Sói Vương Bất Bại

Chương 581: Con mắt âm dương, siêu năng lực của Lý Trâm Anh

Văn Huy

03/05/2021

Lông mi dài khẽ run, hai gò má trắng nõn nhẹ co lại, một lúc sau, mi mắt mở ra, như kéo ra tấm rèm dài che phủ đã lâu vậy, trước mắt sáng ngời!

Mà người đầu tiên được phản chiếu vào mắt Lý Trâm Anh là Tiêu Nhất Thiên đang đeo mặt nạ đầu bởi "Á!". Kiếm Hiệp Hay

Lý Trâm Anh bị sợ hãi, trong nháy mắt tái mặt, căn bản không có kịp quan sát chung quanh, đột nhiên hét lên một tiếng, nhanh chóng ngồi dậy, kéo xa khoảng cách nhìn Tiêu Nhất Thiên! "Tinh rồi?"

Tiêu Nhất Thiên thấy vậy nhẹ nhàng hỏi, trong lòng thẩm thở phào nhẹ nhõm, nói: "Đừng sợ, ta không có ác ý. "Ngudi......"

Lý Trâm Anh vừa định nói, liền nhận ra lúc này năng và Tiểu Nhất Thiên đang ngồi trên cùng một giường, nàng đang ở đầu này mà Tiêu Nhất Thiên đang ở kia, hơn nữa quần áo của cô cũng bị nới lỏng ra, rõ ràng là đã bị người kia cởi mắt, rồi sau đó mặc lại cho có

Vậy thì

Trong phòng chỉ có hai người, cô và Tiêu Nhất Thiên, không phải Tiêu Nhất Thiên làm chuyện đó, còn có thể là ai?

Ôi trời ơi!

Anh chàng đeo mặt nạ đầu bò trước mặt cô là ai

Anh ta đã làm gì cô rồi?

Cái này…......

Cái này gọi là không có ác ý?

Khả lắm... Ngay khi đầu óc Lý Trâm Anh vừa tỉnh táo, bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoàn toàn choáng váng, sợ hãi và sửng sở, hỗn loạn và thất thần "Cô không biết tôi?"

Tiêu Nhất Thiên không chắc liệu Lý Trâm Anh có từng nhìn thấy tôn chủ Ngưu Sát trước khi cô ta hôm mê hay không, vì vậy anh hỏi, "Hay là... cô mất trí ho?" vậy? "Anh là

Lý Trâm Anh co ro ở góc giường, hai tay ôm đầu gối, về mặt hoảng hốt, thân thế run rẩy không tự chủ được, nếu bị người không quen nhìn thấy, chắc sẽ nghĩ Tiêu Nhất Thiên đã làm gì cô ta, sau khi nhìn thoáng qua Tiêu Nhất Thiên, cô ta đã nói điều gì đó khiến Tiểu Nhất Thiên gần như bị chấn động đến suýt rơi cắm xuống đất. "Anh là sói vương bắc cảnh của nước Đại Hạ, Tiêu Nhất Thiên?Anh giết tôn chủ Ngưu Sát, rồi lại giả làm tôn chủ Ngưu Sát? Chẳng lẽ... anh đã cứu tôi?"

Sơ ngày người!



Dọa ngu người luôn!

Lần này đổi thành Tiêu Nhất Thiên, Tiêu Nhất Thiên thực sự gần như bị sốc bởi những lời của Lý Trâm Anh. Ngay cả Thương Triết và Thương Thịnh cũng không thể nhìn ra điểm lạ nào, chỉ có Tông Nam là dựa trên sự hiểu biết của mình về tôn chủ Ngưu Sát nghi ngờ!

Mà bây giờ!

Nhưng Lý Trâm Anh, người đã hôn mê vài năm mà chưa đầy một phút sau khi tỉnh dậy, đã nhìn thấu được

Tiêu Nhất Thiên làm sao có thể không ngạc nhiên

Làm sao tôi có thể không ngày người

Dech!

Tiêu Nhất Thiên nhảy ra khỏi giường, nhìn Lý Trâm Anh như đang nhìn yêu quái, tim mình không khỏi đập nhanh hơn, lông mày cau lại, vẻ mặt ngưng trong, có phần giống với phản ứng của Lý Trâm Anh. sau khi bất ngờ nhìn thấy anh.

Cái quái gì thế?Cái quái gì thế?

Trừ bỉ khiếp sợ, Tiêu Nhất Thiên thầm nghĩ: "Chẳng lẽ chính mình là người nhìn nhầm ư, người con gái trước mặt suốt ngày ngụy trang như vậy sao? Chẳng lẽ cô ta là BOSS cấp cao nhất không lộ đầu mà cũng không lộ đuôi?"

Kỳ lạ:

Thật quá kỳ lạ, không thể không khiến cho Tiêu Nhất Thiên nghi ngờ, chưa nói đến chuyện anh giả làm tôn chủ Ngưu Sát, chỉ nói về cái chết của tôn chủ Ngưu Sát, lúc đó chỉ có anh và tôn chủ Ngưu Sát có mặt, Ngay cả khi đó là Tông Nam, cũng chỉ có thể là nghi ngờ thôi, và không thể chắc chắn rằng tôn chủ Ngưu Sắt còn sống hay đã chết!

Hết lần này tới lần khác! Lý Trâm Anh thản nhiên nói, như thể anh đã tân mắt chứng kiến, không chút do dự "Ding so!" "Mọi thứ không như cô nghĩ..

Sau khi nhìn Tiêu Nhất Thiên một lần nữa, thay Tiêu Nhất Thiên đang hoảng loạn, Lý Trâm Anh đã bắt căng thẳng và bớt sợ hãi, biết rằng Tiêu Nhất Thiên đã cứu cô, trong lòng cảm ơn Tiêu Nhất Thiên rồi xoa dịu anh nói: "Tôi không giả vờ, tôi thực sự không có giả với tôi thực sự hôn mê suốt mấy năm này, không phải BOSS cao cấp cuối cùng... "

Tôi.... Mẹ nó chứ!!!

Lý Trâm Anh không giải thích cũng không sao, mà vừa giải thích thì lập tức khiến Tiêu Nhất Thiên sửng sốt, mồ hôi lạnh trên trán và sau lưng đều túa ra từng tầng!



Cô ta cũng biết?Cô ta làm thế nào mà biết tất cả mọi thứ

Cho dù đó là thân phận thực sự của Tiêu Nhất Thiên hay cái chết của tôn chủ Ngưu Sát cũng thế, thì tất cả đều là sự thật, chỉ cần kiểm tra, chắc chắn có thể tìm ra, vì vậy vẫn còn chỗ để giải thích, nhưng về sự cải trang của Lý Trâm Anh và phòng đoán về đại boss... Đều là những thứ vừa rồi Tiêu Triển nghĩ lung tụng trong đầu, vừa rồi nghĩ lại, làm sao tra ra được "Anh Tiểu

Đôi mắt của Lý Trâm Anh long lanh như những vi sao, khi mở ra và nhằm lại, chúng như có ma lực xuyên thấu mọi năng lực thần kì vậy, cô ấy nhìn Tiêu Nhất Thiên và nói với vẻ mặt đau khổ: "Tôi... tôi không biết nên nói như thế nào. dù sao thì... chỉ cần tôi nhìn vào mắt anh, là tôi có thể biết được trong lòng anh đang nghĩ điều gì... "Vậy nên..." "Tôi không cố ý muốn như vậy. Suy nghĩ của anh hình như cứ tự hiện ra trong đầu tôi..."

Nói năng lộn xộn

Lý Trâm Anh nói năng có chút lộn xộn, bởi vì trước khi hôn mê cô chưa từng gặp phải tình huống như vậy, hôm nay là lần đầu tiên, không chỉ có Tiêu Nhất Thiên bị cô làm cho sợ chết khiếp, ngay cả chính mình cũng bị làm cho sợ hãi "Tự xuyên vào được?"

Tiêu Nhất Thiên không khỏi trợn mắt, có ý muốn động tay đánh người, chết tiệt, là cô bị ngốc? Hay là nghĩ tôi ngốc? Suy nghĩ trong lòng tôi tự mọc lấy chân rồi tự chạy vào đầu có được ư? Siêu năng lực à?Cô đình như thế, tại sao cô không lên trên trời đi? Nếu cô có bản lĩnh, cô có thể thử đêm ý nghĩ của mình đưa vào đầu tôi thử xem?

Đến đây chui vào đi!

Hình như nhìn thấy vẻ tức giận và khinh thường của Tiêu Nhất Thiên, Lý Trâm Anh xấu hổ nói: "Tôi không nói dối, tôi không nói dối anh, mọi lời nói đều là sự thật, anh Tiêu có tin hay không cũng vậy, sự thật là như vậy...

Là người liên quan, bản thân Lý Trâm Anh cũng không hình dung được chuyện gì đang xảy ra, chẳng khác gì bệnh nhân mắc bệnh chi biết bệnh mà không biết nguyên nhân, Tiêu Nhất Thiên là người đã "chữa khỏi” cho Lý Trâm Anh, có nghĩa như bác sĩ, Tiêu Nhất Thiên đã cứu cô ấy và đánh thức cô ấy, ngay cả "bác sĩ Tiêu Nhất Thiên cũng không thể tìm ra "nguyên nhân" của cô ấy. Làm sao cô ấy là "bệnh nhân" biết được? "Vậy thì cô

Một lúc sau, tâm trạng của Tiêu Nhất Thiên mới ổn định lại, đang định hỏi thì trong lòng rung động, chợt nhớ ra điều gì đó liền thốt lên cảm thán: “Chẳng lẽ đây là con mắt âm dương mà tôn chủ Người Sắt đã nói trước khi chết??" Đúng rồi!

Con mắt âm dương

Tiêu Nhất Thiên còn nhớ rõ trước đây tôn chủ Ngưu Sát đã nói rằng thân thể của Lý Trâm Anh là độc nhất vô nhị, sinh ra khó biết, sở hữu đạn đường năng lạnh và đôi mắt âm dương

Tiêu Nhất Thiên đã nhìn thấy đan điền nóng lạnh rồi, không khí lạnh và không khí nóng rực đã được anh hấp thụ đề tinh luyện, Lý Trâm Anh đã thành công thức tính và trở lại hình dạng bình thường của mình!

Nhưng mà

Lý Trâm Anh lúc đầu bất tình vì mất cân bằng nhiệt lạnh của đan điền vừa nóng vừa lạnh, khiến cô không chịu nổi, bây giờ cô tỉnh lại cũng là bởi vì đan điển nóng lạnh đã trở lại trạng thái cân bằng nhiệt, mà cô thuận lợi mở cả mắt âm dương?

Mà chức năng của con mắt âm dương là có thể hiểu được lòng người trong một ảnh nhìn?

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Sói Vương Bất Bại

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook