Thời Gian Tu Tiên Với Sư Tỷ

Chương 21: Nhị sư tỷ phá trời

Tây Qua Cáp Mật Qua

05/06/2020

Lâm Phong vốn cho rằng vị sư tỷ này ra một viên Thiểu Dương Đan đã đủ ngoài ý định.

Nào biết một lát sau, một thanh âm bập bẹ hô:

- Ngạch, Nhị sư tỷ, chúng ta giống như không có Thiểu Dương Đan!

Sau đó Huyền Vũ Phong trầm tĩnh, Liễu Tiếu Tiếu tựa hồ không có thanh âm.

Vương Tiểu Ba thấy vậy, không khỏi cười nói:

- Sư tỷ, nếu không tiểu đệ cho tỷ mượn một viên?

Mặc dù Vệ Tài có chút nghi hoặc, nhưng tiên môn thủ đoạn thần diệu vô biên, sự tình Liễu Tiếu Tiếu mua chân truyền thứ tư một đại trận đã sớm truyền ra.

Phải biết, trận đạo của chân truyền thứ tư cực kì cao thâm, đại trận di động của nàng tuyệt đối sẽ không tiện nghi.

Chí ít tiếp cận một năm tài nguyên của một phong, có thể nghĩ tốn hao kinh khủng như thế nào.

Vệ Tài không khỏi cười nhạo một tiếng, phất cây quạt trong tay, ít nhiều có chút khinh thị.

Lâm Phong ngơ ngác, nhưng tưởng tượng Liễu Tiếu Tiếu này từ trước đến nay chưa ăn qua thua thiệt, sẽ đơn giản nhận thua sao!

Quả nhiên không phải, chỉ ngừng một lát, Liễu Tiếu Tiếu khinh bỉ nói:

- Không có Thiểu Dương Đan mà nói, vậy thì dùng Thuần Dương Đan!

Lời này vừa ra, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, mọi người không dám thở mạnh.

Chỉ thấy từ Huyền Vũ Phong đi ra một thân ảnh, chân trời quang mang lấp lánh, không ít đệ tử ai nha một tiếng.

Lâm Phong bản năng nhắm mắt lại, bởi vì Dạ Nhi nhắc nhở qua, cẩn thận mù mắt chó.

- Hừ, thu hồi những bảo bối trên người của ngươi đi, người bình thường chịu không nổi!

Vệ Tài hừ lạnh một tiếng, mấy đệ tử Kim Đan kỳ ở bên cạnh cũng đồng thời xuất thủ.

Mấy người lăng không chỉ tới, rót thành một cỗ lực lượng đặc biệt, ngăn trở quang mang chướng mắt.

Liễu Tiếu Tiếu cười ha ha nói:

- Không có ý tứ, trong lúc nhất thời quên, ta đóng lại ngay!

Lúc này Lâm Phong mới có cơ hội theo thanh âm quan sát qua.

Tầm mười bảy mười tám tuổi, tóc dài xõa vai, nhẹ nhàng dùng tơ vàng buộc lên, dung mạo không kém Đại sư tỷ nửa phần, làn da còn muốn trắng nõn hơn Đại sư tỷ, bên hông treo một cái Bảo Hồ Lô, to gần gấp hai của Đại sư tỷ.

Hai tai đều đeo hoa tai, bảo quang trận trận, tất nhiên là pháp bảo không thể coi thường, trên hai tay mười ngón đều đeo nhẫn, bảo thạch rất lớn, lóe ra bảo quang.



Người mặc trang phục màu trắng, từng bộ vị phủ lên áo giáp ngân sắc, bảo vệ nơi yếu hại, đồng dạng lóe ra bảo quang.

Nói cách khác, vị Nhị sư tỷ này, toàn thân trên dưới đều là bảo bối, khó trách ra sân sẽ mù mắt người.

Sau một khắc, tay nàng vung lên, một đạo lưu quang đánh tới, Lâm Phong đưa tay tiếp nhận, một viên thuốc đen bóng nằm ở trong lòng bàn tay.

Thuần Dương Đan cực phẩm, một trong ba loại đan dược của Kim Đan kỳ, dược hiệu gấp trăm lần Thiểu Dương Đan, Đan Sư lục phẩm mới có thể luyện chế.

Lâm Phong không khỏi run tay, Đan Sư tứ phẩm liền có thể luyện chế Thiểu Dương Đan, mà Thuần Dương Đan thì cần Đan Sư lục phẩm, hơn nữa xác suất thành công không cao, vật liệu cần thiết phải tính ra hàng trăm.

Không có Thiểu Dương Đan mà nói, vậy chỉ dùng Thuần Dương Đan!

Cái này đoán chừng là câu nói ngưu bức nhất mà từ khi Lâm Phong xuyên qua tới nay nghe được.

Đổi lại thời đại của mình, cơ hồ có thể hiểu thành:

- Cái gì, không có chuyến bay nào bay về thủ đô, vậy thì mua công ty hàng không lại sắp xếp một chuyến!

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, Lâm Phong cảm giác mình cầm khoai lang bỏng tay, chỉ thấy các đệ tử Kim Đan kỳ nhìn đan dược trong tay mình, miệng đều thở dốc.

Thân phận địa vị của những đệ tử Kim Đan kỳ kia đã không tầm thường, Thiểu Dương Đan ít nhiều gì cũng có chút, Độc Dương Đan mấy chục năm tích góp cũng có thể có một hai viên, nhưng duy chỉ có Thuần Dương Đan này, đại đa số người còn chưa từng gặp, chỉ bất quá thần thức quét qua liền có thể phân tích dược lực mạnh cỡ nào.

- Nếu có viên Độc Dương Đan này, lại phối hợp Thiểu Dương Đan trong tay của ta, đầy đủ ta tăng lên một tiểu cảnh giới!

- Viên đan dược kia đủ để hơn tám nghìn đệ tử của toàn bộ phong mạch ta tiêu hao một năm!

Lâm Phong dám đánh cược, nếu không phải ở dưới tình huống đặc biệt, Đại sư tỷ Nhị sư tỷ tọa trấn nơi này, đoán chừng những người kia sẽ không cần mặt cướp đoạt đan dược của mình.

Liễu Tiếu Tiếu hơi híp mắt nhìn Vương Tiểu Ba nói:

- Thế nào, ngươi muốn động thủ đoạt?

- Không dám, không dám!

Vương Tiểu Ba vội vàng nói, khí thế yếu đi rất nhiều.

Thuốc của người khác còn dễ nói, nhưng tất cả mọi người đều là đệ tử Huyền Cơ Môn, ma sát cãi cọ một chút còn được, một khi động thủ đoạt đồ vật, không nói người Huyền Vũ Phong nổi điên, ngay cả thân phận thế tục của nàng cũng có thể để cho mình chết đến trăm ngàn lần.

Liễu Tiếu Tiếu bước ra một bước, Súc Địa Thành Thốn, chớp mắt đi vào trước mặt Lâm Phong, vỗ bả vai hắn nói:

- Làm rất tốt, hôm nay ta cực kỳ cao hứng, cố gắng lên!

Lâm Phong có chút thụ sủng nhược kinh, nhìn đan dược trong tay, trên người căn bản không có địa phương thả, không khỏi cười khổ nói:

- Nhị sư tỷ, có thể cho ta cái bình hay không, ta cất đan dược vào!

- Ha ha, cân nhắc không chu toàn, cho ngươi một cái!

Liễu Tiếu Tiếu tùy tiện cười nói.



Ngay sau đó nàng móc ra một cái bình nhỏ, thuận tay đổ đan dược ra, trọn vẹn bảy tám viên Thuần Dương Đan lăn ở trong lòng bàn tay nàng, Lâm Phong cảm thấy không khí bắt đầu ngưng kết.

Nàng nhét đan dược vào bên hông, đưa cái bình qua nói:

- Cất kỹ, ta đi tìm lão đại ôn chuyện!

Lâm Phong tiếp nhận cái bình cười khổ, mình là không bỏ được cất đan dược ở bên hông, lúc này mới xin cái bình, không nghĩ tới Liễu Tiếu Tiếu lại muốn phá trời.

Thân hình nàng lấp lóe, bay lên Thiên Tuyết Phong, lưu lại mọi người ngơ ngác đứng ở phía dưới.

Nguyệt Nhi và Dạ Nhi tới gần Lâm Phong, ánh mắt ngó ngó Thuần Dương Đan, cảm giác tiểu tâm can sắp nhảy ra ngoài, viên đan dược kia đoán chừng chí ít cũng mấy trăm viên linh thạch ngũ phẩm, mấu chốt còn phải có người bán mới được.

Thiểu Dương Đan dễ mua, nhưng Thuần Dương Đan là có tiền mà không mua được, huống chi còn là Thuần Dương Đan cực phẩm.

Một đệ tử Kim Đan kỳ đi tới, móc ra một viên Thiểu Dương Đan nói:

- Truyền thừa của ta kém xa Nhị sư tỷ và bách phong gần phía trước, viên Thiểu Dương Đan này đủ để ta đau lòng hơn nửa tháng rồi!

Lâm Phong tiếp nhận đan dược, nhìn về phía Thiên Tuyết Phong, không thấy cự tuyệt, vội vàng gật đầu nói:

- Sư huynh mời!

Có người đi qua, mọi người học theo, mười đệ tử Kim Đan kỳ, một người một viên Thiểu Dương Đan vẫn cho nổi, huống chi căn bản không được chọn.

Thời gian nháy mắt người liền đi hơn phân nửa, duy chỉ lưu lại Vương Tiểu Ba và Vệ Tài, cùng thanh niên lúc đầu khống chế xe bò bay tới kia.

Ba người này tụ lại thảo luận một chút, Vương Tiểu Ba mới đi tới, đưa ra ba viên Thiểu Dương Đan nói:

- Đây là của ba người chúng ta!

Nói xong hung hăng quét qua Lâm Phong, trong ánh mắt có vẻ lo lắng.

Lâm Phong có chút im lặng, thù này kết xuống, muốn hóa giải thật đúng là chưa chắc có cơ hội.

Không khỏi than nhẹ một tiếng, vẫn là tu vi quá thấp, bây giờ chỉ có thể dựa vào dư uy của các sư tỷ, mình cũng phải cố gắng, nếu không không chừng ngày nào đó sẽ bị người âm chết.

Tất cả mọi người lên Thiên Tuyết Phong, Lâm Phong cùng Nguyệt Nhi, Dạ Nhi đếm lấy thu hoạch, hai tiểu la lỵ cao hứng đến muốn ngất đi.

Lâm Phong nhìn đan dược trong tay, nói thật, lấy thực lực của mình tăng thêm Nguyệt Nhi và Dạ Nhi, lấy một viên Thiểu Dương Đan ra luyện hóa, cũng có thể luyện hóa mấy tháng.

Lâm Phong nói:

- Tối nay giao đan dược cho Đại sư tỷ và Nhị sư tỷ tính, dù sao quá quý giá, chúng ta cũng không dùng được, đổi chút tài nguyên chúng ta có thể sử dụng là được!

Nguyệt Nhi và Dạ Nhi nhìn nhau, gật đầu nói:

- Ừm, nghe Phong ca ca!

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Thời Gian Tu Tiên Với Sư Tỷ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook