Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng

Chương 95: Lời mời gọi của trùm mafia

Rosepea

11/09/2021

Cũng trong thời điểm này, tình trạng sức khỏe của Hoắc Kiến Trương đang dần chuyển biến tốt. Anh tích cực làm theo các phương pháp điều trị của bác sĩ Ucab, kết hợp nghe nhạc và tập luyện những bài thể dục phục hồi nên tình trạng ho ra máu đã giảm được một chút.

- Thượng tướng muốn xuất viện ư?

Quân Dư Sinh toan lên tiếng ngăn cản nhưng lại thôi. Hoắc Kiến Trương đã mặc xong quân phục, trên vai đính đầy quân huy sáng chói, mái tóc vuốt ngược, để lộ vầng trán cao rộng cùng hàng lông mày sắc bén lạnh lẽo. Dù cánh tay trái vẫn chưa hoạt động tốt nhưng cũng đang trong thời gian ăn da non, không đáng ngại cho lắm.

Anh cầm khẩu Smith & Wesson đã lên nòng đầy đủ, đem trước mặt ngắm nghía, nhẹ nhàng thổi một hơi vào nòng súng, sau đó nghênh ngang bước ra bên ngoài. Thời gian vừa qua, không lúc nào Hoắc Kiến Trương ngừng tìm kiếm tung tích Túc Kỳ, nhưng đều nhận về những kết quả thất vọng. Mẹ con Túc Kỳ như đã bốc hơi khỏi thế giới này, rời xa anh vĩnh viễn.

Phải! Đúng như Lục Nghị Phàm đã nói, nếu anh còn hèn nhát thêm nữa, chắc chắn sẽ không xứng với Túc Kỳ. Hoắc Kiến Trương phải giải quyết cho tốt vấn đề chính trị tại Ucab, sau đó đem toàn bộ thời gian còn lại để lật tung nơi này, tìm cho ra bằng được Túc Kỳ.

Anh đi đầu tiên, hai hàng quân sĩ súng giắt hông nghiêm chỉnh, cung kính đi theo phía sau. Ngay cả Quân Dư Sinh cũng nhường chỗ cho Hoắc Kiến Trương, tự động lui lại. Bởi phía bên quân đội chủ lực đã ra lệnh, ngay sau khi kết thúc cuộc đàm phán lần này, Hoắc Kiến Trương một bước phong hàm lên Tổng Tư Lệnh, thay thế vị trí của Quân Dư Sinh.

- Thượng tướng, chúng ta đi đâu bây giờ?

Quảng Doanh lẽo đẽo bám sau lưng anh hỏi dò.

Hoắc Kiến Trương ngửa cổ nhìn lên trời cao, nhíu mày đáp:

- Tòa thị chính Bộ chính trị Ucab!

Vừa thấy đoàn xe của Hoắc Kiến Trương đi tới, Tổng thống đất nước Ucab là Putney Ham cùng Bộ trưởng bộ quốc phòng Vinlant gấp gáp chạy ra tiếp đón.

Họ cúi rạp đầu, vươn tay về phía Hoắc Kiến Trương chào hỏi, nhưng đổi lại chỉ là cái nhìn đầy chế giễu của anh. Hoắc Kiến Trương không thèm nể mặt, lạnh lùng lướt qua vai Putney Ham, đi thẳng vào phòng Tổng thống.

Sắc mặt của Putney Ham tái mét. Đường đường là một tổng thống, vậy mà ông ta lại bị một gã Thượng tướng đến từ nước khác hạ nhục trước mặt cấp dưới như vậy. Putney Ham bặm chặt môi, nén lại cơn tức giận mà bám theo sau gót Hoắc Kiến Trương đi vào bên trong.

Thấy vậy, Hứa Vũ Lăng không khỏi sợ sệt, kéo tay Quảng Doanh thủ thỉ:

- Thượng tướng làm vậy nhỡ lại bị mất thêm cánh tay phải thì sao?

Bốp!

Quảng Doanh không do dự, đưa tay đánh mạnh lên đầu thằng nhóc phui phủi cái miệng trước mặt, trừng mắt lườm nguýt:

- Im ngay! Để Thượng tướng nghe thấy cậu chết chắc!



Ngồi trong phòng đàm phán, Putney Ham cảm thấy rất áp lực. Thật ngược đời, ông ta thân là chủ nhân của căn phòng này, là người lãnh đạo đứng đầu Ucab nhưng lại phải hạ mình trước Hoắc Kiến Trương kia.

Putney Ham tự tay rót cho Hoắc Kiến Trương một ly trà nóng, kính cẩn dâng lên trước mặt anh:

- Mời ngài dùng trà!

Hoắc Kiến Trương chưa vội cầm lấy tách trà ngay, chỉ dùng đầu ngón tay quét dọc quanh miệng tách, đột ngột xoay miệng tách trà, khiến dòng nước nóng bất chợt đổ ngược vào lòng bàn tay Putney Ham.

- Á! Bỏng chết tôi rồi!

Putney Ham hoảng hốt kêu ré lên, phùng mang trợn má nhìn lòng bàn tay đỏ ửng của mình, rồi lại liếc sang Hoắc Kiến Trương đầy kinh hãi.

Hắn… hắn dám hất trà nóng vào ông ta sao?

Hoắc Kiến Trương cong môi cười nhạt, lặng lẽ rút khăn lau tay được chuẩn bị trước, ném về phía Putney Ham:

- Ôi trời! Chậc! Tôi không cố ý!

Putney Ham oan ức muốn nói gì đó, chợt thấy khẩu súng mới cứng được Hoắc Kiến Trương lấy ra, bình tĩnh đặt lên trước mặt. Cơ thể ông ta co rút, hoảng hốt nhìn anh không nói lên lời.

- Sao nhỉ? Tôi nghe nói ông Putney Ham đây nhất định không chịu ký vào bản cam kết bình hòa giữa sáu nước?

Giọng nói của Hoắc Kiến Trương lạnh lẽo như rót mật bên tai, nhưng lại chứa mười phần khinh bỉ. Vinlant đánh mắt ra hiệu cùng Putney Ham, lấy cớ chống đối:

- Chính sự của nước nào thì nên tự để nước đó giải quyết.Thượng tướng đâu thể lấy quyền uy của nước Vân mà áp đặt lên chúng tôi được!

Nghe Vinlant đáp, Hoắc Kiến Trương đột ngột ngồi thẳng lưng. Anh cầm lấy cây bút máy Putney Ham để trên bàn, dễ dàng bẻ gãy đôi chỉ bằng bàn tay phải.

Âm thanh “rắc, rắc” vang lên như đang cào cấu vào màng nhĩ của hai kẻ ngồi đối diện Hoắc Kiến Trương.

Anh đứng dậy, nghiêng đầu ra hiệu cho Hứa Vũ Lăng đóng cửa phòng lại. Sau đó, Hoắc Kiến Trương cởϊ áσ khoác ngoài, thẳng thừng ném phốc lên hệ thống camera treo trước cửa phòng.

Putney Ham đứng phắt dậy, đập bàn quát lớn:

- Này! Ngài nên nhớ rằng đây là đất nước Ucab. Sân chơi của chúng tôi, luật chơi cũng là của chúng tôi. Ngài có hiểu không?



Beng!

Mặt mũi ông ta đột nhiên xây xẩm, não bộ nở đầy hoa, từ trong hai bên hốc mũi chảy ra vài giọt máu tươi. Bàn tay phải của Hoắc Kiến Trương đang nắm lấy tóc Putney Ham, đập cả khuôn mặt rỗ chằng chịt của ông ta xuống bàn kính.

Thấy Tổng thống của mình bị xem thường, Vinlant toan rút súng cố thủ nhưng Hứa Vũ Lăng và Quảng Doanh đã nhanh tay hơn, chĩa súng vào đầu ông ta dằn mặt.

Hoắc Kiến Trương hừ lạnh lên tiếng:

- Má mày! Lúc lợi dụng nước người ta thì cúi đầu cun cút xin xỏ, cúp đuôi nịnh hót như một con chó. Xong việc liền giở thủ đoạn đê hèn đòi cướp ngược lại đất nước người ta. Ô hay, chó táp phải ruồi, nước cống thối hoắc mà đòi sóng sánh với đại dương à?

Putney Ham vùng vẫy hai tay chống cự, trong lòng tự chửi mình ngu dốt khi đã xem thường Hoắc Kiến Trương mà không cử quân sĩ canh giữ.

- Tôi… tôi không có ý đó!

Putney Ham yếu thế nói, máu mũi vẫn còn chảy ròng.

Hoắc Kiến Trương thả đầu ông ta ra, nhẹ nhàng đe dọa:

- Ông không thích nhẹ nhàng thì để tôi dùng vũ lực chơi với ông. Hoắc Kiến Trương đây xưa nay bạo lực, rất ghét lằng nhằng!

Putney Ham gật đầu như gà mổ thóc, vội vàng sai Vinlant đem bản cam kết bình hòa đặt lên trước mặt.

- Ký đi!

Hoắc Kiến Trương hất mặt ra hiệu.

- Chiến tranh dai dẳng đâu phải nước đi tốt. Thử nhìn người dân của ông xem, trông họ có khác gì mấy cỗ xác chết biết đi hay không?

Bản cam kết này, Hoắc Kiến Trương bắt buộc phải dùng vũ lực cưỡng chế. Một khi chiến tranh còn kéo dài, nhân dân sáu nước còn cực khổ nhiều.

- Ai gửi tặng Thượng tướng quà vậy?

Bàn tay Hoắc Kiến Trương nắm chặt dây chuyền, gân xanh nổi cả lên, đôi mắt chim ưng chứa đầy tầng sát khí đỏ quạch tia máu:

- Mesaw, trùm mafia khét tiếng, kẻ thù không đội trời chung của tôi!

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook