Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 79: Hòa thuận

Tịch Bảo Nhi

11/07/2020

Cung Muội Muội ôm cậu bé ngồi vào ghế sau, Cung Dạ Tiêu quay đầu nói với con: "Lát nữa chúng ta đi ăn cùng ông bà nội."

"Mami có tới không?"

"Có chứ!"

"Yeah! Thích quá!" Cậu bé lập tức vô cùng hào hứng.

Đôi mắt xinh đẹp to tròn của Cung Muội Muội quan sát thật kỹ cậu bé, càng nhìn càng yêu mến, cậu bé cũng nhìn chằm chặp Cung Muội Muội, dẻo miệng khen ngợi: "Cô, cô thật xinh đẹp!"

"Con cũng rất đáng yêu!" Cung Muội Muội cũng khen lại.

"Mami của con cũng rất xinh đẹp!" Cậu bé cũng tranh thủ khen mẹ mình.

"Cô biết, nhất định rất xinh đẹp mới có thể sinh ra nhóc tì đáng yêu như con!"

Cung Dạ Tiêu lái xe phía trước, miệng bất giác mỉm cười, cho dù công việc bề bộn nhưng chỉ cần nghe con nói vài câu, mọi mệt mỏi đều tan biến.

Khoảng năm giờ thì Trình Ly Nguyệt rời khỏi công ty, dưới lầu, vệ sĩ của Cung Dạ Tiêu đã đứng đợi sẵn, Trình Ly Nguyệt bối rối ngồi vào trong xe.

Xe chạy ra đường lớn, đi thẳng tới nhà hàng.

Trước cửa nhà hàng, Cung Dạ Tiêu đã dừng xe ở đó, Cung Muội Muội ôm cậu bé bước ra, trên đường đi, tình cảm của hai cô cháu cũng thân thiết hơn hẳn.

Cung Dạ Tiêu đưa tay bế con, bước nhanh vào trong thang máy, nhà hàng ở tầng sáu, ba mẹ anh đã ở trong phòng đợi rất sốt ruột, hai người đang mong ngóng được gặp cháu nội.

Cửa phòng mở ra, ánh mắt hai ông bà lập nhìn ra, nhìn thấy cậu bé trong lòng con trai, hai mắt Hạ Hầu Lâm bỗng nhạt nhòa, vui mừng, xúc động, khiến cả hai người vui mừng khôn xiết.

Cháu nội của họ chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt họ, hơn nữa đã hơn ba tuổi rồi, người làm ông bà nội như họ sao có thể không xúc động chứ?

Cung Dạ Tiêu đặt con xuống, đẩy con: "Tiểu Trạch, mau gọi ông nội, bà nội."

"Ông nội, bà nội." Tiểu Trạch gọi với giọng trong trẻo.



Thế giới của con nít rất đơn thuần không phức tạp, vì thế chúng nhìn người rất chuẩn, có thể phân biệt ngay được ai là người yêu mình, không yêu mình.

Cậu bé đương nhiên biết được, ông bà nội chắc chắn vô cùng yêu mình.

Hạ Hầu Lâm quá xúc động, nước mắt rơi lúc nào không hay, khi bà cúi người định ngắm nhìn cháu mình thì cậu bé cũng ngạc nhiên bước tới trước mặt bà: "Bà nội, sao bà lại khóc?"

"Là nội vui quá!" Hạ Hầu Lâm đưa tay lau nước mắt, Cung Muội Muội lấy vội khăn giấy đưa cho bà: "Mẹ, sao lại khóc chứ, Tiểu Trách đáng yêu vậy cơ mà!"

"Bà nội, đừng khóc nữa!" Cậu bé cảm thấy thương bà.

Cung Thánh Dương khóe mắt cay cay, ông mỉm cười phúc hậu, nhìn cậu bé bất ngờ xuất hiện, là đàn ông, tình cảm của ông vốn rất thâm trầm, cho dù vô cùng yêu mến nhưng cũng chỉ bộc lộ qua nụ cười.

Cậu bé vừa tới lập tức chiếm trọn ánh mắt và trái tim của mọi người, cậu bé ở đâu ánh mắt của mọi người đều chú ý tới đó.

Cửa đại sảnh dưới lầu, Trình Ly Nguyệt bước tới, nghĩ tới việc sắp gặp ba mẹ Cung Dạ, trong lòng cô bất giác vô cùng căng thẳng, không rõ là tại sao.

Bước vào trong thang máy, cô liền sửa sang lại quần áo, hi vọng trong mình không quá khó coi.

Chỉnh sửa xong, Trình Ly Nguyệt đột nhiên gượng cười một tiếng, cô đang làm gì vậy? Đâu phải con dâu đi gặp mẹ chồng, cô chẳng qua là tới ăn cơm cùng gia đình họ mà thôi.

Trong phòng, nhân viên phục vụ nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó giúp cô mở cửa ra.

Trình Ly Nguyệt dè dặt bước vào, chưa nhìn thấy ai đã thấy một bóng người nhỏ bé lao tới như lốc xoáy, hào hứng gọi cô: "Mami."

Trình Ly Nguyệt lập tức cúi người, nhìn cậu bé đáng yêu và xoa đầu cậu.

Vợ chồng Hạ Hầu Lâm và Cung Thánh Dương cũng nhân lúc này đưa mắt quan sát cô, Cung Muội Muội cũng thầm kêu lên, mẹ của 1 Trạch quả nhiên xinh đẹp! Hơn nữa lại rất có khí chất!

Trình Ly Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thấy hai người lớn tuổi, còn có một cô gái nhỏ hơn cô một hai tuổi, cô đưa mắt nhìn về phía Cung Dạ Tiêu.

Cung Dạ Tiêu mỉm cười, giọng nói quyến rũ giới thiệu: "Ba tôi, mẹ tôi, em gái tôi."

"Chào chị dâu!" Cung Muội Muội lập tức gọi rất ngọt, rất rõ ràng.



Trình Ly Nguyệt lập tức sững người, cô muốn bật cười nhưng lại không dám cười, muốn trả lời lại không thể trả lời, sau đó cô gượng cười nói: "Tôi chỉ là mẹ của Tiểu Trạch, không phải chị dâu của cô."

Sắc mặt Cung Dạ Tiêu khó coi vài giây, ngay lúc này mà cô ấy cũng không chịu nể mặt anh sao? Đáp một tiếng thì có sao chứ?

"Muội Muội, con đừng làm khó Trình tiểu Ý! Trình tiểu thư, mau ngồi xuống!" Hạ Hầu Lâm khách sáo nói.

Cung Muội Muội cười tít mắt le lưỡi, vô cùng đáng yêu.

"Bác gái, bác gọi cháu Ly Nguyệt là được." Trình Ly Nguyệt cũng không dám nhận cách xưng hô của bà, bà là bà nội của Tiểu Trạch, cũng coi như là bề trên của cô!

"Được, Ly Nguyệt, tên rất hay!" Hạ Hầu Lâm lại gọi cô một tiếng.

"Cháu chào bác!" Trình Ly Nguyệt chào hỏi Cung Thánh Dương.

"Chào cháu!" Cung Thánh Dương mỉm cười nhân hậu đáp lời.

Trình Ly Nguyệt thầm kinh ngạc, cô tưởng rằng ba mẹ Cung Dạ Tiêu là người rất cứng rắn, cố chấp, không ngờ là là người hòa nhã, dễ gần tới vậy, xem ra, cô đúng là nên tin tưởng Cung Dạ Tiêu.

"Ly Nguyệt, cháu vất vả quá, một mình nuôi Tiểu Trạch lớn thế này, chúng ta lại không hề hay biết." Hạ Hầu Lâm áy náy than thở.

"Không vất vả, nuôi con của mình sao lại vất vả được." Trình Ly Nguyệt mỉm cười.

"Là Dạ Tiêu nhà ta có lỗi với cháu, nó nên chịu trách nhiệm với hai mẹ con từ bốn năm về trước!" Hạ Hầu Lâm không biết việc bốn năm về trước, Cung Dạ Tiêu cũng chỉ nói qua loa, dù sao thì cũng liên quan tới việc tranh quyền của nhà họ Cung, anh không muốn ba mẹ mình lo lắng.

Nét mặt Cung Dạ Tiêu có phần căng thẳng, anh có vẻ lo lắng nhìn Trình Ly Nguyệt, hi vọng cô không nói ra chuyện bốn năm về trước.

Đương nhiên Trình Ly Nguyệt sao có thể ngốc nghếch nói ra chuyện tình một đêm hồ đồ của hai người.

"Bác gái, không sao ạ, mọi chuyện đều đã qua rồi, bây giờ con và Tiểu Trạch cũng sống rất tốt." Trình Ly Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng.

====

End chương 79

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thần đạo đan tôn
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook