Quang Âm Chi Ngoại

Chương 25: Y phục mới (2)

Nhĩ Căn

21/08/2022

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Thanh mở mắt ra, đứng dậy ra ngoài.

Vừa mới đẩy ra cửa phòng, hắn liền thấy Lôi đội đang khoanh chân ngồi trong sân, tựa như đang thổ nạp.

Hứa Thanh không quấy rầy, nhẹ nhàng mở ra cửa sân, lại cẩn thận đóng lại, sau đó mới cất bước đi xa.

Gió hôm nay giống như còn lạnh hơn so với đêm qua, thổi vào người chẳng những khiến người ta run rẩy, thậm chí ngay cả những con chó hoang kia, cũng đều co lại trong động, rất ít ra ngoài.

Trong lúc Hứa Thanh hô hấp có thể thấy cả sương mù xuất hiện, khiến cho đầu óc hắn nổi lên những ký ức không tốt khi ở xóm nghèo.

Hắn chán ghét rét lạnh.

Bởi vì rét lạnh đối với một cái đứa trẻ lang thang màn trời chiếu đất mà nói, chính là một trường kiếp nạn, cần dùng lực lượng vùng vẫy mới có thể sống sót.

Cho nên, khi đi qua một cửa hàng trang phục, bước chân của Hứa Thanh không tự chủ được dừng một chút, nhìn bên trong cửa hàng treo dày đặc quần áo sạch sẽ.

Hắn sờ lên túi da hơi phình, quay người đi vào.

Bên trong cửa hàng không có mấy người, Hứa Thanh đi vào nhìn những cái quần áo đang treo, rất nghiêm túc.

Một bên ngăn tủ, chủ quán liếc mắt quét qua Hứa Thanh, không quá để ý, căn dặn tiểu nhị bên người.

- Ngươi về phía sau sửa sang lại một chút, lấy những cái quần áo định chế (*hàng đặt theo yêu cầu) đã qua 1 tháng, lấy ra treo bán đi đi.

- Vậy nếu người đặt quần áo trở về thì phải làm sao bây giờ?

Tiểu nhị hình như mới tới không lâu, chần chờ một chút.

- Trở về? Trong doanh địa cách một đoạn thời gian đều có người mất tích, có người chết ở bên trong cấm khu, có người không hiểu được mà biến mất, có thể trở về chỉ có quỷ, nhanh đi.

Chủ quán không kiên nhẫn phất tay, tiểu nhị nghe xong nhanh chóng chạy về phía sau.



Không lâu sau, khi Hứa Thanh còn chưa có chọn xong quần áo, tiểu nhị đã ôm rất nhiều quần áo ra ngoài, treo từng cái lên, Hứa Thanh liếc thấy trong số đó có một cái áo da lông tối màu.

Cái áo kia có lẽ là được người khác đặt làm, nhưng rồi rốt cuộc không cách nào trở về lấy quần áo nữa.

Sau một nén nhang, lúc Hứa Thanh đi từ bên trong cửa hàng ra, cái áo hắn mặc trên người, chính là cái áo da lông tối màu kia.

Cái áo này ngăn lạnh lại không nặng, trình độ ấm áp khi mặc lên người vượt qua quần áo lúc trước của Hứa Thanh rất nhiều.

Duy chỉ bởi vì hắn hơi nhỏ gầy, cho nên mặc cái áo này ở trên người liền giống như là áo khoác vậy, rất không cân đối.

Nhưng Hứa Thanh rất vui vẻ, dọc theo đường hắn còn rất cẩn thận tránh đi những chỗ bẩn.

Lúc hắn định đi tìm kiếm Bàn Sơn, thì hắn bỗng chú ý tới bên ngoài doanh địa, giờ phút này có tiếng lộn xộn truyền đến, đồng thời cũng có rất nhiều thập hoang giả trong doanh địa cũng đang đi ra, trong mắt hiện lên vẻ chờ mong đi tới nơi truyền đến âm thanh.

Hứa Thanh cũng ngẩng đầu nhìn lên.

Dần dần hắn nhìn thấy, dưới ánh mặt trời chiếu rọi một đoàn xe trọn vẹn hơn 10 cỗ xe ngựa, trùng trùng điệp điệp chạy nhanh về phía này.

Người ngồi ở trên xe, dù chỉ là thị vệ thì quần áo cũng vô cùng ngăn nắp, sắc mặt ai cũng hồng hào, trong mắt càng có tinh mang, vả lại trên thân phần lớn người đều có chấn động linh năng rất mạnh.

Về phần bên trong xe, Hứa Thanh không nhìn thấy, nhưng cũng có thể suy đoán ra thân phận người này nhất định là rất tôn quý.

Đoàn xe như vậy, Hứa Thanh đã từng nghe Lôi đội nói, hình như sẽ thường xuyên đến doanh địa, hoặc là thương nhân, hoặc là vì mua sắm Thất Diệp Thảo để luyện chế Bạch Đan.

Mà thân ảnh Bàn Sơn, cũng xuất hiện ở trong đám người, lập tức hấp dẫn sự chú ý của Hứa Thanh, hắn không hề chú ý đoàn xe nữa, mà nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Bàn Sơn, đã bắt đầu đi theo.

Chỉ có lẽ là đoàn xe đến, cho nên ở trong doanh địa cả ngày hôm nay đều rất náo nhiệt, tạo thành phiên chợ, Hứa Thanh thủy chung không có tìm được cơ hội.

Cho đến đêm khuya, hắn nhìn Bàn Sơn lần nữa về chỗ phòng lớn của mình, liền thu dao găm vào trong tay áo, quay người rời đi.

Mặc dù ngày hôm nay không có cơ hội ra tay, nhưng Hứa Thanh rất kiên trì, sau khi trở lại phòng mình, hắn mặc y phục mới mua hôm nay rồi đả tọa tu hành, dù là lúc ngủ cũng không cởi.

Cho đến khi trời sáng một lần nữa, hắn chuẩn bị tiếp tục ra ngoài tìm cơ hội, mới cởi cái áo khoác lông yêu quý ra ngoài, lại đổi lại chiếc áo da rách của mình.

Nhìn y phục mới, Hứa Thanh cảm thấy mình ngày hôm qua có chút lỗ mãng.



Giờ phút này mặc chiếc áo rách, Hứa Thanh đi tại trong doanh địa, người đi ngang qua phiên chợ không ít, ánh mắt nhìn như đang quan sát chỗ đoàn xe đóng quân, nhưng trên thực tế là đang tìm kiếm thân ảnh Bàn Sơn.

Xa xa, Thất gia hà hơi một cái, cùng tôi tớ ngồi trên một nóc nhà, ánh mắt đảo qua đoàn xe, vừa nhìn về phía Hứa Thanh, tùy ý hỏi tôi tớ bên bên người một câu.

- Đã gửi giấy mời cho Bách đại sư chưa?

- Thất gia, đã gửi đi rồi, nhưng Bách đại sư nói thân thể lão dạo gần đây bệnh nhẹ...

- Bệnh nhẹ? Lão chính là y sư, lão đây là...

Ồ, ta nhớ tiểu tử này ngày hôm qua mặc bộ y phục mới, hôm nay làm sao lại đổi lại rồi?

Thất gia đang nói, bỗng chú ý tới y phục của Hứa Thanh, có chút kinh ngạc hỏi.

Trong lúc Thất gia khó hiểu, Hứa Thanh ở trong đám người, đã tập trung ánh mắt vào Bàn Sơn.

Cứ như vậy, dưới ánh mắt khóa chặt của Hứa Thanh, cả ngày trôi qua.

Đêm khuya lại đến, Bàn Sơn nguyên bản phải đi về phòng ngủ, chẳng biết tại sao lại cải biến phương hướng, ở bên trong bóng đêm, đi về khu vực phía ngoài doanh địa.

Tương đối mà nói, chỗ gã tới có chút hẻo lánh.

- Đã phát hiện ra ta?

Hứa Thanh nhướng mày, ánh mắt híp lại, ánh mắt dần dần càng thêm lạnh như băng.

Hắn cũng chưa đi theo, mà quan sát bốn phía, cho đến khi xác định đối phương chỉ có một mình đi đến, mới đi vòng một đường khác, bí mật hành tẩu trong đêm, đi trước Bàn Sơn đến khu vực vòng ngoài doanh địa.

Sau khi xác định nơi đây không có mai phục, hàng mang bên trong mắt của hắn càng đậm, ẩn nấp ở trong bóng tối.

Mà giờ khắc này, Bàn Sơn cũng đi tới cái phạm vi này, bước chân bỗng nhiên dừng lại.

- Oắt con, ngày hôm qua ta liền phát hiện có người theo dõi, xuất hiện đi, nơi đây rất hẻo lánh, thích hợp xử lý thi thể của ngươi, nếu như ngươi không dám ra ngoài, tiếp theo sẽ không phải là một mình ta nữa đâu, cho dù Lôi đội che chở ngươi, Huyết Ảnh chúng ta cũng có thể làm cho ngươi trả giá thật nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Quang Âm Chi Ngoại

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook