Thịnh Sủng Chi Hạ

Chương 53

Tác giả Nhĩ Nguyên

19/05/2021

Bên trong thiên thính, không có người tiếp đón, mọi người theo thứ tự ngồi quỳ. Mọi người bên trong lấy Chu Tố Khanh ngồi đầu, cho nên lúc trước tuy rằng chối từ sau một lúc lâu, Chu Tố Khanh vẫn ngồi ở thủ vị. Mai Như là cái người không ai hỏi thăm, vì không quá mất mặt, nàng chọn một góc ngồi.

Ước chừng qua nửa nén hương canh giờ, rốt cuộc có nha hoàn tiến vào.

Này giúp quý nữ ngồi quỳ đến bây giờ, đã thoáng có chút mệt mỏi, nhưng dáng vẻ rất tốt, ai cũng chưa biểu hiện ra ngoài. Mai Như ngồi không được, cân nhắc đến Kiều thị dặn dò, cũng chỉ lặng lẽ giật giật chân.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nha hoàn búi tóc tiến vào, nhìn quanh mọi nơi.

Mọi người trong lòng không khỏi tò mò, cũng không biết ai được Bình Dương tiên sinh gọi vào đầu tiên. Nghĩ lại khẳng định là Chu Tố Khanh. Trong bọn họ, thanh danh Chu Tố Khanh đã sớm ở bên ngoài, Chu đại tài nữ danh hào kinh thành ai không biết ai không hiểu? Bình Dương tiên sinh tuy rằng nhiều năm chưa về kinh, nhưng cũng nên biết đến. Nhất thời mọi người nhìn về phía Chu Tố Khanh, ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

Đằng trước Chu Tố Khanh nhận thấy được tầm mắt của mọi người, khóe miệng cong cong, đoan trang lại dịu dàng, cũng chỉ nhìn nha hoàn kia.

Liền thấy tiểu nha hoàn xem xong một vòng, lang thanh nói: “Mai phủ Tam cô nương đi cùng ta.”

Mọi người ngẩn ra, động tác nhất trí quay đầu xem, nhìn thấy Mai Như ngồi ở góc Mai Như, không khỏi thầm nghĩ, hay là Bình Dương tiên sinh tính toán trước gọi người kiêu căng, lo mầm không tốt nên chọn đầu?

Mai Như âm thầm kêu khổ, sao người đầu tiên lại là? Cũng không tiện thể hiện cảm xúc, chỉ đứng dậy đi theo nha hoàn. Bình Dương tiên sinh có vẻ thích trúc, trong đình viện tất cả đều là thúy trúc. Đợi đi vào một gian sương phòng, trong phòng điểm trầm thủy hương, một màn trúc ố vàng treo ở đó, Mai Như quỳ gối bên ngoài, lại cung cung kính kính thấy lễ.

Liền nghe bên trong màn trúc có người nhàn nhạt hỏi: “Biết cái gì?”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mai Như trả lời đúng sự thật: “Học sinh thi văn không tinh, cờ nghệ kém, duy độc đối với tập viết có chút hứng thú.”

“À.” Bên trong cười khẽ, “Nha đầu này rất thành thật.”

Mai Như cung kính nói: “Học sinh không dám giấu giếm.”

“Nghe nói ngươi nghiên cứu thức ăn?”

Mai Như có chút quẫn, biểu ca không nhắc tới cái này, Bình Dương tiên sinh sao có thể biết? Dừng một chút, nàng ngượng ngùng nói: “Học sinh thích chơi chơi một chút.”

Bình Dương tiên sinh lại nhàn nhạt hỏi: “Nghe nói ngươi còn thông hiểu một ít man ngữ lý điều?”

Biểu ca là khẳng định sẽ không biết cái này! Mai Như lại là ngẩn ra, một cái tên làm người ta sợ hãi, liền phải buột miệng thốt ra —— Phó Tranh?

Mai Như nhíu mày.

Phó Tranh vì sao tiến cử nàng?

Lúc này cũng không nghĩ nhiều, nàng trả lời: “Học sinh thông hiểu một ít.”

Bên trong “ừm” một tiếng, có người từ bên trong màn trúc đưa qua một quyển sách. Sách này không phải là triều đại văn tự, mà là dùng phiên bang ngôn ngữ viết, Mai Như lấy một tờ, hai mắt đen láy, căn bản xem không hiểu. Nàng trả lại.

Bình Dương tiên sinh thở dài: “Thì ra là chỉ biết nghe, không biết xem, như này không được.”

Bị nàng nói một chút, lỗ tai Mai Như có chút hồng.

Bình Dương tiên sinh không nói gì khác, bên trong không có động tĩnh, Mai Như theo nha hoàn trở lại thiên thính.

Thấy nàng trở về, mọi người cân nhắc lần này khẳng định là dựa theo ai kém cỏi hơn sẽ vào trước, cũng không biết ai xui xẻo gọi sau Mai Như, nghĩ như vậy, không nghĩ tới tiếp theo được gọi vào chính là Chu Tố Khanh!

Nghe được tên của mình, Chu Tố Khanh cũng là ngây ra một lúc, quay đầu lại nhìn Mai Như.

Mai Như chỉ ngồi ở chỗ đó, sắc mặt nhàn nhạt, không nói một lời.

Mọi người thấy kỳ quái, ý tứ này, chẳng lẽ Bình Dương tiên sinh cảm thấy Mai phủ kiêu căng tốt hơn Chu Tố Khanh? Còn coi trọng Mai Như hơn?

……



Mọi người theo thứ tự xem xong, nha hoàn mời những người không hợp mắt duyên trở về.

Bình Dương tiên sinh vừa rồi nói như vậy, Mai Như trong lòng biết hy vọng không lớn, nàng không sao cả, chỉ cảm thấy có chút mất mặt, hình như mình không có ý cầu tiến…… nha hoàn đọc xong tên, thế nhưng lại không có Mai Như! Hạ phủ Quyên tỷ nhi 

bị mời đi ra ngoài, mọi người nhất thời lại có chút kinh ngạc.

Không kịp nghĩ nhiều, bọn họ được mời đi xuống một phòng, trên bàn mỗi người là một chén trà nhỏ.

Mỗi một loại trà đều có thanh hương cùng hương vị khác nhau, trong chén trà nhỏ là lục đạo trà, hiện giờ muốn cho các nàng viết ra sáu vị trà, lại lấy tên sáu vị trà làm thơ.

Trà cùng hương trà không giống nhau, các loại hương vị quậy với nhau, lung tung rối loạn.

Mai Như ngưng thần phẩm nhất phẩm. Trước nghe khí vị. Hương khí tập người, mùi hương không tiêu tan, hơn nữa chậm rì rì, thuần hậu dày đặc, cuối cùng vẫn dư hương một chút. Mai Như gật gật đầu, lại nhấp một ngụm ——

Mặt nàng nhăn hơn so với người khác.

Không ngờ trà này lại thiên khổ, hơn nữa vị cay đắng nồng hơn, chút nào không thấy thoải mái, đợi vị đọng lại, mới loáng thoáng ở môi răng giữ lại một chút ngọt, rất nhẹ khó để người khác phát hiện.

Mai Như đề bút, vị thoáng ở trên miệng, trước viết một chút không biết xuân, ăn miếng mứt hoa quả, sau đó lại theo thứ tự chậm rãi viết ra lần lượt năm vị trà. Nàng thích uống trà, chuyện này thật không làm khó được nàng, duy độc làm thơ hơi kém cỏi, nhưng dùng hết hai đời tâm lực, mấy câu thơ không phải khó viết ra.

Mai Như cảm thấy may mắn, hơn nữa nhiều người như vậy mỗi nàng viết đúng sáu vị trà.....

Mai Như ngượng ngùng, thầm nghĩ chính mình có phải hay không quá may mắn?

Tiếp theo chính là vẽ tranh, vô đề, mặc cho mọi người tự nghĩ đề, tự phát huy.

Chung quanh mọi người đã sớm viết, Mai Như đứng ở chỗ đó, cũng không nóng lòng, chỉ chậm rãi cân nhắc. Kỳ thật nàng thật không am hiểu vẽ tranh, lần trước bức họa kia, còn bị Phó Tranh làm hỏng…… Nghĩ chuyện này, Mai Như không khỏi tức giận.

Nàng than một tiếng, nhấc bút, cũng không biết rốt cuộc muốn vẽ cái gì, lúc này chỉ theo tâm cảnh tùy ý đặt bút.

Không biết tại sao, vài nét bút rơi xuống, trên giấy hóa thành một chút mưa thu. Lại thêm vài nét bút, đó là mưa bụi lay động trong cành cây, có chút lá rơi xuống, nghiền ở bụi đất, có chút gió, thổi cực xa. Vài nét bút xong, đợi vẽ cái khác, Mai Như không nghĩ ra. Nàng ngơ ngác đứng ở đó, nhất thời cảm thấy trong lòng trống không.

Đề bút chấm chấm mặc, Mai Như ở bên cạnh viết xuống ba chữ —— không biết xuân.

Bức họa của mọi người được nha hoàn cầm lên. Ánh mắt đầu tiên nhìn đến, vẫn là bức tranh của Chu Tố Khanh. Nàng vẽ vạn dặm non sông, tầng tầng lớp lớp, ngàn mương vạn hác, đại khí hào hùng. Còn lại mọi người có vẽ hoa điểu đậu thú, có họa mỹ nhân lối vẽ tỉ mỉ, bức tranh không biết xuân của Mai Như treo ở trong đó, có vẻ lẻ loi, quá mức đơn bạc.

Bình Dương tiên sinh lúc này mới đi ra.

Khuôn mặt thuần tịnh, giả dạng tố nhã,chỉ cài một cây trâm ngọc, một bộ xanh nhạt mai lan trúc, váy màu trà lộ, cả người thanh thanh đạm đạm. Mai Như thấy chỉ cảm thấy hơi có chút quen mắt, giống như gặp qua ở đâu, lại nhìn thêm——

Nàng nghĩ tới, vị bệnh phụ nhân gặp ở song tháp trác châu, gặp qua một lần, không nghĩ tới lúc này lại gặp phải.

Bình Dương tiên sinh mắt nhìn thẳng, chỉ thoáng đi qua đi mấy bức hoạ, cũng không dừng lại, chỉ nhàn nhạt nhìn.

Đợi đi đến bức tranh của Chu Tố Khanh, nàng cuối cùng cũng dừng bước chân.

Mọi người nhìn về phía Chu Tố Khanh, ánh mắt nhất thời chúc mừng, lại nhất thời hâm mộ.

Bình Dương tiên sinh quay đầu lại, nhìn phía dưới bốn năm cô nương, lại đối bên cạnh nha hoàn nói: “Ta thực sự không thích bức tranh này, có chút cố tình.”

Mọi người: “……”

Đây chính là Chu Tố Khanh vẽ, Bình Dương tiên sinh thế nhưng bắt bẻ?

“Tiên sinh, bức tranh này của ta……” Chu Tố Khanh mặt đỏ tai hồng hỏi. Nàng bị nói như vậy, nhất thời khó khăn mở miệng nói không hoàn chỉnh

Bình Dương tiên sinh nói: “Ngươi vẽ rất tốt, đáng tiếc bên trong ý tứ quá mức cố tình, mất nguồn gốc, đặc biệt thơ này……”

Nhắc tới thơ, mọi người mới nhìn về phía Chu Tố Khanh đề thơ. Đó là một đầu núi xa hành. Vẽ quả thật khá tốt, nhưng viết thì có chút —— cũng không phải nói khó coi, chính là không kiềm chế được, tục ngữ này dùng lực quá nhiều, nhìn kỹ, còn có chút xiêu vẹo. Còn xiêu vẹo ra sao bọn họ lại không thể nói.

Mọi người xem không rõ, nhưng Mai Như lại có thể nhìn ra một chút manh mối.

Chu Tố Khanh viết chữ tốt, nhưng lại có chút bắt chước chữ của Mai Như!



Mai Như viết chữ rất là tùy tính, giống như viết một cách thoải mái, nhẹ nhàng vui vẻ như, ở kinh thành cũng coi như có một phong cách riêng. Nhưng người nhìn qua chữ nàng rất ít, tiểu Kiều thị, Phó Tranh, Chu Tố Khanh cũng coi như một người, đặc biệt nàng còn xem qua Mai Như sửa phương vật chí.

Chữ của Mai Như cùng nàng giống nhau, những chữ đó ở dưới ngòi bút nàng, giống như lời Phó Tranh, có chút thái độ phong lưu Ngụy Tấn, say say cộc lốc, không phati tốt nhất, nhưng độc đáo, cũng có chút thú vị. Nhưng nếu người khác viết, chỉ có thể bắt chước, không được tinh tế.

Chu Tố Khanh chỉ sợ  Bình Dương tiên sinh coi trọng Mai Như, liền muốn gãi đúng chỗ ngứa, không nghĩ tới vứt tài mình đi!

Mai Như cười lạnh.

Bên kia Bình Dương tiên sinh xua xua tay, liền có người đem bức hoạ của Chu Tố Khanh gỡ xuống, mời nàng đi ra ngoài.

Chu Tố Khanh hoàn toàn đỏ mặt, nàng thi văn thi họa còn không mất mặt như vậy 

Nàng đang muốn chạy nhanh rời đi, Mai Như đột nhiên gọi lại nàng: “Chu tỷ tỷ!”

Chu Tố Khanh bước chân căng thẳng, bình tĩnh quay đầu lại.

Mai Như cố ý nhàn nhạt hỏi: “Chu tỷ tỷ, mấy quyển sách của ta…… người trả dì chưa?” Nàng không vạch trần nàng, chỉ nói bóng nói gió một câu. Rốt cuộc việc này nói ra đi không ai tin, bởi vì căn bản không có bao nhiêu người nhìn thấy chữ của Mai Như. Nhưng lời này nói ta thời cơ thật là khéo, làm người ta suy nghĩ.

Chu Tố Khanh sắc mặt trắng bệch, hai người lạnh lùng vừa đối diện, nàng nói thanh chưa”, liền vội vàng đi.

Mai Như trong lòng lại là một tiếng cười lạnh.

Lúc sau lại suy tính hai chữ “Lễ nhạc”. Mai Như đời trước vì cùng Phó Tranh cầm sắt hòa minh, học qua nhã sắt. Lúc trước học được vui sướng, đáng tiếc hiện giờ tâm cảnh bất đồng, nàng ngồi ngay ngắn, nhẹ nhàng, đầu ngón tay tự nhiên toát ra vài phân thê lương.

Bình Dương tiên sinh vừa nghe liền tức khắc xua tay, Mai Như sửng sốt, vội vàng đột nhiên im bặt đứng dậy.

Bình Dương tiên sinh nhíu mày nói: “Còn tuổi nhỏ, sao nhiều u sầu như vậy?”

Mai Như đứng ở bên cạnh không biết giải thích như thế nào, Bình Dương tiên sinh thở dài: “Ta thân thể không khỏe lại nghe những lời muốn đả thương người, ngươi về đi.”

Mai Như lại là sửng sốt, nghỉ ngơi xe ngựa, vẫn là hoang mang, nàng này xem như “chết” ở trên đôi tay mình?

Nhưng mà Mai Như cảm thấy cũng không quá mức mất mặt, rốt cuộc Chu Tố Khanh thảm hại hơn.

Tưởng tượng đến Chu Tố Khanh kia sắc mặt trắng lại hồng, đỏ lại bạch, Mai Như trong lòng vui vẻ.

Nàng vui rạo rực trở lại trong phủ, Kiều thị thấy thế trong lòng vui mừng, vội vàng hỏi: “Được chọn rồi?”

Mai Như nói: “Đâu có? Bình Dương tiên sinh bảo con về.”

“Vậy con còn cười được?” Kiều thị chọc đầu nàng, quả thực có thể bị nữ nhi của mình làm tức chết.

Chẳng qua hai ngày, Mai phủ trên dưới đều biết tam cô nương không được lựa chọn. 

Trong Xuân hi đường, lão tổ tông nói: “Tuần Tuần, ngày sau an an phận phận ở bên trong phủ, cùng Nhị tỷ tỷ học chút quy củ, ít ra ngoài p, ít gây chuyện!” Nàng vẫn là không yên tâm Tam nha đầu không yên phận này, sợ lại làm chuyện sai.

Mai Như cũng không giận, chỉ ngoan ngoan ngoãn ngoãn đáp “Vâng ạ”.

Sau đó, đại nha hoàn bên người lão tổ tông tiến vào nói: “Lão tổ tông, Bình Dương tiên sinh gửi tới một tấm thiệp.”

Nghe được Bình Dương tiên sinh danh hào, đỗ lão thái thái liền không có tức giận, chỉ cau mày để nàng tùy tiện đọc.

Kia nha hoàn mở ra thoáng đảo qua, cười nói: “Lão tổ tông, tam cô nương được lựa chọn!”

“A?” Đỗ lão thái thái cả kinh, Kiều thị lại là vui vẻ: “Mau đem tới ta xem xem.”

Thiệp vàng khắc hoa trong tay Kiều thị, nàng tỉ mỉ nhìn lại xem —— quả nhiên là nhà mình  tiểu nha đầu! Nàng trong lòng đọc câu “A di đà phật”, lại chọc chọc Mai Như.

Mai Như kinh ngạc, Bình Dương tiên sinh không phải đuổi nàng đi rồi sao, sao lại.....

Lão thái thái lấy thiệp xem một chít, ngẩng đầu nhìn phía Mai Như, khó được lắc đầu bất đắc dĩ cười cười: “Mai phủ chúng ta quả thật có một tài nữ không auy củ.”

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thế giới hoàn mỹ
đấu phá thương khung
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Thịnh Sủng Chi Hạ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook