Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 4

Phi Dực

07/04/2020

Trần Hi oan ức nhìn tấm hình ký tặng trong tay.

Không phải nói là rất được người khác yêu thích, đến quỷ cũng muốn hình ký tặng của idol à?

Hóa ra là đang lừa cô.

Cô gục đầu nhỏ, lặng lẽ cất tấm hình ký tặng vào cặp sách, giơ tay vẫy với cửa sổ lầu ba.

Khong ai đáp lại.

Cô gái nhỏ cõng cái cặp nặng nề, yên lặng cúi đầu, có chút cô đơn lại có chút đáng thương quay người đi.

Nhà của cô ở gần khu dân cư này, cũng là khu dân cư lâu năm chưa tu sửa, chẳng có gì xa hoa trụy lạc, đúng lúc này cũng đã yên tĩnh không ánh sáng. Nhưng mà con đường này được cái tốt hơn đường khu phố kia.

Lưng đeo cặp sách nặng trịch, vất vả đi đường, cô bắt đầu nhẩm bài ngữ văn giáo viên yêu cầu học thuộc lòng để giết thời gian. Lúc đi tới cửa khu nhà, liền thấy trong một góc tối tăm, có một bà lão đang dựa vào vách tường ngủ gà ngủ gật. Mái đầu hoa râm trong ánh sáng mờ tối có phần hơi mơ hồ, Trần Hi sửng sốt, vội vàng đeo cặp sách chạy chậm qua đó, đỡ bà lão tránh để bà ngã ra đất.

“Bà Lý.”

Bà Lý mở mắt ra, thấy cô bé Trần Hi đáng yêu ngoãn ngoãn đang cười với mình, hết cách cũng cười theo.

“Sao lại về muộn thế?” Bà lúc này mới kêu ai ui, đỡ eo đứng dậy, thấy Trần Hi ngoan ngoãn đi theo mình vào khu nhà, liền thở dài một hơi nói, “Hi Hi à, chúng ta biết cháu chỉ có một mình, cuộc sống khó khăn, nhưng cũng không cần vì kiếm tiền mà về khuya như vậy. Cháu xem bên ngoài thế đạo loạn lạc, tin tức vẫn luôn nhắc tới kìa.” Bà lải nhải dặn Trần Hi sau này đừng về muộn vậy nữa, Trần Hi vội gật đầu đáp ứng, lại có chút ngại ngùng nói: “Luôn để bà phải ngồi ngoài này chờ, cháu cảm ơn bà.”

Mỗi lần cô về nhà muộn, bà Lý sẽ ngồi ở cửa khu nhà để chờ, phải nhìn thấy cô an toàn về nhà.

Nghĩ tới đây, lòng Trần Hi cảm thấy ấm dào dạt.

Chỉ là vẫn thấy có lỗi, bởi vì bà Lý tuổi tác cao, lại còn phải lo lắng cho cô.

“Cái này thì đáng gì. Ta nhìn cháu lớn lên, đâu thể bỏ mặc không lo. Như chị Châu Châu đấy, trước giờ toàn là như thế, luôn thích bay nhảy bên ngoài, khi đó ta cũng hay chờ nó. Cháu có còn nhớ không?”

Bà Lý run rẩy lên lầu, lúc nhắc tới cháu gái mình, mặt mày càng thêm hớn hở, cười nói: “Chị Châu Châu cực kỳ hiếu thuận, lại ngoan ngoãn, trước giờ cứ sợ ta chờ nó nên ngày nào cũng về sớm. Nhưng giờ nó trưởng thành rồi, bên ngoài rất bận rộn, không về thăm ta nữa.”

Gương mặt già nua của bà có chút ảm đạm, hiển nhiên là vì bọn nhỏ bận việc hoặc cuộc sống bận rộn, nên bà lão chỉ đành yên lặng chờ đợi, canh gác ở nơi đây. Trần Hi im lặng một lát, nhỏ giọng nói: “Chị Châu Châu chắc sẽ dành thời gian về thăm bà thôi.”

“Mấy đứa nhỏ như cháu không hiểu đâu, mấy người già như ta, nhiều khi được bọn nhỏ liếc mắt cũng vui rồi, không chừng là ngày nào đó...”

Bà Lý bỗng dừng một chút, nói xin lỗi với Trần Hi, “Hi Hi à, không phải bà đang nói cháu đâu.”

“Không sao đâu ạ.” Trần Hi nở nụ cười, dừng lại trước cửa chống trộm lầu một, khom lưng với bà Lý.

“Cảm ơn hôm nay bà đã chờ cháu.” Bà Lý sống ở tầng một, cho nên có thói quen khi Trần Hi về muộn, bà hay đợi cô trước cửa, đây là nơi cô hay cảm ơn. Cô thấy bà Lý nở nụ cười bất đắc dĩ với mình, cũng lộ ra nụ cười rạng rỡ.

Tuy là mấy khu nhà cổ xưa luôn có mùi ẩm mốc, nhỏ hẹp còn bị đè nén, nhưng với cô đây lại là nơi ấm áp đáng tin cậy nhất. Lại cúi đầu thêm lần nữa với bà Lý, cô lúc này mới cõng cặp sách to uỳnh oàng lết lên lầu, lết tới lầu bốn, lúc này mới móc một chuỗi chìa khóa, mở cửa vào nhà.

Cô bước vào căn phòng nhỏ nằm song song với phòng ngủ, cũ nát vô cùng, cách trang trí giống mười mấy năm trước.

Trong phòng yên tĩnh, không người ở, Trần Hi cởi giày, để cặp sách lên cái sofa rách tứ tung trong phòng khách, cầm điểu khiển từ xa mở TV trước mặt lên.



Chất lượng TV không được tốt, tiếng ồn rất lớn, hình ảnh cũng hơi mờ, nhưng đối với Trần Hi thế là đủ rồi, cô chuyển tới kênh tin tức, chỉ khi thấy trong căn phòng vắng lặng có âm thanh, thì cô mới cảm thấy mình không quá cô đơn, cũng sẽ không biến thành người khác.

Bên trong TV đang đúng lúc chiếu tới tin tức sự kiện, Trần Hi không hứng thú với mấy tin đó, chỉ chỉnh âm thanh lớn hơn để bên tai mình có tiếng động, cô đi rửa tay, rồi tới một cái bàn nhỏ ngoài phòng khách.

Trên bàn có bày một lư hương nho nhỏ thêm một ít bánh trái làm cống phẩm, một tấm ảnh đặt dựa vào tường, ảnh chụp đen trắng của một ông lão với gương mặt nghiêm túc, khóe miệng mím lại giống như hiện lên vài phần quật cường xen lẫn nghiêm túc, nhưng đôi mắt dường như có chút không bỏ được, còn có từ ái.

Trong lòng Trần Hi có chút xót xa, hốc mắt cực kỳ chua xót, nhìn ông ngoại của mình, hồi lâu sau mới lấy bật lửa bên cạnh lư hương, đốt nhang cắm vào.

Từ nhỏ cô đã thấy rất nhiều thứ mà người khác không thấy được.

Ông ngoại nói, đó gọi là mắt âm dương, là thiên phú mà những thiên sư hâm mộ nhất.

Cô thấy rất nhiều quỷ hồn, nhưng lại chẳng thấy người ông đã vất vả nuôi mình khôn lớn.

Sau khi ông ngoại qua đời, cô chưa từng gặp lại ông.

Có lẽ thật sự giống với ông ngoại nói, làm công việc thiên sư này, tuy là giúp được nhiều người nhưng cũng đã tiết lộ quá nhiều thiên cơ, cũng từng làm rất nhiều chuyện nghịch chuyển âm dương, vì trời ghen ghét, hậu thế bất dung.

Người như vậy sau khi chết đi, không có khả năng lưu lại nơi dương thế.

Bây giờ, chỉ còn mỗi mình cô.

Trần Hi sờ đôi mắt, phát hiện mình đã rơi lệ đầy mặt. Cô cố gắng nở nụ cười với ông lão gầy gò già nua, từ túi áo đồng phục lấy ra ba trăm cho ông ngoại xem, nhỏ giọng nói, “Ông ngoại, ông xem này, không cần lo lắng cho Hi Hi nữa đâu, Hi Hi cũng biết kiếm tiền, kiếm rất nhiều tiền.”

Cô biết ông trước lúc lâm chung, điều luyến tiếc nhất là chính mình, cũng biết bản thân chính là rằng buộc duy nhất của ông, cô giơ tay lau khô tro bụi bám trên ảnh, cười rộ lên, nghiêm túc nói: “Lần này Hi Hi thi rất tốt, sau này cháu muốn đậu một trường đại học thật tốt, làm người tốt nhất.”

Cô sụt sịt một tiếng, chóp mũi ửng đỏ.

Cho dù cô ưu tú cỡ nào, người thân của cô cũng không quay về nữa rồi.

Hóa ra tới cuối cùng, thật sự chỉ còn một mình cô.

Từ nhỏ cô đã cùng ông ngoại sống kham khổ, mẹ cô sau khi sinh cô ra thì qua đời, một ông lão khốn khổ mất con gái, tự mình nuôi lớn cháu ngoại, lúc sắp có được cuộc sống tốt đẹp thì lại qua đời.

Nước mắt Trần Hi không khống chế được, rơi xuống.

Có lẽ bà Lý nói đúng, những người già luôn muốn được nhìn con cháu mình.

Cho nên, trước khi ông ngoại mất mới nắm chặt tay cô không buông, luyến tiếc mà nhắm mắt lại.

Cô rất sợ khóc trước mặt ông mình, Trần Hi vốn đâu phải là một cô gái kiên cường. Cô cúi đầu lau nước mắt nơi khóe mắt, xoay người đi sang bên cạnh. Bên cạnh cũng có một cái bàn nhỏ cổ xưa tinh xảo, trên bàn có rất nhiều khung ảnh, trên đó có mấy tấm ảnh chụp chung của cô và ông ngoại, còn một gương mặt xa lạ, nhưng đối với Trần Hi, cô gái xinh đẹp này lại vô cùng quen thuộc.

Cô gái có phần giống Trần Hi, nhưng có phần phóng khoáng hơn, thần thái tỏa sáng, mặc một chiếc váy thật đẹp, tự tin nhìn về ống kính máy ảnh.

Trên mặt cô là nụ cười ngập tràn hạnh phúc.

Trần Hi lặng lẽ cầm một miếng vải mềm, lần lượt lau từng tấm ảnh.



Cái bàn nhỏ này có lẽ là nơi sạch sẽ và đẹp đẽ nhất trong căn nhà cũ nát này.

“Mẹ ơi.” Ngón tay Trần Hi chạm vào tấm ảnh, thì thầm gọi.

Tấm ảnh chụp người con gái, vĩnh viễn lưu giữ cô gái ở tuổi hai mươi đẹp đẽ nhất.

Chỉ vì sinh cô ra.

Nhẹ nhàng thả miếng vải mềm xuống, Trần Hi sờ bụng, thấy hơi đói bụng, nghĩ một chút, lấy từ trong bếp một cái màn thầu còn thừa từ hôm qua, để bên miệng nghiêm túc gặm.

Màn thầu để qua đêm, chẳng còn mềm xốp, nhưng Trần Hi vẫn cảm thấy cái màn thầu này rất ngon, cho dù không có gì ăn kèm cô cũng có thể ăn hết một cái. Cô đang ngồi trên ghế sofa nát bươm cứng ngắc, vùi đầu gặm màn thầu, chợt nghe trong tiếng tạp âm rầm rầm của TV vang lên thông báo quan trọng. Vị MC xinh đẹp nở nụ cười đoan trang, chuyển máy quay tới sân bay lớn nhất thành phố.

“Tỷ phú lớn nhất nước đưa gia đình về cố thổ, người đứng đầu Triệu thị tỏ vẻ ít nhất là mười năm, sẽ đem sự nghiệp chuyển về nước.”

Trần Hi khựng lại, nhìn về phía TV.

TV nhỏ, hình ảnh mờ mờ, đang chiếu một người đàn ông trung niên cao lớn anh tuấn, gương mặt nho nhã ấm áp được vô số người vây quanh, đang ra khỏi sân bay. Ông mặc tây trang giày da, anh tuấn thêm chút khiêm tốn, mỉm cười với mọi người, dưới sự vây quanh của rất nhiều tinh anh, nhẹ mỉm cười, kiêu ngạo xen tự tin, từ tốn nói trước camera. Khí thế cả người ông tràn ngập hơi thở lãnh đạo, đứng ở nơi đó, giống như chiếu sáng căn phòng khách nhỏ hẹp của Trần Hi.

Trần Hi ngơ ngác cầm màn thầu nhìn ông, khóe miệng giật giật, nhưng ngay lúc này, cô nhìn thấy theo sau là một quý phu nhân xinh đẹp tự phụ đi ra từ sân bay.

Bà rất xinh đẹp, trong tay dắt theo một cô bé xinh đẹp sấp xỉ tuổi Trần Hi.

Nhưng Trần Hi biết, cô bé đó nhất định nhỏ tuổi hơn cô.

Chắc chắn là nhỏ hơn cô ít nhất là một tuổi.

Mặc một cái váy công chúa, cả gương mặt tươi cười vui sướng tựa ánh mặt trời, cô bé làm nũng kéo vạt áo người đàn ông trung niên, người đàn ông đó biết cô đang nghịch ngợm, nhưng không mắng cô bé, ngược lại còn từ ái mà ôm cô bé lẫn người phụ nữ xinh đẹp kia vào ngực.

Ông nhìn họ đầy âu yếm, tràn ngập quý trọng lẫn dịu dàng.

Giống như họ là cả thế giới của ông.

Nhưng Trần Hi lại cầm điều khiển, tắt TV, bỏ màn thầu xuống, chậm rãi đi tới khung ảnh vừa lau trước đó.

Cô nhẹ nhàng cầm lấy một tấm ảnh.

Trên tấm ảnh, cô gái xinh đẹp vui sướng, bởi vì tình yêu lại càng đẹp rực rỡ, tay đang kéo ta người đàn ông mình yêu nhất, hai người cùng cười rất hạnh phúc. Tuổi trẻ của bọn họ, cuộc sống tốt đẹp vừa mới bắt đầu, ánh mắt sáng trong rực rỡ, tràn ngập khát khao lẫn chờ mong với tương lai.

Người con trai anh tuấn cũng ôm chặt cô gái vào ngực.

Giống như bây giờ, ông ra vẫn như cũ, ôm vợ mình và con gái.

Mười mấy năm qua đi, chẳng qua là ông ta tuổi trẻ khí phách hăng hái, giờ trở thành trung niên nho nhã, trừ lần đó ra, cái gì cũng không thay đổi.

Trần Hi lặng lẽ giữ tấm ảnh trên mặt bàn.

đọc chương này xót thương cho nữ chính vô cùng. Ở đoạn miêu tả cô bé kia, có nhớ nam chính từng hỏi có phải nữ chính học cấp hai không, do cô nhỏ thó quá, nên tính cô bé đó sấp xỉ cũng không sai đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
đấu phá thương khung
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook