Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Chương 13: Xấu hổ đến không còn mặt mũi gặp ai

Phong Hăng Lăng

27/04/2021

Có lẽ đây là nụ cười duy nhất của Phong Hàng Lãng trong suốt ba tháng qua.

“Thật là một cô gái khéo tay! Hàng Lãng, em đúng là nhặt được bảo bối rồi!”

Tâm tình Phong Lập Hân thật sự rất sung sướиɠ.

“Anh, em đã ngoan ngoãn kết hôn rồi.

Chuyện anh cấy da giải phẫu có nên đăng báo không?”

Đây là chủ đề mà cứ nửa tháng Hãng Lãng lại nhắc lại một lần.

“Không gấp.

Anh tĩnh dưỡng thân thể vài ngày nữa.

Chờ thêm một chút đi.”

Mỗi lần như vậy, ánh mắt Phong Lập Hân đều gắn chặt vào một tắm hình.

Người phụ nữ trong hình tên Du Du, cũng là một cô gái hiền lành xinh đẹp: Du Du, chờ anh thu xếp ổn thỏa chuyện của Hàng Lãng và Tuyết Lạc, anh nhất định sẽ đi tìm em.

Nhất định phải chờ anh.  Đêm khuya.

Khi Hàng Lãng trở lại phòng cưới, Tuyết Lạc đã ngủ.

Trong ngực cô còn ôm một quyển sách.

Đó là sách y học về các phương pháp chữa trị bỏng.

Đôi mi dài của Tuyết Lạc rũ thấp, nhẹ nhàng như cánh bướm; ngay cả hô hấp cũng hết sức khẽ khàng, dè dặt như thể sợ kinh động đến mọi người xung quanh.

Mái tóc đen dài phủ trêи gối trắng lại nhiều thêm một nét quyến rũ, ngũ quan xinh xắn, đẹp đến động lòng.

Cô ngủ rất an tĩnh, cứ như một thiên sứ, thuần mỹ đến thánh thiện.

Hàng Lãng đứng bên mép giường nhìn một hồi, liền ghé người nằm xuống bên cạnh cô. Ủng hộ chính chủ vào ngay ++ TRÙMTRUYỆN . c om ++

Có lẽ do thật sự mệt mỏi, hoặc do vẻ đẹp thuần khiết nơi cô khiến hắn không nỡ làm phiền, chỉ chốc lát sau, hắn đã chìm vào giấc ngủ.

Trêи chiếc giường tân hôn lớn như thế, đã có tiếng đập của hai trái tim.

Khi Tuyết Lạc tỉnh giấc vào sáng hôm sau, ánh nắng ban mai đã chan hòa.

Sao mình lại ngủ say như vậy? Vốn là Tuyết Lạc phải đợi Phong Lập Hân vật lý trị liệu xong rồi về phòng ngủ, nhưng không nghĩ bản thân lại thϊế͙p͙ đi trước.

Lúc đứng dậy, Tuyết Lạc nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.

Hẳn là Phong Lập Hân đang tắm.

Cô tựa hồ ngửi thấy mùi hooc môn nam giới và mùi bạc hà nhè nhẹ còn vương lại trêи giường.

Nghĩ đến Phong Lập Hân bị bỏng khắp người, cử động bắt tiện, lo anh ở một mình trong phòng tắm sẽ gặp khó khăn, Tuyết Lạc vội vàng bước tới.

“Lập Hân, anh có ở trong đó không?”

Tuyết Lạc dừng lại trước cửa phòng tắm, cất giọng dịu dàng hỏi.

“Cần em giúp một tay không?”

Giọng nói phụ nữ nghe rất ấm áp, nhưng tiếng gọi ‘Lập Hân: lại khiến Hàng Lãng cau mày.

Tựa hồ có chút muốn nghe, khi cô gọi ‘Hàng Lãng’ sẽ có cảm giác như thế nào.“Lập Hân, cần em giúp không?”

Tuyết Lạc lại hỏi, thấy bên trong mãi vẫn không trả lời, quả thật lo rằng thân thể tàn tật như Phong Lập Hân sẽ không thể tự mình lo liệu.



^⁄ậy em vào nhé.”

Cô là vợ của anh, anh không thể tự mình tắm rửa thì đây là việc cô đương nhiên phải làm.

Về mặt tâm lý, Tuyết Lạc không thể gần gũi với Lập Hân đã bị biến dạng, nhưng chăm sóc cho anh trong cuộc sống hàng ngày thì là nghĩa vụ của người làm vợ.

Hơn nữa, trong lòng Tuyết Lạc thực sự áy náy với Lập Hân: nếu đã quyết định gả cho anh, thì đêm tân hôn không nên bỏ chạy, bỏ lại anh một mình chịu đựng.

Chắc hẳn trong lòng anh cũng có ít nhiều khó chịu.

Mà Hãng Lãng trong phòng tắm lại chọn im lặng là vàng.

Dụng ý của hắn thật sự rất rõ ràng.

Hắn muốn xem một chút, bộ dạng của cô sau khi thấy thân thể hắn sẽ thế nào? Sẽ kinh hoàng thất thố hay xuân tâm rạo rực? Khóe môi hắn nhếch lên một đường quỷ quái.

Đẹp trai quyến rũ, nhưng lại lạnh lùng tàn nhẫn.

Cửa phòng tắm bị đẩy ra, Tuyết Lạc thấy một cơ thể cường tráng mạnh mẽ khiến bắt kỳ người phụ nữ nào cũng phải rung động, cơ bắp cuồn cuộn trần trụi mà không có chút che chắn nào.

Cứ như vậy phô bày trước mắt cô.

Mái tóc đen bóng ngạo nghễ, ướt nhẹp với dòng nước đang chảy từ cổ xuống ngực, rồi cứ thể chạy dọc cơ thể tráng kiện và mị hoặc, rơi xuống cái vị trí phía dưới.

Giờ khắc này, Lâm Tuyết Lạc nhìn đến ngơ ngắn.

Thật lòng mà nói, trời đất chứng giám, cô thật không cố ý nhìn chỗ đó của hắn! Cái này, đây là phòng tân hôn của cô và Phong Lập Hân mài! Cô thật sự không biết người ở trong phòng tắm lại là Hãng Lãng.

Chẳng qua là, chẳng qua là mấy giọt nước kia quá sức tinh quái, đem ánh mắt Tuyết Lạc hướng tới chỗ đó, cô chỉ là nhìn theo đường di chuyển của chúng mà thôi… Cuối cùng mới bắt tri bất giác nhìn thấy hạ bộ của đàn ông kia.

“Phong… Hàng Lãng… anh… sao anh lại ở đây?”

Tuyết Lạc kinh ngạc đến cà lăm.

“Anh cái gì mà anh? Nhìn đủ rồi thì ra ngoài đi.”

Hàng Lãng đáp tỉnh rụi.

Hắn với lấy khăn tắm, không nhanh không chậm quấn quanh hông, sau đó mới bắt đầu lau nước trêи tóc, giống như chuyện bị phụ nữ nhìn thấy thân thể hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng hắn một chút nào.

Nhưng trái tim Tuyết Lạc lại đập thình thịch không sao dùng lại được.

Giống như nai con mới sinh bị ném ra đầu ngọn sóng, nhất thời không ngừng rung động, thẹn đến đỏ cả mặt.

“Đúng rồi, xin lỗi.”

Tuyết Lạc cảm thấy xấu hổ, nóng bừng mặt mũi.

Không dám liếc mắt nhìn thêm nữa, cứ như sau lưng có ma quỷ, vội vội vàng vàng đóng cửa phòng tắm, chạy một mạch xuống tầng.

Được rồi, không thể không thừa nhận, người đàn ông kia thật sự rất cường tráng quyến rũ, khi học năm thứ ba đại học, cô đã từng tham gia lớp học vẽ có người mẫu nam cơ bắp cuồn cuộn, thế nhưng thân hình đẹp như vậy vẫn là lần dầu tiên được chiêm ngưỡng.

Trong lòng hoảng loạn, hô hấp của Tuyết Lạc cũng trở nên dồn dập.

Mình sao lại liều như vậy, lại tùy tiện nhìn thân thể trần truồng của em chồng? Hơn nữa còn là cô chủ động đẩy cửa vào, thật là xáu hỗ đến không còn mặt mũi gặp ai nữa.

Bất quá người đàn ông kia cũng thật là, rõ ràng trước đó cô đã đánh tiếng rồi, sao hắn lại không nói câu nào? Nếu hắn nói hắn là Hãng Lãng, Tuyết Lạc sẽ không tự tiện xông vào.

Hắn là cố tình khiến cô khó chịu sao? Rút kinh nghiệm xương máu.

Tuyết Lạc cảm thấy Hàng Lãng là có ý.

Bởi vì đó là phòng tân hôn của cô và Phong Lập Hân.

Biệt thự Phong gia lớn như vậy, phòng tắm có không dưới năm sáu cái, sao hắn nhất định phải dùng cái trong phòng đó chứ? Hơn nữa trước khi vào cô đã gõ cửa, còn hỏi dò xem có phải Phong Lập Hân ở bên trong hay không.



Rõ ràng là người đàn ông đó nghe thấy, vậy sao không báo với cô một tiếng? Nếu hắn có trả lời thì làm gì có chuyện cô đẩy cửa xông vào, nhìn hết thân thể trần truồng của hắn? Nhất định là do người đàn ông này bày trò quái đản! Sao hắn lại có thể đùa bỡn chị dâu của mình chứ? Như vậy cũng chính là không tôn trọng anh trai Phong Lập Hân của hắn.

Suy đi tính lại, Tuyết Lạc cảm thấy nếu chuyện bé xé ra to, nói với Phong Lập Hân, có thể sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa anh em bọn họ.

Hơn nữa, thân thể Phong Lập Hân cũng không được khỏe, Tuyết Lạc không muốn anh bị những chuyện vụt vặt này làm phiền lòng.  Nhưng cô cũng sẽ không im lặng.

Cô không muốn làm một người chị dâu nghiêm khắc, chỉ muốn cái tên em chồng thô lỗ lại bá đạo kia có thể dành cho cô sự tôn trọng tối thiểu.

Cũng như tôn trọng anh trai của hắn! Tuyết Lạc nghĩ tới một người, chính là dì An.

Tuy nói dì An chỉ là người làm ở Phong gia, nhưng bà đã hầu hạ hai anh em Phong gia hơn hai mươi năm, so với mẹ ruột còn thân thiết hơn, thật sự được bọn họ kính trọng.

“Dì An, Hàng Lãng có phòng riêng không?”

Bị Tuyết Lạc bắt thình lình hỏi như vậy, dì An ngắn ra: phòng của Nhị thiếu gia chẳng phải chính là phòng tân hôn đó sao? “Dì An, nếu là dì nói, Hàng Lãng nhất định sẽ nghe theo.

Làm phiền dì nói với hắn một chút: sau này đừng tắm trong phòng tân hôn của anh trai nữa.

Bây giờ Lập Hân đã là người đàn ông có gia đình, ít nhiều vẫn có chút không tiện.”

Tuyết Lạc khéo léo nói.

Ai, dì An khẽ thở dài một tiếng: Nhị thiếu gia này vốn đâu có muốn lấy vợ, lại bị Đại thiếu gia ép cưới như Vậy.

Dì An không tiện nói nhiều.

Nếu Nhị thiếu gia Hàng Lãng không nhận ra Tuyết Lạc vốn là một cô gái thiện lương, hắn làm sao có thể yêu thương cô đây? Lúc này mà muốn hắn đối xử tử tế với cô, sợ là khó rồi! “Được, lát nữa tôi sẽ nói với Nhị thiếu gia.”

Dì An đành đồng ý.

“Cám ơn dì An.”

Tuyết Lạc nhẹ nhàng đáp.

“Đúng rồi dì An, đưa bữa sáng của Lập Hân cho tôi đi, sáng nay để tôi bón cho anh ấy ăn.”

Tuyết Lạc bưng mâm thức ăn lỏng trêи kệ bếp, nhưng không ngờ vừa quay người đã bắt gặp ánh mắt của Hàng Lãng.

Cô nhận ra, lời vừa rồi cô nói với dì An, hẳn là hắn đã nghe thấy.

Nghe được cũng tốt.

Để hắn tỉnh táo một chút.

Đừng khinh thường người chị dâu này! Hắn không tôn trọng cô, cũng chính là không tôn trọng anh trai hắn.

Mà Tuyết Lạc làm sao biết được: người đàn ông này mới chính là chồng hợp pháp của cô cơ chứ! Vì vừa xảy ra sự vụ lúng túng ở phòng tắm, Tuyết Lạc có chút khó xử, không dám nhìn thẳng vào Hàng Lãng.

Cô bèn vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Trái tim cô có lẽ đã quên mắt nhịp điệu ngày thường, cứ như có cả dàn nhạc giao hưởng biểu diễn nơi mạch đập, khơi lên khúc nhạc du dương từ nơi sâu thẳm nhất trong lòng.

“Đưa đây cho tôi.”

Giọng điệu của Hàng Lãng như có vẻ hơi giận.

“Hay cứ để tôi đi.”

Tuyết Lạc cắn răng ngắng lên nhìn hắn.

“Một ngày nào đó, anh cũng phải cưới vợ, có gia đình của riêng mình, đến lúc đó anh trai của anh vẫn là cần tôi chăm sóc đấy.”

“Không người phụ nữ nào có thể quan trọng bằng anh ấy.”

Thanh âm Hàng Lãng lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook