Rể Quý Rể Hiền

Chương 394

Nhật Đồng

29/04/2021

Người phụ nữ được gọi là trưởng phòng Phùng kia sắc mặt lạnh lùng nhìn Vương Hiếu, lạnh giọng trả lời: "Công ty này nếu không có tổng giám đốc Kim Tuyết Mai, không tới ba năm sẽ thua lỗ!"

"Nếu tổng giám đốc Kim Tuyết Mai bị đuổi ra ngoài, hôm nay tôi xin từ chức tại chỗ!"

“Không sai, hôm nay từ chức!" Giọng của trưởng phòng Phùng trầm xuống, mười mấy người phía sau tiếp tục không ngớt lời ủng hộ cô.

"Haha! Được rồi! Vậy để tôi xem, lát nữa trưởng phòng Phùng cô, làm sao mang theo những tên ngốc phía sau cùng Kim Tuyết Mai đi ra khỏi công ty!" Vương

Hiếu cười lớn.

Tiếng cười tiếp tục vang lên, cửa thang máy đột nhiên mở ra, lập tức có năm sáu người bước ra.

Người đầu tiên là Kim Hùng Sơn, cùng Kim Hồng Vũ và Kim Ngọc Dung ở phía sau, cuối cùng là hai gã cổ đông của công ty.

"Xin chúc mừng chủ tịch Kim, và hoan nghênh chủ tịch Kim một lần nữa trở về công ty!"

Trong nháy mắt, Vương Hiếu và gần một trăm công nhân phía sau anh ta đồng thanh hô lên một cách kính trọng với Kim Hùng Sơn và nhóm người bên cạnh ông ta.

Chỉ là, khi nghe thấy những câu này, sắc mặt vốn dĩ đã khó coi của nhóm người Kim Hùng Sơn càng trở nên khó coi hơn.

Nhưng Vương Hiểu còn chưa biết, vẫn cười nói chúc mừng.

Vừa chúc mừng, vừa liếc mắt nhìn trưởng phòng Phùng, trong mắt lại mang theo hàm ý trêu tức.

Sắc mặt Kim Hùng Sơn vô cùng khó coi, giống như gan lợn vậy.

Những lời này của Vương Hiểu, nếu ông ta thật sự nhậm chức chủ tịch, đương nhiên sẽ càng thấy vui vẻ.

Nhưng hiện tại, những lời này đối với ông ta như là đang cười nhạo, càng giống như từng phát một, tát vào mặt của ông ta.

"Im đi! Đồ ngu!" Kim Hồng Vũ đột nhiên duỗi tay phải ra, tức giận chỉ vào Vương Hiểu chửi bới. Mọi người gồm Vương Hiểu đang tươi cười thì im bặt, họ sững sờ nhìn Kim Hồng

Vũ. Không ai biết tình hình này là sao.

Nhìn lại thì, tại sao mà sắc mặt đám người Kim Hùng Sơn bọn họ lại trông rất khó coi?

Đúng lúc này, cửa thang máy lại một lần nữa mở ra.

“Cộp cộp cộp cộp"

Nhóm người Trần Phát Tài, đều mặc đồ vest chỉnh tề, bước ra.

Tất cả mọi người đều có chút khó hiểu, tại sao những cổ đông này lại không cùng đi xuống với Kim Hùng Sơn?

Mười vị cổ đông gồm Trần Phát Tài đi đầu ra khỏi thang máy, sau đó đứng tách ra ở hai bên thang máy không nói lời nào.

Năm người ở mỗi bên, đứng ngay ngắn như đang nghênh đón một nhân vật đặc biệt sắp xuất hiện.

"Cung nghênh chủ tịch Kim” Trần Phát Tài cùng mọi người đồng thanh kêu lên.



Kim Hùng Sơn không nói lời nào, nhưng tất cả mọi người trong đại sảnh đều sững sờ trong giây lát.

Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Chủ tịch Kim ... không phải Kim Hùng Sơn đang đứng bên ngoài ư?

Đám Trần Phát Tài này là đang kính cẩn nghênh tiếp ai?

Trong giây tiếp theo, Kim Tuyết Mai dáng vẻ thong dong, như một nữ hoàng, chân mang đôi giày cao gót màu đen, cất bước đi ra không vội vàng.

Mà Cao Phong sẵn sàng đi theo sau lưng cô, giống như một vệ sĩ riêng, một tấc cũng không rời.

Cao Phong đã nói rằng hôm nay muốn biến Kim Tuyết Mai trở thành ngôi sao chói sáng nhất công ty.

Anh cam nguyện trở thành một mảnh lá xanh trải đường cho Kim Tuyết Mai cô.

"Chúc mừng tổng giám đốc Kim Tuyết Mai nhậm chức chủ tịch kế nhiệm của xí nghiệp Kim Thiên!” Trần Phát Tài lại lần nữa trầm giọng hô lên.

"Chúc mừng tổng giám đốc Kim Tuyết Mai nhậm chức chủ tịch xí nghiệp Kim Thiên!" Chín cổ đông còn lại đồng thanh.

Tất cả đã bị sốc!

Hơn một trăm tên công nhân viên trong đại sảnh đều nghẹn họng nhìn trân trối.

Đây, đây là tình huống gì?

Kim Tuyết Mai có mười vị cổ đông ủng hộ mình bên cạnh!

Hơn nữa ... bây giờ cô đã trở thành chủ tịch?

Chẳng lẽ Kim Tuyết Mai cô bây giờ không phải là người bị đuổi khỏi công ty sao?

Hoặc vẫn là nói, biến cố gì đã xảy ra trong cuộc họp cổ đông này?

Vương Hiếu sắc mặt tái nhợt, trưởng phòng Phùng và mọi người đều lộ vẻ hưng phấn.

Kim Tuyết Mai chậm rãi bước về phía trước, đôi mắt sắc bén của cô nhìn xung quanh đại sảnh, và ánh hào quang mạnh mẽ lập tức tràn ngập.

Bây giờ mười vị cổ đông đối mặt với Kim Tuyết Mai một cách kính trọng ở cả hai bên, họ khiến cho khí chất của Kim Tuyết Mai thậm chí còn toát ra mạnh mẽ hơn!

"Từ hôm nay trở đi, tôi, Kim Tuyết Mai, sẽ đảm nhiệm chức chủ tịch công ty. Xin các vị hãy hợp tác với tôi." Kim Tuyết Mai nhẹ nói.

Có Cao Phong ở phía sau, trong lòng cô dâng lên một cảm giác tự tin..

Mọi người đầu tiên là sửng sốt, sau đó trưởng phòng Phùng dẫn đầu vỗ tay tán thưởng.

Những người khác không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn không dám lơ là, vội vàng vỗ tay.

Trong toàn bộ đại sảnh, chỉ có mấy người Kim Hùng Sơn và Vương Hiếu là không vỗ tay tán thưởng.

"Hơn nữa, từ nay về sau, trưởng phòng Phùng sẽ đảm nhận vị trí tổng giám đốc." Kim Tuyết Mai liếc nhìn trưởng phòng Phùng rồi lại một lần nữa tuyên bố.



Đôi mắt Vương Hiếu đột nhiên mở to, trưởng phòng Phùng sửng sốt trong chốc lát.

"Giám đốc Kim, tôi ... Chủ tịch, tôi chỉ sợ tôi không thể đảm nhiệm được..." trưởng phòng Phùng vội xua tay từ chối.

"Tôi nói cô làm được, thì cô chắc chắn sẽ làm được! Chỉ cần nhân phẩm vượt qua khảo nghiệm, năng lực đều có thể bồi dưỡng."

"Kim Tuyết Mai tội tuyển người, lựa chọn đầu tiên chính là nhân phẩm." Giọng điệu của Kim Tuyết Mai chân thật đáng tin.

Trưởng phòng Phùng không dám nói gì, trong lòng vô cùng cảm kích nói: "Cảm ơn sự tín nhiệm của chủ tịch, tôi nhất định không phụ lòng mong đợi của chủ tịch!"

Vị quan mới lên chức liền giết gà dọa khỉ để tỏ rõ quyền lực, và ngọn đuốc đầu tiên được đốt cháy của Kim Tuyết Mai khi cô nhậm chức đã khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên.

Ba phút trước, Vương Hiếu vẫn còn đang chế nhạo trưởng phòng Phùng, chờ trưởng phòng Phùng và Kim Tuyết Mai cùng nhau rời khỏi công ty.

Ba phút sau, Kim Tuyết Mai đưa ra chỉ thị và trưởng phòng Phùng đã vinh dự được đề bạt lên vị trí tổng giám đốc.

Mọi người đều kinh hãi.

"Ngoài ra, tôi đề xuất để Cao Phong làm giám đốc điều hành công ty, đồng thời là phó giám đốc công ty. Các vị cổ đông có phản đối gì không?"

Ngọn đuốc thứ hai của Kim Tuyết Mai cũng bùng cháy.

Cao Phong sửng sốt khi nghe thấy vậy, anh thực sự không ngờ Kim Tuyết Mai lại ra quyết định này.

Kim Tuyết Mai thậm chí còn không bàn bạc vấn đề này với anh.

"Chúng tôi, không phản đối!” Trần Phát Tài và chín vị cổ đông căn bản không có gì để nói.

"Kim Tuyết Mai! Cô như thế này là đang tìm cái chết! Cô không có quyền quyết định chuyện này!" Kim Ngọc Dung phẫn nộ hét lên, nghiến răng nghiến lợi.

"Tôi là chủ tịch hội đồng quản trị, tôi mà không có quyền quyết định, chẳng lẽ do cô quyết định sao?"

"Bảo an, đuổi những kẻ nhàn rỗi không liên quan gì đến công ty này ra ngoài đi." Kim Tuyết Mai tàn nhẫn ra lệnh với khuôn mặt lạnh lùng.

Năm nhân viên an ninh ngay lập tức bước tới và 'mời' đám người Kim Hùng Sơn ra ngoài.

"Kim Tuyết Mai, cô sẽ phải hối hận, để tôi nói cho cô biết! Xí nghiệp Kim Thiên này vĩnh viễn không bao giờ có khả năng bị cô kiểm soát!"

"Có một ngày, tôi sẽ khiến cô thua cuộc, tôi muốn cô cùng Cao Phong đều phải quỳ xuống cầu xin tôi buông tha cho các người!"

Kim Ngọc Dung và Kim Hồng Vũ vẫn không ngừng gào thét.

Mà Kim Tuyết Mai, như thể không nghe thấy, chỉ coi như tiếng xì hơi.

Cao Phong còn đang do dự, Kim Tuyết Mai đã nhẹ nhàng đưa tay ra kéo Cao Phong đến bên cạnh mình, sánh vai đứng cùng anh.

Kim Tuyết Mai biết rõ tâm tư của Cao Phong đang nghĩ gì.

Cao Phong sẽ làm tất cả mọi thứ cần thiết, mà mọi vinh dự đều dành cho Kim Tuyết Mai, Cao Phong sẵn sàng trở thành một mảnh lá xanh chỉ làm nền để tôn Kim

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Rể Quý Rể Hiền

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook