Tra Công Đến Chết Đều Cho Rằng Ta Là Bạch Liên Hoa

Chương 7: Mất trí nhớ sau khi bị đối xử tệ (7)

Đường Vĩ Soái

15/10/2021

Bạc Khâm đêm nay lại tăng ca.

Hắn giống như thật sự không biết mệt mỏi là gì, từ sau khi tiếp nhận công ty, ngoại trừ lúc thường tìm thú vui, còn lại chính là ở trong công ty tăng ca, tận đến đêm khuya, coi như là hắn cậy mạnh, giờ phút này mi tâm cũng nhiều hơn mấy phần mệt mỏi.

Người đàn ông nhẹ nói, “Cà phê.”

Trợ lý vẫn luôn trông coi ở văn phòng vội vã đi bưng cà phê, cà phê đưa ra, Bạc Khâm chỉ nhấp một ngụm, lông mày sắc bén liền sâu sắc nhíu lại, “Ai cho cậu bỏ đường.”

“Xin, xin lỗi Bạc tổng…”

Trợ lý ở cùng anh đến hơn nửa đêm, đã sớm buồn ngủ không chịu được, bây giờ lại nghe đến giọng nói lạnh lẽo của cấp trên, tinh thần chấn động, vội vã không ngừng mà xin lỗi.

Bạc Khâm mặt lạnh, để cà phê xuống thật mạnh, “Được rồi, cậu tan ca đi.”

Trợ lý thở phào nhẹ nhõm, vội vã thu dọn đồ đạc, hoàn toàn không biết cấp trên phía sau đã quyết định đuổi việc cậu ta.

Đều đã làm việc được gần một tuần lễ, thế mà còn không biết cà phê của hắn không bỏ đường, vậy hắn còn muốn người trợ lý này làm gì!

Thời điểmTạ Mộc làm trợ lý cho hắn, ngoại trừ mấy ngày đầu, thì chưa bao giờ phạm phải sai lầm, nào có như những người này…

Những ý nghĩ này chỉ vừa mới lóe lên trong đầu, liền bị đánh trở lại, thần sắc lạnh lẽo trên mặt hắn lại chìm xuống mấy phần, nỗi lòng xuất hiện bực bội chưa bao giờ có.

Nếu như không phải hôm nay nhìn thấy Tạ Mộc, nhớ lại bọn họ trước kia, Bạc Khâm còn chưa ý thức được từ khi Tạ Mộc nằm viện, những người trợ lý mới bên cạnh hắn tới tới đi đi, không có một ai có thể trụ được đến hai tuần.

Không đủ cẩn thận, không có khả năng quan sát, một chút nhãn lực cũng không có.

Ba câu nói này là thói quen đánh giá của Bạc Khâm đối với mấy trợ lý này.

Bình thường Bạc Khâm lười suy nghĩ sâu xa vì sao mình sẽ xoi mói mấy trợ lý này, nhưng mà hiện tại suy ngẫm lại một chút, là bởi vì có châu ngọc ở phía trước đi.

Tạ Mộc như vậy, quả thật hiếm thấy.

Hắn xoay bút, nhớ đến ban ngày thanh niên yếu ớt cười nói, còn có biểu cảm mềm mại của cậu, bị Đàm Đào lôi kéo rời đi, vòng eo tinh tế vội vàng lay động.

Bạc Khâm có chút buồn bực đem bút vứt qua một bên, tiện tay mở một trang web, thứ đầu tiên đập vào mắt, là hình ảnh thanh niên biểu tình có chút mềm mại đang nhìn ống kính, ngón tay nhỏ dài hơi che ở nửa khuôn mặt, rõ ràng là kinh ngạc cùng nghi hoặc.

Tiêu đề vô cùng hấp dẫn người đọc, còn đặc biệt bỏ thêm ba dấu chấm than.

【 Tiết lộ người yêu đồng tính của Đàm Đào!!! 】

Là Tạ Mộc.

Lại cũng không giống Tạ Mộc.

Người đàn ông rất ít khi nhìn thấy biểu cảm nào khác trên mặt Tạ Mộc ngoại trừ bình tĩnh cùng dịu ngoan, trừ phi là lúc ở trên giường, khuôn mặt trắng nõn đẹp đẽ kia nhiễm phải đỏ bừng, mới có thể nghe được âm thanh nức nở của cậu cầu xin Bạc Khâm dừng lại.

Gương mặt này, thần sắc này.

Bạc Khâm bình tĩnh nhìn tấm ảnh này hiển nhiên là không phải bị chụp ở tình huống bình thường, bụng dưới thế mà dần dần nổi lên nhiệt ý.

Bên trong phòng làm việc không một bóng người, chỉ duy nhất một người là Bạc Khâm, hắn duỗi ra ngón tay thon dài, từ từ đặt trên đôi mắt đẹp đẽ dẫn theo tia kinh hoảng của thanh niên trong bức ảnh.

“Tạ Mộc…”

Đối diện với ánh mắt luống cuống nhìn sang của thanh niên trong hình, người đàn ông chậm rãi, dương lên môi.

Xem ra, bảo bối này, cũng thật là vứt nhầm rồi.



***

【 Tinh! Bạc Khâm độ hảo cảm: 55, bước đầu đạt thành hảo cảm ≧◠◡◠≦ 】

Sau khi thông báo xong việc công, hệ thống lại nói thêm một câu, 【xuân dược liều mạnh trong cửa hàng của hệ thống đang sale, mua 2 tặng 1, tặng thêm một phần ăn xa hoa, kí chủ có mua hay không. ٩(^‿^)۶ 】

Tạ Mộc đang bày ra một bộ điềm tĩnh lúc ngủ khóe miệng nhếch lên, 【mua một trăm lọ! 】

Cửa hàng của hệ thống keo kiệt như thế, chuyện giảm giá như vậy có thể gặp không thể cầu, cậu đương nhiên sẽ nắm chắc cơ hội này.

Bọn họ cũng coi như là hợp tác được vài thế giới, hệ thống trực tiếp chốt đơn, thuận tiện nói 【 mỗi người mua giới hạn hai bình. (• ε •) 】

【Anh đây liền biết, các người keo kiệt như thế làm sao có khả năng để người mua có cơ hội được lợi chứ. 】 thanh niên trên giường chậm rãi mở mắt ra, đầu tiên là mê man ngồi một lúc, mới cẩn thận xuống giường.

Từ đầu tới cuối, đều không liếc mắt nhìn camera mini giấu ở trên trần nhà một lần.

Cậu vào nhà bếp, chọn lựa tỉ mỉ ra mướp đắng tốt nhất, thuần thục xào đồ ăn bày lên bàn, nhìn một bàn đồ ăn này, vừa lòng lại ôn nhu lộ ra một nụ cười giả dối, chẳng khác nào một người đàn ông tốt toàn tâm toàn ý chăm sóc người yêu.

【 Đàm Đào nhất định vô cùng cảm động. (°∀°) 】

Hệ thống trầm mặc nhìn kí chủ đi gõ cửa phòng Đàm Đào, nhìn người đàn ông tướng mạo tuấn tú kia sau khi nhìn về phía một bàn ‘đồ ăn y thích’, con ngươi hẹp dài phút chốc xẹt qua đau đớn.

Đối với một người ghét ăn mướp đắng mà nói, một ngày ba bữa đều phải ăn, trên mặt còn phải vờ như yêu thích, từng miếng từng miếng ăn hết, đây cũng không còn có thể coi là tra tấn bình thường.

Quan trọng nhất là, Đàm Đào không có cách nào bỏ qua, y ăn cái gọi là mình thích, thật ra đều là Bạc Khâm thích ăn.

Tạ Mộc kêu tên của y, nhưng trong mắt lại là hình ảnh Bạc Khâm.

Đối với người tính tình tự phụ, không cho là mình thua kém Bạc Khâm như Đàm Đào mà nói, đây không thể nghi ngờ chính là một loại sỉ nhục.

Đã vậy, y còn phải cười, đem sự sỉ nhục này từng miếng từng miếng nuốt xuống.

Đợi ăn xong cơm, thanh niên như thường giúp người mình yêu đeo cà vạt, chỉ là lần này, cậu lấy ra chính là một cái mới tinh.

Đàm Đào yêu thích chính là màu sắc tươi sáng, đối với màu sắc tối đen kìn kịt khiến người nhìn vào liền tâm tình không tốt này thật sự không có chút cảm tình, giờ phút này nhìn thấy cái cà vạt đen tuyền trong tay Tạ Mộc kia liền biết không phải là tự y mua.

” Cái cà vạt này là ở đâu ra vậy?”

“Em không phải làm lại thẻ rồi sao, liền mua cho anh cái cà vạt, thời gian dài như vậy đều là anh chăm sóc em, em cũng muốn mua tặng anh cái gì đó.” Trong mắt Tạ Mộc đầy sự thanh triệt chỉ có ở thiếu niên, môi cậu vừa ngượng ngùng lại vừa mong đợi mà nhếch lên, con ngươi đẹp đẽ long lanh nhìn về phía Đàm Đào.

Cậu hỏi, “Có đẹp không?”

Đàm Đào bình tĩnh nhìn thanh niên tươi cười, trong phút chốc, khoảng thời gian khó chịu ăn mướp đắng, cái khổ chỉ có thể nhìn không thể đụng vào này đều tiêu tán.

Y nhẹ nhàng lộ ra một nụ cười, “Đẹp.”

“Anh rất thích.”

Tạ Mộc cũng cười rất vui vẻ, như là mình được tán dương, cậu ngọt ngào đến gần, ở trên má người đàn ông lưu lại một nụ hôn.

Còn không chờ Đàm Đào cảm thụ một chút cái hôn mềm mại như lông chim này, hay ghi nhớ cảm giác như bay bổng khi người trong lòng chủ động hôn, người yêu y đã ngọt ngào mở miệng.

“Liền biết anh sẽ thích, em chọn đã lâu, chuyên mua màu đen, màu sắc anh thích nhất.”

“Còn có, em lại nhớ tới một chút, anh thích uống cà phê không cho đường có đúng không? Lần sau pha cà phê cho anh em sẽ nhớ kỹ không cho đường!”

Đàm Đào tươi cười cứng đờ trên mặt.



“Được rồi, anh mau đi đi, buổi chiều em đi mua chút hoa về để lên bàn, về sớm một chút nha.”

Thanh niên hoàn toàn không có nhận ra được người yêu không đúng, nhẹ nhàng giúp y phủi phủi vết gấp trên quần áo, lại đem Đàm Đào đẩy ra cửa.

“Trên đường chú ý an toàn.”

Giọng nói tràn ngập sức sống lại quan tâm của người yêu ở cách đó không xa, Đàm Đào hai chân tê dại, từng bước một lên xe.

Ngồi trên xe, nhìn cửa nhà bị đóng lại từ bên trong, y lúc này mới manh mẽ đem nắm tay đấm mạnh vào trên xe, nơi đó không biết lúc nào thì để một mảnh dao nhỏ, máu tươi rất nhanh theo tay Đàm Đào chảy xuống.

Ánh mắt của y hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm mảnh đỏ tươi kia, như là không cảm giác được đau đớn, hai tay nắm thật chặt.

Bạc Khâm, Bạc Khâm…

Đều là lỗi của hắn, nếu như không có Bạc Khâm, Tạ Mộc lúc trước, sớm đã là người của y.

Bởi vì long bàn tay dùng sức mà tay cầm trên vô-lăng bị nhiễm máu tươi, chiếc xe luôn giống như bề ngoài của chủ nhân nó,vẫn không nóng không lạnh, lần đầu tiên phóng nhanh rời đi.

“Nếu như là ngủ một giấc mà nhớ lại, như vậy tôi nghiêng về ký ức của cậu ấy đang dần dần thức tỉnh, đợi đến khi các đoạn ký ức chồng vào nhau, chính là lúc hoàn toàn nhớ lại.”

Tí tách…

Tí tách…

Vết thương bị cắt ra nhỏ máu xuống thảm trong xe, chủ nhân của bàn tay ấy lại càng thêm dùng sức mà cầm vô-lăng, giọng nói luôn luôn ra vẻ ôn hòa giờ phút này âm trầm cực kỳ.

“Có cách nào ngăn em ấy nhớ lại không?.”

“Khiến cậu ấy không ngừng nhớ lại các đoạn ký ức ngắn, khả năng lớn nhất là bị kích thích, vị Tạ tiên sinh này, gần đây có gặp lại cái người đã bị lãng quên kia không?”

“Nếu như không muốn để cho cậu ấy nhớ lại, biện pháp tốt nhất, chính là tách hai người bọn họ ra.”

Ánh mắt Đàm Đào bình tĩnh nhìn đường xe chạy về phía trước, trong mắt đầy tàn nhẫn.

Y chắc chắn sẽ không để Tạ Mộc nhớ lại, tuyệt đối sẽ không!

Nếu sự tình bắt nguồn là do Bạc Khâm.

Vậy thì, làm cho cậu ta biến mất đi.

***

Tạ Mộc ôm hoa khô từ cửa hàng hoa đi ra, không nhanh không chậm thả bước ở trên đường nhỏ, mới vừa đi không đến hai bước, đã nhìn thấy bóng lưng một người đàn ông phía trước.

Thân hình hắn thon dài, mặc một bộ chính trang màu đen, đôi chân thon dài chậm rãi quay lại, lộ ra khuôn mặt.

Bạc Khâm nghi hoặc nhìn sang Tạ Mộc đang ôm bó hoa, môi mỏng nhếch lên, trong thanh âm từ tính mang theo ra lệnh, “Tiểu Mộc, lại đây.”

Tác giả có lời muốn nói: Ta bắt đầu thấy hưng phấn, hắc hắc hắc hắc ~

Nhìn bìa mới của ta xem, soái không! Có phải hay không cũng soái như tác giả!

Như vậy vấn đề là, Đàm Đào cùng Bạc tổng, rốt cuộc ai sẽ được chọn!

Lâu chủ nhà edit: làm sao để không phải đóng tiền học lại môn lý đây ಸ_ಸ

Tui hiện tại đang bù đầu với bài tập cho nên là không có nhiều thời gian lắm, nhưng hứa là sẽ cố không drop, mọi người kiên nhẫn chờ nhé (╥﹏╥)

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Tra Công Đến Chết Đều Cho Rằng Ta Là Bạch Liên Hoa

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook