Phía Trên Môi Nàng

Chương 150: Đừng chạm vào người của ta

Tố Tây

11/09/2021

Tọa lạc ở thành phố Sa gia phương bắc nơi nào đó ở khách sạn cai cấp nổi tiếng.

Một nữ nhân chân dẫm đầu nhọn giày cao gót, mặc áo cùng váy đen, màu son nữ vương đỏ thắm, mang kính râm tóc bạc từ lầu 32 đi thang máy xuống dưới.

Nàng đối gương đồng cổ tứ phía trong thang máy, giơ lên hàm dưới hoàn mỹ, hơi hơi sửa sang lại mấy cọng tóc con nhếch lên, nàng dùng sáp chải tóc cao cấp của khách sạn cung cấp, đem tóc chải vuốt san bằng đến muốn sát vào da đầu.

Ngón tay mảnh khảnh nâng lên, hơi chút nhương lên nhìn kính râm hình vuông khí tràng liền phi thường cường đại.

Nàng nhìn con số thang máy đi xuống, môi đỏ yêu dã hơi hơi gợi lên, lộ ra tiểu biểu tình khinh thường lại trào phúng, như là đang cố tình bắt chước bộ dáng gia chủ ngày thường lãnh khốc lại nợ đào hoa đầy người.

Giải quyết xong nhánh đào hoa này, sau đó lại làm bộ dáng dường như không có việc gì trở về bên đại nhân sớm một chút.

Nàng là nghĩ như thế, ở trước mặt đại nhân nàng là một tiểu bạch thỏ tâm địa đơn thuần hoàn toàn vô hại, làm cho trong lòng Mục Phỉ áy náy, hừ!

Nàng căn bản sẽ không để Mục Phỉ phát giác nàng đã từng không công khai cắt hết đào hoa một nhóm một nhóm bị hủy diệt mà vô hình vô dáng.

Tròn lòng Vưu Nhiên oán khí mà nghĩ như vậy.

Leng keng ——

Con số thang máy ngừng ở lầu hai

Vưu Nhiên ở thời điểm đi ra ngoài, dùng ngón tay đề lôi kéo khóe miệng, lộ ra một độ cong cao ngạo.

Nàng mang kính râm đi ra thang máy, chân dẫm lên giày cao gót đi vào quán cà phê lầu hai bố trí cao quy cách cai lại an tĩnh.

Nàng căn cứ vào đoạn tin nhắn ngắn trong điện thoại của Mục Phỉ.

Dựa ở cửa sổ vị trí hướng đông

Tốt đi, cái quán cà phê này cũng không phải rất nhiều người, ai còn không phải ở khách sạn cùng người trong lòng nghỉ ngơi đến sau giờ ngọ* sao, cũng liền này muốn đoạt nhà người khác bạn gái mới có thể như thế gấp không thể chờ muốn gặp mặt!

Vưu Nhiên đánh trong lòng đã hung hăng phun tào cái này không thức thời vụ gà rừng.

(*Giờ ngọ: 11g-13g)

Nàng rất nhanh liền xác định được mục tiêu.

Nữ nhân kia ngồi ở chỗ đó đưa lưng về phía nàng, tóc quăn màu đen lười biếng mà buông xuống phía dưới, phát chất...... Nhưng thật ra còn có thể xử lý.

Vưu Nhiên méo miệng.

Sau đó nhướng mày đến gần nữ nhân kia, thẳng đến thời điểm cách đối phương một bước xa, nữ nhân kia mới xoay người nhìn phía nàng.

Nhưng Vưu Nhiên căn bản làm lơ bộ dáng đối phương rõ ràng có chút nghi hoặc, cứng rắn mà kéo ghế đối diện ra, ngồi đi lên.

Nữ nhân tóc đen đầu tiên là sửng sốt, sau đó rất có lễ phép nhắc nhở nàng.

"Vị tiểu thư này, ngượng ngùng, vị trí này đã có người ngồi." Nữ nhân tóc đen cười nhắc nhở người đối diện, sau đó đôi mắt màu nâu nhìn đối phương một cái.

"Không phải ngươi nói sao, vị trí phía đông cửa sổ thứ nhất." Vưu Nhiên chậm rãi tháo kính râm xuống, lộ ra đôi mắt màu đen sáng quắc bức người.

Nữ nhân tóc đen như là hoang mang một chút, vừa muốn há mồm hỏi.

"Nói đi, ngươi tìm người yêu ta có chuyện gì." Vưu Nhiên đem kính râm đặt ở trên bàn, trên mặt treo ý cười thấm người, nhìn về phía nữ nhân tóc đen trước mắt cái này.

Người yêu?

Tóc đen nữ nhân vốn là không để ý như thế nào, cho rằng đối phương là ngồi sai vị trí, kết quả phát hiện đối phương thế lại nói ra những lời này, vốn là cúi đầu uống cà phê màu đỏ tươi, lập tức nâng mí mắt lên tỉ mỉ nhìn vị này thịnh khí như thế...... Bạn nhỏ bạc?

Cho dù đối phương mặc trang phục cùng trang điểm đều thành thục yêu dã như thế, khí tràng cũng rất mạnh, bất quá đối với một lão nhân gia tới nói, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra tuổi tác nữ nhân trước mắt.

Tác Mân mặc không lên tiếng mà nhìn nữ tử tóc bạc trước mắt, trầm mặc vài giây, buông ly trà xuống, mỉm cười hỏi: "Ý của ngươi là, Mục Phỉ em ấy là người yêu của ngươi?"

"Cho nên thức thời nói, cũng đừng lại quấy rầy thân ái nhà ta, bằng không ngươi sẽ làm ta rất khó xử." Vưu Nhiên trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nàng nhưng không nghĩ cùng loại người này vòng quanh.

Tác Mân nghe được lời này, tức khắc hiểu chuyện gì xảy ra.

Nguyên lai nữ tử tóc bạc thoạt nhìn thế tới rào rạt này là đem nàng trở thành tình địch nha.

Nàng là nghe nói, nhà cậu ruột chào đón một vị con dâu phi thường phi thường bảo bối, hẳn là kêu con dâu đi.

Tựa hồ người con dâu trời này sinh thực lực bất phàm, vì Mục Phỉ, đem toàn bộ Tích giới đều phải chổng ngược lên trời, hoàng gia là hận không thể diệt trừ nhưng lại trừ không xong tiểu công chúa quái vật.

Hay là, bảo bối Tiểu Vưu Nhiên trong miệng cậu mình nói chính là nữ hài trước mắt?

Tác Mân không khỏi nhoẻn miệng cười.



Trong lòng đã là đoán ra cái bảy tám phần, không nghĩ tới con dâu bảo bối của mọi người nói, thế nhưng là cái mười phần "Tiểu đố phụ*".

(*Đố phụ '妒婦': người phụ nữ ghen)

Hoá ra đây là tới tuyên bố chủ quyền.

"Ta vẫn luôn rất tò mò, người Mục Phỉ thích là dạng gì." Tác Mân cũng không vội vã giải thích, cũng không theo yêu cầu của Vưu Nhiên trả lời đối phương, mà là dùng đầu ngón tay miệng ly, nâng lên mắt cố ý, không e dè đánh giá Vưu Nhiên.

Vưu Nhiên là cổ quái mà hừ cười một tiếng, nàng xả xuống cổ áo trói buộc, một chút đều không thẹn thùng đối phương chăm chú nhìn thẳng như vậy.

Ngay sau đó nàng dùng con ngươi âm trầm trừng nữ nhân tóc đen trước mắt này nhàn nhã tự đắc.

"Thấy rõ ràng sao? Mục Phỉ thích ta như vậy, ngươi, còn chưa đủ tư cách, cho nên xin khuyên ngươi tự giải quyết cho tốt, đây là ta đã khách khí với ngươi."

Vưu Nhiên cũng không biết, trong đầu như thế nào liền toát ra tới những lời thoại phim cẩu huyết 8 giờ như vậy, tóm lại, nàng nói thật hay thật kiêu ngạo.

Hay cho cái miệng nhỏ nhanh mồm dẻo miệng.

Ở trong lòng Tác Mân cảm thán một chút, không nghĩ tới tiểu hạt dẻ cười trong miệng cậu đối ai cũng ôn thuần thiện lương, là tiểu gia hỏa hung ba ba.

Tuy rằng nhe răng trợn mắt, nhưng còn rất đáng yêu.

Tác Mân quyết định không thể giấu diếm nữa đi xuống, bằng không ấn tượng tiểu gia hỏa đối với nàng liền thật sự không tốt.

"Cái kia, kỳ thật ta không phải người yêu cũ của Mục Phỉ, càng không phải cái đào hoa gì, ta đây, là chị họ của Mục Phỉ, hàng năm sống ở nước ngoài, ta là Tác Mân." Tóc đen nữ nhân cười tự giới thiệu.

Vưu Nhiên ngồi ở đối diện vốn là ngồi thẳng thân hình giơ hàm dưới với mọi người nghe được lời này, tức khắc ngây ngẩn cả người.

Lúc này, người phục vụ nước của khách sạn cũng cung kính mà đi đến bên cạnh hai người, hơi hơi gật đầu dò hỏi hai vị nữ sĩ trước mắt đang tình thế hòa hoãn.

"Xin hỏi hai vị có cần thêm nước uống không?."

Thanh âm người phục vụ ôn hòa như ngọc, nhưng thực hiển nhiên, nữ tử tóc bạc còn sửng sốt cũng chưa có đáp lại đối phương.

Mà Tác Mân dùng cà phê màu đỏ tươi uống cũng săn sóc mà đồng dạng chọn cho đối phương một ly, yêu cầu đường có thể hơi thêm một ít.

"Được."

Người phục vụ trả lời, liền rời đi nơi này, tiếp tục lưu lại hai vị nữ sĩ, hai mặt nhìn nhau.

"Nếu ta không đoán sai nói, ngươi hẳn kêu là...... Vưu Nhiên, đúng không?" Tác Mân thân thiết mà muốn kéo suy nghĩ của đối phương về.

Thực hiển nhiên, Vưu Nhiên bởi vì nàng giải thích mà vẫn còn ở đó khiếp sợ.

"Là dọa đến ngươi sao." Tác Mân chớp chớp con ngươi, có điểm xấu hổ.

Vưu Nhiên bên này lập tức lắc đầu, nàng thật sự hận không thể đào cái hố lập tức chui vào, lập tức! Lập tức!

"Không có không có không có, ta chỉ là...... quá không nghĩ tới, không nghĩ tới." Ngữ điệu Vưu Nhiên vốn là lãnh ngạnh khắc nghiệt lập tức trở nên nhu hòa xuống, thậm chí có chút cảm thấy thẹn khó có thể mở miệng.

Lần này nàng thế như đem chị họ của Mục Phỉ đại nhân trở thành tình địch, đi xuống mắng cho một trận, tuy rằng không có dùng mấy từ ngữ không tốt nào, nhưng cũng xem như lời khó nghe.

Thượng đế, hãy làm nàng biến mất......

"Vừa lúc lần này trở về, muốn gặp mọi người một chút, lúc sau ta cũng sẽ đi Mục phủ. Tối hôm qua thấy Mục Phỉ, liền nghĩ buổi sáng liên hệ xem có thể cùng nhau ăn một bữa cơm hay không, rốt cuộc chúng ta đã thật lâu không gặp mặt."

Tác Mân không nhanh không chậm nói, mỗi một chữ đều làm đáy lòng Vưu Nhiên oa lạnh oa lạnh.

"Ta thật sự không biết ngài chị của đại nhân, bằng không ta cũng sẽ không nói với ngài...... Nói nói vậy!" Vưu Nhiên vội vàng giải thích nói, hy vọng đối phương đừng để trong lòng đi, trời biết nàng hiện tại hối nhật bao nhiêu, nhiều xấu bao nhiêu.

Tác Mân nhìn gương mặt đối phương sớm đã không có loại khí thế kiêu ngạo vừa mới vừa thấy mặt muốn nuốt nàng, trên mặt trắng nõn của đối phương dần dần nhiễm đỏ ửng, tiểu gia hỏa này quẫn bách đến đỏ mặt.

"Không có việc gì, đối mặt tiềm tàng tình địch, ngươi có thể tuyên bố chủ quyền như vậy, thuyết minh ngươi rất yêu em gái ta." Tác Mân mỉm cười chọc Vưu Nhiên một chút.

Vưu Nhiên nhấp hạ môi đỏ, sau đó có chút khẩn trương hỏi ra miệng, "Cái kia, ngài là chị họ của đại nhân, ta đây"

"Ngươi gọi ta chị là được, dù sao cũng là người một nhà." Tác Mân cho đối phương một xưng hô thích hợp, làm cho Vưu Nhiên không câu nệ như vậy nữa.

"Nga...... Chị họ, ngài thật sẽ không để ý đi, hành vi vừa rồi của ta đã mạo phạm ngài." Đầu ngón tay Vưu Nhiên trước sau đều để dựa vào trên mặt bàn, cố ý vô tình gõ vang, nàng cũng không hy vọng người nhà nào liên quan đến với Mục Phỉ đại nhân có ấn tượng không tốt với nàng.

Đầu óc nàng thật loạn, theo bản năng đang tự hỏi biện pháp giải quyết.

Nàng thật là bị tức giận hướng mê mang đầu óc.

Tác Mân không nghĩ tới Vưu Nhiên còn đang rối rắm vừa rồi là người bá đạo đi làm mấy chuyện công khai chủ quyền, tuy rằng như này xác thật đối lão nhân gia tới nói có một chút không lễ phép, nhưng sao ~

Tác Mân nhìn Vưu Nhiên, ngoại hình đối phương, cách nói năng cùng với các phương diện, nếu không phải biết Tiểu Vưu Nhiên đã là của Mục Phỉ, nàng phỏng chừng sẽ xuống tay.

Nàng không nghĩ tới, ánh mắt em nàng cùng nàng giống nhau, Tiểu Vưu Nhiên là đồ ăn của nàng.



"Ta nói, không ngại chính là không ngại, ngươi không cần để ở trong lòng, Vưu Nhiên muội muội." Tác Mân phi thường rộng lượng mà vẫy tay, sau đó từ trong túi một bên tay lấy ra một hộp quà phi thường tinh mỹ, sau đó đẩy đến đến trước mặt Vưu Nhiên.

"Lần đầu tiên gặp mặt, cũng không biết ngươi thích cái gì, đây là nước hoa ta từ a liệt già sĩ mua một lọ, là mùi hương ta phi thường yêu thích, tặng cho ngươi."

"Này như thế nào không biết xấu hổ, ta không thể nhận." Vưu Nhiên lập tức đẩy trở về, không muốn nhận lấy quà quý trọng như vậy.

Nàng còn đang canh cánh trong lòng chuyện thất lễ vừa rồi.

Tác Mân thả một chút tóc, như là buồn cười nâng cằm, nhìn bộ dáng nữ hài trước mắt thoái thái, nàng đành phải lại lần nữa đưa qua.

"Không sao, coi như làm là quà cho em dâu lần đầu gặp mặt."

Nếu Tác Mân cũng nói như vậy, Vưu Nhiên cũng ngượng ngùng không chống, chỉ có thể căng da đầu nhận lấy.

"Ngài là muốn gặp Mục Phỉ đi, nếu không ta đi kêu đại nhân lại đây." Vưu Nhiên nghĩ chính mình cũng nên làm một ít chuyện cứu lại.

Tác Mân lập tức phất tay, tỏ vẻ không cần.

Nàng cũng chỉ là thuận đường muốn nhìn xem Mục Phỉ mà thôi.

"So với Mục Phỉ, ta thấy đến ngươi càng cảm thấy vui vẻ hơn." Tác Mân không chút nào che giấu mà nói nội tâm lời nói.

Vưu Nhiên đành phải cười trừ, đối mặt cùng chị cái có huyết thống với Mục Phỉ đại nhân, Vưu Nhiên là cực kỳ tôn kính.

Lúc này điện thoại Tác Mân vang lên, nàng vừa thấy thông tin liền biết là em mình thân thiết gọi tới.

"Ta còn có chút việc, ta đi trước," Tác Mân bất động thanh sắc mà đứng lên, sau đó mỉm cười cùng Vưu Nhiên cáo biệt.

Vưu Nhiên nhìn đối phương đột nhiên phải rời khỏi, chỉ có thể cũng đi theo đứng lên, trong lòng nàng lơi lỏng một hơi, rốt cuộc nàng ở chỗ này có chút câu thúc, muốn sớm một ra khỏi quẫn cảnh này.

"Vậy, ta đây đưa ngài." Vưu Nhiên lễ phép mà đi theo phía sau đối phương, dự định đưa Tác Mân đi một đoạn.

Chẳng qua, giày cao gót của Mục Phỉ cùng với rất ít manh giày cao gót như Vưu Nhiên thời điểm đứng lên có chút không thích ứng lảo đảo một chút.

May mắn đứng Tác Mân trước tiên tay mắt lanh lẹ đỡ đối phương một phen, lúc này mới làm Vưu Nhiên không ngã xuống đất xấu hổ.

Tác Mân gắt gao ôm eo Vưu Nhiên, nàng nhìn thấp xuống, vừa lúc đối diện cặp mắt nai con ướt át nhuộm đen của Vưu Nhiên, trong lòng lộp bộp một chút.

"Cảm......"

Vưu Nhiên theo bản năng nói lời cảm ơn cũng định chống thân thể, nhưng còn chưa có phản ứng lại, thân thể của nàng đã bị một người gắt gao túm tới phía sau, kéo vào rồi một cái ôm ấp lạnh băng.

"Không cần cảm tạ cô ta."

Một đường tiếng nói lãnh đạm từ bên tai truyền vào, này khiến Vưu Nhiên mở to hai mắt lập tức quay đầu nhìn phía người phía sau, "Đại nhân......!"

Mục Phỉ buông hạ tầm mắt, cùng Vưu Nhiên đối diện, này khiến Vưu Nhiên lén gạt Mục Phỉ muốn biểu thị công khai chủ quyền kết quả làm ra chuyện phi thường chột dạ tầm phào, cho nên biểu tình của nàng thật vi diệu, còn mang theo ý tứ lấy lòng.

Nhưng Mục Phỉ không ăn chiêu này của cô, cô hiện tại để ý chính là vị chị họ không rõ ý tứ kia.

Cô chậm rãi nắm lấy tay trái của Vưu Nhiên, ái muội mà vuốt ve, lúc sau liền đoạt qua cái hộp quài trong tay.

"A, đây là chị Tác Mân đưa nước"

Không đợi Vưu Nhiên giải thích xong, hộp quà kia đã bị Mục Phỉ ném về tới trước mặt Tác Mân, nhưng may mắn bị Tác Mân đón được.

Tác Mân tựa hồ dự kiến hành động bên trong Mục Phỉ, chỉ là cười cười cũng không trở mặt.

"Nước hoa này không hợp với em, Vưu Nhiên." Mục Phỉ chỉ là lạnh giọng báo cho, làm tiểu gia hỏa chột dạ chỉ có thể bị bắt gật đầu.

"Ta chỉ là muốn đưa cho em dâu cái lễ gặp mặt mà thôi."

Tác Mân như là buồn rầu mà đem nước hoa thu lại, tỏ vẻ đối bất mãn với em họ.

Mục Phỉ lười đến cùng Tác Mân nhiều lời thêm một câu, cô thông qua ánh mắt cảnh cáo đối phương:

Đừng chạm vào người của ta.

Sau đó người ở trong lòng Mục Phỉ dưới tình huống mờ mịt, chặn ngang bế lên Vưu Nhiên thật mau liền rời khỏi lầu hai.

"Đại nhân, hai người quan hệ không tốt sao?" Thang máy, Vưu Nhiên được Mục Phỉ ôm, chỉ có thể thật cẩn thận hỏi ra nghi hoặc.

Mục Phỉ tức giận mà trực tiếp liếc đối phương một cái, vị toan mau tràn ra thang máy, "Em không phải tới tuyên bố chủ quyền sao? Nhưng thật ra muốn đem bản thân công bố ra bên ngoài."

"Ai? Vưu Nhiên nào có, em cố ý trang điểm thành như vậy đi tuyên chiến, kết quả thế nhưng làm ra cái chuyện hiểu lầm đi, em"

"Câm miệng, trở về thu thập em."

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Phía Trên Môi Nàng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook