thiếu."

Đinh Nguyệt Toàn nghiêm túc nhìn phần báo, vẫn luôn không nói.

Ca nữ lại hỏi: "Dạ Lai Hương, ngươi nghĩ như thế nào?"

Đinh Nguyệt Toàn suy tư một chút, mở miệng nói: "Ta thật ra cảm thấy, hắn còn rất có dũng khí."

Tần Kiêu mới đầu chỉ vì tiền thuốc của huynh đệ mà tới dự thi, nhưng hắn biết được nội tình luận võ chợ đen, lại dũng cảm vạch trần.

Nguyện ý ra mặt vì chính nghĩa, cũng không tham sống sợ chết.

Phẩm chất như vậy, rất khó được.

Huống hồ, loại thi đấu vô nhân đạo không công chính có thể bị hủy bỏ, thật là đại khoái nhân tâm*.

*đại khoái nhân tâm: làm lòng người thấy sảng khoái.

Luận võ chợ đen tồn tại lâu như vậy, năm nay mới có thể biến mất. Nói vậy những người đó nhất định bỏ ra rất nhiều nỗ lực.

Đinh Nguyệt Toàn thu hồi tờ báo, không có nghĩ tiếp.

Đinh Nguyệt Toàn cùng ca nữ nói tạm biệt, rời khỏi Đại Đô Hội. Ở cửa có xe đang đợi nàng, đặc biệt đưa nàng về nhà.

Vì bảo hộ an toàn cho nàng, Đại Đô Hội từ trước đến nay cực kỳ dụng tâm.

Đinh Nguyệt Toàn chỉ thấy được tin tức trên báo. Nàng cũng không biết, những người hủy bỏ luận võ chợ đen cùng nàng có nhận thức.

Ông chủ Thẩm Cửu của nàng cùng bằng hữu Diệp Sở của nàng, bọn họ còn có cả Lục Hoài một tay thúc đẩy việc này.

Đêm đông gió lại lớn, không khí càng thêm lạnh, Đinh Nguyệt Toàn ngồi vào trong xe.

Xe chậm rãi rời đi, hòa vào màn đêm của Bến Thượng Hải.

Đêm dần trầm xuống, bốn phía an tĩnh.

-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

Đốc Quân phủ.

Mấy ngày nay, nhiệt độ không khí thấp đến lợi hại. Gió lạnh lướt qua bên cửa sổ, từng trận lạnh lẽo đánh vào.

Lục Hoài ngồi trong phòng, cúi đầu nhìn văn kiện.

Lúc này, một thủ hạ đi đến, thấp giọng bẩm báo; "Tam thiếu, đã qua nhiều ngày, Thập Thất không có liên hệ với kẻ nào."

Lục Hoài thần sắc không đổi. Thập Thất không cùng người khác tiếp xúc, điểm này, hắn đã có dự kiến.

Thêm nữa, Lục Hoài diệt trừ một điểm liên lạc của Mạc Thanh Hàn tại Thượng Hải, làm thế lực của Mạc Thanh Hàn yếu đi. Mấu chốt liền ở chỗ Thập Thất.

Thập Thất làm việc không đủ cẩn thận, do đó làm bại lộ điểm liên của Mạc Thanh Hàn.

Dựa theo tính cách Mạc Thanh Hàn, hắn nhất định hiểu được hết thảy đều là bởi vì Thập Thất. Mạc Thanh Hàn vì che dấu tung tích của mình, nhất định sẽ không cùng Thập Thất liên hệ.

Ánh mắt Lục Hoài hơi trầm xuống. Ở chợ đen luận võ, Thập Thất bại bởi Tần Kiêu, mà kết quả này tuyệt không phải là thứ Mạc Thanh Hàn muốn nhìn đến.

Mạc Thanh Hàn tính tình tàn nhẫn, dùng độc dược khống chế cấp dưới. Ở trong mắt hắn, người khác đều là công cụ để hắn lợi dụng.

Thập Thất không hoàn thành nhiệm vụ. Trong mắt Mạc Thanh Hàn đã mất đi giá trị lợi dụng.

Chuyện tới nước này, Thập Thất đã là một con cờ bỏ phế.

Đi theo dõi Thập Thất, đã không có bất luận ý nghĩa gì.

Lục Hoài giương mắt, thanh âm nhàn nhạt: "Không cần lại theo."

Thủ hạ cúi đầu thanh là, hắn rút người đi theo dõi, lại có một việc xảy ra.

-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

Luận võ chợ đen sau khi kết thúc, Thập Thất bại bởi Tần Kiêu, không đạt được quán quân.

Hắn hiểu được mình không hoàn thành việc chủ tử phân phó, ảnh hưởng an bài chủ tử ở phía sau.

Chủ tử nói qua, hắn cần phải lấy được danh hiệu đệ nhất, tiến vào Hồng Môn, rất nhiều chuyện có thể chậm rãi mưu tính.

Mà hắn làm chủ tử thất vọng rồi.

Đã nhiều ngày, Thập Thất vẫn luôn đang đợi Mạc Thanh Hàn tới tìm hắn, hắn hy vọng chính mình có thể làm chuyện khác, đền bù một chút.

Tuy rằng Thập Thất mất đi ký ức, nhưng ở trong tiềm thức hắn, còn đối với Mạc Thanh Hàn tồn tại kính sợ.

Thập Thất không hiểu được tên của Mạc Thanh Hàn, không hiểu được thân phận của hắn, ngay cả làm như thế nào để với liên lạc Mạc Thanh Hàn, hắn đều không rõ.

Mạc Thanh Hàn cẩn thận cực kỳ, che giấu chính mình thật kĩ, chỉ nói cho Thập Thất, hắn muốn làm cái gì.

Mặt khác, Thập Thất hoàn toàn không biết gì cả.

Mỗi lần cùng Mạc Thanh Hàn gặp mặt, đều là Mạc Thanh Hàn phái người tới tìm Thập Thất, hơn nữa địa điểm còn thay đổi liên tục.

Hiện giờ Mạc Thanh Hàn đã thật lâu không có tới tìm hắn. Hắn nghĩ thua thi đấu, làm hỏng kế hoạch của chủ tử, cho nên chủ tử mới không muốn nhìn thấy mình.

Nguyên nhân chính là vì như thế, Thập Thất mới càng muốn lập công chuộc tội.

Nhưng Thập Thất không thể liên hệ với Mạc Thanh Hàn. Hắn không hiểu được mình nên làm cái gì kế tiếp.

Hắn chỉ có thể tự mình nghĩ cách.

Thập Thất suy tư, một lần hắn cùng chủ tử ở tiệm cơm kia gặp mặt, hắn có thể đi tới tiệm cơm kia xem một chút, nói không chừng ở nơi đó có thể tìm được chủ tử.

Thập Thất chậm rãi đi đến tiệm cơm. Hắn dạo bước trên đường, nơi nơi đều rất náo nhiệt, mọi người tới tới lui lui, pháo hoa hơi thở nồng hậu.

Chờ Thập Thất đi vào tiệm cơm, hắn mới phát hiện, tiệm cơm đã đóng cửa, hoàn toàn quạnh quẽ.

Thập Thất nhăn mày lại, lần trước hắn cùng chủ tử gặp mặt ở chỗ này.

Hay là sau lần đó, tiệm cơm đã xảy ra chuyện?

Hiện tại tiệm cơm đóng cửa, Thập Thất cũng không biết nên đi nơi nào tìm Mạc Thanh Hàn. Hắn chỉ có thể đi về trước.



Thập Thất chưa bao giờ hoài nghi Mạc Thanh Hàn. Hắn nghĩ, nói không chừng trong khoảng thời gian này chủ tử có việc, qua mấy ngày nữa, chủ tử sẽ tìm hắn.

Thập Thất quyết định về nhà chờ tin tức, chuyện khác tính sau.

..................

Đi qua đường cái ầm ĩ, qua từng con hẻm nhỏ, Thập Thất hiện tại tới một con đường an tĩnh.

Con đường này cực kỳ yên lặng, mọi nơi đều nghe không thấy tiếng động, chỉ có gió lạnh lướt qua bên tai Thập Thất, lạnh đến xương.

Mới vừa rồi, hắn đi qua đường cái ầm ĩ, càng thêm cảm thấy nơi này có vẻ quá yên tĩnh.

Mà đường nhỏ này, là lối đi duy nhất dẫn Thập Thất có thể về nhà.

Đi đến cuối đường nhỏ, rẽ vào một hướng, phía trước chính là phòng ở hắn đã thuê.

Đi vài bước liền đến, khoảng cách cũng không xa. Thập Thất chậm rãi đi tới, trong lòng còn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi.

Đột nhiên, hắn nhận thấy được chung quanh có chút không đúng, hắn dừng bước chân.

Hắn từng phạm tội, đã từng ở trong ngục giam. Đoạn thời gian kia, cùng người khác đánh nhau là chuyện thường ngày, nhất thời không có chú ý, liền sẽ chịu người khác công kích.

Muốn ở trong hoàn cảnh gian nan như vậy để sinh tồn, cần phải có được tính cảnh giác rất cao, cùng với lực phản ứng nhạy bén.

Cứ thế mãi, thân thủ hắn càng ngày càng tốt, tâm càng ngày càng tàn nhẫn.

Nếu lại có người động thủ với Thập Thất, hắn có thể ở trong thời gian ngắn cảm nhận được. Sau đó, nhanh chóng đánh trả.

Thập Thất nhíu chặt mi, liếc mắt nhìn chung quanh.

Hắn không hiểu được vì cái gì lại có ý niệm này, nhưng trực giác nói cho hắn, nơi này xác thật có chút không đúng.

Mọi nơi vẫn yên tĩnh đến lợi hại. Nhưng vào giờ phút này, càng an tĩnh, càng làm tâm người khác không yên.

Không khí tựa hồ đình trệ trong một khắc này.

Đột nhiên, Thập Thất nhận thấy được cái gì, hắn rùng mình một cái, theo bản năng xoay người, ngẩng đầu nhìn đến một hướng.

"Đùng" một thanh âm vang lên lên. Một viên đạn lạnh băng phá không mà đến, tốc độ cực nhanh, thẳng tắp mà ghim vào ngực Thập Thất.

Người nọ bắn súng cực chuẩn, mục tiêu cũng thực chính xác, chính là muốn một phát bắn chết Thập Thất.

Thập Thất căn bản không kịp tự hỏi, đã bị viên đạn bắn trúng, ngực đột nhiên truyền đến đau đớn bén nhọn.

Đồng tử hắn hơi giãn ra, ngã xuống trên mặt đất, lập tức dừng lại hô hấp.

Thủ hạ của Lục Hoài vẫn luôn đi theo sau Thập Thất. Bọn họ thấy hắn ngã xuống đất, hiểu được hắn đã bị ám sát.

Bọn họ nhanh chóng nhìn chung quanh một vòng, cẩn thận xem xét địa hình, phát hiện cách đó không xa có một cái tửu lầu.

Lại căn cứ hướng tiếng súng truyền đến, bọn họ tinh tế phân tích, xác định phương hướng của sát thủ.

Vì thế, bọn họ lập tức hướng về phía tửu lầu chạy tới.

......................

Tiếng súng tiêu tán, người cũng đã đi xa, nơi này lại khôi phục an tĩnh ở phía trước.

Giết chết Thập Thất chính là một tay súng thiện xạ. Mấy ngày trước, hắn nhận được một cuộc điện thoại.

Người trong điện thoại không nói lời dưa thừa. Người đó chỉ nói muốn hắn giết một người kêu Thập Thất, còn nói cho hắn chỗ ở của Thập Thất.

Người yêu cầu kia không xưng danh, nhưng tay súng thiện xạ cũng không cảm thấy có cái gì dị thường.

Hơn nữa đối phương đưa thù lao cực kỳ phong phú. Vì thế, hắn sảng khoái mà tiếp đơn hàng này.

Tay súng thiện xạ quan sát tốt địa hình, làm đủ đầy đủ chuẩn bị, quyết định một ngày động thủ tại đây. Hắn ở trên mặt đất có vị trí chờ đợi rất tốt.

Vừa thấy bóng dáng mục tiêu, tay súng thiện xạ lập tức nhắm ngay hắn.

Tiếng súng vang lên, Thập Thất ngã xuống đất.

Thập Thất đã chết, tay súng thiện xạ cười cười, hắn chưa từng thất thủ qua.

Tay súng thiện xạ thu hồi súng, chuẩn bị rời đi.

Tay súng thiện xạ đi tới cửa, mở cửa, lập tức liền nhận thấy được có cái gì không thích hợp. Hắn cảm thấy phảng phất có người nào chằm chằm vào hắn.

Hắn trong đầu bỗng dưng hiện lên một ý niệm, hay là người hạ đơn ám sát cho hắn, hiện tại cũng tìm người ám sát mình?

Bọ ngựa bắt ve, chinh sẻ ở phía sau, hắn hiện tại ngược lại thành con mồi của người khác.

Tay súng thiện xạ cực kỳ hối hận.

Là hắn quá mức tự đại, bằng không cũng sẽ không ở chỗ này mất đi tính mạng.

Khoảnh khắc kia, tay súng thiện xạ nhanh chóng đóng cửa lại. Động tác hắn cực nhanh, muốn ở về phòng, tìm kiếm chỗ che đậy.

Nhưng là, người bên ngoài so với hắn động tác càng nhanh hơn.

Một viên đạn ghim trúng ấn đường* của tay súng thiện xạ. Cảm xúc lạnh băng, hắn còn không kịp suy nghĩ, liền ngã trên mặt đất.

*ấn đường: vị trú chính giữa lông mày.

...............

Một lát sau, thủ hạ của Lục Hoài đuổi tới.

Trước cửa phòng có một khối thi thể. Một nam nhân nằm trên mặt đất. Ấn đường hắn trúng một viên đạn, trên mặt đất là vết máu của hắn.

Nam nhân này dáng người trung bình, khuôn mặt bình thường, nhìn qua không có gì đặc biệt.

Bên cạnh hắn còn có một khẩu súng, xem ra chính là hắn giết Thập Thất.

Nam nhân này đôi mắt còn mở to, ngơ ngác mà nhìn phía trên.

Phảng phất hắn đến chết đều không rõ, đến tột cùng là người phương nào muốn tính mạng của hắn.

Tâm của đám thủ hạ căng thẳng. Lập tức hướng cửa chạy ra, nếu hung thủ còn chưa rời đi, hắn còn có cơ hội bắt được người nọ.

Đi đến bên cửa sổ, nhìn lại, phía dưới là một đường cái náo nhiệt. Người đến người đi, thanh âm ầm ĩ.

Chỉ cần tên hung thủ đi xuống lầu, liền sẽ lập tức biến mất ở trong đám người, che dấu tung tích của mình.

Nhanh chóng đảo qua nơi này, mỗi người nhìn qua đều không có điểm đáng nghi.

Bọn họ rốt cuộc tìm không được bóng dáng tên hung thủ.

Xem ra hung thủ hoàn toàn có chuẩn bị.

Thủ hạ căng thẳng. Sau khi trở về, hướng Lục Hoài hội báo chuyện này.

......................

Thủ hạ thanh âm có vài phần vội vàng: "Tam thiếu, Thập Thất đã chết. Chúng ta đuổi theo sau, phát hiện người bắn chết hắn cũng đã chết."

Lục Hoài đã sớm hiểu được Mạc Thanh Hàn sẽ không bỏ qua cho Thập Thất. Nhưng hắn không nghĩ tới động tác Mạc Thanh Hàn nhanh như vậy.

Vô luận sát thủ kia có phải là người của Mạc Thanh Hàn hay không. Nhưng có một chuyện Lục Hoài có thể xác định.

Mạc Thanh Hàn đã sớm có quyết định, hắn sẽ không bỏ qua bất luận cái gì ngăn cản con đường của hắn, như vậy hắn mới sẽ không lộ ra hành tung.

Mỗi một bước, Mạc Thanh Hàn đều cực kỳ cẩn thận.

Lục Hoài thần sắc đạm mạc. Mạc Thanh Hàn tàn nhẫn độc ác, tâm tư thâm trầm, là một người rất khó đối phó.

Một ngày nào đó, hắn sẽ lột bỏ lớp ngụy trang của Mạc Thanh Hàn.

Vô luận đối thủ khó đối phó như thế nào.

Nhưng là, Lục Hoài biết, người thắng sẽ chỉ là hắn.

-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

Rất nhiều chuyện đều đã giải quyết xong. Mấy ngày gần đây, Bến Thượng Hải rốt cuộc cũng bình yên.

Chợ đen luận võ bị hủy bỏ, Hồng Môn cũng không giống lúc trước hung hăng ngang ngược. Những người đó muốn động thủ với người khác cũng sợ tay sợ chân, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Qua mấy ngày, Lục Hoài liền muốn đi một chuyến đến viện điều dưỡng ở Giang Chiết.

Mùa đông tới rồi, A Cửu thân thể tuy rằng khỏe mạnh, lại luôn có một ít bệnh vặt. Khi thời tiết lạnh đi, bệnh tình của nàng lặp đi lặp lại.

Lục Hoài vội vang hoàn thành công việc, rốt cuộc có ít thời gian đi gặp nàng một lần.

Gọi một cuộc điện thoại đánh tiếng với viện điều dưỡng, Lục Hoài được thủ hạ đến báo cáo. Tình hình gần đây của A Cửu thực tốt.



Lục Hoài chợt nhớ tới, hắn lúc trước đã đáp ứng với A Cửu, nếu là có cơ hội, hắn sẽ cho nàng gặp Diệp Sở.

Nếu lúc này hắn mang theo Diệp Sở qua, A Cửu nhất định sẽ thật cao hứng.

Lục Hoài thêm suy nghĩ thêm một chút, đánh một chuỗi số điện thoại.

Hắn gọi điện đến Diệp Công Quán. Tiếng chuông vang lên vài lần, Diệp Sở tiếp điện thoại.

Lục Hoài mở miệng: "Diệp Sở."

Diệp Sở cười cười: "Ta đang đọc sách."

Hai người đầu tiên là đơn giản hàn huyên vài câu sau, Lục Hoài mới đưa ra ý nghĩ của hắn.

Lục Hoài: "Ta thực mau liền sẽ đi đến một viện điều dưỡng ở Giang Chiết."

Diệp Sở gật đầu: "Ân, ta sẽ ở lại Thượng Hải chờ ngươi trở về."

Nàng không biết Lục Hoài muốn đi làm cái gì, nhưng tuyệt đối không hỏi nhiều. Bởi vì nàng sẽ để hắn giữ lại sự riêng tư của hắn.

Lục Hoài dừng lại, hỏi: "Ngươi có thể hay không cùng ta đi đến đó?"

Diệp Sở hơi sửng sốt: "Ân?"

Lục Hoài không có chần chờ: "Ta muốn mang ngươi gặp một người."

Diệp Sở tạm thời không trả lời. Nàng đang suy nghĩ, người bên cạnh Lục Hoài, ở đời trước, nàng đều đã gặp qua.

Không biết hắn muốn mang nàng gặp ai.

Lục Hoài thanh tuyến nặng nề: "Người kia là muội muội của ta."

Diệp Sở ngẩn ra, nàng xác thật biết, Lục Hoài có một người muội muội.

Chính là đời trước, muội muội hắn đã ở trong một lần ngoài ý muốn mà bỏ mình. Diệp Sở chưa từng có nhìn thấy qua nàng.

Nhưng kiếp này, muội muội của Lục Hoài lại trong viện điều dưỡng ở Giang Chiết, chắc là đã xảy ra chuyện gì đó.

Diệp Sở đột nhiên nhớ lại, thanh âm kia có nói qua, cuộc đời này sẽ có rất nhiều biến cố.

Diệp Sở nghe người của Đốc Quân phủ nói qua. Lục Hoài từ trước đến nay thực chiếu cố muội muội của hắn. Nghe được tin nàng mạnh khỏe, lồng ngực Diệp Sở buông lỏng.

Quỹ đạo một đời này cùng lúc trước không giống nhau, mọi chuyện phảng phất luôn có đường sống để đi, đền bù những tiếc nuối.

Diệp Sở lập tức đồng ý: "Ta cũng rất muốn nhìn thấy muội muội của ngươi."

Lục Hoài đem tình huống của A Cửu nói cho Diệp Sở: "Thân thể của nàng không tốt lắm."

Diệp Sở căng thẳng: "Làm sao vậy?"

Điện thoại kia đầu trầm mặc một hồi, nghe thấy được cả tiếng gió. Sau đó, thanh tuyến trầm thấp của Lục Hoài vang lên.

"Nàng bây giờ không thể mở miệng nói chuyện."

Diệp Sở tay cầm microphone, thần sắc lo lắng.

Nàng chậm rãi mở miệng: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Lục Hoài: "Cụ thể mọi chuyện, ta sẽ nói cho ngươi khi gặp."

Diệp Sở gật gật đầu: "Được."

-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

Cuối tuần đó, nàng được nghỉ.

Diệp Sở rất sớm liền rời khỏi nhà, đi khách sạn Hòa Bình tìm Lục Hoài.

Hôm nay bọn họ sẽ đi viện điều dưỡng tìm A Cửu.

Lục Hoài đã gọi điện cho Tô Lan, hứa hẹn sẽ đem Diệp Sở bình an trở về.

Ô tô vững vàng chạy trên đường, Diệp Sở hướng ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh. Những con đường xa lạ, nàng chưa từng đi qua.

Gió lạnh ở ngoài cửa sổ gào thét, bọn họ ngồi ở trong xe, không khí lạnh lẽo bị ngăn cách ở bên ngoài, trong xe hoàn toàn ấm áp.

Thanh tuyến Lục Hoài cực kỳ khắc chế.

Hắn đem chuyện Lục gia dấu diếm mọi người chậm rãi nói ra.

Diệp Sở biết Lục Hoài gánh vác ít nhiều chuyện, nàng chăm chú nhìn đường cong sườn mặt của hắn, tâm không khỏi trầm xuống.

Nàng không nói gì, ở một bên an tĩnh nhìn hắn, kiên nhẫn nghe hắn nói.

A Cửu từng chạy trốn trong đám hỏa hoạn, sau khi cấp cứu miễn cưỡng duy trì táng mạng của nàng.

Nhiều lần trị liệu, thân thể A Cửu chuyển biến tốt. Nhưng là bởi vì tâm bệnh, lại không thể mở miệng nói chuyện.

Lục gia vì bảo hộ nàng, mới đưa nàng an bài ở viện điều dưỡng......

Lục Hoài nhàn nhạt ra tiếng: "Ta hy vọng các ngươi có thể trở thành bằng hữu tốt."

Hai người bọn nàng với hắn mà nói, đều rất quan trọng.

Diệp Sở không cần nghĩ ngợi: "Nhất định sẽ."

Lục Hoài nhìn Diệp Sở, biểu tình của nàng nghiêm túc cực kỳ, phảng phất ưng thuận một hứa hẹn.

Khóe môi hắn cong lên. Mới vừa rồi, những hồi ức không thoải mái cũng bỗng nhiên biến mất khỏi đầu hắn.

..................

Xe chạy vào viện điều dưỡng, Diệp Sở nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Viện điều dưỡng này thanh nhã, yên tĩnh thật sự.

Cây cối đứng ở hai bên con đường, cứ việc lá cây đều đã rụng hết, nhưng vẫn đĩnh bạt như cũ.

Ô tô ngừng lại, hai người xuống xe, cùng vào một building. Diệp Sở không biết đường đi, liền đi theo Lục Hoài.

Trên hành lang, cửa phòng đều đóng chặt, bọn họ lập tức đi đến phòng cuối cùng của hành lang.

Cửa hờ khép, phảng phất đang chờ đợi bọn họ đến.

Lục Hoài đẩy cửa, Diệp Sở an tĩnh mà đi theo hắn.

Cửa vừa mới mở, bọn họ liền nhìn thấy một thiếu nữ ngồi ở mép giường, vẫn luôn nhìn phía này.

Chờ đến khi cửa mở, A Cửu nhìn thấy người đến là Lục Hoài, chợt cười.

Lúc A Cửu nhìn về phía Lục Hoài, tầm mắt thực nhanh liền dừng ở nữ hài đứng phía sau hắn.

Ánh mắt A Cửu sáng lên, nàng nhớ rõ Lục Hoài đã từng cùng nàng nói về một nữ hài, nhưng nói được rất ít.

Nếu là Lục Hoài mang một nữ hài đi đến viện điều dưỡng, người này chỉ có thể là nàng.

Diệp Sở.

A Cửu nhìn Diệp Sở, nàng nghĩ tới cái gì đó, bên miệng lộ ra một ý cười giảo hoạt.

A Cửu đối Diệp Sở vẫy vẫy tay, tựa như đang chào hỏi, thân thiết cực kỳ. Sau đó, nàng dùng thủ ngữ làm kí hiệu của một từ.

Lục Hoài nhìn liền đã hiểu hàm nghĩa, hắn nao nao.

Diệp Sở xem không hiểu thủ ngữ, hỏi Lục Hoài: "Có thể giải thích một chút không?"

Lục Hoài cũng không trả lời, A Cửu nhìn hắn cười, tựa hồ đang chờ đợi hắn giải thích.

Lục Hoài xem đã hiểu tâm tư của A Cửu, không có vạch trần nàng.

Hắn chậm rãi đã mở miệng: "A Cửu nói chính là........"

Lục Hoài quay đầu đi, thế Diệp Sở phiên dịch một hồi.

Hộc ra hai chữ.

"Tẩu tẩu."

Diệp Sở ngơ ngẩn, mặt không khỏi đỏ lên.

-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

Tác giả có lời muốn nói:

A Cửu: Ca ca, mau khen ta.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nhật Ký Nuông Chiều Nữ Phụ Thời Dân Quốc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook