Rể Quý Trời Cho

Chương 1164: TIỂU PHU TRÚNG ĐỘC

Quỷ Thượng Nhân

02/05/2021

Nhìn một màn này, Trần Sở Thiên cũng hoàn toàn ngây ra.

Chuyện này đã hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của ông ta.

Ông cụ Trương ở bên cạnh cũng nhíu mày, ông †a sinh ra trong gia đình có truyền thống y dược, y thuật cũng không thua kém Trần Sở Thiên.

Nhưng nhất thời ông ta cũng chỉ có thể nghĩ tới cách phối như thế, vậy mà không có bất kỳ tác dụng nào, ngược lại còn khiến bệnh tình càng nghiêm trọng hơn.

“Thật là không ngờ, đường đường là viện trưởng Trần, ngay cả cháu trai của chính ông, cũng không cứu nổi”

Nhìn một màn trước mắt, trên mặt Vương Dã Nhạc càng thêm khinh thường.

“Nói ông là lang băm ông còn không tin, ngay cả độc tôi vừa thuận tay hạ ông cũng không thể giải được, ông vậy mà cũng dám tự xưng là thần y, quả thật rất nực cười mài”

“Là cậu làm?” Ánh mắt của Trần Sở Thiên trở nên sắc bén, ông ta vừa rồi còn có hơi nghi ngờ, không ngờ tên Vương Dã Nhạc này cư nhiên thừa nhận rồi.

Chẳng lẽ, bối cảnh sau lưng tên Vương Dã Nhạc này, là sự tồn tại mình không thể tưởng tượng sao?

“Lão Trần, chúng ta không cần sốt ruột. Chuyện cấp bách vẫn là phải làm rõ Tiểu Phu rốt cuộc trúng độc gì, như thế mới có thể dùng thuốc đúng bệnh”

Ông cụ Trương bỗng mở miệng nói, mà đạo lý.

này, Trần Sở Thiên tự nhiên cũng rất rõ ràng.

Chỉ là nếu như muốn biết Tiểu Phu rốt cuộc đã trúng phải độc gì, ngay cả ông ta cũng không kiểm tra ra được, muốn biết nguồn gốc, xem ra chỉ có thể hỏi Vương Dã Nhạc!

Nghĩ đến đây, Trần Sở Thiên bỗng quay đầu, trầm giọng nói: “Chàng trai này, nếu như cậu là vì hiểu lầm vừa rồi, tôi có thể bồi thường tổn thất của cậu nhưng xin cậu đừng làm khó cháu trai của tôi!”

“Ông nói không làm khó thì tôi không làm khó sao?”

Trần Sở Thiên thấy dáng vẻ không sợ trời không sợ đất của Vương Dã Nhạc, không nhịn được mà nhíu mày: “Mặc kệ cậu rốt cuộc có thân phận gì, nếu như cháu trai tôi hôm nay có chuyện gì, cậu tuyệt đối là chết đến nơi rồi”

Lúc này uy hiếp của Trần Sở Thiên, Vương Dã Nhạc nghe rồi, chẳng qua chỉ là gió thôi qua, anh ta căn bản không có nửa điểm sợ hãi.

Dù sao anh ta sinh ra trong thế gia của Tây Bắc!

Hứa Lệ lệ dường như cũng phát giác được cái gì, bối cảnh của người đàn ông này hình như cũng không kém, ở đây nhiều người như thế, vậy mà không có ai dám động vào anh ta!

Huống chi, anh ta vừa rồi chỉ tiếp xúc nhẹ với Tiểu Phu thì có thể khiến Tiểu Phu rơi vào nguy cơ, thậm chí độc này đến Trần Sở Thiên cũng không thể giải trừ!

Bản thân vừa về nước, nếu như có thể tìm được người có bối cảnh sâu, vừa có thực lực mạnh mẽ làm chỗ dựa. Muốn đứng ở vị trí cao nhất của nhà họ Hứa, còn không phải là chuyện dễ dàng hay sao?

Đến lúc đó, cả nhà họ Hứa đều phải cúi người cung kính với cô ta!

Hứa Lệ Lệ lúc này cũng không tránh được mà suy nghĩ ác độc, nếu như Vương Dã Nhạc có thể hạ loại độc này với Lâm Thanh Diện, há không phải càng tốt hơn?

Lúc này Trần Sở Thiên hình như nghĩ tới cái gì đó, rút điện thoại trong ngực ra ấn một số điện thoại Lâm Thanh Diện đứng ở trong góc của hội trường, thoại trong ngực lại bỗng đổ chuông.



Nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, lông mày của Vương Dã Nhạc lần nữa nhíu lại, thật ra cháu trai của Trần Sở Thiên khi mới trúng độc này thì anh đã định ra tay rồi.

Anh sau khi dùng thần niệm quét qua cơ thể của Tiểu Phu thì anh đã biết tình trạng đại khái, chỉ là thấy bệnh tình này không nặng, anh cũng thật sự không muốn bại lộ thân phận, mới quyết định quan sát trước.

Bây giờ Trần Sở Thiên vậy mà gọi điện thoại cho anh, là điều Lâm Thanh Diện không ngờ tới.

Có điều anh cũng hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao Tiểu Phu chính là cháu ruột của Trần Sở Thiên, trong lúc lo lắng Trần Sở Thiên làm ra chuyện như này, quả thật là hành vi bình thường.

Do Lâm Thanh Diện đang đứng ở trong góc của hội trường, bên cạnh cũng không có ai, cho dù là điện thoại đổ chuông, căn bản không có ai liên tưởng viện trưởng Trần Sở Thiên của bệnh viện tốt nhất của thành phố này, cuộc gọi đi này vậy mà là gọi cho anh!

“Cậu đang ở đâu? Mau đến hội trường bên này, cháu trai tôi, nó sắp không xong rồi: Nghe thấy lời của Trân Sở Thiên, Lâm Thanh Diện liếc nhìn ông ta ở giữa hội trường, vẻ mặt bình tĩnh mở miệng nói một chữ.

“Chờ”

Nói xong lời này thì anh cúp máy.

Chờ?

“Chờ” rốt cuộc là có ý gì?

Trần Sở Thiên bỗng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, chẳng lẽ ý của Lâm Thanh Diện, là cháu trai của mình chỉ có thể chờ chết?

Phải biết đây là cháu trai duy nhất của ông ta, đích tôn duy nhất của nhà họ Trần!

Hay là, ông ta trực tiếp cầu xin Vương Dã Nhạc ở trước mặt này, cho dù là danh tiếng mất hết, cũng phải bảo vệ tính mạng của cháu trai.

Nghĩ tới đây, Trân Sở Thiên thở dài, vẻ mặt chán chường, loạng choạng đi đến trước mặt Vương Dã Nhạc.

Khoảnh khắc đó ông ta dường như ngay cả sắc mặt cũng trắng bệch đi vài phần.

“Tôi cầu xin cậu, giải độc trên người cháu trai của tôi đi!”

“Ha ha, nếu ông đã cầu xin tôi rồi, vậy có phải ông ta đã thừa nhận mình là lang băm rồi không?”

Trong ngữ khí của Vương Dã Nhạc, tràn ngập sự khinh thường.

Nghe thấy lời của Vương Dã Nhạc, Trần Sở Thiên cũng chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu, ông ta căn bản không để tâm đến tất cả những thứ này, chỉ cần bây giờ có thể cứu được Tiểu Phu, ông ta cái gì cũng bằng lòng làm.

“Ha ha, ông bây giờ thừa nhận cũng đã muộn rồi. Tôi thay đổi chủ ý rồi! Ngoài cầu xin tôi ra, ông ta còn phải quỳ xuống dập đầu với tôi, nếu không, tôi không có khả năng ra tay”

Nghe thấy lời của Vương Dã Nhạc, sắc mặt của Trần Sở Thiên lập tức thay đổi.

Không cần nghỉ ngờ, tên Vương Dã Nhạc này hôm nay chính là cố tình đến phá rối, muốn khiến ông †a mất hết mặt mũi!

Nhìn dáng vẻ của Trần Sở Thiên, Vương Dã Nhạc lần nữa mở miệng nói.



“Ha ha, Trân Sở Thiên, nhìn trông ông hình như cũng không phải quá để tâm đến sống chết của cháu trai ông nhỉ? Ông chắc cũng rõ, thời gian giải độc tốt nhất, chỉ còn không đến mười phút, nếu như ông còn tiếp tục suy nghĩ nữa, nói không chừng ngay cả tôi, cũng không giải được độc này nữa rồi!”

Vương Dã Nhạc vừa nói, còn đặc biệt nâng một cánh tay, liếc nhìn đồng hồ đeo trên tay.

Mà lời này của Vương Dã Nhạc, không nghi ngờ đã đè chết cọng rơm cuối cùng của lạc đà, khiến Trần Sở Thiên mất đi hy vọng.

Hai chân của Trân Sở Thiên mềm nhũn, đau đớn quỳ xuống.

Khi ông ta quỳ ở trước mặt Vương Dã Nhạc, trong lòng ông ta rất rõ ràng, thanh danh cả đời này của ông ta, coi như hoàn toàn mất hết rồi.

Mà ông cụ Trương nhìn một màn này, cũng không khỏi thở dài một tiếng.

“Ha ha ha ha, viện trưởng Trần, tôi chỉ nói đùa với ông thôi. Ông vậy mà thật sự quỳ xuống rồi? Vậy thôi!” Vương Dã Nhạc lại như phát điên mà bật cười, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, anh ta từng bước từng bước đi đến trước mặt của Tiểu Phu.

Một tay giả bộ đưa ra lần nữa, để trên trán của Tiểu Phu.

“Được rồi, đợi thêm mấy phút nữa, cháu trai của ông lập tức sẽ tỉnh lại!”

Vương Dã Nhạc lúc này chỉ cảm thấy thật buồn cười, thật ra thứ anh ta hạ, căn bản không phải là độc dược gì cả, mà là một loại thuốc cầm máu phát tác chậm.

Tác dụng của loại thuốc cầm máu này, chính là có thể khiến máu của người đó chuyển động chậm lại, tạo thành hiện tượng giả của căn bệnh nghiêm trọng.

Chỉ là số lượng của nó kham hiếm, hơn nữa không có tác dụng gì khác, cho nên rất ít có người biết dược phẩm có công hiệu thần kỳ này.

Nếu như Trần Sở Thiên có thể kiềm chế được, đợi thêm vài phút, vậy tác dụng của thuốc độc này sẽ tự nó tán đi.

Vậy thì, cháu trai của ông ta cũng tự nhiên sẽ tỉnh lại.

Ông ta trước đó không ngừng nhìn đồng hồ của mình, chính là đang xác định cháu trai của Trần Sở Thiên, còn có mấy phút nữa sẽ tỉnh lại!

Chỉ đáng tiếc những người xung quanh này, căn bản không hiểu thuốc cầm máu của mình, rốt cuộc có biển ảo khó lường như thế.

Tất cả mọi người đều cho rằng động tác của Vương Dã Nhạc vừa rồi là đang giải độc cho Tiểu Phu, thật ra anh ta cái gì cũng không có làm.

Trần Sở Thiên dù sao là người học y hiểu biết sâu rộng, nhìn thấy một màn này, cũng bỗng hiểu ra, vừa rồi một chữ mà Lâm Thanh Diện nói với ông ta, là bảo ông ta chờ.

Trần Sở Thiên cười khổ, chỉ cảm thấy trong lòng chua chát một trận, không ngờ hôm nay vậy mà lật thuyền trong mương.

Vào lúc này, trong đám đông đăng sau Vương Dã Nhạc đột nhiên xuất hiện một người đàn ông.

Ông Vương, thời gian của chúng ta không còn nhiều rồi, vẫn là mau chóng trở về thôi”

“Được rồi, tôi biết rồi. Tôi cũng vừa hay chơi đủ rồi! Nơi này căn bản không có chút thú vị gì cả”

Nghe thấy lời này, Vương Dã Nhạc bỗng cảm thấy có chút mất kiên nhẫn, sau đó xoay người đi về phía cửa.

Vào lúc này anh ta nhìn thấy Lâm Thanh Diện luôn đứng ở trong góc, bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt của hai người đều không có chút thay đổi nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Rể Quý Trời Cho

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook