Nụ Hôn Trong Gió

Chương 5: Bộ mặt thật

Quỳnh Thy

03/07/2013

Tôi hoàn thành xong kịch bản phim cho Hoàng Sơn, sau khi suy nghĩ tôi đã đổi tên rằng “Tình Đắng”. Từ hôm đó anh ta không can thiệp gì cũng như không liên lạc với tôi. Duy chỉ có hôm đoàn phim gặp mặt, tôi phải đến gặp các diễn viên chính để bàn bạc cụ thể thống nhất 1 số vấn đề nữa. Hoàng Sơn ngó lơ tôi, anh ta tập trung làm việc cao độ, tôi cũng có ý định bắt chuyện nhưng có lẽ việc để tôi chứng kiến cảnh đánh ghen nên tôi nghĩ anh ta ngại nên làm vẻ mặt như vậy.

Tôi quay lại với việc học ở trường, cuối tuần với lớp Biên Kịch, dường như mọi thứ vẫn chỉ đang là bước đầu tiên trong hành trình của tôi. Hồi hộp để chờ bộ phim sẽ ra mắt vào cuối năm, tôi tự nhận thấy mình khá may mắn khi được gặp Hoàng Sơn. Dù ấn tượng về cả hai chẳng mấy tốt đẹp.

Trở về với cuộc sống đời thường và nín thở chờ đón đứa con đầu tiên của mình.

Tôi trở về tôi, đứa con gái vẫn âm ỉ một nỗi đau sau khi tay người yêu.

Tôi trở về tôi, đứa con gái cô đơn và lạc lõng với một nỗi nhớ dài chẳng thể nào lấp đầy.

Tôi trở về tôi, những tháng ngày không có tên Hoàng Sơn cứ lặp đi lặp lại hàng nghìn lần trong đầu tôi.

* * *

Nghe tin Vy sẽ đi vào cuối tháng vì thế gia đình Vy có tổ chức tiệc chia tay. Tôi vắt óc suy nghĩ xem sẽ dành tặng Vy cái gì. Có lẽ tôi sẽ làm bánh, một việc không hẳn thành thạo nhưng tôi sẽ thử dù chẳng thích bếp núc giờ những giờ đã có động lực và tôi sẽ xắn tay áo vào làm bánh để tặng cô ban thân yêu quí nhất trên đời này của tôi.

Ngày tổ chức tiệc mừng cho Vy tôi háo hức như thể đó là ngày vui của mình, dù biết rằng ngày đó cũng sẽ là ngày Vy sẽ đi xa. Chắc là tôi sẽ nhớ Vy lắm đây nhưng từ sâu thẳm trái tim mình tôi mong Vy được hạnh phúc. Cô ấy sẽ một cuộc sống hoàn toàn mới ở nơi khác dù sẽ khó khăn biết bao nhiêu.

Cuối cùng tôi cũng hoàn thành xong chiếc bánh để tặng Vy, chiếc bánh hình hoa năm cánh, bông hoa thể hiện sự may mắn. Tôi hí hửng đem đến tặng Vy và cô ấy dường như reo lên khi nhìn thấy tôi và trên tay là món quà đặc biệt.

- Bảo Anh, cảm ơn cậu!

Vy nói rồi ôm chầm lấy tôi xúc động, tối nay trông cô ấy đẹp lộng lẫy trong chiếc váy trắng. Chẳng hiểu sao nhưng tôi chỉ thích Vy mặc style này, những lúc như vậy cô ấy rất giống thiên thần.

- Hy vọng là cậu thích nó. Tôi cười toe và bộc lộ niềm vui sướng. – Khi cậu đi, tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy, đồ ngốc! Tôi vờ trách móc.

- Tớ cũng vậy. Vy cũng sụt sịt.

- Thôi, không được khóc hôm nay là ngày vui mà. Tôi vỗ nhẹ lên vai Vy rồi buông tay cô ấy ra. Tôi bảo Vy là ra đứng tiếp khách cùng bố mẹ chứ đừng đứng đây mà sụt sịt với tôi nữa. Cô ấy khẽ gật đầu và bảo với tôi rằng sẽ quay trở lại nhanh thôi.

Tôi đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh mình. Toàn những người mà tôi chưa hề gặp bao giờ. Bố mẹ Vy có tiềm lực tài chính vì thế những mối quan hệ làm ăn của họ rất rộng rãi. Tôi tìm một chỗ để đứng và quan sát mọi thứ, tôi đưa mắt nhìn xem có Minh hay không. Anh ấy là một người mà gia đình Vy rất quý vì thế chắc chắn không thể không có mặt. Tôi tò mò muốn biết xem thời gian qua Minh ra sao.

- Cô cũng có mặt ở đây à?

Tôi giật thót mình khi có tiếng nói của ai đó bên cạnh mình.

- Là anh hả? Tôi tròn mắt nhìn, Hoàng Sơn đang đứng bên cạnh tôi.

- Tôi được mời tham dự vì chủ khu resort này sẽ tài trợ cho đoàn làm phim của chúng ta.

- Hả? Bộ phim của chúng ta sao?

- Đúng thế

- Sao tôi không được biết điều này.

- Tất nhiên là cô được biết sâu về chuyện này rồi, đây là việc riêng của hãng phim và nhà tài trợ.



- Ra là thế! Tôi gật gù.

- Cô đang kiếm ai à?

- Ừ, à…. Không… không kiếm ai cả. Tôi lỡ lời.

- Không phải cô đang kiếm người kia sao? Hoàng Sơn chỉ tay về phía cách chúng tôi không xa.

Tôi nhìn theo hướng tay và chết lặng “Minh ư? Sao anh ta biết mình đang kiếm Minh chứ?” Tôi há hốc mồm, cơ mặt tôi hết co rồi dãn không khỏi ngạc nhiên.

- Sao anh… sao anh biết? Tôi lắp bắp.

- Tôi là người thông minh mà. Hoàng Sơn cười đắc ý.

- Tóm lại, anh là ai?

- Cứ bình tĩnh nào, tôi là ai không quan trọng, tôi là bạn cô

- Theo tôi được biết thì tôi và anh không coi nhau là bạn.

- Vậy là gì?

- Là người cần nhau.

- À, hay đây, đúng, công việc của tôi cần cô và cô cũng cần tôi. Cô nói đúng lắm. Tôi lạnh người nghe tiếng cười của Hoàng Sơn.

- Tóm lại, anh là ai?

- Thôi được rồi, trò chơi đến đây là kết thúc. Cô còn nhớ cách đây hơn 1 năm trong chuyến đi nghỉ ở Cát Bà không nhỉ. Hôm đó đoàn chúng tôi cũng được mời tham gia cùng. Qủa thật lời mời khá hấp dẫn và việc được du lịch nghỉ dưỡng miễn phí thì chẳng còn gì có thể tuyệt hơn. Chuyến đi rất tuyệt nếu như không có một đứa con gái lanh chanh, lắm mồm lắm miệng và nói không ngừng nghỉ suốt cả chuyến đi ấy. Và chẳng may tôi ngồi bên cạnh cô ta, mặc dù đã trùm mũ kín đầu nhưng chẳng thể nào có thể yên tĩnh một chút để chợp mắt một chút. Suốt đêm hôm trước tôi đã phải làm việc cật lực và chuyến nghỉ dưỡng hơi mang tính chất miễng cưỡng này chẳng có gì thú vị khi có một kẻ ồn ào bên cạnh.

- Ôi, thì ra… Tôi há hốc mồm và cố nhớ lại những gì cách đây hơn 1 năm trong chuyến đi ấy.

- Tôi cũng chẳng chú ý gì đến cái kẻ lắm mồm đó đâu, nếu như thấy cô ta cứ xun xoe và cố ý làm mọi cách để lẵng nhẳng theo một anh chàng tên gì nhỉ, à nhớ rồi, anh ta tên Minh.

Tôi như chết lặng đi sau từng câu nói của Hoàng Sơn, thì ra cách đây hơn 1 năm anh ta đã biết đến tôi rồi.

- Tôi cũng sẽ không quan tâm nếu như gã tên Minh kia hơi có chút khó chịu và bất đồng trong cách làm việc với đoàn chúng tôi. Và tôi tự dưng lại có suy nghĩ rằng, cô thật đáng thương nếu như bỏ công sức ra để yêu một người như thế. Anh ta có thể là người tốt, nhưng anh ta với cô quá khác biệt.

- Trời ơi, vậy ….

- Tôi cũng không tin mình có thể gặp lại cô gái ồn ào ngày nào, và những gì cô ta viết trong kịch bản khiến tôi phải chú ý. Thêm nữa tôi lại gặp đúng lúc cô ta đang thất tình và trong đầu luôn lo sợ không dám làm những gì mình thích. Hoàng Sơn nhún vai tỏ vẻ bất lực.

Tay tôi bỗng run run, mọi kí ức về chuyến đi đó ào về, hoá ra Hoàng Sơn là kẻ chứng kiến mọi hành động của tôi khi đó. Và giờ nhắc lại, tôi đang nhìn về phía Minh, có một chút tiếc nuối cho tôi ở đó. Tôi đã từng làm rất nhiều thứ điên rồ, tôi đã từng yêu anh tha thiết, không, phải nói là chúng tôi đã từng như vậy. Dù có là khác biệt quá lớn nhưng tôi không thể nào tin được mọi thứ chỉ là một cơn say.

Tôi đứng cạnh Hoàng Sơn, kẻ đã chứng kiến tôi bắt đầu tình yêu với Minh như thế nào. Và giờ, anh ta đang đứng nhìn chúng kết thúc. Chẳng lẽ tôi và Hoàng Sơn có quá nhiều duyên nợ đến thế sao?

Tôi chưa bao giờ tin vào đinh mệnh bởi định mệnh mọi thứ có sự sắp đặt trước. Nhưng đúng là tôi và Hoàng Sơn đây là định mệnh hay mối duyên mà ông trời cố tình tạo ra để trêu đùa tôi?

Và tại sao, anh ta lại hiểu tôi đến từng chân tơ kẽ tóc như thế. Chẳng phải chúng tôi chỉ dừng lại ở mối quan hệ công việc thôi sao?



Cảm giác hơi ngột ngạt nên tôi nói tôi cần ra ngoài, Hoàng Sơn khẽ gật đầu rồi anh ta cũng tìm đến những vị khách khác để có thể trò chuyện. Tôi tìm một góc thoáng mát khuất sau vườn để tránh mọi ánh nhìn hướng về cái vẻ mặt không thể nào tệ hơn của tôi lúc này. Mọi bí mật đã bị Hoàng Sơn lột sạch, thêm cả việc tôi nhìn thấy Minh đứng trước mặt mình mà tôi không thể làm gì hơn, tôi không thể ra chào hỏi anh một tiếng, càng không thể biểu lộ sự thân thiết ít nhất mang tư cách bạn bè.

Có một cái gì đó chạy dọc cơ thể tôi và nghẹn lại ở cổ họng. Tự dưng khoé mắt tôi cay xè và tất cả mọi thứ như đang nhoè đi trước mắt.

- Em nói với Bảo Anh mọi chuyện của chúng ta đi. Em sắp đi rồi và anh không muốn chúng ta phải lén lút như vậy nữa. Tôi nghe có ai đó nhắc đến tên mình.

- Không, em không đủ can đảm. Tiếng một ai đó rất quen, quen lắm, tiếng nói này có lẽ sống đi chết lại hàng ngàn lần tôi cũng không quên được.

- Nếu em không nói với Bảo Anh trong tối nay, anh sẽ nói với cô ấy. Người con trai kia cất tiếng và lấy hai tay ghì chặt lấy cô gái khuôn mặt đang hoảng sợ.

- Hai người… Tôi cất tiếng khàn đặc của mình.

Họ rời nhau ra, ngơ ngác nhìn tôi, sự xuất hiện của tôi giống như quả bom đang được châm ngòi nổ.

- Thì ra mọi thứ đều là vở kịch mà tôi được hai người giật dây sao. Tôi thấy nước mắt của mình cứ thế lã chã rơi. Bàn tay tôi run run.

- Bảo Anh, tớ xin lỗi. Vy chạy đến nắm lấy tay tôi và cúi đầu.

- Bảo Anh, em nghe bọn anh giải thích đã. Minh hốt hoảng không kém.

- À, thì ra giờ là “bọn anh” cơ đấy. Tôi phá lên cười.- Tôi đã làm gì sai ư mà lại người biết cuối cùng thế này? Vy, cậu không phải là bạn thân của tớ sao? Còn anh, tình yêu với tôi có đúng chỉ là cơn say nắng hay không? Tôi nấc nghẹn lên mà không thể nào nói thêm được nữa.

- Hãy nghe tớ nói đã. Vy như van nài tôi.

- Đủ rồi, tớ không còn muốn nhìn mặt cậu nữa, cả anh nữa.

Tôi cất bước bỏ chạy xa ra khỏi ngôi nhà đang đầy ánh sáng, âm nhạc, tiệc tùng, những khuôn mặt và nụ cười đáng sợ kia. Không cần nhìn lại nhưng tôi cũng biết rằng Minh đang ôm lấy Vu run rẩy trong vòng tay của anh ta.

Mọi thứ đều là giả dối cho đến phút cuối cùng.

Tôi cứ chạy, chạy đi và chạy mãi.

Con đường đen kịt loáng thoáng những ánh đèn và mọi thứ trở nên chao đảo.

“ Kít” Có tiếng xe phanh lại chặt trước mặt tôi. Tôi nhã nhào xuống đường, hai đầu gối mài xuống mặt phẳng đau rát. Nhưng hiện thời tôi còn quan tâm được gì nữa, khi nỗi đau trong tim tôi chất chứa?

“ Đi với tôi!” Hoàng Sơn vứt cho tôi chiếc mũ bảo hiểm rồi, tôi đón lấy chiếc mũ vô thức. Hoàng Sơn từ đâu xuất hiện và đuổi theo tôi không lí giải nổi mà hiện giờ anh ta là người duy nhất ở bên tôi. Tôi chẳng ngần ngại leo lên sau xe. Anh ta có thể là kẻ đào hoa, kẻ đáng ghét, kẻ miệng lưỡi độc ác nhưng ít nhất anh ta không lừa tôi.

Tiếng xe lao đi vun vun trong đêm, tôi ôm chặt lấy Hoàng Sơn, đặt cằm lên phía lưng anh và hướng mắt về con đường phía trước,

Mọi thứ mì mịt và đen tối một cách đáng sợ.

Nhưng chiếc xe vẫn vun vút lao đi.

Gió hun hút qua tấm chắn bảo vê của mũ bảo hiểm, những giọt nước mắt của tôi rơi xuống và bị gió hun hút cuốn trôi.

Một lúc lâu sau, tôi đã cạn kiệt nước mắt và không thể nào khóc được nữa

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nụ Hôn Trong Gió

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook