Nữ Đế Xinh Đẹp: Bảy Phu Tranh Sủng

Chương 8: Mị Dược Hợp Hoan Tán

Tiểu Điệp Yêu

20/09/2016

Nguyệt Mộng Tâm đi theo tú bà đến một biệt viện yên tĩnh, thiếu đi tiếng ầm ỹ ở Tiền viện làm cho tâm tình nàng đang nôn nóng cũng bình tĩnh trở lại.

Tú bà đẩy cửa phòng ra, đối với người ở bên trong kêu lên: "Thanh Trúc, hảo hảo hầu hạ công tử gia, công tử gia vừa ý ngươi, ngươi thật sự rất có phúc khí a."

Thấy người bên trong không trả lời, tú bà dùng quạt lông che miệng khẽ cười nói: "Nha đầu Thanh Trúc kia thẹn thùng, công tử gia, ta sẽ không quấy rầy đêm xuân của người nữa." Nhẹ nhàng vì nàng đóng cửa lại, quay người rời đi.

Nguyệt Mộng Tâm đi vào phòng, trong phòng treo đầy vải đỏ vui mừng, nhìn qua ánh lửa chập chờn của song đèn cầy, nàng có cảm giác giống như đang đi gặp tân nương, đi đến trước giường quạt xếp trong tay đẩy khăn loan ra, ngắm nhìn khuôn mặt như hoa đào đang xấu hổ của Thanh Trúc.

Thanh Trúc một đôi mắt như Thu Thủy nhìn nàng, nhẹ giọng nói: "Công tử, cám ơn ngươi."

Nàng hôm nay bị bắt đem về Bách Hoa lâu, tâm như tro tàn, trong nội tâm hạ quyết tâm, tình nguyện tự sát cũng không tiếp khách, không nghĩ tới hắn sẽ đến, đến mua đêm đầu tiên của mình ( Edit: cái này ta chém =.=), nguyên lai hắn không phải người lạnh lùng vô tình, trong nội tâm dấy lên một tia hy vọng.

Ánh nến phản chiếu tại trên người nam tử trước mắt, tựa như trích tiên,không nhiễm một tia bụi trần, đôi mắt nàng lộ ra ái mộ, buổi tối hôm nay nàng sẽ là người của hắn.

"Cảm ơn, tại sao lại cám ơn, không cần." Nguyệt Mộng Tâm trên mặt lộ ra mỉm cười, chính mình bất quá là thương tiếc vận mệnh của nàng mà thôi.

"Công tử, trời cũng đã tối rồi, Thanh Trúc hầu hạ công tử nghĩ ngơi." Thanh Trúc đứng người lên, đi đến bên cạnh nàng.

"Không cần, ngươi trước tiên ngủ đi, ta đứng đây một lát." Nguyệt Mộng Tâm xoay người, tránh đi bàn tay Thanh Trúc, giọng điệu lạnh nhạt mà nói.

"Công tử, ngươi không muốn Thanh Trúc sao? Ngại Thanh Trúc bẩn sao?" Hai mắt sáng ngời của Thanh Trúc lập tức ảm đạm không ánh sáng, lẳng lặng ngóng nhìn nhìn nàng, trong mắt là một mảnh thê lương.

"Không phải, không phải, gần đây ta đang luyện công, không thể cùng nữ tử thân cận, cho nên ngươi ngủ trước đi." Nguyệt Mộng Tâm cuống quít giải thích, nàng cũng không muốn cho người khác biết rõ nàng là nữ tử, nếu như ngủ chung nhất định sẽ bại lộ.

Đi đến bên cạnh cửa sổ, vươn tay đẩy cửa sổ khắc hoa ra, nhìn vòng trăng lưỡi liềm trên bầu trời, ánh trăng chiếu rọi,gió mát từ từ thổi qua, làm tung bay ống tay áo của nàng, tóc đen như mực theo gió vũ động, trong nội tâm suy nghĩ ngày mai phải đi hỏi tú bà, muốn ra bao nhiêu tiền mới có thể chuộc Thanh Trúc đi ra ngoài, nếu như tú bà ra chiêu sư tử ngoạm ..., đến lúc đó nàng sẽ âm thầm đem Thanh Trúc cứu ra ngoài.

Nhìn nam tử trước mắt giống như tiên nhân, trong lòng Thanh Trúc cảm thấy mình thật dơ bẩn, nàng không xứng với hắn, trong nội tâm một hồi đau sót, vậy hắn tại sao phải mua đêm đầu tiên của mình, cho mình hy vọng lại để cho chính mình tuyệt vọng,răng cắn chặt môi đến mức chảy ra tia máu, trong nội tâm âm thầm làm một quyết định, mặc kệ hắn muốn hay không muốn chính mình, đêm nay nàng phải trở thành người của hắn, quản chi chẳng qua chỉ là một đêm ân trạch, nàng muốn vĩnh viễn đem phần trí nhớ này đặt sâu trong nội tâm, hắn là nam nhân duy nhất mà nàng yêu.

Thanh Trúc đi đến trước bàn, đưa lưng về phía Nguyệt Mộng Tâm, từ trong lòng xuất ra một bình sứ nhỏ, bên trong chứa mị dược Hợp Hoan Tán đặc chế của Bách Hoa lâu, tay có chút run rẩy đem hoan hợp tán đổ vào trong nước trà.



Nguyệt Mộng Tâm trong mắt hiện lên vẻ phức tạp nhìn Thanh Trúc, trong nội tâm cười khổ một hồi, hình như nàng làm người ta thương tâm rồi.

"Công tử, uống ly trà a." Trúc thanh xoay người nâng chung trà lên,mỉm cười tiêu sái đến trước mặt Nguyệt Mộng Tâm, trong đôi mắt lộ ra khẩn trương.

Tiếp nhận trà chén nhỏ, Nguyệt Mộng Tâm một hơi uống cạn,trên gương mặt tuyệt mỹ lộ ra một nụ cười ôn nhu: "Trúc thanh, ta sẽ chuộc thân cho ngươi."

Trúc thanh nghe được câu này, tiếng lòng run lên, một dòng nước ấm theo trái tim xẹt qua, nước mắt từ trong mắt chảy xuống, quỳ trên mặt đất: "Trúc thanh không biết như thế nào cảm tạ đại ân đại đức của công tử , cứu Thanh Trúc thoát ly khỏi khổ ải, ba năm trước đây, phụ thân vốn là Giám Sát Ngự Sử của triều đình, bị người hãm hại,tịch thu gia sản, nam nhân bị đưa đến biên cương làm nô, nữ nhân đưa vào thanh lâu làm kỹ nữ,tú bà của Bách Hoa lâu thấy ta có vài phần tư sắc, lại biết cầm kỳ thư họa nên đem ta tới nơi này. Ngày hôm trước, tú bà thông báo ta có trên bảng tên, Thanh Trúc mới trốn khỏi Bách Hoa lâu, không nghĩ tới gặp được người tốt như công tử."

"Đứng lên đi, đừng khóc, khóc nhiều sẽ không đẹp đâu, cười một cái cho ta xem nào." Nguyệt Mộng Tâm vươn hai tay ra, đang chuẩn bị nàng nâng dậy , thấp giọng an ủi, bỗng nhiên cảm giác thân thể có chút nóng lên.

Thanh Trúc đứng lên, nhìn sắc mặt hắn khác thường, trong lòng biết dược tính phát tác, thân thể hướng xích lại gần Nguyệt Mộng Tâm,ôn nhu nói: "Công tử, để cho Thanh Trúc hầu hạ người đi."

Nguyệt Mộng Tâm lui lại vài bước, phát giác đến thân thể không đúng, sắc mặt lập tức âm trầm xuống,trong đồng tử u ám hiện lên hàn quang cực lạnh, thanh âm như hàn băng ngàn năm nói: "Ngươi ở trong trà của ta bỏ thêm cái gì?"

"Công tử, trong trà bỏ thêm hợp hoan tán, đêm nay, ngươi muốn trúc thanh đi." Thanh Trúc nhìn nàng,can đảm vươn tay nhẹ nhàng cởi bỏ dây thắt lưng , y phục màu đỏ lặng yên không một tiếng động rơi trên mặt đất.

Da thịt trắng nõn nà,thân thể mềm mại không mảnh vải che thân nhẹ nhành run run lộ ra trước mặt Nguyệt Mộng Tâm, xinh đẹp cực kỳ.

Nếu như đổi lại là nam nhân sớm đã kiềm lòng không được rồi, chắc chắn sẽ đem nàng ôm vào trong ngực hảo hảo yêu thương,mây mưa hoan ái một phen.

Nguyệt Mộng Tâm một hồi khó chịu, nàng thật không ngờ Thanh Trúc sẽ hạ xuân dược ở trong trà, cứu người không thành lại còn hại chính mình.Nhiệt độ trong cơ thể không ngừng kêu gào, trên mặt của nàng nhiễm lên một tầng đỏ ửng.

"Công tử, Thanh Trúc muốn trở thành người của công tử, nếu như chỉ là một đêm ân trạch cũng tốt, hợp hoan tán này không có giải dược ." Trúc thanh chậm rãi đi lên trước, một đôi tay bạch ngọc ôm lấy Nguyệt Mộng Tâm, trong mắt lộ ra si tình, nhỏ nhẹ thì thầm ở bên tai Nguyệt Mộng Tâm.

Nguyệt Mộng Tâm tận lực áp chế khô nóng trong người, sắc mặt âm trầm đáng sợ, trong nội tâm một hồi cơn giận dữ, nàng vung tay lên một chưởng đánh vào sau gáy Thanh Trúc.Thanh Trúc cảm giác được trước mắt tối sầm, thân thể ngã vào trong ngực của nàng.

Nguyệt Mộng Tâm ôm lấy Thanh Trúc đặt lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn ngủ bằng gấm lên thân thể Thanh Trúc, nhìn khuôn mặt kiều mị kia lửa giận trong mắt Nguyệt Mộng Tâm từ từ biến mất, trong nội tâm dâng lên một trận thương tiếc.Nói cho cùng Thanh Trúc cũng chỉ là một nữ tử đáng thương, khẽ thở dài một tiếng.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thế giới hoàn mỹ
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nữ Đế Xinh Đẹp: Bảy Phu Tranh Sủng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook