Nothing Gonna Change My Love For You

Chương 25: Đau thương

cheery_kul

18/09/2013

Chương 25.1

Tâm trạng Nan hôm nay có vẻ ko được tốt, trái hẳn với vẻ náo nhiệt ở ko gian hiện tại, Nan chôn mình trong 1 góc giữa những ánh đèn màu lập lòe, cậu nhóc cứ như vô hình trong khung cảnh hiện tại. Chẳng biết vì sao mà buổi học này Mon lại ko đến, gọi điện cũng ko thể liên lạc được, mọi quan hệ cứ như bị cắt đứt vậy, hôm nay vốn dĩ được thống nhất là ngày hội họp của nhóm, chẳng lẽ nhỏ siêng và nghe lời Nan đến mức hạn chế tiếp xúc với nhóm luôn sao ?

Chẳng mấy chốc nó cho gọi mọi người vào tập hợp lại, dường như có việc cấp thiết cần thông báo thì phải. Bên ngoài quá ồn ào nên cả bọn tụi nó di dời vào phòng trong.

Khi tình hình ổn định, nó bắt đầu cất tiếng:

- Tôi có chuyện muốn nói ! Tôi ko định nói sớm như vậy nhưng có 1 vài việc đã đi quá dự đoán ! Kii, ra đi !

Nó vừa dứt lời thì Kii cũng từ phiá sau bước lên, cũng chẳng ai để ý là Kii vào phòng với cả bọn khi nào, Nan chỉ ngẩn người ra đứng nhìn rồi nhìn về phiá nó, ko thể hình dung được là cái gì đã xảy ra.

- Kii là thành viên mới ! Mọi người vốn biết là theo luật thì một thành viên mới muốn vào thì phải hoàn thành xong 1 nhiệm vụ đúng ko ?

Nó nhìn 1 lượt người, chẳng ai phản bác gì enn6 nó tiếp tục dõng dạc.

- Kii vốn là bạn trai của Lin, thông qua Lin tôi biết là Kii muốn gia nhập nhóm, vậy là tôi muốn thông qua 2 người đó để kéo Nan và Mon lại với nhau !

Nói đến đây, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nan, còn Nan thì tạm thời chẳng biết nên phản ứng thế nào cho phải, vốn dĩ đã biết 2 người họ là 1 cặp trong khoảng thời gian gần đây thôi, là cái hôm Kii đã đuổi theo Lin ấy, Nan thấy có gì ko ổn nên đã theo đuôi và vô tình phát hiện ra điều đó, lúc đó còn có ý định băm Kii ra vì bắt cá ... vốn chưa bao giờ nghĩ đó là chủ kiến của nó cả, bây giờ nó nói như vậy thì sự việc thật ra là như thế nào ?

- Tôi đã đề xuất nhiệm vụ đó, nhưng tôi cũng cho họ quyền suy nghĩ và từ chối ! Và 2 người họ đã chấp nhận ! Nhưng tình hình có vẻ ko theo ý muốn khi có 1 trong 2 người phát sinh tình cảm với đối tượng ! – nó dừng ánh nhìn lại người Kii rồi lướt ngang qua Lin thì thấy cô bé đang cuối đầu.

- Nhưng lấy tình cảm của 2 người đó ra để nhử người khác thì em thấy cũng ko ổn ạ ! – 1 người lên tiếng.

- Là ý kiến cuả tôi, nhưng cả 2 người đều ko từ chối ! Nhiệm vụ có vẻ khá tốt nhưng họ lại phát sinh vấn đề nên tôi buột phải dừng lại và tôi cho phép Kii vào nhóm ! – nó nhìn người vừa lên tiếng – Tôi thực sự đã ngạc nhiên khi 2 người ko có ý từ chối, tôi đã nghĩ là tình cảm 2 người trao nhau rất đậm sâu, nhưng ... tôi ko hy vọng các bạn tan rã ! – nó nhìn Lin và Kii, Kii quay sang nhìn Lin nhưng Lin vẫn cứ cuối mặt xuống ko nói gì.

- Thế chị có biết... Mon đang ở đâu ko ? – có vẻ như phải suy nghĩ khó khăn lắm Nan mới để câu hỏi đó bật ra khỏi miệng mình.

- Con bé đang ở nhà ! Chuyện con bé học hành xuống dốc bị mẹ phát hiện rồi ! Bà ấy có ý định gửi Mon sang Mỹ, chắc là sau kì thi !

Nan nghe vậy mặt chợt đanh lại, gì chứ ... Nan còn chưa kịp nói gì mà ...

Vào lúc đó, Lin thử đưa mắt sang nhìn Kii thì phát hiện tên nhóc cũng đang nhìn mình có vẻ như ko để tâm gì đến chuyện nó vừa nói cả, chẳng biết sao nhưng cô bé lại thấy khá ... thoải mái, ko phải thoải mái vì Mon đi là vì thái độ của Kii ko có vẻ gì là đau khổ vì việc đó cả !

Ngẫm đi ngẫm lại là đều do 2 đứa chưa suy nghĩ và hiểu hết về cuộc sống này, biết là xuất phát từ ý muốn giúp người nhưng đôi khi phải nhìn lại khả năng thực hiện nó cao ko nữa !

Đừng bao giờ chơi 1 trò phiêu lưu mạo hiểm khi bản thân chưa hiểu rõ về trò chơi đó, về khía cạnh tình cảm cũng vậy !

- Chị có biết bao giờ về ko ? – Nan có vẻ khẩn trương.

Nó ko đáp chỉ khẽ nhún vai.

Đột nhiên Nan sợ mất ... sợ mất 1 thứ chưa bao giờ thuộc về mình. Con người hay như thế, họ chẳng bao giờ biết được giá trị của những thứ xung quanh mình cho đến khi họ sắp mất đi thứ đó !

Chuyện nó cần nói chỉ có nhiêu đó, qua ngày mai là thi môn đầu tiên rồi ! Nó hẹn mọi người ra chỉ nói như thế thôi ! Vậy là sau đó nó yêu cầu mọi người ra về, vào màu thi nó cấm tuyệt, ko cho ai ở bar qua đêm cả !

Hắn chở nó về, ko khí trên xe tự nhiên căng thẳng quá độ, hàng cây bên đường cứ lùi về phía sau và biến mất khỏi cái kính chíu hậu ngay cửa sổ.

- Đang nghĩ những gì ? – hắn bất giác lên tiếng.

- Nếu được yêu cầu, anh có giúp người khác chuyện tình cảm thế ko ? – nó cất tiếng hỏi.

Hắn hơi ngạc nhiên, ít khi nào, phải nói là rất hiếm khi nó mở lời nói về những chuyện như thế.

- Với tính tôi đương nhiên là ko ! – hắn thản nhiên đáp lời.

Nó ừ nhẹ trong họng rồi lại im lặng, suy nghĩ của nó khiến hắn thấy lạ, nó đang bất an về điều gì sao nhưng vì còn mập mờ quá nên hắn cũng im lặng, vậy là cả 2 cứ như thế cho đến khi về nhà.

Chỉ là nó thấy lo, khi yêu ai mà chẳng sợ mất, ừ thì biết hắn yêu nó như thế nhưng lỡ như có 1 người khác chen vào hắn có bị lay động ko ? Con trai vốn thích điều lạ mà, chẳng ai có đủ kiên nhẫn để giữ mãi một người mang nét mặt lạnh tanh bên cạnh mình, chẳng biết cách động viên, an ủi, mỗi lần thế cũng chỉ biết ôm người ta vào lòng thôi ...

Xe dừng lại ở gara, nó bước xuống mà quên cả việc tháo dây an toàn, hắn giữ nó lại ghế, ko cho nó đi nữa, cũng ko cho nó tháo dây.

- Gì vậy ?

- Người có gì là em ? Nói, em bị gì ? – hắn nhíu mày.

- Ko có gì ! – nó toan đứng dậy.

- Ko nói em đừng mong đi khỏi đây !

Nghe vậy nó bất chợt thở dài, nó ko muốn phải qua đêm trong xe đâu, nó còn phải ôn bài cho mai thi nữa ...

- Có phải sẽ chán ? – nó ngước mắt lên hỏi hắn.

Thấy hắn cứ im lặng mãi ko trả lời trong lòng nó chợt dâng lên 1 niềm thất vọng ko thể tả ! Vậy là thế thật sao ? Nếu hắn thực sự ko hề có ý nghĩ đó thì hắn đã trả lời rất nhanh rồi ! Cố nén nỗi chua xót sắp dâng tràn qua khóe mắt, nó tháo dây ra rồi bước ra khỏi xe, vừa lúc chân nó chạm đất hắn chợt giữ chặt cổ tay nó.

- Mãi mãi ko ! – hắn kiên quyết khẳng định, im lặng 1 chút rồi nói tiếp- Em đừng hiểu lầm ... chỉ là ... tôi ko nghĩ em cũng có những suy nghĩ này nên nhất thời ko biết nên làm sao !

Nó thấy hắn lúng túng, nghĩa là hắn ko nói dối ! Chẳng biết sao nhưng chỉ với câu trả lời bằng ba từ của hắn nó dường như hiểu hết ý nghiã rồi !

Khóe môi bất giác cong lên thành 1 nụ cười !

- Vào nhà uống nước rồi hãy về !

Nó và hắn cùng ngồi uống trà, cả hai nói về chuyện của Nan, có cả về chuyện của Ken nữa. Ít khi nào cả 2 bàn tán về chuyện của người khác như thế nhưng nói vu vơ xong lại bất chợt nhận ra khoảng cách cả 2 như lại gần thêm chút nữa, họ nói lên suy nghĩ của mình về khiá cạnh tình cảm, rồi sau đó lại ngô nghê nhận ra có vẻ như mình chưa hiểu đối phương 1 chút gì cả ! Thường chỉ nói về thế giới của hắn, công việc của cả 2, rồi cả 2 trêu đùa qua lại chứ hầu như ko lần nào đề cập đến khía cạnh này ! Để bây giờ mới nhận ra, đằng sau con người tưởng chừng như ko cảm xúc vốn có 1 trái tim yêu thương mãnh liệt, cháy hết mình vì yêu thương, tim vốn đã in hằn những vết sẹo nhưng vẫn ko ngại ngần yêu thương ! Họ vẫn yêu thương, vẫn quan tâm, vẫn sợ mất, vẫn biết ghen, chỉ là họ làm theo cách riêng của họ !

Vốn dĩ chẳng có cái gì là ‘của mình’ ! Nếu ko biết gìn giữ thì chẳng có cái gì thuộc quyền sở hữu của bản thân cả ! Cũng đừng dại dột mà đùa giỡn với yêu thương, giỡn với yêu thương như đùa với lửa, chẳng ai khẳng định được mọi thứ đều vẹn nguyên, chẳng ai khẳng định được sự thủy chung của 1 người là dành mãi cho mình, chẳng ai khẳng định được tim sẽ mãi vì 1 người mà lệch hướng ... chẳng ai khẳng định được bất kì điều gì ! Mọi thứ chỉ có ý nghiã khi bản thân bạn biết nỗ lực vươn lấy, biết giữ gìn, thì khi đó yêu thương sẽ còn mãi !

- Em có dự định tương lai sẽ làm gì ko ?

- Thiết kế trang sức, phụ kiện ! Chung ngành với Pj ! Được thì sau này hợp tác với nhỏ !

- Vậy sao ? – khéo môi hắn hơi cong – Em đã làm được những gì rồi ?

Nó nhẹ nhàng đứng dậy tiến lại phía góc tủ, lấy ra 1 sấp giấy rồi tìm kiếm gì đó trong mớ giấy đầy kiểu mẫu đó, nó lấy ra 1 tờ rồi mang đến cho hắn ! Hắn ngẩn người khi nhìn mẫu thiết kế đó, 1 cảm giác ấm áp truyền đi khắp người, miệng ko biết từ khi nào đã nở ra 1 nụ cười thực sự thoải mái chứ ko hề gượng ép ! Đường nét rất chăm chút, xem ra có lẽ người vẽ đã bỏ hết công sức vào tác phẩm này ! Là 1 cặp nhẫn uyên ương, chất liệu là bạch kim cao cấp, xem ra nếu chế tác ra thì sẽ rất tốn kém nhưng xem ra quan hệ rộng thì tìm 1 đối tác chuyên buôn đá quý cũng chẳng khó khăn gì ! Song song 2 vành nhẫn là hàng đá quý chạy men theo đó, giữa những viên đá vừa có 1 khoảng cách nhất định, đá màu đen, tự ngẫm khi lên thành phẩm chắc sẽ đẹp lắm ! Bên trên mặt là chữ ‘Always Together ‘ , phía trong nhẫn sẽ được khắc cả ngày sinh của 2 người lên ! Chỉ như vậy cũng đủ biết nó đã chăm chút đến mức nào ! Ko cần nó phải nói tự hắn cũng tự hiểu đây là cặp nhẫn sẽ theo bọn hắn mãi về sau này !

- Chỉ làm được nhiêu đó thôi ! – nó nghiêng đầu cười mỉm.

- Tôi thích nó ! – hắn cũng cười.

Bất giác hắn vòng tay siết lấy eo nó rồi ôm chặt vào lòng mình ! Hắn cơ hồ nói cái gì đó rất nhỏ nó chẳng nghe được hết, chỉ nghe được mỗi 1 câu là ‘ Tôi nhất định sẽ ko để em phải chịu thiệt thòi ! ‘

.

Vừa giải tán là Nan đã có ý chạy đến nhà Mon nhưng đã bị Pj ngăn lại, ko phải nhỏ cấm, chỉ là ngày mai thi, nếu tới đó phát sinh ra chuyện gì đúp lại lớp thì phải làm thế nào ! Nhỏ khuyên Nan về nhà suy nghĩ cho thật kĩ những gì sắp làm chứ đừng hành động theo cảm tính ! Sau thi hãy bắt đầu tính tiếp, còn phải lo giấy tờ này nọ, chắc chắn Mon sẽ ko đi liền đâu ! Lời Pj nói có vẻ có lỷ enn6 cậu nhóc cũng tiêu nghỉu nghe theo !

Pj dạo này ít về nhà hơn trước, chính xác là từ sau đêm ở phòng khách với Ken thì nhỏ cũng hạn chế gặp mặt ! Chỉ là muốn thử cảm giác sống thiếu người đó, ko gặp người đó thường xuyên sẽ như thế nào thôi ! Riết rồi nơi đây như chốn nghỉ ngơi của nhỏ vậy ! Ken nhiều lần cũng đến tìm nhỏ nhưng nhỏ đều tìm cách thoái thác cả.

- Sao dạo này tránh tôi ?

Tiếng nói đó khiến Pj giật mình, giọng nói này quen lắm ... làm sao Pj ko nhận ra được chứ, đó vốn dĩ là giọng nói Pj muốn nghe hàng ngày mà...

Chuyện gì tới cũng sẽ tới thôi !

- Tôi ... Mà sao ko về đi ! Khánh Hạ chờ ở nhà kìa ! – Pj nhắc khéo.

- Tôi với cô ta ko còn bất cứ cái gì nữa hết nên đừng cứ nói chuyện với tôi, thì lôi cô ta vào, được ko ? – Ken có vẻ ko hài lòng.

Trong Pj chợt thấy hoang mang, ko còn bất cứ thứ gì ? À ko, Pj nên vui mới đúng chứ ...

- Tùy anh vậy !

Pj có ý ko muốn tiếp chuyện nữa, cả chân cũng bắt đầu di chuyển. Đến lúc Pj lướt qua, Ken đã đưa tay giữ lại.

- Đến bao giờ em mới chịu hiểu và nhận ra ? – Ken có vẻ mệt mỏi.

- Có gì để hiểu chứ ! – Pj giật tay ra.

- Khánh Du ... tôi yêu em ! – Ken xoay người lại nhìn sâu vào trong mắt Pj.

Thật lạ, sao Pj lại thấy bất an đến như thế, nếu Khánh Hạ mà biết, chị ta sẽ nổi cơn điên lên mất, chỉ sợ Ken phải là người hứng chịu tất cả ! Chị ta là con người như thế, bản thân ăn ko được thì đừng hòng ai có thể động vào ! Làm chị ta ghét quả thật phải rất khổ sở ! Gia thế của Ken lại ko bình thường, mọi chuyện trong nhà có thể chị ta ko biết tất cả nhưng ít nhiều cũng biết đôi chút, lỡ chị ta đánh liều liên minh với ai đó hại ngược lại Ken thì thế nào ? Ai ko dám chứ Pj khẳng định là Khánh Hạ sẽ dám, vì tiền chị ta ko ngại gì đâu, huống hồ công ty của người yêu chị ta bên nước ngoài đang đứng trước nguy cơ phá sản. Vả lại ít nhiều cũng phải cho Ken nhìn ra bộ mặt chị ta đã, chị ta vốn nhiều mưu mẹo, nếu bây giờ Ken và Pj thành cặp thì ngoài miệng chị ta vẫn sẽ cười mà chúc phúc nhưng có đâm sau lưng hay ko lại là chuyện khác, có nói Ken nhất định sẽ ko tin, thế nên biện pháp cuối chỉ có thể là để Ken tự thấy và tự giải quyết !

- Anh say rồi ! – Pj lại gạt tay ra.

- Tôi ko say ! Em phải nghe tôi nói ... – Ken.

- Tôi ko muốn cướp người yêu của chị mình đâu !- Pj nhếch môi cười – Thế nên, xin anh, đừng biến tôi thành kẻ độc ác !

- Là tôi ko phải khi đã giày vò em nhiều như thế ! ... Tôi biết là em cũng yêu tôi mà ! – lời nói có chút bất lực.

- Hah, dựa vào đâu để anh khẳng định ? Tôi có bảo tôi yêu anh à ? Hoang tưởng ! – Pj nắm chặt 2 tay mình.

- Biểu hiện, thái độ và hành động của em đối với tôi ! Cho tôi 1 cơ hội, có được ko ?

Nhìn vào ánh mắt đó của Ken, Pj đau đến thắt tim, tự nguyền rủa bản thân vì đã làm điều sai trái. Pj nhắm mắt lại, cố giữ bình tĩnh rồi ngữ điệu thốt ra đều đều.

- Được ! Chỉ 1 thôi !

Mà cơ hội đó cho Ken cũng như Pj cho chính bản thân mình, nếu những chuyện tiếp theo xảy ra, Ken 1 mực tin tưởng Pj và níu giữ nhỏ thì nhỏ sẽ chấp nhận lời yêu này của Ken, nhưng nếu mọi thứ đi lệch quỹ đạo, thì nhỏ chấp nhận bốc hơi hoàn toàn khỏi cuộc sống của Ken, ko chen vào phá rối nữa ! Nhưng linh cảm của người con gái cho Pj biết cơ hội này mong manh lắm ! Rất khó để có thể ko tin vào những thứ xảy ra trước mắt ! Huống hồ Ken đã yêu Pj thì khi đó mọi thứ Pj bị gán ghép sẽ còn lên đến vạn lần, cả niềm thất vọng, đau đớn lẫn đau đớn cũng sẽ lên đến cực điểm, chỉ hy vọng khi đó, Ken sẽ ko biến thành con thú hoang như trước ! Hah, đời này, người khiến nhỏ hy sinh và mù quáng như thế chỉ có Ken thôi, chắc kiếp trước nhỏ mắc nợ Ken nhiều lắm !

Mọi thứ nhỏ đều chuẩn bị và sắp xếp hết cả rồi ! Nhỏ biết Khánh Hạ sẽ loại trừ nhỏ chỉ là nhỏ ko biết bằng những chiêu trò gì thôi ! Anyway, nhỏ chấp nhận bước vào đó, chỉ là hy sinh 1 chút để cái bẫy của chị ta sẽ tự bắt ngược lấy chị ta thôi !

- Cho tôi ôm anh lần cuối ! – Pj dang rộng tay ra và cười tít mắt.

Lời thỉnh cầu có khiến Ken thắc mắc nhưng Ken ko nghĩ nhiều, vẫn đón lấy vòng tay của người mà mình yêu ! Một cái ôm siết chặt, thật ấm, như thể chẳng bao giờ gặp lại !

Chỉ là Ken nhận thấy Pj có gì đó ko ổn nhưng bản thân lại ko lý giải được ! Sau này ngẫm lại, Ken vẫn nhớ bản thân đã bị cách cư xử đó của Pj ám ảnh suốt 1 thời gian !

hết chương 25.1

Ngày thi thứ nhất diễn ra khá suôn sẻ, hầu như phần đề của 10 và 11 đều nằm trong những kiến thức đã ôn, chỉ có phần của 12 là hơi rắc rối 1 chút, thế nên ngoại trừ 12 ra thì số khác coi như ‘trúng tủ’ cả. Mọi người chẳng ai biết hắn làm bài thế nào, chỉ là nhìn màn ko khí âm u quấn quanh hắn thì tự mỗi đứa trong lòng lại đặt ra câu hỏi: chẳng lẽ đề 12 năm nay khó đến như vậy, điều đó khiến cho những người làm bài được ko dám biểu thị niềm vui quá đà, bọn họ mà cười hi hí hô hố trước mặt khoe chắc có nước hắn điên lên mất, ai mượn hắn là leader làm gì cơ chứ.

- Ko làm bài được ? – nó ‘đại diện’ cả nhóm hỏi han hắn.

- Được ! – dù là hắn trả lời như thế nhưng nét mặt hắn ko có chút gì là hả hê như mọi khi.

- Thế tại sao ... ? – nó tỏ vẻ khó hiểu, nhìn biểu cảm và câu trả lời của hắn ko trùng khớp với nhau.

- Có 5 câu khá dễ, sai rồi ! – hắn vò nát đề thi đang cầm trên tay.

- Câu nào ? Hình như tao với mày chung đề, nói đi, tao đọc kết quả cho. – Ken vỗ vai.

Thật ra thì bạn Ken đang có ý dìm hàng bạn Jun vì bạn Jun bảo rằng bản thân làm sai 5 câu khá dễ.

- 2, 8, 10, 15, 18 – hắn liếc xéo.

Ken cầm tờ đề và nhìn vào, chợt thấy 5 câu mà hắn nói đúng là ko khó, như thế mà hắn cũng sai sao ?

Ken tự cười thầm trong lòng, phen này có dịp hạ hắn xuống rồi, để xem ...

- Thế mày sai tổng cộng bao nhiêu câu ? Ngoài 5 câu đó ra ? – Ken tỏ vẻ an ủi.

Nghe câu hỏi của Ken, miệng hắn giương lên nụ cười tự đắc, hình như thái độ hắn như vậy làm Ken tưởng bở khá nhiều đây !

- Ngoài ra đúng hết ! – hắn.

Câu trả lời của hắn khiến cả bọn ngơ ngác nhìn nhau, nhất là mấy đứa 12 như hắn, vì theo cảm nhận chung thì đề kì này là ko dễ như những năm trước, chỉ có 80% nằm trong sách vở, còn lại là vận dụng, khác với mọi năm là 90% với 10% , thường thì vận dụng sẽ tùy vào hiểu biết của mọi người, cũng như một số phần giáo viên đã giảng trên lớp, vấn đề là khi giáo viên giảng, bạn có lắng nghe và ghi chép hay không mà thôi !

Hắn vì lo làm những câu khó mà tạm thời bỏ qua những câu kia, 5 câu trên hắn bị nhầm lẫn với nhau nên ko làm vội, rốt cuộc là đến phút cuối vẫn bị nhầm lẫn, đề có đến 40 câu, đáng lý hắn phải hài lòng với kết quả 35/40 này nhưng vì hắn là 1 người yêu cầu sự hoàn hảo đến ngất ngưỡng, vả lại bản thân lại sơ sót mất điểm vì 5 câu loại khá dễ như vậy nên chung quy là bản thân hắn chưa cảm thấy hài lòng.

- Aaaaaaaaaaaaaaa !!! – Ken đột nhiên hét lên sau 1 hồi đứng đơ người ra – Mày là thằng điên ! Cái đồ %!@#@$&*%&^ . Tao sai hết 8 câu, trong đó là 6 câu khó đó, mày có biết hay ko ! Mày làm được câu khó, cũng chỉ sai có 5 câu, có thấm gì chứ !?! – Ken vơ lấy cổ áo hắn mà lắc lấy lắc để.

Ken đang tức muốn chết vì cái đề nằm ngoài ‘suy đoán’ này, ko phải điêu nhưng vốn dĩ lên 12 hình thức thi là trắc nghiệm, thế nên chỉ cần vững kiến thức, ko nhất thiết phải học kĩ từng chữ 1 vẫn có thể khoanh lấy điểm, chung quy cũng là 1 phần do Ken ko chú tâm trên lớp khi giáo viên giảng về những kiến thức thêm này, còn hắn thì rất nghiêm túc trong cả năm học, ko chỉ nghe giảng trong lớp mà còn ít cúp tiết, ít uýnh nhau và gây ra rắc rối hơn những năm kia, chung quy là vì hắn muốn ra trường với cái thành tích ‘sạch’ năm cuối cấp, cũng như ít gây ra chuyện thì ít phiền phức, phiền phức quá suy cho cùng người chịu thiệt cũng là hắn, hắn còn muốn ra trường thi vào ngành y mà !

- Hừ !

Hắn hừ khẽ trong cổ họng, đồng thời cũng đẩy tay Ken ra khỏi người mình, sau đó còn dùng tay phủi phủi vào những nơi Ken đã chạm vào ban nãy như thể Ken là 1 kẻ bị bệnh truyền nhiễm vậy !

- Tao với mày vốn dĩ ko cùng đẳng cấp !

- So về khoản khác thì tao phong độ hơn mày, với tao nhiêu đó đủ rồi ! – Ken bị hắn đẩy lùi cho đến giới hạn nên lôi ra chủ đề khác để ‘cứu vớt’ lại.

- Ừ, hơn tao rồi ! – hắn nhếch môi cười – Nhưng phong độ chỉ là nhất thời thôi, đảng cấp mới là mãi mãi !

Lúc này thì Ken chịu thua toàn tập, đúng là ko bao giờ Ken thắng được cái miệng của hắn, bao giờ cũng thế ! Cả nhóm lại càng im lặng hơn, chính xác là cả bọn 12 đang bị ức chế nặng, ỷ làm bài được rồi tự PR lẫn nhau như thế à, vừa vừa phải phải thôi chứ =”= , cả bọn 12 đứng đây sai toàn 10 câu hay 10 câu đổ lên ko này, các người chỉ sai có nhiêu đó mà còn thế này thế nọ, thật chứ chỉ muốn cầm dao mà nhào vào đâm cho mỗi tên 1 nhát !

- Em làm bài ổn ? – hắn quay sang ân cần hỏi nó.

- À, ổn !

Thấy hắn hỏi thăm nó về tình hình thi cử, Ken chợt nhớ đến Pj, sao bất cẩn thế chứ, từ lúc cả bọn gom chung lại với nhau thế này là đã ko thấy nhỏ rồi !

- Zu, Pj ko đi với cô hả ? – Ken hỏi.

Nó nhún vai thay cho lời đáp, nó cũng chẳng biết, cả 2 thi chung phòng với nhau nhưng mới thi xong thì Pj đã nói là Pj phải đi đâu đó, nó nghe ko rõ nhưng thấy Pj đang vội như thế nó cũng ko hỏi nhiều.



- Nãy có gặp, thấy nhỏ vội lắm, có hỏi, hình như là ra chỗ hồ bơi làm gì đấy ! – 1 người trong nhóm lên tiếng.

Ken nghe xong câu trả lời cũng tách nhóm mà đi khỏi đó luôn, chẳng biết nhỏ đến hồ bơi làm gì ở đó nữa, cả Khánh Hạ nữa chứ, từ khi thi xong cũng ko thấy cô ta, ko biết tại sao nhưng trong lòng Ken chợt cảm nhận được có cái gì đó rất xấu sắp diễn ra, điều đó hối thúc bước chân của Ken nhanh và dài hơn !

Từ xa, Ken đã thấy bóng dáng Pj đứng trên thành hồ, nhỏ đang đưa mắt nhìn xuống dòng nước, có người đang dãy dụa, là Khánh Hạ ?!? Sao có thể chứ ? Cái quái gì đang diễn ra thế này ?

Chỉ biết là sau đó bước chân của Ken dồn dập hơn, Ken chạy thật nhanh và rồi lao mình xuống hồ nước khi thấy cái bóng dáng kia đang bị dòng nước xanh mát nuốt dần, cả tay chân cũng thôi vùng vẫy !

Ken nâng Khánh Hạ lên bờ, ra hiệu bảo cô ta nằm ngồi yên tại chỗ, duy nhất bản thân thì tiến lại gần Pj, trong ánh mắt ko thể giấu được tia căm phẫn.

- Nói tôi biết ! Chuyện gì đã xảy ra ! – có vẻ như Ken đang kiềm chế.

Ken cần 1 lời giải thích ! Ken muốn biết vì sao Khánh Hạ lại phải hụp lặn dưới dòng nước đó, kể cả khi cô ta có vẻ như bị chuột rút ko thể giữ cho bản thân nổi lên được thì Pj vẫn trơ ra đó với vẻ vô cảm ? Từ bao giờ Pj lại trở thành loại người ác độc như thế ? Cả trên mặt Khánh Hạ cũng hiện lên 5 dấu tay đỏ ửng, vì tiếp xúc với nước, nên nó lại càng đỏ 1 cách rõ ràng hơn ban đầu !

- Cô ấy bảo yêu anh ! Tôi ko tin nên mới vứt chiếc nhẫn của cô ta xuống hồ, bảo là nếu thực sự yêu anh thì hãy nhảy xuống đó tìm và nhặt lên đi ! – Pj cười khẩy.

- Chiếc nhẫn ? – Ken nhíu mày.

- Là chiếc nhẫn của chúng ta ! Khụ ... khụ ... – Khánh Hạ cất lời – Con bé đột ngột hẹn em ra đây, bảo là em hãy rời xa anh, nó bảo em đến với anh vì mục đích ko tốt ! – Khánh Hạ ôm chặt lấy Ken từ phía sau, cơ hồ cả người cô ta đang run rẩy – Rồi sau đó em ko chịu, em và con bé cãi vã, nó còn tán em rất mạnh ! – Khánh Hạ thút thít.

- Tại sao cô lại cư xử như thế ? Vì cái gì ? – mặt Ken hiện lên vẻ thống khổ, vừa đau khổ lại vừa oán hận.

- Vì tôi yêu anh ! – Pj cười.

- Cô đừng cười như thế ! Tôi ghét nụ cười vô trách nhiệm đó ! – Ken cũng đáp lại bằng nụ cười, nhưng sao chủ nhân nụ cười đó chẳng vui vẻ được như thế - Vậy nói đi ! Sao lại ko nhảy xuống cứu cô ta ? – Ken hy vọng nhỏ sẽ trả lời 1 cái gì đó mang ý tốt hơn nhưng ...

- Chị ta thật chất chẳng bị gì cả ! – nét cười biến mất, Pj đáp với giọng lạnh tanh, nhìn Ken với ko chút biểu cảm nào.

Ken đột nhiên nhào tới túm lấy cổ áo của nhỏ, hô hấp của tên đó cũng gấp gáp hơn rất nhiều, xem chừng như Ken đang tức giận, đang đau, chưa bao giờ Ken nghĩ người con gái mà mình yêu lại như thế !

Ken từng nghĩ nhỏ tốt bụng !

Từng nghĩ nhỏ mỏng manh!

Từng nghĩ nhỏ dễ bị tổn thương !

Từng nghĩ ...

Nhưng đó chỉ là nghĩ thôi ! Hình như mọi thứ vốn ko phải như vậy ! Là Ken sai rồi ?

- Bỏ ra ! – Pj nhăn mặt.

Thấy thế Ken cũng thả lỏng tay mình xuống ! Nhìn nhỏ với vẻ đau khổ ... chưa bao giờ, chưa bao giờ Ken nghĩ nhỏ là người như thế cho đến khi tên đó tận mắt chứng kiến được cảnh này ! Có phải những gì Ken cảm nhận về người con gái đang đứng trước mặt là sai lầm cả hay ko ?

Niềm tin đổ vỡ !

- Tôi chỉ nói sự thật thôi ! – Pj vẫn giữ nguyên thái độ đó.

‘ Chát ‘

Ken ko thể kìm lòng được nữa nên đã tán vào má Pj 1 cái thật mạnh ! Cơ hồ như Ken cũng ko thể làm chủ cảm xúc của mình khi đó ! Chỉ là khi nghe những lời đó Ken đã rất tức giận ! Tại sao nhỏ ko nói 2 từ ‘ xin lỗi ‘ , chỉ cần 2 từ đó được thốt ra khỏi miệng nhỏ thì Ken hứa, dù thế nào đi nữa, Ken cũng sẽ tránh làm tổn thương đến nhỏ !

- Sao lại ko nói ‘xin lỗi’ ? – len lói đâu đó 1 niềm hy vọng nhỏ.

- Từ ban đầu tôi vốn ko sai ! – Pj nhìn Ken với ánh mắt lạnh tanh.

Điện thoại Ken khi đó vang lên, Ken nhìn nhỏ hồi lâu rồi mới lấy điện thoại ra khỏi túi. Sau khi bật điện thoại lên áp vào tai, chẳng biết ai đã gọi và nói những gì mà mặt mày Ken lại càng sa sầm hơn nữa !

- Có biết ai gọi cho tôi ko ? – Ken nhìn Pj.

Pj ko đáp vẫn cứ nhìn chăm chăm vào tên đó.

- 1 người giúp việc gọi ... – Ken đưa mắt nhìn Khánh Hạ rồi lại di ảnh nhìn lên nhỏ - cô ấy nói là có người nhìn thấy cô vào phòng Khánh Hạ, sau đó thì phòng Khánh Hạ ... tôi nghĩ cô hiểu ý tôi ?

Pj ngẩn người ra trong vài giây, ý là vụ mấy con rết sao? Nghĩ đến niềm tin của mình dường như đã đặt sai nơi, Pj tự cười nhạo chính mình là thứ ngu xuẩn !

- Vậy thì những mảnh vỡ đó ... cũng là do 1 tay cô làm ? – Ken nói lên những điều mà bản thân luôn cố phủ nhận.

Pj ko nghĩ bản thân mình nên trả lời vì đã đến giờ phút này thì dù có trả lời thế nào thì Ken cũng sẽ ko tin nhỏ đâu ! :)

- Anh còn yêu tôi chứ ? – lúc này miệng Pj nở ra nụ cười hiền.

‘ Nói cần em đi, để em biết mình vẫn còn quan trọng

Nói yêu em đi, để em biết mình vẫn còn hạnh phúc. ‘

Khi nghe câu hỏi đó của Pj, Ken ko nghĩ gì khác ngoài việc đó đã quá rõ ràng khi Pj từ chối trả lời câu hỏi đó bằng 1 câu hỏi khác ! Ken ko biết rằng nhỏ hỏi như thế là vì nhỏ muốn biết liệu niềm tin của nhỏ nơi Ken có còn tồn tại hay ko ?

- Xin lỗi ! Nhưng loại con gái như cô là loại tôi ghét nhất trên đời ! Từ đây về sau biến khỏi tầm nhìn của tôi là được rồi ! – Ken kèm theo nụ cười.

- Ghét tôi rồi sao ? – có biểu cảm gì đó trên mặt Pj mà Ken ko thể nhìn ra được.

- Ko có ghét ! Mà là kinh tởm ! Cô ko biết giờ phút này tôi đã khinh bản thân mình như thế nào đâu ! Tôi tự hỏi vì thế nào tôi lại yêu 1 người con gái xấu xa đến thế !

Những lời nói đó như gai nhọn đâm sâu vào người Pj, từ ban đầu yêu Ken cũng đã biết điều đó như bản thân đang ôm lấy 1 cây xương rồng đầy gai, cứ ôm, cứ chạm, dù làm thế nào bất kể là yêu đến chết đi sống lại thì người chảy máu nhiều nhất vẫn là bản thân mình.

- Được rồi ! Tôi biến khỏi tầm mắt anh là ổn thôi mà ! – Pj lại nở nụ cười đó.

Đây là lần cuối cùng Pj nở nụ cười như thế trước mặt Ken sẽ ko lần nào như thế nữa !

‘ Ngày hôm nay ...

Em đã trả mọi thứ về nơi bắt đầu ...

Sẽ tập quên những nỗi đau của ngày hôm qua

Quá khó để em hiểu 1 người

Càng khó hơn để tìm ra 1 người hiểu em thật sự !

Suy nghĩ trong em bây giờ là ...

Không hẳn là kết thúc, chỉ là trở về lúc chưa tồn tại ... ‘

- Chiếc nhẫn ... – Khánh Hạ chạy lại hồ bơi.

- Bỏ đi ! Đừng tìm nữa ! Tôi biết là em yêu tôi ! Ko phải làm cái trò ngu ngốc thế đâu !

Rồi sau đó Ken ko nói thêm lời nào nữa, tên đó bồng Khánh Hạ lên tay và rời đi, Pj đã thấy nụ cười đó trên khóe môi chị ta, nụ cười hạnh phúc khi gần như loại bỏ được cái gai trong mắt mình, với Pj thì nụ cười đó chẳng có gì tốt đẹp cả !

Những điều Pj nói đều là sự thật, tại sao Ken lại ko đứng trên phương diện của Pj mà suy xét, có bất công quá ko khi chỉ nhìn nhận thiên về Khánh Hạ ? Hay là vốn dĩ ngay từ đầu Pj đã là 1 con người như thế trong ấn tượng của Ken ?

‘ Nỗi đau em giấu, anh thấu được bao nhiêu ? ‘

Những thứ bạn nghe chưa chắc đã đúng, những thứ bạn nhìn chưa chắc là thật ! Bỏ đi, Pj sẽ ổn thôi ! Chỉ cần rời khỏi căn nhà đó được ... ko thấy thì tim sẽ ko đau nữa ! Rồi Ken cũng sẽ nhìn ra bộ mặt của chị ta mà thôi ! Nhưng đến lúc đó, mọi thứ có phải là quá muộn rồi hay ko ? Còn nữa, Pj ko đánh tán Khánh Hạ, ko động chạm gì vào cô ta cả ! Chỉ ko ngờ là Ken lại đến đây ! Chẳng biết là để tìm mình hay là Khánh Hạ nữa ?

Khi Ken vừa đi 1 đoạn ko lâu, Pj nhảy xuống hồ tìm lại chiếc nhẫn, dẫu sao thì đây vẫn là công sức của Pj, đâu thể bỏ được, cứ lấy lên rồi sau này sẽ tìm cơ hội nào đó đưa nó cho nó Ken, Ken muốn giải quyết sao thì tùy vậy !

Khổ nỗi là trời hơi tối rồi, tìm kiếm cũng là 1 chuyện khó khăn, đúng theo câu ‘mò kim đáy bể’ ! Nhỏ cứ hụp lặn lần này đến lần khác, gần cả tiếng mấy gần 2 tiếng đồng hồ ngâm mình dưới nước ! Lạnh lắm chứ ! Chưa kể đến sau đó trời còn lất phất mưa ! Bơi trong mưa đấy, sao mà chẳng hay ho tẹo nào ! May là Trời còn thương nhỏ, rốt cuộc đã tìm lại được chiếc nhẫn rồi ! Nó vẫn đẹp và lấp lánh như thế !

Lê cái thân ướt sũng về nhà, việc đầu tiên là nhỏ cần phải xin lại chìa khóa nhà của nhỏ mà Ken đang giữ hiện tại, cũng chưa hẳn ở ngay được, phải quét dọn lại nữa ! Qua nhà nó thì coi bộ ko hay lắm ! Bar cũng như nhà của nhỏ rồi, ở tạm đó vậy ! Bây giờ dù nhỏ có đi về thế nào thì cũng chẳng ai quan tâm đâu ! Vậy là nhỏ thay nhanh ra bộ đồ rồi gấp rút gom dọn đồ đạc vào vali của mình !

Vừa ra khỏi cửa thì đụng mặt ngay Ken, tên đó thậm chí còn ko đếm xỉa gì đến nhỏ dù đã thấy nhỏ mang đủ va li lớn bé !

- Phiền anh ... đưa tôi lại chià khóa nhà ! – Pj nhắm mắt để giữ cho bản thân sự bình thản.

Ken ko đáp mà đi luôn 1 nước, 1 lúc sau có 1 người hầu gái chạy đến mang chìa khóa đưa lại cho nhỏ, thái độ cũng đổi khác, 1 sự e dè hơn và khách sáo hơn ...

- Mời cô đi lối này !

Hah, rõ ràng là đang ‘tiễn’ khách đây mà ! Chỉ cần nói quay lưng là có thể quay lưng sao ? Vậy thì Pj cũng sẽ thế, đã tự nhủ rằng 1 khi bước ra khỏi đây, thì Pj sẽ là 1 con người khác trong mắt Ken !

Hãy yên tâm là tôi sẽ ko biểu lộ tình yêu với anh nữa !

Thật lạ là Pj ko hề rơi 1 giọt nước mắt nào ! Dù là tâm can rất đau, đau đến mức hô hấp cũng gặp cả khó khăn. Lúc đi ngang qua phòng Ken, vật bên trái trong lồng ngực nhói lên từng hồi khi nghe những tiếng kêu rên như thế, Pj ý thức được họ đang làm gì, thậm chí Ken còn ko khép cửa chặt ! Có phải như thế mới vừa lòng ? Hành hạ và giày vò nhau như thế ?

Ken như trút hết mọi sự tức giận lên Khánh Hạ bởi những cú đẩy, Ken điên cuồng như 1 con thú hoang, Khánh Hạ và Khánh Du ... cả 2 dù ko phải chị em ruột nhưng vẫn có nét tương đồng ~ Ken đã tự hỏi sao họ cứ luân phiên nhau xuất hiện trong cuộc đời của Ken để tên đó phải khốn đốn như thế này ? Bao nhiêu đau đớn, thất vọng ... Ken chẳng muốn nghĩ Pj là người con gái như thế- loại con gái xảo trá, nhưng biết làm thế nào khi Ken đã tự mình chứng kiến việc đó ? Hụt hẫng đến đau lòng ! Cái Ken cần chỉ là 1 lời giải thích, dù là nó có ngắn gọn đến thế nào đi nữa Ken cũng sẽ chấp nhận chứ ko phải là những lời nói ngông cuồng như vậy ! Nỗi đau đó tưởng chừng như ko bao giờ tồn tại nữa, ấy vậy mà hôm nay nó lại tái hiện 1 cách rõ ràng. Ken yêu Pj ! Điều đó là thật ! Vẫn còn yêu nhưng nó đã khép kín trong lòng, chẳng thể nào để nó ung dung tự tại trong tim được nữa ! Nhỏ nghĩ đi khỏi đây là sẽ kết thúc sao ? Gây ra chuyện rồi lại bỏ đi 1 cách như thế ? Ken muốn giữ ... nhưng ko thể, lý trí ko cho phép ! Chỉ là muốn nhỏ nhìn nhận lỗi sai của mình ! Sao nhỏ lại cứ bướng như thế !

Trong sự cuồng dại của vũ điệu thân thể, miệng Ken cứ ko ngừng thốt lên câu ‘ Tôi yêu em ‘ , nói đến cả cổ họng bị khàn đi, nước mắt bất giác lăn ướt trên gò má, lần thứ 2 trong đời Ken khóc vì con gái ! Câu nói đó chưa bao giờ nghe thê lương và sầu não như thế ! Chỉ vì muốn Khánh Hạ rút khỏi cuộc tình này mà nhỏ ko từ những thủ đoạn như thế sao ?

Khánh Hạ cứ nhắm mắt mà chịu thể xác đang bị hành hạ ! Chỉ cần đạt được điều mà chị ta muốn, thì bất cứ là thứ gì chị ta cũng ko ngại để đánh đổi !

‘ ...

Sau những vấp ngã, anh muốn em nhìn thẳng vào mắt anh

Em sai rồi, đường đời thật trơn mà sao em quá vội

...

Em khác rồi, đôi mắt người giờ là khoảng không chơi vơi.

...

Ngày em xoay vai về phía trước, chân anh cũng muốn bước, nhưng trong giây phút anh biết anh không giữ được

Tình yêu trong anh nay đem cất, em đâu cho là duy nhất, trong cuộc sống vốn dĩ thiếu nhiều điều chân thật.

...

...

Bàn tay em đây sao không giữ, anh luôn tin em chứ? Hay cách anh im tiếng thay câu chối từ.

Tình yêu anh trao mong manh quá ... sao niềm tin bỗng phút chốc nhạt nhòa phôi pha...

...

Làm sao anh biết được điều gì là cần thiết

Giữa cuộc sống nhiều phân biệt tình yêu và nhiều hơn thế nữa

Em tìm về đâu về đâu

Khi đôi mắt ko nhìn về nhau

Vì có lẽ trong anh tình yêu này đã trôi qua nhanh giới hạn đó quá mong manh để anh nhìn lại ... ‘

( Anh không giữ - Tiên Cookie ft. BigDaddy ft. Bích Phương )

hết chương 25.2

Có một vấn đề lớn diễn ra sau đó, Pj bị sốt cao đến mức phải nhập viện, bỏ cả kì thi đang dang dở lại phía sau, người đưa nhỏ vào viện là 1 nhân viên trong quán bar, họ thấy Pj ngồi úp mặt xuống bàn trên quầy bar ngủ, vì thế có ý định kêu nhỏ dậy, thế nhưng khi chỉ vừa đưa tay lay nhẹ thì cơ thể nhỏ đã ngã ra suýt nữa thì chạm đất nếu người nhân viên đó ko giữ lại kịp, dường như nhỏ sốt đến mức hôn mê vì khi đó ko có dấu hiệu gì ở mi mắt cho thấy nhỏ tỉnh lại, cơ thể nhỏ cũng đã nóng bừng.

Bọn nó cũng một phen rớt tim khi thấy Pj vắng mặt ngày thi hôm nay, hỏi Ken thì tên đó chỉ bảo là họ ko còn liên can gì nữa, mọi người nhìn thái độ của Ken, dù rất muốn biết những gì đã xảy ra nhưng họ tự hiểu rằng hỏi Ken những điều đó vào lúc này là ko hề khôn ngoan chút nào ! Ko khí hào hứng như lúc bàn bạc về đề thi như hôm qua ko còn nữa, thay vào đó là 1 sự căng thẳng đến choáng ngợp.

Ken rất lo lắng, dù là ngoài mặt tỏ ra thờ ơ và bất cần, chính những sự việc của ngày hôm qua đã ngăn cấm bản thân Ken ko được biểu lộ ra bất kì cảm xúc gì về những thứ có liên quan tới người con gái đó nữa, đối với Ken, ít ra đó là chút lí trí cuối cùng còn xót lại.

- Điện thoại ko liên lạc được !

Sau câu nói có kèm theo tiếng thở dài khe khẽ của nó thì bầu ko khí còn căng thẳng hơn gấp vài lần, Ken bỏ lại chiếc điện thoại vào túi sau một hồi lâu nắm chặt nó trên tay, ngay vừa lúc chiếc điện thoại chạm vào đáy túi thì tiếng chuông báo hiệu cuộc gọi đến lại vang lên. Chẳng biết là có gì xảy ra, dù là vẻ mặt Ken ko biểu lộ cảm xúc nhưng nhìn thẳng vào đôi mắt kia thì đó là 1 nỗi niềm lo lắng dâng đầy có chen lẫn cả những tia phức tạp ko lí giải được; phức tạp vì sự mâu thuẫn của chính bản thân mình, biết thế nào khi lý trí và trái tim ko còn mang những tư tưởng thống nhất nữa ?

Đôi mắt không biết nói dối ~

- Pj nhập viện !

- Hả ? – cả bọn đồng thanh.

Ken thuật lại toàn bộ cuộc gọi, họ đã gọi điện báo từ sớm nhưng ko liên lạc được, cũng đúng, vì theo quy định của Bộ giáo dục thì ko được mang điện thoại vào phòng thi mà, huống hồ cả đám bọn nó đứa nào cũng tắt nguồn điện thoại !

Cả bọn cùng nhau vào viện thăm Pj, duy chỉ có Ken là từ chối đi chung với nhóm, nhìn qua tình hình đó, bọn nó hiểu rằng sự việc kì này ko còn đơn giản như mấy lần cãi vã trước của 2 người.

- A, cái này chắc do hôm qua con nhỏ tí tởn nổi hứng thích bơi này !

Cả đám nghe xong thì nhíu mày, chẳng ai hiểu hành động của nhỏ, huống hồ Pj cũng chẳng phải người tùy tiện mà hành động vô ý như thế, mặc đồng phục ‘ bơi’ sao ? Ko hợp lý cho lắm ! Chưa kể đến là dạo này có những cơn mưa đầu mùa nên nước hồ lạnh hơn bình thường.

Có 1 suy nghĩ vừa lóe trong đầu Ken nhưng đã mau chóng bị Ken bác bỏ, làm gì có chuyện nhỏ xuống đó tìm nhẫn chứ, chẳng phải chính nhỏ là người đã quăng chiếc nhẫn xuống sao ? Ken rất muốn tin nhỏ, hàng vạn lần muốn, nhưng hiện thực của ngày hôm qua ko đáp ứng được ước muốn của Ken, nhỏ đã hành xử như vậy và còn mang thái độ như thế ! Khi đó, chỉ cần nhỏ giải thích hay biện mình dù chỉ 1 lời thì Ken sẵn sàng bỏ qua hết, kể cả vào lúc xảy ra chuyện có mảnh thủy tinh trong giày Khánh Hạ, chiếc cúc áo cả nhỏ tại hiện trường, Ken cũng đã bỏ qua cả mọi sự nghi ngờ, quyết giữ vững niềm tin về người con gái cho mình cảm giác yêu thương lần nữa và cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp ... Thế nhưng tại sao giờ đây mọi thứ lại như thế ? Có những vết thương chưa lành này lại bị thứ khác tác động, khoáy sâu hơn vào vết thương khiến nó ngày càng loét rộng và rỉ máu nhiều hơn, đau đớn ! Vẫn là tổn thương thể xác vẫn đau hơn tổn thương tinh thần rất nhiều ... rất nhiều ! Làm sao tin tưởng được khi nhỏ đã thừa nhận là mình đã tự tay ném chiếc nhẫn đó xuống hồ ? Thái độ cũng chẳng có gì là hối hận ?

Nhưng Ken à ! Anh chẳng nhận ra nụ cười xảo trá xuất hiện trên môi Khánh Hạ khi anh quay lưng lại chỉ trích người con gái yêu anh đến nát lòng. Anh cũng chẳng suy xét, chỉ ko ngừng hỏi tại sao rồi lại nở ra nụ cười như muốn chấm dứt tất cả, anh có biết rằng chỉ cần lúc đó anh kiên nhẫn thêm 1 chút, chịu tra rõ ràng hơn 1 chút và bảo rằng anh biết cô ấy ko phải là loại người như thế thì mọi việc bây giờ hẳn đã ko tệ đến đến chừng này ! Những lời cô ấy nói là thật, chỉ là nói với 1 thái độ khác thôi mà, chẳng lẽ chỉ vì sự khác biệt đó mà anh kết cô ấy là kẻ có tội sao ? Cô ấy ko hề đánh chị ta, là chị ta TỰ ĐÁNH MÌNH ! Còn cuộc gọi đó, hẳn là người giúp việc nhà anh bị chị ấy mua chuộc rồi, phòng của chị ta, cô ấy còn chưa một lần chạm đến vạch cửa thì làm sao bảo là vào phòng ? Anh pahi3 biết là người con gái anh yêu có thể ko đẹp nhưng bụng dạ thì ko xấu xa như vậy ... Cô ấy có thể yêu anh đến phát điên nhưng điều đó ko có nghĩa là cô ấy sẽ làm mọi điều dơ bẩn để đạt được anh ! Anh tệ lắm !

‘ Em khóc- em tự lau

Cô ấy giả vờ đau, anh vội vàng chăm sóc .‘

Là chị ta đã tính trước mọi chuyện, thật đáng tiếc là mọi chuyện đều đi theo hướng chị ta đã vạch ra, chị ta biết nếu ko thấy Pj, Ken nhất định sẽ đi tìm, chỉ cần như thế thì câu chuyện sẽ mở màn, chỉ cần chị ta dựng được phần mở đầu rồi khi thấy Ken xuất hiện từ xa, chị ta chỉ việc diễn vai của mình thật tốt ! Thế nên cho dù lúc đó, Pj có ném nhẫn chị ta xuống hồ hay ko, có dùng thái độ gì đi nữa thì cũng vô dụng cả thôi ! Vì đã có 1 khoảng thời gian quen tên đó nên tính cách Ken chị ta khá hiểu, để tạo lập nên 1 kế hoạch dựa vào tính tình của Ken thì xũng ko phải là 1 chuyện khó khăn gì !

Mọi người lúc này đều có mặt tại bệnh viện để thăm nhỏ, nhỏ nhìn 1 lượt ngườ rồi nở nụ cười yếu ớt. Hah, xem ra Ken kinh tởm nhỏ thật ! Vậy cũng tốt, bây giờ giữa bọn họ cũng ko còn gì, nhỏ đang chờ 1 số thông tin mới từ cuộc điều tra về chuyện của Khánh Hạ, xem ra Khánh Hạ đã làm nhỏ 1 cú như vậy thì dù mọi chuyện có giải quyết xong, chưa chắc Ken và Pj đã trở lại được bình thường !



Huống hồ khoảng cách 2 người đã quá xa như thế !?!

‘ Bong bóng muốn bay

Hay do người cầm tay ko muốn giữ ? ‘

Nhưng trái đất tròn những người yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau, nếu là yêu thương thật sự thì 1 ngày nào đó, số phận sẽ đẩy họ lại gần ... 1 lần nữa ! Còn nếu có duyên mà ko có phận thì dừng lại ở đây là lẽ đúng nhất trên đời !

‘ Rồi đến 1 ngày có thể sẽ tự quên ... hoặc nhớ mong sẽ đem tin yêu trở lại !!!

... vì có những điều dù thay đổi cũng là mãi mãi ...

... vì trái đất tròn nên yêu nhau xa mấy cũng sẽ về lại với nhau ... xóa ko hết dấu vết 1 lần ...

Nếu còn là của nhau em sẽ lại yêu anh như nỗi đau chưa bao giờ tồn tại ! ‘

Có bạn bè là quá đủ rồi, ko cần phải nhiều chỉ cần đó là những người bạn tốt ! Đâu nhất thiết phải có người yêu chứ, bọn con trai phiền phức đó ko có cũng được mà ... Thấy mọi người đối tốt với mình như thế nhỏ rất cảm động, đời này tự hào nhất là ko nhìn nhầm bạn. Nhưng lỡ như họ nghe được câu chuyện đó thì họ có còn nhìn nhỏ bằng ánh mắt thân thương và quý trọng hay ko ?

- Chuyện thi cử tính thế nào ? – Jun hỏi thăm, 1 lời hỏi thăm ‘ hiếm hoi’

- Em định thi lại, nếu ko có gì bất trắc xảy ra sau đó ! – Pj nhoẻn miệng cười.

- Bất trắc ? – hắn có vẻ ko hiểu ý Pj.

- Ah, ko có gì ! Em nói nhảm !

Sau đó Pj lái câu chuyện sang hướng khác, cơ thể nhỏ chưa hết bệnh, nhiệt độ hạ xuống được đôi chút nhưng cơ thể vẫn vô cũng uể oải và hô hấp vẫn gặp chút vấn đề. Được một lúc thì bọn nó cũng dần ra về, về ôn bài để thi môn kế tiếp vào ngày mai nữa ! Nó bảo muốn ở đây chăm Pj nhưng nhỏ ko chịu, nhỏ còn nhờ hắn kéo ‘hộ tống’ nó về giúp !

Mọi người lại về hết, người chăm nhỏ thì nhỏ cũng bảo người ta về trông quán rồi, giờ thì ở đây 1 mình, nhỏ vẫn còn vận động và di chuyển được nên 1 mình thế này cũng ko khó khăn mấy ! Nghĩ đến Ken môi nhỏ bất giác nở nụ cười mang đầy đau đớn, đã là quá khứ rồi nhỉ ?

Nhỏ thích Ken từ lần đầu tiên cơ, lần đó gặp Ken tại bữa tiệc trà tại nhà, mẹ nhỏ có mời các đối tác đến, vậy là ba Ken dắt theo tên đó, nghe hơi tầm thường nhưng đúng là nhỏ bị ấn tượng bởi vẻ ngoài của Ken, lúc đó lớp 7, 8 gì đấy, còn bé chán, cứ tưởng chỉ là thứ tình cảm ngô nghê của con nít rồi sẽ vơi dần theo thời gian nhưng rồi nhận ra sự thật ko phải như thế khi biết tin Ken quen người chị họ mà mình luôn rất mực yêu quý, bản thân đã run lên từng hồi vì biết điều đó, cả cái vật đang đập nơi ngực trái cũng thấy nhói ... rồi mãi sau đó, hình ảnh về người con trai đó vẫn cứ in sâu vào tâm trí ko gạt ra được nữa – cho đến tận bây giờ và có lẽ là sẽ kéo dài đến vô tận !

- Đáng lý từ lúc đó, tôi phải tự hiểu là mình ko nên dây vào anh ! Từ đầu đã là sai lầm ! – Pj lấy cánh tay che ngang mắt mình, để nước mắt rơi trượt xuống gối, lần đầu tiên sau chuyện đó Pj rơi nước mắt – Khốn kiếp ! Đã nói là ko rơi nước mắt nữa ! – Pj thẳng tay quẹt ngang mắt theo đường chạy của những giọt nước mắt.

Cứ suy nghĩ, rồi lại suy nghĩ ... chính bản thân Pj đã ngủ lúc nào cũng ko biết, cơ thể dù sao cũng đang rất mệt mỏi. Chẳng biết có phải vì bệnh khiến bản thân mệt quá hay ko mà nhỏ đã thấy 1 giấc mơ đẹp như trong cổ tích, ước gì được trong đó mãi, khỏi phải tỉnh dậy đối mặt với hiện tại khốc liệt kia ! Rõ ràng là đang trong 1 rừng cây nhưng chẳng biết lông vũ từ đâu bay xuống cả 1 trời, rất đẹp, lấy tay chạm khẽ cảm thấy rất mịn, rồi có 1 lông vũ to lướt khẽ qua má, ấm lắm, rất thích ... vậy là tham lam dùng tay níu lại, ban đầu lông vũ cứ muốn bay, ko cho nhỏ giữ lại nhưng nhỏ cứ ngoan cố mà nắm lấy vậy là một lúc sau, chiếc lông vũ ấy ngoan ngoãn nằm im, để nhỏ áp vào má mình ... quả thật ấm lắm, hơi ấm rất quen thuộc ! Cho nhỏ giữ mãi chiếc lông vũ này và ở mãi nơi đây có được ko ? Nơi đây quá đỗi yên bình, khác xa cái xã hội bon chen ở thực tại ! Tự dưng chiếc lông vũ này làm nhỏ nhớ đến Ken quá, hơi ấm như thế ... vậy là chợt khóc, nước mắt tự chảy ra, cơ hồ bản thân cũng ko ngờ tới ! Chẳng còn là gì của nhau nữa !

Ken thấy nhỏ khóc trong lúc ngủ như thế cảm thấy lòng se thắt lại, rốt cuộc nhỏ đã mơ thấy những gì mà lại phản ứng như thế ? Chỉ là muốn nhìn sơ qua một chút nhưng rốt cuộc lại ko cầm lòng được mà vuốt nhẹ lên má, vuốt được rồi nhưng lại ko rút tay ra được, bản thân cũng bất ngờ vì bị níu lại chặt như thế, dùng cách nào cũng ko thể lấy tay ra được !

Mi mắt nhõ khẽ lay rồi nhỏ tỉnh dậy, chắc là do khóc nhiều quá trong tình trạng bệnh như thế nên mũi bị nghẹt, vì thế mới thoát khỏi giấc mơ màu hồng. Nhận thức được mình nắm lấy tay Ken, nhỏ lúng túng buông ra. Ken ngồi im nhìn thẳng người con gái trước mắt, người con gái vụng về như thế mà có thể là người như vậy sao ?

- Tôi chưa có chết đâu ! Thế nên đừng nhìn tôi như thế ! Đến làm gì ?– nhỏ xoay đối lưng lại Ken.

- Hừ, đừng tưởng ai cũng mang cái ý nghĩ đó như cô ! Tôi ko xấu xa đến mức đó đâu ! Bọn họ nhờ tôi gửi thức ăn và vật dụng cần thiết cho cô !

Nói dối ... Ken vào viện xem tình hình của Pj ko ai biết cả, đều là đồ do tên đó tự mang đến !

Rõ ràng là đang miả mai, Pj cắn chặt môi chế ngự nỗi đau đang hoành hành nơi tim vì thứ tình cảm đó và nơi bụng, nếu thế thì đến đây làm gì chứ, muốn thuyết giáo hay xoắn nhau ?

- Xong việc thì về đi !

Ken chẳng nói gì, thẳng thừng đứng dậy hướng đến cửa mà bước, lúc chuẩn bị đóng cửa lại, có liếc mắt nhìn lại, Ken cảm thấy dáng nằm của nhỏ ko bình thường chút nào, nằm co lại như con tôm vậy, đã vậy người lại ko ngừng run lên.

- Đau dạ dày tái phát sao ?- lời nói có chút khẩn trương.

Ko có tiếng trả lời, chỉ có những tiếng thở gấp như thay cho lời đáp.

Ken vội vàng chạy đi tìm bác sĩ, bác sĩ khám xong nhỏ cũng ổn được đôi chút, Ken và Pj ko nói gì nữa, ở hành lang, Ken có hỏi thăm tình hình của Pj. Bác sĩ bảo sốt cao do ngâm nước quá lâu và để nước thấm vào mình, vì thế dẫn đến cảm nặng. Não Ken bắt đầu hoạt động, nói tếh là nhỏ đã xuống hồ bơi thật, nhưng để làm gì chứ ? Tìm nhẫn sao ? Chắc ko phải đâu ... Ken nhớ lúc nhỏ về nhà trên người vẫn là bộ đồng phục, khoan đã !?! Nó vậy chẳng lẽ nhỏ để đồng phục ướt như thế cho đến lúc về nhà mà ko thay ra sao ? Đúng vậy, với người ướt sũng như thế taxi ko chứa ... Ken đang nghĩ, có phải nhỏ đã cuốc bộ về nhà với quần áo ướt sũng như thế ko, chính quãng đường về nhà đã khiến quần áo nhỏ được hong khô ! Cái đồ ngốc này ! Rốt cuộc là đang nghĩ cái gì chứ ?

.

Lúc cả bọn về, Nan bắt chuyện cùng Mon, xem ra cô nhóc thi ok lắm, Nan hỏi sơ qua về chuyện du học, Mon bảo cô bé cũng chưa biết rõ ràng gì cả nhưng tình hình xem ra thì mẹ Mon làm căng lắm ! Đó là chuyện ko sớm cũng muộn !

- Đã chuẩn bị hết giấy tờ rồi ? – Nan.

- Ừm ... còn 1 số thứ, chỉ cần kết thúc kì thi chừng vài tuần là đi rồi ! – Mon có vẻ ko vui khi nhắc đến chuyện đó.

- Chuyện cô với Kii ... – im lặng 1 lúc Nan mới nói tiếp – thật ra 2 người ko phải quan hệ đó ! – Nan dừng lại và quay mặt sang nhìn Mon.

- Ừ ... ko phải ... – giọng Mon thấp dần.

Rồi 2 người tiếp tục bước, Nan ko nói thêm gì nữa.

- À, Lin có Kii rồi ! Cậu đừng buồn nữa ... – Mon an ủi.

- Tôi với Lin ko như cậu nghĩ ! – Nan bất giác đỏ mặt rồi nở cáu vô lý.

- Ơ ...

Nan cứ đưa tay lên vò đầu, trong mấy chốc thì tóc ko còn theo nếp nữa, cứ như 1 ổ quạ vậy ! Đột nhiên Nan tuôn ra 1 tràng giải thích, nói cả những vướng mắc mà Mon đã hiểu nhầm, về nụ hôn, về những lần Mon thấy 2 người đó đi chung vói nhau ... bla bla ...

- Tại sao tôi phải nói những điều ngu ngốc này với cô chứ ! – Nan xoay mặt sang chỗ khác.

Mon chợt mỉm cười, một nụ cười tươi vui thật sự, hóa ra là những thứ đó ko như con bé nghĩ, cảm giác với Nan vẫn như vậy thôi, vì giờ đây Nan ko có ý xua đuổi con bé nữa nên Mon cũng ko còn ý định trốn tránh cậu nhóc làm gì, huống hồ nhỏ phải đi du học, nên nhỏ phải tận dụng hết thời gian này để tạo nên những kỉ niệm thật đẹp và đáng quý !

- Cậu có nghĩ cứ cố gắng thì sẽ đạt được thứ mình muốn ko ? – Mon bất giác hỏi.

- Maybe ! – Nan trả lời sau một hồi suy ngẫm.

Mon cũng chẳng biết mình hỏi thế để làm gì, thời gian ko còn bao nhiêu, cho dù có cố gắng thì ai biết đến sự cố gắng của mình đây ?

- If you go, i will miss you ...

Câu nói đó như 1 cơn gió nhẹ thoảng qua nơi Mon đang đứng, cơn gió thổi nhẹ qua tim làm thay đổi chu kì đập của nó, có nhịp điệu nhanh hơn, gấp gáp hơn ... Mon ko chắc mình nghe đúng, chỉ sợ bản thân bị hoang tưởng nhưng khi quay sang nhìn người con trai kế bên, chỉ thấy cậu nhóc nhìn sang hướng khác với vành tai đỏ bừng ...

Môi khẽ cười ! Có phải có kết quả rồi ko ? Dù là ko rõ ràng ?

- Mai thi môn cậu kèm rồi ! Vẫn chưa ôn ! Giúp tôi ôn, được chứ ?

- No problem ! ^^

Hah, đây là lần đầu Nan cười với nhỏ thân thiện như thế, cảm thấy tâm tư nhẹ nhõm và bình yên đôi chút !

Bầu trời kéo mây đen giăng mù mịt, nhưng đâu đó nơi phiá cuối chân trời, vẫn còn tàn dư của 1 chút ánh sáng còn le lói.

hết chương 25.3

Mon và Nan cùng nhau ôn bài 2 môn thi cuối cùng vào ngày mai,bao gồm cả môn Mon bị hỏng kiến thức, so với trước đó thì kĩ năng giải bài của Mon cũng đã khá hơn nhiều, vả lại Mon cũng ko phải là người tối dạ, khả năng tiếp thu cao, chỉ là lần đó xảy ra quá nhiều rắc rối và tinh thần ko ổn định nên những dạng bài mang tính chất phức tạp như thế bản thân ko thể tiếp thu được.

- Dạng bài này bước đầu làm như vậy, mấy bước sau giải như bài bình thường là sẽ được thôi !

Mon gật gù, nhìn vào những dòng trên trang giấy, rồi lại liếc mắt nhìn bàn tay đang cầm bút của Nan đang luyến thoắng trên trang nháp, cứ mỗi lần cây bút di chuyển trên trang giấy thì những nét chữ, con số lại hiện ra. Dù Nan là con trai nhưng chữ viết trông khá được,nó mang nét mạnh mẽ và cho thấy chủ nhân nó là con người dứt khoát ! Về sau, mỗi khi nhắc đến, Nan thường bảo rằng phản ứng lần đầu tiên khi Mon thấy chữ của Nan trông khá là buồn cười, con bé đơ ra cả 1 lúc, biểu cảm vô cùng khó đỡ, mặt thì nghệch ra như thế đó là 1 chuyện vô cùng lớn, con bé vốn ko nghĩ Nan lại sở hữu nét chữ ‘hơi bị được’ như thế ! Thỉnh thoảng, khi nhớ về điều đó, Mon thường tự trách bản thân rằng tại sao chỉ với 1 chuyện nhỏ như vậy mà lại cư xử mất mặt thế kia !

- Có ... thực sự hiểu ko vậy ? – Nan nhìn Mon với vẻ mặt nghi ngờ.

Cái đầu đang khum nhìn trang giấy tạm thời vẫn ở yên vị trí đó ko có ý định ngẩng lên, cũng ko có bất kì dấu hiệu nào cho thấy con bé nghe được câu hỏi của Nan.

- Mon,có nghe tôi hỏi ko ?

Nghe đến tên mình, Mon lúc này mới nhận thức được và đưa mắt nhìn Nan.

- Ah, hả ?

- Rốt cuộc nãy giờ những thứ tôi nói có tiếp thu hay hiểu chút nào ko ? – thái độ có chút dè chừng.

- Hiểu, hiểu rồi ! – con bé cười ngu ngơ rồi nhanh tay đón lấy xấp giấy nháp chi chít chữ và hình vẽ từ tay Nan – Tôi làm bài tiếp đây ! Cậu có làm gì làm tiếp đi !

Sau đó, Nan tiếp tục giải phần bài của mình, chân mày cậu nhóc thỉnh thoảng cứ chau lại rồi giãn ra, có vẻ bài đó hơi khó nhưng rồi vẻ mặt cậu nhóc lại trở lại bình thường, trên môi còn thấp thoáng nụ cười đắc ý, Mon cực thích cái vẻ tự tin xen chút ngỗ ngược đó !

- Ăn uống gì ko ? – Mon đứng dậy, con bé muốn uống nước.

- 1 tách cà phê ấm !

Mon ừ nhẹ trong miệng rồi rời đi, chẳng biết sao nhưng trong suốt thời gian học qua, ở nhà Nan, Mon thấy ko có chút nào gò bó cả, được 1 thời gian rồi cũng cảm thấy tự nhiên như ở nhà mình vậy, Nan khá thoải mái và cậu nhóc tạo được cho người khác cảm giác dễ chịu.

- Nan ? Đâu rồi ? – Mon đảo mắt khắp phòng, ko thấy Nan đâu cả,trên tay đang là tách cà phê đang phảng phất những làn khói mờ.

- Tôi đây ! Tranh thủ đi vệ sinh chút !

Tiếng của Nan bất ngờ phát ra từ sau lưng khiến con bé giật mình và quay phắt người lại, 1 ko khí im lặng bao trùm ngay sau đó rồi lại vang đến tiếng la thất thanh.

- Nhức đầu quá đừng la nữa ! – cậu nhóc bịt tai lại,gương mặt hiện lên vẻ cực kì khó chịu – Phải ý thức được trên tay đang cầm gì và sau lưng mình là ai chứ !

- Ngàn lần xin lỗi cậu – Mon cắn môi, ra vẻ hối lỗi – Làm cà phê đổ vào áo cậu ... Tại đang im lặng như vậy mà cậu lại lên tiếng nên ...

- Tại hỏi nên mới trả lời mà ... – Nan có vẻ chào thua – Bỏ đi, tôi đi thay áo khác ! Còn bây giờ - Nan nhấn mạnh – di chuyển cái đĩa và cái tách này ra khỏi người tôi, được chứ ? Đừng xem nửa thân trên tôi là điểm tựa giúp nó ko bị rớt !

Sau lời nói với thái độ vô củng kiềm chế của Nan, Mon tự ý thức được mà lấy ngay những thứ đó tránh ra xa người cậu nhóc. Nan được xem như là thuộc ‘ trường phái’sạch sẽ, phải nói là cực kì sạch sẽ mới đúng ! Nếu đến nhà Nan lần đầu tiên, bạn sẽ phải ngỡ ngàng và tự hỏi tại sao 1thằng con trai lại có thể giữ cho nhà sạch và ngăn nắp đến thế, mọi thứ đều gọn gàng và tuyệt nhiên ko hề có bất kì vật dư thừa nào !

Đó chỉ là 1 điều trong vô số điều khác, khi thân thiết với Nan rồi bạn sẽ nhận ra Nan có rất nhiều điều thú vị !

Đến lúc ra về, Nan còn hỏi con bé có thể tự đi được ko hay là để cậu nhóc chở về, vì cảm thấy bản thân đã làm phiền ‘ chủ nhà’ cả buổi nên Mon cũng lịch sự từ chối dù là bản thân cũng muốn được ngồi sau xe ấy 1 lần !

- Thi tốt !

Đó là 1 câu nói rất khẽ được Nan phát ra khi Mon vừa xoay người đi, lúc con bé quay lại nhìn thì chỉ thấy Nan đang mỉm cười nhẹ với mình, thế nên con bé chẳng biết mình có nghe nhầm hay ko nữa ! Theo phương diện tự xét, thì đây là 1 mối quan hệ mập mờ, ko rõ ràng, nhưng hiện tại đối với Mon như vậy cũng đã là hạnh phúc, nhưng thứ hạnh phúc này có vẻ mỏng manh và đến hơi muộn ! Con bé sắp ko còn ở đây, nếu có quay về thì cũng là 1 vài năm nữa, liệu trong 1 vài năm đó, với khoảng cách xa như vậy thì niềm tin và mối quan hệ này có thể tồn tại ?

‘ Khoảng cách chẳng là quá xa nếu ta xem nhau là tất cả ! ‘

.

Rốt cuộc thì ngày thi cuối cùng cũng trôi qua khá suông sẻ, vậy là 1 năm học cũng xem như là đã khép lại; bọn 10, 11 xem như xõa được gánh nặng, chỉ riêng 12 như hắn là phải tiếp tục ôn tập để chuẩn bị cho 2 kì thi lớn.

- Nói vậy là Pj sẽ thi lại hả ?

- Ừm !

Nó vì đang bận tâm việc khác nên trả lời khá hờ hững và bâng quơ, hình như gia đình hắn có chuyện gì đó vì đang nói chuyện với cả bọn nữa chừng, sau khi nghe điện thoại xong hắn có vẻ khá khẩn trương và bảo với cả bọn là hắn phải về, chắc là chuyện cũng khá nghiêm trọng vì xung quanh hắn lúc đó mọi thứ như đóng băng lại và bầu ko khí cũng im lặng đến ngột ngạt, hắn đi cũng chẳng nói với ai tiếng nào nữa, chỉ đến nói với nó vài câu rồi rời đi !

- Ủa, Pj kìa ! Nhỏ xuất viện rồi hả ? – 1 đứa thốt lên kinh ngạc khi thấy Pj từ phiá xa.

- Mọi người thi được ko ? – Pj niềm nở hỏi, trông vậy là nhỏ hồi phục lại rồi, ko còn nét mệt mỏi nào.

- Ừ, tạm ! Khỏe hẳn chưa ? Vậy là sẽ thi lại à ?

- Ừ, khỏe rồi ! Chắc thi lại á ! – Pj nhe răng ra cười, mượn tờ đề mà nó đang cầm trên tay xem thử- Aigo, đề dễ quá này ! Toàn là nằm trong những thứ đã ôn !- Pj bễu môi.

Pj nói với mọi người cười nói bình thường, bầu ko khí rộn ràng, náo nhiệt, cũng có cả Ken và Khánh Hạ ở đó nhưng có vẻ như nhỏ đã xem họ là vô hình rồi ! Ken biết là nhỏ trông thấy mình nhưng rồi lơ đi vì trong 1 giây, nhỏ có liếc mắt qua nhìn 2 người họ ! Ken ko phản ứng gì chỉ đứng chôn chân tại vị trí đó nhìn Pj 1 cách chăm chú, người con gái đó từ bao giờ đã xa cách với Ken như thế ? Đã có lúc Pj đã ở rất gần ... rất gần ... Tại sao cứ phải để đến khi có chuyện xảy ra thì mới nhận thức được giá trị của người xung quanh mình? Có chăng vì cứ ngỡ bản thân có được, cứ ngỡ đó là thứ thuộc quyền sỡ hữu của mình nên cứ dửng dưng và đối đãi như thế ? Con người thật là,cứ phải đợi có điều tác động mới nhận ra được hết giá trị và tình cảm của bản thân rồi lại ngồi tiếc nuối và oán trách ? Bao nhiêu người biết quý trọng những thứ xung quanh mình ở thời điểm hiện tại ? Bao nhiêu người nhận ra giá trị thực sự của những thứ vốn dĩ rất bình thường, bình thường đến tầm thường ! Phải hiểu là một vật dù có tầm thường đến đâu thì vẫn mang trên mình 1 giá trị nào đó ! Đừng chờ đến khi nắng hạ bắt đầu rải xuống rồi mới hoài niệm và mơ tưởng về màu xuân đã qua !

‘ Tôi ko chờ nắng hạ mới hoài xuân.’

( Vội vàng – Xuân Diệu)

Khánh Hạ thấy biểu hiện của Ken như vậy có chút ko can tâm, thứ chị ta muốn là Ken phải dứt ra hoàn toàn khỏi Pj, mọi chuyện đối với chị ta cũng đã gấp rút lắm rồi, Khánh Hạ cần phải có số tiền mà chị ta đã nhắm tới, thế nên nếu Pj cứ chen vào như thế thì mọi chuyện ko hề ổn chút nào, ko khéo sẽ hỏng hết mọi chuyện, mọi chuyện chị ta đều đã chuẩn bị hết rồi,còn rất chu đáo nữa là đằng khác ! Điều đáng quan tâm bây giờ là cho Pj ngày càng xa Ken càng tốt !

- Pj, bớt bệnh chưa em ? – Khánh Hạ lên tiếng.

Bầu ko khí đột nhiên rơi vào trạng thái im lặng, Pj đang nói cười ríu rít cũng ko nói nữa, dùng nét mặt lạnh tanh hướng mắt về 2 người đó, thấy Khánh Hạ mở lời như thế Ken có chút bất ngờ,sau những chuyện đã xảy ra, chẳng lẽ Khánh Hạ vẫn muốn nối lại tình chị em với Pj sao ?

Khóe môi Pj cong lên tạo thành 1 nụ cười, nhìn đẹp đó nhưng mang 1 ý mỉa mai, châm biếm rõ rệt, nhỏ vuốt sơ lại tóc mình, nhẹ nhàng tiến lại gần 2 người đó, nhiệt độ nóng lên thấy rõ, cả bọn chỉ lo sẽ có chuyện ko hay xảy ra, nó thì vẫn bình tĩnh nắm bắt và phân tích tình hình.

- Nãy giờ ko thấy chị ở đây ! Còn tưởng chị bị gì mà bỏ thi ngày cuối chứ ! – Pj nói với vẻ ‘quan tâm’ , là chị, chỉ có từ ‘chị’ ko hề có từ nào khác, đã nói nhỏ xem Ken là vô hình mà !

Có 1 cánh hoa phượng rơi vươn trên tóc Pj, Khánh Hạ trước mặt mọi người luôn đóng giả là người tốt, thế nên đưa tay ra, có ý gỡ cánh hoa ra khỏi tóc nhỏ, bản tay chỉ kịp giơ ra, còn chưa kịp chạm vào đã bị Pj hất tung ra, điều đó khiến mọi người ngỡ ngàng, lực mạnh đến nỗi chị ta bị đẩy ngược về đằng sau, va vào lòng Ken, vậy là được thế, chị ta diễn luôn vai mèo khóc chuột của mình, giả vờ yêu đuối.

- A, em làm gì vậy ?

- À,lỡ tay xíu thôi, thấy trên tay chị có con gì đó bám vào nên em giúp chị thôi ! – vừa nói đồng thời dùng tay vuốt lấy phần tóc vương cánh phượng, cánh phượng rớt xuống nền đất.

Pj kẻ mắt nên trông mắt nhỏ khá sắc, nhỏ lướt mắt nhìn ngưởi đứng phiá sau đang đỡ lấy chị ta, người con trai đang nhìn nhỏ với ánh mắt đầy tia phức tạp và đau đớn, kệ đi, Ken đã hiểu lầm nhỏ tư ban đầu, nên giờ có lầm thêm 1 chuyện nữa cũng ko ảnh hường đến ai ! Trông Ken có vẻ đề phòng nhỏ, tốt thôi, dù sao thì nhỏ cũng chẳng có ý làm gì chị ta !

Nhỏ nhìn thẳng vào mắt Ken, mất đi nét trêu đùa ban nãy,thay vào đó lá ánh nhìn vô cùng nghiêm túc và cương quyết ! Nhìn như thể họ là người lạ, trong mắt Pj ko còn đọng lại bất cứ cái gì dù chỉ là 1 tia buồn thương ... có phải vì đã quá đau và quá thất vọng nên đã giấu cả những nỗi đau vào sâu trong thân tâm, chẳng để cho ai biết đến sự tồn tại của nỗi đau đó ? Người con gái có thể vui vẻ cười nói như thể ko biết buồn khi vừa xảy ra biến cố là người con gái đáng thương và bất lực nhất ! Vì chẳng thể khóc, cả nỗi đau cũng ăn sâu vào máu, thấm vào tâm nên chỉ cần 1 chuyển biến nhỏ thì mọi thứ đều đau,vì quá đau nên chẳng thể khóc được nữa,chỉ có thể cười như 1 sự an ủi dành cho chính bản thân mình,có hiểu cảm giác đó ko ? Đau đớn lắm ... đau đến quặn thắt ... Chỉ hận bản thân là ko thể cầm dao mà đâm chết cái vật đang đập trong lồng ngực trái, chỉ vì vật đó mà bản thân lúc nào cũng như quay cuồng,chẳng thể tập trung vào việc gì ! Nhỏ quay đầu, ngước nhìn cả bọn đang đứng đơ ra ở đó, rồi xoay người, tiến lại gần bọn đó, vì là đứng đối lưng, nên nét bất cần và cố tình trêu chọc người khác ban nãy của Pj chẳng ai thấy được ngoại trừ 2 người họ !

Hòa với bọn họ, Pj lại là Pj, cười nói vô tư, cứ như thể nét mặt ban nãy chưa bao giờ tồn tại !

‘ Hét thật to: Em là người mạnh mẽ nhất trên thế giới

.

.

.

Nói thật nhỏ: Em đùa đấy ! Tim em đang chảy máu đây này ! ‘

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nothing Gonna Change My Love For You

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook