Nhật Ký Nuông Chiều Nữ Phụ Thời Dân Quốc

Chương 106

Bệ Hạ Không Lên Triều

11/07/2020

Lúc này, Đinh Nguyệt Toàn đang ở cửa sau Đại Đô Hội nói chuyện với nam nhân kia.

Nam nhân này là đại công tử của xí nghiệp Mục thị, gia cảnh rất tốt. Từ trong Đại Đô Hội nghe được tiếng hát của Dạ Lai Hương, hắn liền thích nàng.

Tiếng hát của Dạ Lai Hương thuần tịnh, lớn lên cũng đẹp. Hắn thật mê luyến nàng sâu sắc. Mỗi buổi tối đều sẽ ở cửa sau Đại Đô Hội chờ nàng.

Ánh mắt Mục công tử sáng lên: “Dạ Lai Hương, ta chờ ngươi đã lâu.”

Đinh Nguyệt Toàn nhìn thấy hắn, mày ẩn ẩn nhăn lại.

Mục công tử đã tặng hoa cho nàng rất nhiều lần. Nhưng nàng đối với hắn không có chút cảm giác gì.

Đinh Nguyệt Toàn trong lòng đã xác định mục tiêu. Nàng đi vào Thượng Hải, chính là vì ca hát, vì giấc mơ của chính mình.

Hiện tại nàng mới vừa đặt chân đến Đại Đô Hội, gót chân còn chưa vững. Rất nhiều chuyện nàng chưa thể hoàn thành tốt. Nàng tất nhiên không được phép mất đi tỉnh táo.

Mặt khác, loại sự tình thế này nàng cũng chưa muốn suy xét. Hiện tại càng là không.

Lúc trước Đinh Nguyệt Toàn vẫn đều không bỏ qua Mục công tử. Nhưng hắn vẫn không từ bỏ, vẫn là bám riết không tha mà tới cửa Đại Đô Hội chờ nàng.

“Mục công tử, ta phải về nhà bây giờ.” Đinh Nguyệt Toàn lại nói: “Ngươi cũng trở về đi.”

Sau đó, Đinh Nguyệt Toàn xoay người, rời đi.

Mục công tử thấy Đinh Nguyệt Toàn muốn đi, vội vàng đi đến trước mặt nàng: “Dạ Lai Hương, ngươi làm bạn gái của ta đi, ta sẽ đối đãi với ngươi thật tốt.”

Hắn lại mở miệng: “Qua mấy ngày, ta dẫn ngươi đi xem điện ảnh đi, bộ phim thật sự rất hay……”

“Ngươi không thích, ta cũng có thể mang ngươi đi cưỡi ngựa……”

Đinh Nguyệt Toàn dừng bước chân, nhìn qua.

Theo lý thuyết, Mục công tử đối với nàng mà nói, là một lựa chọn tốt nhất.

Nếu nàng đồng ý làm bạn gái của hắn, nàng có thể trở thành con nhà hào môn thế gia. Không cần như bây giờ, mọi chuyện đều phải tự mình nỗ lực.

Nhưng mà, Đinh Nguyệt Toàn không tình nguyện. Nàng không hy vọng thông qua phương thức này thay đổi bản thân mình.

Đinh Nguyệt Toàn sắc mặt bình tĩnh: “Mục công tử, ta và ngươi nói qua rất nhiều lần, ta và ngươi không có duyên phận. Ngươi không cần lại đến tìm ta.”

Mục công tử có chút không hiểu. Nhà hắn có tiền, vì cái gì Dạ Lai Hương vẫn luôn cự tuyệt hắn.

“Dạ Lai Hương, nếu ngươi gả cho ta, cũng không cần mỗi ngày đều tới Đại Đô Hội ca hát, như vậy rất mệt.”

Còn có một câu, Mục công tử không có nói ra. Hắn không muốn Dạ Lai Hương tiếp tục làm ca nữ. Cuối cùng, nói ra cũng không hợp cảnh chút nào.

Đinh Nguyệt Toàn tự nhiên hiểu được ý định của Mục công tử. Thanh âm nàng đạm nhiên: “Mục công tử, ngươi có từng theo đuổi thứ gì chưa?”

Mục công tử ngơ ngẩn, nhà hắn điều kiện tốt. Nghĩ muốn cái gì đều có thể có được, hắn chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Đinh Nguyệt Toàn tiếp tục nói: “Mỗi buổi sáng, ta đều luyện thanh rất sớm. Thời điểm muốn ca hát, buổi tối liền tới Đại Đô Hội. Sau đó, lại đón gió lạnh về nhà.”

“Một ngày lại một ngày, vòng đi vòng lại.”

“Từng thứ một đều rất vất vả, nhưng ta lại thích thú.”

Đinh Nguyệt Toàn nhìn Mục công tử một cái: “Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình. Tất nhiên, Mục công tử cùng ta không đi chung một con đường.”

“Thỉnh ngươi tôn trọng lựa chọn của ta. Về sau cũng không cần lại đến tìm ta.”

Nói xong câu này, Đinh Nguyệt Toàn không hề nhìn hắn, lập tức rời đi.

Mục công tử đứng tại chỗ, tâm tình có chút phức tạp.

Hắn yên lặng nhìn bóng lưng Đinh Nguyệt Toàn rời đi. Qua hồi lâu, hắn mới rời khỏi đó.

-_-_-_-_-_-_-_-

Bởi vì Thạch ngũ gia không ở Thượng Hải, việc tổ chức luận võ ở chợ đen kì này là do Kiều Vân Sanh ra mặt.

Kiều Vân Sanh ngồi ở thư phòng, thủ hạ được giao nhiệm vụ đem việc này báo cáo rõ ràng.

"Chuyện tổ chức luận võ không sai biệt lắm đều đã chuẩn bị tốt. Báo danh chưa có kết thúc, tất cả đều đã kí vào văn tự bán đứt.”

Thủ hạ đem một chồng văn tự bán đứt đặt ở trên bàn Kiều Vân Sanh.

Chờ thủ hạ nói xong, Kiều Vân Sanh phất phất tay: “Ngươi đi xuống đi.”

Cửa phòng khép lại, Kiều Vân Sanh tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay gõ từng nhịp lên mặt bàn. Hắn nhìn chồng văn tự bán đứt trên bàn, thất thần.

.............

Khi đó, hắn chưa đến Thượng Hải. Hắn cùng tình đầu nói lời tạm biệt. Hứa hẹn rằng sau khi có chỗ đứng ở Thượng Hải, sẽ quay trở lại tìm nàng.

Lúc đó, Kiều Vân Sanh lẻ loi một mình đi tới Thượng Hải.

Đáng tiếc mọi chuyện cũng không hề thuận lời như hắn vẫn tưởng tượng. Hắn nơi nơi tìm công việc, khắp nơi vấp phải trắc trở.

Nhưng là trên người Kiều Vân Sanh có sức kiên trì dẻo dai, càng là làm không được, hắn càng sẽ không từ bỏ.

Kiều Vân Sanh mới tới Thượng Hải, là một người mới. Đối với mọi chuyện đều không quen, tự nhiên sẽ chọc phải một ít người.

Ngày đó, Kiều Vân Sanh bị người vây khốn trong hẻm nhỏ, bọn họ cùng đánh hắn. Chính là Kiều Vân Sanh từ trước đến nay không sợ chết.

Hắn trời sinh tính tình tàn nhẫn. Người đứng trước mặt hắn, hắn tuyệt đối sẽ không lưu tình.

Những người đó liên tục dùng nắm đấm đánh trên người hắn. Hắn một chút cũng không sợ hãi, cầm lấy cục đó ở ven tường, liền hướng người khác ném đến.

Một chút lại một chút, liền hướng từng người mà đánh, không hề nương tay.

Những người đó đều bị bộ dánh không muốn sóng của Kiều Vân Sanh dọa sợ. Không hẹn từng bước lùi về sau, nhưng là Kiều Vân Sanh không buông tha bọn họ.

Chờ đến mấy người trong bọn họ đều bị thương, nằm trên mặt đất. Kiều Vân Sanh trên cao nhìn xuống bọn họ, ánh mắt tàn nhẫn.

Ngay lúc đó lão đại của Hồng Môn là La nhị gia, hắn ngồi trên ô tô của mình. Nhìn rõ tất cả mọi chuyện, hắn đối với Kiều Vân Sanh cảm thấy hứng thú.

La nhị gia không xuống xe tự mình xuống xe, mà là phân phó cho thủ hạ vài câu.

Những người đó bị Kiều Vân Sanh đánh đến sợ hãi, một đám đều chạy. Ngõ nhỏ chỉ còn Kiều Vân Sanh.

La nhị gia thủ hạ dựa theo phân phó, tìm Kiều Vân Sanh nói chuyện: “Nếu là ngươi không sợ chết, liền đi tham gia luận võ chợ đen của Hồng Môn.”

“La nhị gia nói, nếu là ngươi có thể ở chợ đen luận võ lấy được giải quán quân. Hắn sẽ cho ngươi tiến vào làm việc ở Hồng Môn.”

Nói xong, hắn liền rời đi.

La nhị gia nhìn trúng chính là tính cách của Kiều Vân Sanh. Hắn cứng cỏi không thúc giục, không chịu thua, như vậy mới có thể được việc.

Lợi ích lớn như vậy đặt ở trước mặt Kiều Vân Sanh, hắn tự nhiên động tâm.

Kiều Vân Sanh chưa từng nghe qua luận võ chợ đen, nhưng sau chuyện này, hắn lập tức đi điều tra.

Muốn trở nên nổi bật, có rất nhiều loại phương pháp, nhưng luận võ ở chợ đen là con đường nhanh nhất.

Chuyện khác, Kiều Vân Sanh mặc kệ, chỉ cần có thể thành công, hắn sẽ không tiếc bất kể thứ gì.

Kiều Vân Sanh lập tức đi báo danh, không chút do dự ký xuống văn tự bán đứt.



Chợ đen luận võ đoạn lúc đó, đối Kiều Vân Sanh mà nói, vĩnh viễn khó quên.

Hắn mỗi ngày vừa mở mắt, liền phải vật lộn với một vòng sinh tử mới.

Tất cả người tham gia luận võ chợ đen, đều ký kết văn tự bán đứt. Chỉ có làm đối phương chết, chính mình mới có thể sống sót.

Cho nên hắn cần thiết dùng hết toàn lực, nỗ lực làm cho mình trở thành người xuất sắc nhất.

Càng đến vòng trong, hắn càng tàn nhẫn. Có người chết ở trước mặt hắn, hắn cũng bất động thanh sắc.

Tới cuối cùng, hắn thật sự chiến thắng tất cả, trở thành đệ nhất ở cuộc thi luận võ.

Hắn như được như ý nguyện, tiến vào Hồng Môn.

........

Kiều Vân Sanh đem suy nghĩ rút về, hắn thong thả ung dung mà cầm lấy văn tự bán đứt trên bàn, động tác cực kì ưu nhã.

Văn tự bán đứt của những người này, chú định sẽ có không ít người đi tìm chết. Nhưng là trong lòng hắn không có nửa điểm gợn sóng.

Đây đều là con đường những người đó lựa chọn, cho dù có là vỡ đầu chảy máu, cũng muốn chính bọn họ tìm đến đi, không thể trách người khác.

-_-_-_-_-_-_-_-_-

Bóng đêm thâm trầm, gió lạnh thấu xương, độ ấm thấp đến lợi hại.

Trong một căn phòng thậy lớn, một người nam nhân ẩn thân mình vào trong góc tối, áp lực từ hắn tỏa ra rất lớn.

Trong phòng ánh sáng mờ ảo không rõ, ngũ quan trên mặt nhìn qua có chút mơ hồ.

Người như hắn thật âm trầm như bóng đêm. Khiến lòng người sinh ra kiêng kị.

Người nam nhân này khí chất âm hàn đến cực điểm.

Đúng là Mạc Thanh Hàn.

Lúc này, một thủ hạ đi vào, cúi đầu bẩm báo: “Chủ tử, ta thu được tin tức, quá mấy ngày Hồng Môn muốn cử hành luận võ chợ đen.”

Thanh âm Mạc Thanh Hàn mang theo vài phần âm lãnh: “Tiếp tục nói.”

Thủ hạ mở miệng: “Ở luận võ đạt được danh hiệu đệ nhất có thể lấy được một trăm đồng đại dương.”

“Hơn nữa nếu được Hồng Môn thưởng thức. Sau này còn có thể lưu lại làm việc ở Hồng Môn.”

Mạc Thanh Hàn không nói gì, phòng lâm vào một mảnh yên lặng.

Thủ hạ lại nói: “Bất quá, tham gia chợ đen luận võ, trước tiên phải kí vào văn tự bán đứt.”

Mạc Thanh Hàn thần sắc khẽ động, giống như có một tia hứng thú: “Văn tự bán đứt?”

Thủ hạ trả lời: “Đúng vậy, không kí văn tự bán đứt, liền không thể tham gia chợ đen luận võ.”

Mạc Thanh Hàn chợt hỏi một câu: “Ngươi cảm thấy Lục Hoài sẽ đi sao?”

Nhắc tới Lục Hoài khi, trong phòng nhiệt độ không khí nháy mắt thấp xuống, so gió đêm còn muốn lạnh hơn vài phần.

Thủ hạ tinh tế suy luận: “Luận võ chợ đen coi mạng người như cỏ rác, cực kì không công bằng, mất đi tính mạng, cũng chỉ có thể nói mình xui xẻo.”

“Thuộc hạ cho rằng, Lục Hoài vì duy trì hòa bình Bến Thượng Hải, hắn nhất định sẽ xuất hiện ở hiện trường.”

Mạc Thanh Hàn ẩn ẩn nhăn mày lại, hắn vì bò lên vị trí hiện tại, làm rất nhiều chuyện không thể lộ ra ngoài sáng.

Ánh mắ hắnt bỗng dưng trầm xuống.

Ngữ khí Mạc Thanh Hàn cực kỳ âm lãnh: “A, mạng người tính cái gì? Người không có tác dụng, mạng của bọn họ căn bản là không đáng một đồng. Bọn họ nhất định phải vì người khác lót đường.”

Thanh âm hắn cực thấp, nhưng lộ ra một tia hơi thở lạnh lẽo. Hàn khí quanh quẫn trong phòng, khiến người khác có cảm giác như sa vào hầm băng.

Mạc Thanh Hàn âm trầm nói: “Chỉ cần có thể đem người đạp dưới lòng bàn chân, chỉ cần có thể bò lên trên, chết nhiều vài người thì đã sao?”

“Dù sao những người chết, cũng chỉ là một đám phế vật không hơn.”

Vừa dứt lời, thủ hạ nhớ tới, khi những người khác không có hoàn thành nhiệm vụ, thủ đoạn chủ tử dùng để trừng phạt họ.

Nhớ chuyện này, trái tim hắn không khỏi run rẩy. thân mình lập tức cứng đờ.

Nhưng thủ hạ lập tức thu lại cảm xúc, không dám lộ ra nửa phần, thấp giọng nói: “Chủ tử, ngài nói đúng.”

Thủ hạ nhẹ giọng nói: “Chủ tử, ngài muốn đi xem luận võ chợ đen sao?”

Thật lâu sau, Mạc Thanh Hàn không nói chuyện, hắn nâng nâng tay.

Thủ hạ hiểu ý, lập tức lui xuống, đóng cửa phòng lại.

Phòng lần nữa quy về yên tĩnh.

Hắn ngồi ở trong bóng tối, ánh mắt sâu cạn không rõ.

-_-_-_-_-_-_-_-_-

Một nơi khác, Diệp Gia Nhu ở trong ngôi nhà kia Bắc Bình. Nàng đã nhận mệnh, an an phận phận.

Diệp Sở quan sát mấy ngày, nàng hiểu được, ý xấu của Diệp Gia Nhu như cũ sẽ không thay đổi. Nhưng ở nơi này, có chạy đằng trời mới có thể thoát.

Ở lại Bắc Bình vài ngày, Nghiêm Mạn Mạn chuẩn bị quay về Thượng Hải.

Diệp Sở tới ga tàu hỏa, nàng cùng Nghiêm Mạn Mạn hẹn trước, sẽ đi chuyến xe 10 giờ sáng tại Bắc Bình.

Cảnh Sát Thự Trưởng Nghiêm Chấn cùng phu nhân đều là người có thái độ tốt.

Nghiêm Mạn Mạn không có nhiều bạn bè, khó có được mang Diệp Sở tới gặp bọn họ.

Nghiêm Mạn Mạn kéo tay Diệp Sở, hai người cùng lên xe lửa.

Diệp Sở biết Lục Hoài cũng sẽ ngồi trên chuyến xe này. Nàng lên xe trước, làm bộ lơ đãng mà nhìn qua sân ga, lại không phát hiện thân ảnh của hắn.

Hành động này bị Nghiêm Mạn Mạn thấy được, nàng hỏi: “Nhìn cái gì?”

Diệp Sở lắc lắc đầu: “Không có gì.”

Nghiêm Mạn Mạn suy tư nhìn thoáng qua Diệp Sở, cũng không có hỏi lại.

Chờ đến hai người vào toa giường nằm, Nghiêm Mạn Mạn mới nhích lại gần. Mấy ngày nay, trong lòng nàng vẫn luôn có nghi hoặc, tìm không ra cơ hội hỏi Diệp Sở.

Nghiêm Mạn Mạn khẽ thì thầm: “Ngươi cùng Tam thiếu có quan hệ gì a?”

Nghe qua giống như lo lắng bị ai nghe được.

Diệp Sở cười cười, bộ dáng của nàng thật là đáng yêu vô cùng.

“Cười cái gì nha.” Nghiêm Mạn Mạn nghiêm túc nhìn chằm chằm Diệp Sở. “Ở khách sạn Lục Quốc bị ta phát hiện. Hiện tại cần ngươi giải thích rõ ràng.”

Tam thiếu không phải không gần nữ sắc, tính tình lạnh nhạt sao?

Nàng mới không tin, hắn cùng Diệp Sở không có quan hệ gì.

Nghiêm Mạn Mạn nghiêm trang mà nói: “Ta cũng sẽ không nói với bất kì ai, có đủ nghĩa khí hay không?”



Diệp Sở nhìn Nghiêm Mạn Mạn, chợt vươn tay, sờ sờ đầu nàng: “Đủ.”

Nghiêm Mạn Mạn cố ý làm mặt nghiêm: “Diệp Sở, đừng nghĩ lừa gạt được ta.”

Diệp Sở gật gật đầu: “Ta nói.”

Diệp Sở biết, không nói rõ ràng, Nghiêm Mạn Mạn tuyệt đối sẽ hỏi đến cùng.

Chi bằng trực tiếp nói cho nàng.

Rốt cuộc, Diệp Sở cùng Lục Hoài hợp tác là một chuyện không thể nói ra. Chỉ có thể lấy lý do lần trước dùng để qua mặt Diệp gia.

Nghiêm Mạn Mạn vẫn luôn nhìn chăm chú vào Diệp Sở. Sợ sẽ bỏ qua chuyện gì đó. Nàng không nghĩ bỏ qua chuyện tai tiếng này, nói không chừng người khác còn chưa có nghe qua.

Diệp Sở nói: “Ta trong lúc vô tình đã cứu Tam thiếu một mạng.”

“Lần này, ta đưa Diệp Gia Nhu tới Bắc Bình, Tam thiếu lo lắng an nguy của ta, cho nên phái người đưa ta đến đây.”

“Trong chuyến xe liền có thủ hạ của Tam thiếu.”

Diệp Sở nhìn thoáng qua, Nghiêm Mạn Mạn liếc theo ánh mắt nàng, xác thật phát hiện có hai người tồn tại.

Nghiêm Mạn Mạn hiếu kỳ nói: “Các ngươi thế nào lại ở khách sạn Lục Quốc hẹn hò?”

Diệp Sở bỏ qua hai chữ hẹn hò: “Hắn cũng trùng hợp ở Bắc Bình, liền đi gặp một chút.”

Nghiêm Mạn Mạn gật gật đầu, cũng không biết có tin hay không.

Nàng lại nghĩ tới một vấn đề: “Diệp Gia Nhu làm chuyện gì, sao lại đưa nàng ta đi Bắc Bình?”

Diệp Sở nghĩ nghĩ, không có giải thích, chỉ nói: “Nàng ta sẽ lưu tại Bắc Bình học bổ túc. Về sau sẽ không quay lại Trung Học Tín Lễ.”

Lúc này, Nghiêm Mạn Mạn nhưng không hỏi thêm gì nữa.

Tuy nói lúc trước nàng cùng Diệp Gia Nhu bất hòa, nhưng là việc xấu trong nhà không thể bêu ra bên ngoài, nàng vẫn hiểu rất rõ ràng.

Nghiêm Mạn Mạn: “Vấn đề cuối cùng, những bạn học khác không hề biết quan hệ giữa ngươi và Tam thiếu?”

Diệp Sở không cần nghĩ ngợi: “Ừ.”

Ánh mắt Nghiêm Mạn Mạn sáng lên. Nàng không có nói cái gì nữa, khóe miệng lại hiện lên ý cười.

Hai người nhìn nhau cười, các nàng đã có chung một bí mật.

Lúc này, có một giọng nói quen thuộc từ phía bên ngoài toa xe truyền đến. Giống như có hai nam nhân ở trên hành lang nói chuyện.

Nghiêm Mạn Mạn sửng sốt: “Đây là giọng của cha ta.”

Diệp Sở ngẩn ra: “Đây là giọng của Tam thiếu.”

Không chờ Diệp Sở ngăn cản, Nghiêm Mạn Mạn lập tức mở cửa, giương mắt nhìn qua.

Lục Hoài ở cùng Nghiêm Chấn nói chuyện, bọn họ đứng ở trên đường đi. Giống như là ngẫu nhiên gặp nhau trên xe lửa, cho nên mới hàn huyên vài câu.

Nghe được tiếng cửa kéo ra, Lục Hoài lơ đãng mà nhìn lại, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt của Diệp Sở.

Nghiêm Chấn đã nhận ra tầm mắt của Lục Hoài. Hắn xoay người nhìn lại, hai nữ sinh ngồi ở trên giường nằm nhìn bọn họ.

Nghiêm Chấn giới thiệu với Lục Hoài một chút: “Tiểu nữ Nghiêm Mạn Mạn, đây là đồng học của nàng, Diệp Sở."

Nghiêm Mạn Mạn cùng Diệp Sở lập tức đứng lên, rất có lễ phép gật đầu.

Lục Hoài ngữ khí nhàn nhạt: “Nghiêm tiểu thư, Diệp tiểu thư.”

Lục Hoài thái độ lãnh đạm, dường như đối với Diệp Sở hoàn toàn không quen thuộc.

Nghiêm Mạn Mạn theo bản năng nhìn mắt Diệp Sở. Biểu tình của nàng cực kỳ trấn định, giống như là lần đầu tiên nhìn thấy Lục Hoài.

Nghiêm Mạn Mạn: ……

Nếu không phải nàng lúc trước bắt gặp chuyện khách sạn Lục Quốc, nàng liền bị kĩ thuật diễn của hai người qua mặt.

Nhận thức rồi lại làm bộ không quen biết, rõ ràng trong lòng có quỷ.

Bất quá, nàng cũng là một người cực kì khiêm tốn.

Nghiêm Mạn Mạn đối với việc này rất vừa lòng.

Bọn họ chỉ chào hỏi qua, Lục Hoài liền nói chính mình có việc, phải đi về.

Trước khi đi, ánh mắt Lục Hoài dừng ở trên người Diệp Sở vài giây, hình như cho nàng cái ám chỉ gì đó.

Diệp Sở đã nhận ra tầm mắt hắn, khẽ gật đầu.

Đợi cho Lục Hoài rời đi, Nghiêm Chấn cũng nói qua vài câu, liền trở về toa xe của mình.

Diệp Sở cùng Nghiêm Mạn Mạn nói: “Ta sẽ trở về sớm.”

Nghiêm Mạn Mạn cười: “Không cần phải như vậy.”

Nàng biết Diệp Sở muốn đi đâu. Người tốt làm tới cùng, cũng không thể chậm trễ người khác yêu đương.

Diệp Sở rời đi nơi này, bước ra ngoài.

Nàng không biết Lục Hoài ở đâu trong xe. Chỉ có thể đi theo phương hướng hắn vừa rời đi, vẫn đi dọc theo hành lang.

Diệp Sở vừa đi vừa nhìn xem, trong xe có lữ khách. Nhưng là, những người đó đều không phải hắn.

Nàng còn không tìm được hắn, bước chân trở nên nóng nảy chút.

Trong xe yên tĩnh cực kỳ, xe lửa chạy qua đường ray, thanh âm ở bên ngoài truyền vào.

Ngoài cửa sổ là phong cảnh sơn thủy an tĩnh, từ bên ngoài lướt qua. Dường như mang theo ấm ám màu xanh.

Diệp Sở nôn nóng mà đi. Kỳ quái, bên trong xe, như thế nào đều tìm không thấy hắn.

Diệp Sở đi tới một toa xe khác, nơi này không có người, nàng theo bản năng đề cao cảnh giác.

Nàng bước từng bước cẩn trọng, quan sát động tĩnh bốn phía.

Có một cái cửa chợt được mở ra, Diệp Sở nhận thấy được cánh tay của nàng bị nắm chặt, trong lòng nàng căng thẳng.

Diệp Sở không hề phòng bị, người nọ hơi dùng lực, nàng bị kéo đi vào.

Động tác của hắn không lớn, phảng phất sợ làm nàng bị thương.

Cửa một lần nữa bị kéo đóng lại, ngăn cách bên trong khoang xe cùng đường đi bên ngoài.

Trong xe cực kỳ an tĩnh, chỉ có bọn họ hai người ở chỗ này. Từng tiếng hít thở cũng nghe được rõ ràng.

Có một thanh âm trầm thấp ở sau người vang lên.

“Ngươi tìm ta?”

Là Lục Hoài.

Diệp Sở tim đập nhanh nửa nhịp.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nhật Ký Nuông Chiều Nữ Phụ Thời Dân Quốc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook