Thịnh Sủng Chi Hạ

Chương 48

Tác giả Nhĩ Nguyên

19/05/2021

Phó Tranh về phủ, lúc xuống kiệu vẫn nhíu mày, sắc mặt không vui.

“Vương gia,” thấy hắn về phủ, quản sự ở vương phủ vội vàng cẩn thận bẩm:”Lúc trước có một người tới, nói là đô thống Hồ Tam Bưu phía dưới Thiểm Cam tổng binh Mạnh Chính, hiện giờ ở trong thư phòng chờ.”

Hồ Tam Bưu?

Phó Tranh cân nhắc, mặt không cảm xúc “Ừ” một tiếng.

Trong thư phòng, Hồ Tam Bưu căn bản không ngồi yên đười,  trên mặt ghế giống như có đinh dài, hắn dịch đi dịch lại. Trên bàn là một bộ trà thanh hoa triền chi văn chung, Hồ Tam Bưu uống một hớp lớn cũng không cảm thấy đỡ khát.

Lúc Phó Tranh đi tới, Hồ Tam Bưu đang lay ấm trà. Nhìn thấy Phó Tranh, hắn vội vàng đứng dậy chào hỏi: “Yến Vương điện hạ.” Hồ Tam Bưu mày rậm mắt to, khổng võ hữu lực, Phó Tranh ở doanh trung đã gặp qua. Hơi hơi gật đầu, Phó Tranh nói: “Hồ đô thống mời ngồi.”

Hồ Tam Bưu là thân binh bên cạnh Mạnh Chính, lần này hồi kinh thăm người thân, Mạnh Chính thuận tiện để hắn nhắn Phó Tranh, nội dung có một chút liên quan đến chuyện cắt xén quân lương. Nói những người này, Hồ Tam Bưu chịu không nổi mấy lễ nghi phiền phức, vội đứng dậy cáo từ.

Phó Tranh ngồi trong thư phòng một lúc, phân phó Thạch Đông chuẩn bị kiệu.

“Điện hạ muốn đi đâu?” Thạch Đông hỏi.

Phó Tranh nhàn nhạt nói: “Hạ phủ.” Không biết nghĩ tới cái gì, mày dài hơi chau, 

Phó Tranh sửa lời nói: “Không đi Hạ phủ nữa, tiến cung.”

……

Lúc Phó Tranh vào cung, Hồ Tam Bưu vừa lúc trở về nhà. Hắn vì kiếm ăn, rời kinh bảy tám năm, vẫn không trở về, thật sự nhớ lão nương trong nhà vô cùng. Lúc đến gần đầu hẻm,  nhìn đông nhìn tây, không biết trùng hợp hay không lại gặp được một thư sinh. Thư sinh mặc áo xanh đã cũ, nhìn thấy Hồ Tam Bưu ngây ra một lúc, nháy mắt, kinh ngạc nói: “Hồ đại ca!”

Hắn mở miệng, Hồ Tam Bưu cũng nhận ra: “Chu huynh đệ!”

Hai người ôm chầm lấy nhau, Hồ Tam Bưu nói: “Nương, lão tử bảy tám năm không trở về, nơi nơi đều không quen biết, Phô lão nhân đã chết sao?” Lại hỏi: “Chu huynh đệ, nương của ta đâu?”

Chu Hoán Chương ha ha cười, chỉ vào bên trong nói: “Hồ đại ca, nhà ngươi còn ở bên kia, hồ đại nương ngày nào cũng nhắc ngươi.”

Khi nói chuyện, Chu Hoán Lương dẫn Hồ Tam Bưu trở về nhà.

Nhà Hồ Tam Bưu còn có một người mẹ, thân thể vẫn khoẻ mạnh, đang xuống bếp nấu cơm, nghe được động tĩnh bên ngoài vọng vào, giật mình, liền cầm cây chổi bên cạnh: “Còn biết trở về! Còn biết trở về!” Hồ Tam Bưu cũng không né, chỉ ngây ngốc chịu, Hồ đại nương đánh đến mệt, ném chổi sang bên cạnh, hỏi: “Con dâu đâu?”

Hồ Tam Bưu chẳng hề để ý trả lời: “Gấp gì, chờ lão tử giết thêm mấy người Hồ đã.”

Hồ đại nương cả giận: “Ta lúc nào mới có thể bế cháu?”

Hồ Tam Bưu không nói.

Hồ đại nương lải nhải cả ngày chuyện cưới vợ, Hồ Tam Bưu không trở lại còn được, hiện tại ở dưới mí mắt, Hồ đại nương nói: “Hai ngày này phải quyết chuyện cưới vợ.”

“Gấp gì ạ?” Hồ Tam Bưu vẫn nói như vậy.

Hồ đại nương lại đánh một cái.

Buổi đêm hôm nay, Hồ Tam Bưu nằm ở trên giường, không biết tại sao lại nghĩ tới ban ngày ở bờ sông gặp được tiểu nương tử kia, nhút nhát sợ sệt, nũng nịu, vô cùng sợ hãi hắn, còn lấy mấy viên đá nhỏ ném hắn, nàng ngã ở đàng kia, trong lòng bàn tay còn bị thương…… Đáng tiếc, cách trang điểm của phu nhân, chắc đã gả chồng…… Nhưng Hồ Tam Bưu nhắm mắt, vẫn giọng nói tiểu nương tử vừa sợ vừa lo kia: “Kinh thành cách đây không xa, cưỡi ngựa nửa ngày là đến.”

Tưởng tượng như vậy, trái tim Hồ Tam Bưu có chút ngứa, phía dưới trướng trướng phình phình, càng thêm khó chịu. Hắn ngồi dậy, lấy thứ đang khó chịu kia ra, chính mình thở hổn hển giải quyết. Lúc ra, Hồ Tam Bưu mắng nói, con mẹ nó, thật nên cưới một người vợ rồi!

Buổi sáng hôm sau lúc ăn bánh nướng áp chảo, Hồ Tam Bưu nói: “Nương, ta muốn cưới vợ.”



Hồ đại nương kinh nhạc: “Một đêm đã thay đổi?”

Hồ Tam Bưu không nói chuyện, ăn xong bánh nướng áp chảo, Hồ đại nương ở phía sau nói: “Ta đi tìm bà mối”

“Không vội, ta tự xem trước đã.” Hồ Tam Bưu cũng không quay đầu lại đáp.

“Ngươi đi đâu xem?” Hồ đại nương ở phía sau đuổi theo hỏi.

Hồ Tam Bưu cũng không đáp, cưỡi ngựa ra khỏi thành, không quá nửa ngày, lại đến gần bờ. Tìm người hỏi thăm một chút liền biết nơi này là thôn trang của Định Quốc Công phủ, Hồ Tam Bưu gì cũng không làm, ngồi ở bên đường. Nửa ngày qua đi, lại đến canh giờ hôm qua. Thị lực hắn khá tốt, rất xa, nhìn thấy một chủ một tớ. Tiểu nương tử đi phía trước mặc áo khoác ngoài thêu mẫu đơn, váy dài màu trắng, giống như tiên nữ, thật con mẹ nó đẹp!

Có thể hôm qua bị doạ, hôm nay hai người chủ tớ  cũng không dám đi quá xa, càng không dám tới gần bờ sông, rất nhanh đã trở về.

Hồ Tam Bưu lặng lẽ đuổi kịp trước, vừa thấy ——

Hai người đi thẳng vào thôn trang phủ Định Quốc Công.

Hồ Tam Bưu cảm giác không ổn, tiểu nương tử không phải là phu nhân của vị nào đó trong phủ Định Quốc Công chứ?

Hắn cúi đầu về nhà, Hồ đại nương vui rạo rực đang cùng bà mối nói chuyện. Nhìn thấy bà mối, Hồ Tam Bưu lạnh mặt liền đuổi nàng đi, Hồ đại nương giận: “Đứa điên này lại phát điên gì vậy?”

Hồ Tam Bưu không nói lời nào, ngã đầu ngủ ở trên giường, buồn bã đi ngủ.

……

Phó Tranh ngày này lại vào tranh cung, từ cửa cung ra, vừa lúc gặp được Hạ thái phó về phủ.

Hạ thái phó tuổi tác đã lớn, đầu tóc hoa râm, nhưng cả người tinh thần sảng khoái, đôi mắt nhìn chằm chằm người khác chính là đanh đá chua ngoa, thâm tàng bất lộ. Nhìn thấy Phó Tranh, Hạ thái phó cười ha hả nói: “Điện hạ.”

“Lão sư.” Phó Tranh chào hỏi.

Sửa sửa tay áo, Hạ thái phó nói: “Nghe Khanh nhi nói, mấy vò rượu là điện hạ lúc ở Bình Lương phủ tự mình đi mua. Rượu rất thơm, hiện giờ trong phủ còn dư lại một vò, lão phu mời điện hạ cùng nhau nếm thử?”

Hạ thái phó sẽ tìm hắn, Phó Tranh đã dự đoán được. Hôm qua hắn có được tin tức của Mạnh Chính đã muốn tìm Hạ thái phó thương nghị —— suy cho cùng sự việc lần này vẫn là chịu Hạ thái phó tiến cử —— nhưng Phó Tranh không đi, ngược lại trực tiếp vào cung gặp mặt phụ hoàng. Hôm nay lúc thượng triều Hạ thái phó mới biết được việc này, bất luận sự việc lớn hay nhỏ, chắc chắn tìm cơ hội nói với hắn.

Phó Tranh trong lòng hiểu rõ, sắc mặt nhàn nhạt, nói một tiếng: “Được.”

Trong Hạ phủ, Chu Tố Khanh nghe nói hôm hay Phó Tranh cùng ông ngoại từ trong cung đến đây, Chu Tố Khanh trong lòng vui mừng vội vàng phái nha hoàn đi bên ngoài thư phòng của ông ngoại chờ, dặn dò nói: “Đợi nhìn thấy Thận Trai ca ca, báo tin cho huynh ấy, nói ta có thứ tốt mời huynh ấy đánh giá.”

Hạ thái phó không có ở trong thư phòng, mà là cùng Phó Tranh đi ra ngoài vườn. Hạ thái phó không nói gì đến việc chính, chỉ là nói việc ủ rượu. Phó Tranh an tĩnh nghe, ngẫu nhiên nói mấy câu.

Nha hoàn ở thư phòng chờ không thấy người đâu, nghe được người ta nói điện hạ ở phía sau hoa viên, vì thế lại lặng lẽ đi nhìn chằm chằm.

Phó Tranh cùng Chu Tố Khanh là thanh mai trúc mã, hạ nhân đều biết, đợi năm nay  Chu Tố Khanh đến tuổi cập kê, hai người có khả năng định hôn nhân. Hiện giờ ở Hạ phủ, Hạ thái phó cũng không nhiều quy củ, huống chi, hắn là Phó Tranh.

Hạ thái phó gọi nha hoàn kia lại đây, hỏi: “Chuyện gì?”

Nha hoàn cũng không dám nhìn Phó Tranh, chỉ nói: “Tiểu thư có đồ vật tốt, muốn mời điện hạ đánh giá.”

Hạ thái phó cười ha ha: “Nếu là chuyện phong nhã như vậy, có cái gì mà trốn? Bảo Khanh nhi đem đồ vật lại đây,  lão nhân này cũng muốn mở mang tầm mắt.”

Nha hoàn trở về nói với Chu Tố Khanh.



Biết ông ngoại có dụng ý, Chu Tố Khanh nhợt nhạt cười, để nha hoàn cầm đồ vật đem vào hoa viên.

Hiện giờ gió lướt qua, người nọ trường thân ngọc lập, đứng ở dưới hoa chi, mặt mày tinh xảo giống như dùng bút lông phác hoạ từng nét.

Chu Tố Khanh giật mình, mặt hơi đỏ.

“Ông ngoại, Thận Trai ca ca.”

Nàng chầm chậm tiến lên, lưu loát hoa vũ, đôi mắt nhìn Phó Tranh.

Phó Tranh chỉ hơi hơi gật đầu.

“Khanh nhi có bảo bối gì?” Hạ thái phó hỏi.

Chu Tố Khanh nói: “Ông ngoại, vài ngày trước cháu đến chỗ Kiều tiên sinh, lấy được mấy quyển sách, viết khá thú vị.”

Hạ thái phó vừa nghe có hứng thú, “Lấy ra cho ta xem xem?”

Nha hoàn tiến lên.

Hạ thái phó cầm một quyển, thoạt nhìn, giống như không tồn tại. Phó Tranh khoanh tay đứng ở chỗ đó, không nói một lời, Chu Tố Khanh lúc này mới đánh bạo hỏi hắn: “Thận Trai ca ca, huynh cũng thử nhìn xem?”

Phó Tranh nghe vậy lúc này mới cầm lấy một cuốn khác. Mới mở một tờ, hắn liền biết đây là ai viết. Nhìn toàn bộ kinh thành, chỉ có chữ Mai Như là hiếm lạ cổ quái, dáng vẻ làm cho người ta thích, cũng coi như là tự thành nhất phái.

Phó Tranh lấy một cuốn về ẩm thực. Bên trong viết khá thú vị, rất sống động, làm người nhìn như nghe thấy được mùi vị, sột sột soạt soạt từ trang sách bay ra, làm  muốn người ta nếm thử. Nhớ bộ dáng tiểu nha đầu ngồi ăn ngây thơ, còn có lúc bỏ ăn, Phó Tranh nhẹ nhàng cong cong khóe miệng, nhưng trong phút chốc sắc mặt lại lạnh lùng đặt sách về chỗ cũ

Chu Tố Khanh cười nói: “Thận Trai ca ca, huynh cảm thấy sách viết như thế nào?”

Phó Tranh nói: “Thú vị, quả thực khá tốt.”

Chu Tố Khanh nói: “Ta lần trước ở chỗ Kiều tiên sinh nhìn thấy, cảm thấy sách này chỉ có Kiều tiên sinh giữ, thật sự đáng tiếc, không bằng để mọi người đều biết, chẳng phải tốt sao?

Được chứ?

Phó Tranh không cảm thấy tốt chút nào.

Sách mà tiểu nha đầu kia viết truyền ra bên ngoài, thanh danh sau này có tốt thì về sau một khi có người nhắc tới, cũng sẽ có câu nàng mượn thanh danh của Chu Tố Khanh đi lên, hơn nữa, chỉ sợ khi đó có nhiều người chỉ biết nhớ tới Chu Tố Khanh học vấn cao, phẩm chất tốt, có mắt nhìn, dịu dàng hào phóng.

Tiểu nha đầu kia có chỗ nào tốt?

Danh tài nữ không biết có bao nhiêu người chịu khuất phục?

Phó Tranh cảm thấy, chuyện này đối với Mai Như, không có chỗ nào tốt, có lẽ còn bị người ta nói không học vấn không nghề nghiệp……

Tiểu nha đầu  muốn  cái danh tài nữ, thà để hắn tìm một cơ hội tự mình nâng nàng, cũng đáng tin hơn Chu Tố Khanh.

Phó Tranh trong lòng cười lạnh, nhàn nhạt trả lời: “Phái Cẩm cảm thấy tốt như vậy, e rằng chưa hỏi qua ý người viết sách.”

Nghe ngữ khí hắn không đồng ý, Chu Tố Khanh ngẩn người, vẫn cười hỏi: “Thận Trai ca ca, huynh biết đây là ai viết?”

Phó Tranh nói: “Biết để làm cái gì? Có liên quan gì đến bổn vương?”

Bị hắn nói như vậy, sắc mặt Chu Tố Khanh có chút không nhịn được.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thế giới hoàn mỹ
Linh Vũ Thiên Hạ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Thịnh Sủng Chi Hạ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook