Nụ Hôn Trong Gió

Chương 4: Nhầm lẫn

Quỳnh Thy

03/07/2013

Tôi ngày ngày cày với đống kịch bản được giao làm lại, thậm chí tôi còn không ló mặt ra khỏi phòng, khác với kiểu hàng ngày nhảy chân sáo của tôi. Mẹ đi qua đi lại ngó nghiêng xem tôi đang làm gì. Tất nhiên là tôi giấu mít rồi, bưng bít chuyện tôi đi học lớp Biên Kịch bởi mẹ sẽ cho đó là những trò nhí nhố mà tôi sẽ chỉ thích được hôm nay và ngày mai sẽ chán. Mẹ rất quí Minh mỗi khi anh đến nhà và thường tỏ ra tin tưởng khi đứa con gái chẳng bao giờ lớn của mình có một người yêu đĩnh đạc như vậy ở bên nhưng bà và Minh khá giống nhau, họ thường đánh giá thấp tôi, lúc nào cũng coi tôi như một đứa con nít.

Tôi bấm nút send khi đồng hồ chỉ đã 8h tối. Suốt mấy ngày tôi bị Hoàng Sơn ám ảnh, tôi sợ hãi rằng nếu mình không làm tốt thì anh ta chắc sẽ rất sung sướng. Thở phào nhẹ nhõm khi mấy ngày chết dí trong phòng với đống hỗn độn do chính mình tạo ra. Tôi vui sướng biết nhường nào khi nhìn mọi thứ xong xuôi. Tôi bật máy điện thoại lên, có 20 cuộc gọi nhỡ. Tôi nhớ ra rằng hôm nay là bữa tiệc tổ chức của DA Band- một nhóm nhạc mới nổi mà ban đầu tôi chính là kẻ truyền cảm hứng cho các thành viên. Nói thì hơi ngoa nhưng thực sự khi làm một vài hoạt động ở trường tôi có mời DA Band lúc đó còn mới chỉ thành lập được vài ngày, Vy cũng là thành viên hát chính ở đó, ngoài Vy ra thì những thành viên khác nhóm kém tôi 2 tuổi nên tôi toàn cậy lớn và dễ sai vặt. Nhưng thực sự, tôi nhìn thấy tiềm năng ở những cô bé cậu bé mới chập chững bước vào nghề đó. Vy không hoạt động thường xuyên được nên từ lúc nào 5 thành viên của DA Band là Kun, Bibi, Minh Mz, Chi X6 đã coi tôi như người quản lý của nhóm. Sau khi tôi yêu Minh tôi ít tham gia cùng DA Band hơn nhưng cả lũ vẫn hay nhí nhắng dụ tôi đến hoặc tham khảo ý kiến. Tôi nghiễm nhiên trở thành một thành viên không thể thiếu và luôn là “chị Hai vi ai pi” mà cả nhóm yêu mến.

Tối nay DA Band biểu diễn ở Chip Bar debut MV đầu tay. Tôi tá hoả gập máy tính, đi thay quần áo và bắt taxi đến đó. Xém chút nữa tôi đã bỏ lỡ một đêm hội ca nhạc đầy màu sắc cũng như có thể tận mắt chứng kiến những đứa em mình yêu quí giờ đã chững chạc trên sân khấu ra sao. May mà ông trời cũng thương tôi khi vừa hoàn thành kịch bản vừa có thể kịp thời gian để đến đây. Có điều tôi vội vàng trang điểm nên trông đúng là… kiểu như vừa mới tô son trát phấn đúng theo nghĩa đen. Haiz.

Chip Bar hôm nay được DA Band bao trọn, cả Bar khách lẻ đến được giảm giá nhân dịp MV đầu tay. Chủ của bar này tôi cũng biết đó là anh họ của Vy, một người bướng bỉnh không chịu đi học để tiếp quản dòng dõi tài chính của họ hàng Vy mà quyết định mở bar và đầu tư vào DA Band. Đúng là một người cá tính và tôi thích điều đó. Nơi này dường như mọi thứ mới trở về chính tôi đúng nghĩa. Đã lâu lắm rồi tôi không tới đây cũng chỉ vì muốn giữ một hình tượng bạn gái sạch trong mắt Minh. Với Minh thì việc đến bar là việc chẳng hay ho gì và tôi nên dành thời gian đó cho những việc có ích hơn. Ví dụ như việc chăm chuốt để trở thành bạn gái “trong sáng không tì vết” để đi bên cạnh Minh.

Tiếng nhạt chát chúa ầm ầm khiến tôi phấn khích, mọi giác quan của tôi như được đánh thức. Mọi người đang hoà vào nhau và cháy bỏng trong những nốt nhạc mà những kẻ cầm đầu là DA Band. Sau một thời gian không nghe bọn trẻ hát (tôi vẫn tự cho mình cái quyền như vậy) tôi đã nhận thấy được sự trưởng thành và chuyên nghiệp hơn. Ôi, tôi nhớ những con người này, những thứ âm nhạc như thế này biết bao, tôi giống như một kẻ lâu năm trở vậy vậy.

Âm nhạc khiến cho chúng tôi dường như quên hết mọi qui tắc và khoảng cách giữa người với người gần nhau hơn. Sau màn biểu diễn rực lửa của DA Band tôi tìm một góc phía sau để có thể nói chuyện. DA nhường sân khấu cho khách mời để tiếp tục chương trình sau ít phút nữa.

- Chị đến bao giờ thế? Kun quàng tay lên cổ tôi, cậu ấy cao lớn tới mức như ôm tôi trọn.

- Ôi lâu không gặp chị rồi, nhớ chị quasaaaaaaaaaaa. Chi X6 chạy đến và ôm chầm lấy tôi.

- Các em diễn hay lắm, chị không tin được vào mắt mình nữa. Tôi cười toe sung sướng.

- Việc chị bỏ tụi em nên phải khác chứ, cả nhóm muốn chứng minh cho chị thấy chị sai lè khi bỏ DA mà chạy theo trai. Haha. Bibi cười lém lỉnh, thằng bé ít tuổi nhất nhưng lại thích tuôn ra những câu nói khác già dặn.

- ừa, chị biết lỗi rồi mà. Tôi nắm lấy hai tay trước ngực tỏ vẻ hối hận.

- Chị đứng đây nhé, bọn em lại tiếp đây. Đừng về sớm nhé tý đi ăn đêm với tụi em.

Tôi khẽ gật đầu và rồi để mấy đứa tiếp tục những màn biểu diễn tiếp theo. Tôi chọn một góc để có thể quan sát được từ phía xa. Gọi một chai Ken cho mình và tự nhâm nhi, tôi dường như đã quên mất vị bia và những thứ liên quan đến chât cồn. Đúng là mãi mãi vỏ bọc ngoan ngoãn không thể nào dựng lên hoặc gây dựng hình ảnh để gây chú ý hoặc níu chân một ai đó. Tôi nhâm nhi chai Ken và mơ hồ nhận ra rằng tôi đã lầm.

Tôi hướng mắt lên sân khâu khi không khí của bữa tiệc âm nhạc này đã chuyển sang thứ âm nhạc nhẹ nhàng. Mọi thứ như lắng xuống và không khí ồn ào đã thay vào đó là sự sâu lắng trong từng nốt nhạc. Chất men của chai Ken ngấm dần vào họng và đi xuống cổ, bỗng nhiên người phục vụ mang ra cho tôi một đống ken nữa, hơi ngạc nhiên khi mình không hề có nhu cầu. Anh ta đưa tay hướng về phía bàn đối diện, một ai đó muốn mời tôi.

- Tôi bật nắp một chai Ken cho tôi và cầm sang bàn đối diện. Dù sao cũng phải diện kiến kẻ đã có lòng tốt.

Trong thứ ánh sáng rất ảo và thứ âm nhạc đang ngập tràn, hơi chếnh choáng với hơi men, tôi lờ mờ nhận ra rằng khuôn mặt tôi đang tiến đến gần rất quen.



- Chào cô!

Hoàng Sơn nâng chai Ken lên và kẽ chạm nhẹ vào chai Ken trên tay tôi.

- Rất vui vì được gặp cô ở đây. Uống mừng vì điều đó thôi!

Khuôn mặt ngạo nghễ của anh ta khác hoàn toàn với con người đã từng làm việc với tôi cách đây mấy ngày. Đứa con gái trát mặt bự phấn ngồi bên cạnh khẽ gục đầu vào anh ta. Tôi liếc sang cô ả và cười khẩy. Hoàng Sơn thấy vậy rồi ra hiệu cho cô ta tránh ra chỗ khác.

- Không ngờ đạo diễn bận bịu công việc những cũng có thời gian đến những chỗ như thế này.

- Còn cô là một biên kịch tài năng và có tiếng tăm cơ mà. Uống mừng vì điều đó thôi. Anh ta lại gạ gẫm tôi uống.

Tôi cũng chẳng kiêng nể gì ngồi tu cạn chai Ken thứ hai. Lâu rồi tôi đã quên vị này và cả thêm chuyện trở về thế giới vốn dĩ thuộc về mình khiến cho tôi cảm giác lâng lâng. Thêm một cộng sự đang ngồi cùng ở đây thì điều đó đúng là phải uống và để ăn mừng rồi.

Tôi và Hoàng Sơn chẳng nói gì với nhau cả. Tôi và anh ta cứ thế uống, 1 chai, hai chai, ba chai, bốn chai… Tôi hơi choáng, hình như cơ thể tôi đang cảm thấy không thể nào chịu đựng thêm được nữa.

Trong tiếng nhạc chát chúa và thứ ánh sáng laser chiếu sáng quay cuồng, tôi bỗng thấy tai mình ù đi và mọi thứ xung quanh như đang mờ nhòe. Tôi cô đơn biết bao nhiêu, tôi mệt mỏi biết bao nhiêu. Và có một điều hiển nhiên là tôi đang nhớ Minh. Tôi đã trở lại là chính tôi nhưng vẫn còn đó là khoảng rộng trong tim và tôi dường như không thấy niềm vui. Hoàng Sơn nhìn tôi với vẻ khó hiểu và tôi ghét cái nhìn đó từ anh ta.

- Hoàng Sơn! Tôi bỗng giật mình bởi một cô nàng đang hầm hầm đứng trước mặt. Tôi không hiểu chuyện gì mà cô ta có vẻ giận dữ như vậy, Hoàng Sơn vẫn có vẻ rất đắc ý.

- Anh bỏ tổi để đến với con nhỏ này hả? Đã bao nhiêu lần tôi tha thứ cho anh rồi? Cô ta dường như gào lên. Bao nhiêu lần rồi ai biết không hả?

Tôi cười khẩy, tôi đang được chứng kiến một vụ đánh ghen và có vẻ như tôi cũng là yếu tố có liên quan.

Hoàng Sơn cũng tỏ thái độ không kém, anh ta cầm chai Ken đưa cho tôi và khẽ cạch ta hiệu cho tôi uống. Thái độ của anh ta như thể không hề có cô ả này ở trước mắt. Tôi sắp được chứng kiến một vụ khá hay ho đây.

Cô ả như điên lên rồi lao đến đẩy hết mọi thứ bia, rượu, cốc chén trên bàn trước mặt và giằng lấy chai bia trên tay tôi quăng ra xa. Cô ta như một con hổ dữ lao đến tấn công tôi, giật mạnh tóc và cào cấu tôi. Tôi chẳng kịp phản ứng gì chỉ biết mình đang bị đánh và ôm lấy mặt.

Hoàng Sơn và đám người ở đó lôi cô ả ra, mấy cô gái nữa đến xem tôi có bị sao không. Tôi ngẩng mặt lên, cười khẩy vào khuôn mặt đang trợn lên vì tức giận cực độ của cô ta. Dù chẳng liên quan gì đến Hoàng Sơn nhưng tôi muốn làm cho cô ả điên tiết bởi vì dù cô ta có lao vào đánh tôi thì người đàn ông mà cô ta yêu vẫn không thuộc về cô ấy. Anh ta không thuộc về tôi, nhưng hành động này là hành động ngu ngốc nhất mà tôi đã thấy. Tôi cũng yêu, tôi cũng ghen, nhưng tôi chẳng làm những điều ngu xuẩn như vâyj

- Cô hãy biến đi. Hoàng Sơn tức giận đẩy cô ả ra xa.



- Anh, em xin anh, em yêu anh, em yêu anh mà. Cô ả gào lên trong nước mắt rồi ngồi sụp xuống sàn run rẩy.

- Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Nói vậy rồi Hoàng Sơn kéo tôi đi, tôi cứ đi theo anh ta, bàn tay Hoàng Sơn nắm vào cánh tay tôi chắc nịch. Nếu ở thêm đó nữa chắc tôi sẽ trở thành nạn nhân hứng chịu mọi uất ức của cô ả kia, và ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra cơ chứ.

Tôi theo Hoàng Sơn ra ngoài, anh ta gọi taxi và đẩy tôi vào.

- Tôi sẽ đưa cô về, xin lỗi vì mọi việc đã xảy ra.

- Anh đúng là kẻ đào hoa.

- Cô hiểu tôi được bao nhiêu mà nói với tôi như vậy chứ!. Anh ta quay mặt ra cửa kính rồi nhìn ra ngoài.

- Như vậy là đủ hiểu rồi.

Không ai nói với ai câu nào nữa, tôi đưa tay che miệng ngáp vì tối nay tôi uống khá nhiều. Tôi lôi điện thoại ra nhắn với Kun rằng rất tiếc khi tôi phải về trước do có vài chuyện, tôi cũng hứa hẹn nhất định lần sau sẽ ở lại và xem nhóm diễn.

- Cô thấy tôi xấu xa như vậy thật sao?

- Đúng vậy. Tôi đáp mà không cần suy nghĩ.

- Họ đều tự nguyện đến với tôi, tôi không ép buộc ai cả. Và tôi cũng không thể hiểu được tình yêu mà họ dành cho tôi là gì. Kìm kẹp và muốn tôi ở trong thế giới của họ ư? Xin lỗi, tôi không thể. Tiếng Hoàng Sơn cất lên chậm rãi.

- Nếu không muốn bước vào thế giới của họ thì đừng đứng có ở đó và ngắm nhìn. Cũng đừng làm tổn thương bất kì một ai cả. Khi người đàn ông mà họ yêu thương nhất quay lưng đi thực sự đau đớn lắm! Tôi cũng dịu giọng xuống.

Hoàng Sơn trầm ngâm và không nói gì thêm nữa. Tôi cũng chẳng muốn phải tranh cãi với anh ta, mọi lí lẽ giờ đều là thừa. Tôi chỉ muốn về nhà thật nhanh và leo lên giường ấm êm của mình và sáng hôm sau tỉnh dậy tôi có thể quên hết mọi thứ. Việc tôi bị đánh ghen nhầm như vậy chẳng hay ho gì cả.

Hoàng Sơn, dù có tài giỏi trong công việc như thế nào thì tôi vẫn không thể nghĩ tốt về anh ta. Điều đó là chắc chắn.

Và tôi, liệu có nhầm lẫn ở điều gì hay không khi tôi vẫn còn nhớ Minh da diết, tôi đã để tình yêu ấy ra đi, tôi đã tìm lại thế giới của mình?

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
Linh Vũ Thiên Hạ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nụ Hôn Trong Gió

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook